Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 142: CHƯƠNG 141: NỔI GIẬN

Nội phủ nằm ở khu vực trong cùng của Thương Phong Huyền phủ. Muốn rời khỏi đây, bắt buộc phải đi qua nội phủ, sau đó xuyên qua trung phủ và ngoại phủ.

Vân Triệt xuyên qua trung phủ, vừa mới bước vào ngoại phủ đã bị người khác nhận ra.

- Mau nhìn! Kia chính là Vân Triệt! Ngày sát hạch tân đệ tử ta đã gặp hắn, chính hắn là kẻ đòi khiêu chiến Mộ Dung Dật sau hai tháng nữa.

- Chính là tên đệ nhất trò cười trong lịch sử Huyền phủ sao? Nhìn qua cũng bình thường thôi mà.

- Nhìn qua thì bình thường thật, nhưng đầu óc tuyệt đối không bình thường! Nếu không sao lại nói khoác không biết ngượng, đòi đi khiêu chiến Mộ Dung Dật của nội phủ? Còn chọn trọng kiếm với hai huyền kỹ rác rưởi nhất nữa chứ?

- Hai tháng sau, hắn tuyệt đối sẽ bị Mộ Dung Dật ngược thành chó. Ta đoán Mộ Dung Dật căn bản không thèm để tên này vào mắt, chỉ coi như một trò đùa bỡn khỉ mà thôi, ha ha ha ha…

Đủ loại lời châm chọc, chỉ trỏ từ xa truyền đến. Vân Triệt làm như không nghe không thấy, đi thẳng về phía trước. Lúc tiến vào khu tu luyện của ngoại phủ, Vân Triệt vô tình liếc thấy Hạ Nguyên Bá.

Thân hình cường tráng của Hạ Nguyên Bá dù ở đâu cũng đặc biệt dễ thấy, Vân Triệt không muốn nhìn cũng khó. Hắn lập tức đi tới, gọi một tiếng:

- Nguyên Bá!

Hạ Nguyên Bá vừa nhìn thấy Vân Triệt, hai mắt liền sáng lên, sau đó hưng phấn chạy tới:

- Tỷ phu, sao huynh lại ở đây? Không phải huynh nên ở trung phủ sao?

- Tu luyện mệt nên ra ngoài đi dạo một chút.

Vân Triệt thuận miệng đáp, rồi nhìn Hạ Nguyên Bá từ trên xuống dưới, phát hiện huyền lực của cậu quả thật có tiến bộ, cách Sơ Huyền Cảnh cấp bảy cũng không còn xa nữa:

- Nguyên Bá, vào phủ có thuận lợi không? Đã báo cho phụ mẫu biết chưa?

- Hì hì, Tần Đạo sư rất giữ lời, ngày hôm sau đã sắp xếp cho ta vào ngoại phủ rồi. Ta cũng đã gửi thư về cho phụ thân, mấy ngày trước nhận được thư hồi âm, người vô cùng vui mừng khi biết ta có thể vào Thương Phong Huyền phủ.

Hạ Nguyên Bá cười toe toét, sau đó lại thở dài nói:

- Không hổ là Thương Phong Huyền phủ, quả nhiên không phải nơi mà Tân Nguyệt Huyền phủ có thể so sánh. Nơi này cao thủ quá nhiều, ta ở đây, có rất nhiều thứ trước đây chưa từng được tiếp xúc… Đúng rồi, tỷ phu xem này.

Hạ Nguyên Bá xòe hai tay ra, trong tay là một hộp đựng đan dược:

- Hôm nay vừa lúc Huyền Đan Các phân phát đan dược cho ngoại phủ, đan dược ở đây phát nhiều hơn bên Tân Nguyệt Huyền phủ nhiều… Có 30 viên Tiểu Huyền Đan, 10 viên Tiểu Thông Huyền Đan, còn có ba viên Thối Cốt Đan và ba viên Thối Huyền Đan nữa, trước đây thực sự nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Khó trách cậu ta lại phấn khích như vậy, hóa ra là được phân phát đan dược. Vân Triệt mỉm cười, nói:

- Nguyên Bá, phải cố gắng lên nhé. Tuy khởi điểm của ngươi có hơi thấp, nhưng ta tin với sự nỗ lực của ngươi, sau này sẽ không thua kém bất kỳ ai… Tóm lại, chúng ta cùng nhau cố gắng!

Nói xong, Vân Triệt thuận tay vỗ nhẹ lên cánh tay rắn chắc của Hạ Nguyên Bá. Cú vỗ này không dùng nhiều sức, nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay hắn chạm vào, cánh tay kia lập tức rụt lại như bị điện giật, Hạ Nguyên Bá kêu lên một tiếng đau đớn, trên mặt lộ vẻ thống khổ.

Vân Triệt sững người, vội tiến lên một bước, dùng sức kéo vạt áo trên cánh tay trái của Hạ Nguyên Bá lên. Lúc này hắn mới chợt phát hiện, hơn nửa cánh tay của Hạ Nguyên Bá đỏ bừng từng mảng, đặc biệt là khớp vai còn sưng vù. Vân Triệt liếc mắt đã nhìn ra, đây rõ ràng là vết thương do trật khớp cách đây không lâu.

- Xảy ra chuyện gì?

Lông mày Vân Triệt lập tức nhíu chặt:

- Sao ngươi lại bị thương?

Hạ Nguyên Bá cuống quýt kéo ống tay áo xuống, trên mặt vẫn cố giữ nụ cười, không để tâm nói:

- Không sao đâu, chỉ là luận bàn với các sư huynh thôi. Huyền lực của ta lại yếu kém, bị thương là chuyện bình thường. Hơn nữa cũng không phải trọng thương, qua mấy ngày là khỏi hẳn thôi.

Hạ Nguyên Bá nói nghe có vẻ rất hợp tình hợp lý. Ở ngoại phủ tu luyện, việc luận bàn với nhau là không thể thiếu, bị thương cũng khó tránh khỏi. Nhưng vết thương của Hạ Nguyên Bá lại khiến Vân Triệt cảm thấy không bình thường. Ánh mắt hắn rơi xuống cổ của Hạ Nguyên Bá, lông mày lại nhíu chặt thêm, nói:

- Vết bầm trên cổ ngươi là sao? Lúc các ngươi tỷ thí, còn đánh cả vào cổ à?

Hạ Nguyên Bá vội rụt cổ lại, còn dùng áo che đi, vẻ mặt thản nhiên, cười ha hả nói:

- Tỷ phu, ta biết huynh lo lắng, nhưng thật sự không có chuyện gì đâu. Tuy lúc tỷ thí thường xuyên bị thương, nhưng mỗi lần bị thương đều sẽ có tiến bộ, vì vậy dù bị thương nhưng ta vẫn rất vui. Hơn nữa đâu chỉ mình ta bị thương, đệ tử ngoại phủ không ai là không có vết thương trên người, không luận bàn thì làm sao tiến bộ được, hì hì.

Sắc mặt Vân Triệt hơi giãn ra một chút, dường như đã tin lời cậu, gật đầu nói:

- Tu luyện tuy quan trọng, nhưng tuyệt đối không được làm tổn hại đến thân thể của mình. Còn nữa, tuy huyền lực của ngươi ở ngoại phủ có thể xem là yếu nhất, nhưng tuyệt đối không có nghĩa là phải để người khác ức hiếp… Nếu có ai bắt nạt ngươi, nhất định phải nói cho ta biết!

- Hì hì, ta biết rồi tỷ phu.

Hạ Nguyên Bá ngốc nghếch cười:

- Các sư huynh đối với ta đều rất tốt, làm gì có ai bắt nạt ta, huynh yên tâm đi. Còn hai tháng nữa là đến trận tỷ thí của huynh với Mộ Dung Dật rồi, huynh nhất định phải ở trung phủ tu luyện cho tốt. Nhưng ta tin Mộ Dung Dật dù có lợi hại đến đâu, tỷ phu cũng nhất định có thể đánh bại hắn… À, tỷ phu, ta về phòng tu luyện trước nhé, không làm lỡ thời gian của huynh nữa.

- Ừ, đi đi.

Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Hạ Nguyên Bá, sắc mặt Vân Triệt trầm xuống.

Hắn không rời khỏi Huyền Phủ mà đổi hướng, chậm rãi bước về phía khu tu luyện của Hạ Nguyên Bá.

Phòng tu luyện của Hạ Nguyên Bá ở số 2296, mỗi phòng có tổng cộng năm đệ tử ngoại phủ. Vân Triệt bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động, đứng trước cửa sổ nhìn vào bên trong.

Phòng tu luyện không lớn, chưa bằng một nửa Tụ Huyền Tháp. Khi Hạ Nguyên Bá đi vào, bốn đệ tử kia đều ở bên trong. Nhìn thấy Hạ Nguyên Bá trở về, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đồng thời lộ ra nụ cười chế nhạo.

- Ồ, Đại Khối Đầu, về rồi đấy à? Đan dược cũng lĩnh rồi chứ?

Một thiếu niên mặc áo lam đang ngồi dưới đất tu luyện đứng dậy, cười ha hả nhìn Hạ Nguyên Bá, giọng điệu âm dương quái khí.

Hạ Nguyên Bá rõ ràng rụt cổ lại, trên mặt lộ vẻ sợ sệt, gượng cười nói:

- Hàn Phong sư huynh, lần này có thể cho ta giữ lại mấy viên được không, chỉ mấy viên thôi…

Đệ tử tên Hàn Phong biến sắc, cười gằn nói:

- Sao thế? Còn học được cách trả giá rồi à? Có phải xương cốt lại ngứa ngáy muốn được rèn luyện thêm không? Bớt lời vô ích đi, mau giao ra đây! Bốn người chúng ta ngày nào cũng giúp đỡ tên Sơ Huyền Cảnh nhà ngươi tu luyện, giờ ngay cả chút hiếu kính cơ bản nhất cũng không có sao!?

Ba đệ tử khác cũng đều cười lạnh khinh bỉ, đặc biệt là nam tử mặc áo trắng tuấn tú ở giữa, chỉ nhàn nhạt liếc Hạ Nguyên Bá một cái, giống như đang nhìn một kẻ hèn mọn.

Mặt Hạ Nguyên Bá đỏ bừng, hắn cắn răng, nhưng vẫn phải ngoan ngoãn lấy đan dược ra. Hàn Phong một tay đoạt lấy toàn bộ, không chừa lại một viên nào, sau đó cười híp mắt tán thưởng:

- Chà chà, thế này còn tạm được. Yên tâm, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, hiếu kính chúng ta, chúng ta nhất định sẽ đối xử tốt với tiểu sư đệ nhà ngươi. Lần sau lúc ‘luận bàn’, chúng ta nhất định sẽ nương tay một chút, ha ha ha ha.

Cười lớn một cách đắc ý, Hàn Phong giữ lại mười viên Tiểu Huyền Đan, sau đó chia cho hai người khác mỗi người mười viên, rồi đi tới trước mặt nam tử áo trắng, cúi người, một bộ mặt nịnh nọt nói:

- Khuê Dương sư huynh, đây là mười viên Tiểu Thông Huyền Đan và ba viên Thối Cốt Đan, mời sư huynh nhận cho.

Nam tử tên Khuê Dương năm nay 19 tuổi, huyền lực cao nhất trong bốn người, đã đột phá Nhập Huyền Cảnh, đạt đến Chân Huyền Cảnh cấp một, trong số 50.000 đệ tử ngoại phủ cũng đủ để xếp vào hàng 2.000 người đứng đầu. Hắn đưa tay nhận lấy đan dược, sau đó đứng dậy, đi tới trước mặt Hạ Nguyên Bá, bỗng nhiên đưa tay chụp vào tay trái của cậu, cướp đi ba viên đan dược trong lòng bàn tay.

- Lại còn dám giấu ba viên Thối Huyền Đan.

Khuê Dương híp mắt cười lạnh, sau đó đột nhiên tung một cước đá vào bụng Hạ Nguyên Bá, khiến cậu ngã lăn ra đất:

- Nhãi con, lần sau còn dám giở trò, có tin ta phế luôn hai chân của ngươi không!

- Quả nhiên vẫn là Khuê Dương sư huynh anh minh.

Hàn Phong và hai đệ tử khác vội vàng nịnh nọt. Bị một cước vào bụng dưới, Hạ Nguyên Bá ngã xuống đất, thân thể co giật vì đau đớn, nhưng không hề kêu la, mà cố gắng chống đỡ đứng dậy, sắc mặt vừa đỏ bừng vì tức giận lại vừa tái nhợt, giận mà không dám nói, từng bước một di chuyển vào góc phòng.

Vân Triệt nổi giận lôi đình, một luồng sát khí bùng nổ trong lồng ngực. Hắn không thể tiếp tục nhìn được nữa, tiến lên một bước, tung một cước đá thẳng vào cửa phòng tu luyện.

Ầm!!

Cánh cửa vốn cứng rắn trực tiếp vỡ tan thành từng mảnh, vụn gỗ bay tứ tung, khiến cả năm người bên trong đều kinh ngạc.

Nhìn thấy Vân Triệt mặt đầy tức giận đứng đó, Hạ Nguyên Bá lập tức hoảng hốt, vội vàng đứng dậy, ấp úng nói:

- Tỷ… Tỷ phu…

Vân Triệt không để ý tới Hạ Nguyên Bá, ánh mắt sắc lạnh lướt qua bốn tên đệ tử ngoại phủ, giọng trầm thấp nói:

- Cho các ngươi hai lựa chọn: một là giao ra tất cả đan dược trên người, sau đó tự chặt tay phải, quỳ trước mặt Hạ Nguyên Bá dập đầu nhận sai. Thứ hai… Chết!!

Bọn chúng vốn đang định quát hỏi kẻ nào dám đến đây gây sự, vừa nghe đến tên Vân Triệt, nhất thời sững sờ một chút, sau đó tất cả đều phá lên cười lớn.

- Đây là nhãi con từ đâu tới, dám đến đây ngang ngược… Muốn ta dập đầu? Muốn chúng ta tự chặt tay phải? Hôm nay quên uống thuốc à? A ha ha ha ha!

- Hừm! Người này nhìn quen quen… Mẹ kiếp! Đây không phải là cái tên mới Nhập Huyền Cảnh đã đòi khiêu chiến Mộ Dung Dật, được xưng là đệ nhất trò cười của Thương Phong Huyền phủ, Vân Triệt sao!!

- Hả? Hắn chính là Vân Triệt?

Đệ tử áo trắng Khuê Dương nghe được cái tên "Vân Triệt", khinh bỉ cười nói:

- Nghe nói tên Vân Triệt kia bị điên, xem ra lời đồn không sai chút nào. Sao nào, muốn chúng ta quỳ xuống à? Hì hì, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống cầu xin chúng ta, lát nữa ta còn có thể tha cho ngươi một cái mạng chó.

Khuê Dương vừa dứt lời, trước mắt bỗng nhiên hoa lên, một luồng sát ý lạnh như băng ập xuống, khiến toàn thân hắn cứng đờ. Hắn kinh hãi đến biến sắc, nhưng căn bản không kịp phản ứng, đã thấy một khuôn mặt lạnh như băng xuất hiện ngay trước mắt.

Ầm!!

Khuê Dương cảm giác lồng ngực mình như bị một cây búa tạ vạn cân nện trúng, toàn thân chấn động dữ dội, một luồng sức mạnh cuồng bạo trong nháy mắt xung kích vào kỳ kinh bát mạch của hắn. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị đá bay ngược ra ngoài như một bao cát, đập mạnh vào vách tường… Sau một tiếng vang lớn, vách tường phòng tu luyện nứt toác, cả người Khuê Dương lún sâu vào tường, hồi lâu sau mới rơi xuống như một con chó chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!