- Khuê... Khuê Dương sư huynh!
Ba tên đệ tử kia bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ, không một ai ngờ rằng Vân Triệt lại dám ra tay, hơn nữa tốc độ nhanh như quỷ mị, bọn họ hoàn toàn không có cơ hội phản ứng. Càng làm cho bọn họ kinh ngạc đến ngây người chính là Khuê Dương với thực lực Chân Huyền Cảnh lại bị một đòn đánh trọng thương, vũng máu lớn hắn phun ra trông mà giật mình, ngã xuống đất toàn thân co giật, nửa ngày trời cũng không gượng dậy nổi.
- Dám... Dám đánh lén Khuê Dương sư huynh! Cùng lên, phế hắn đi!
Hàn Phong sắc mặt dữ tợn, rút trường kiếm, cùng một gã đệ tử đồng thời xông lên. Hai thanh trường kiếm, một kiếm đâm thẳng vào lồng ngực hắn, một kiếm chém về phía đầu.
- Anh rể cẩn thận!
Hạ Nguyên Bá vừa kinh hô, liền nghe một tiếng “Cạch”, trường kiếm trong tay Hàn Phong đã bị Vân Triệt một cước đá gãy, thanh kiếm còn lại thì bị Vân Triệt đoạt lấy bằng tay không, sau đó tung ra hai quyền, giáng thẳng vào ngực hai người bọn họ.
Rắc!
Ngực của cả hai đồng thời lõm xuống, xương ức gãy nát, sau đó tiếng kêu gào thê thảm phát ra, bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách tường cùng chỗ với Khuê Dương.
Tên đệ tử còn lại vốn đang chuẩn bị động thủ, nhưng chỉ trong một lần đối mặt, Vân Triệt đã đánh hai người kia thành dạng chó chết, khiến hắn sợ đến mức tròng mắt co rút, toàn thân run rẩy, không còn dám tiến lên nữa. Hắn hét lên một tiếng quái dị, rồi như chuột thấy mèo, hoảng hốt chạy ra cửa. Ánh mắt Vân Triệt lạnh băng, tay trái đột nhiên duỗi ra, một con Hỏa Long rực lửa từ lòng bàn tay hắn bắn ra, trong nháy mắt đã quấn chặt lấy người tên kia. Cánh tay hắn vừa thu lại, tên đệ tử đang kinh hãi tột độ liền bị Hỏa Long kéo giật về, đập mạnh vào vách tường cùng ba người kia.
- Anh... Anh rể...
Hạ Nguyên Bá đứng ở góc phòng đã hoàn toàn sợ ngây người. Huyền lực của bốn người này hắn biết rất rõ, Khuê Dương đã là Chân Huyền Cảnh cấp một, Hàn Phong là Nhập Huyền Cảnh cấp chín, hai người khác cũng đều là Nhập Huyền Cảnh cấp tám, thực lực của bọn họ, đối với hắn mà nói đều là tồn tại chỉ có thể ngước nhìn. Tuy rằng hắn ở đây chịu đủ mọi ức hiếp, cũng không dám phản kháng, cũng không có năng lực phản kháng, lại càng không dám nói cho Vân Triệt, bởi vì hắn sợ Vân Triệt sẽ kích động mà ra mặt vì hắn... Bốn người này, làm sao Vân Triệt có thể đánh thắng được bọn họ?
Nhưng không ngờ, anh rể của hắn đã trở nên mạnh mẽ đến vậy, bốn người này ở trước mặt anh rể lại chẳng khác nào đám phế vật, bị hắn tiện tay đánh cho ra dạng chó chết.
- Vân Triệt, ngươi... ngươi... Ngươi xong đời rồi!
Hàn Phong dựa vào vách tường ngồi dậy, đưa tay chùi đi vệt máu tươi trên miệng, tuy rằng thực lực của Vân Triệt khiến hắn kinh hãi không thôi, nhưng khóe miệng vẫn cố nặn ra một nụ cười gằn:
- Ngươi lại dám... đả thương đệ tử ngoại phủ... Tề đạo sư chính là cữu cữu của Khuê Dương sư huynh, ngươi đả thương Khuê Dương sư huynh... Tề đạo sư sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu, ngươi cứ chờ bị đánh gãy chân rồi cút khỏi Thương Phong Huyền phủ đi!
Sát khí trên người Vân Triệt vẫn chưa hề thu lại, toàn bộ phòng tu luyện trở nên băng hàn đến cực điểm, bốn kẻ nằm trên đất toàn thân run lẩy bẩy. Hắn hoàn toàn không để ý đến lời của Hàn Phong, chậm rãi bước tới trước mặt Khuê Dương đang không ngừng thổ huyết.
Trên mặt Khuê Dương lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng ngay lập tức bị hắn mạnh mẽ đè xuống, hắn gượng cười nói:
- Vân Triệt, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống xin lỗi, ta còn có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng... Bằng không... cữu cữu của ta... nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết...
Vân Triệt liếc mắt nhìn hắn, khẽ nói:
- Vừa rồi ngươi đá Nguyên Bá, hình như là dùng chân phải thì phải.
Dứt lời, còn chưa đợi đối phương phản ứng lại, Vân Triệt đã đột ngột nhấc chân, dẫm thẳng lên mắt cá chân phải của Khuê Dương.
“Rắc!!”
- A a ~~~~~~~~
Tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên, mắt cá chân phải của Khuê Dương đã bị Vân Triệt cố ý dẫm nát. Vân Triệt chậm rãi thu chân về, sắc mặt bình thản, như thể vừa chỉ dẫm phải một cành cây khô. Hắn lạnh lùng nhìn Khuê Dương ôm lấy chân phải của mình, đau đớn lăn lộn, gào thét thảm thiết trên mặt đất, sau đó quay mặt lại, nhìn về phía ba tên đệ tử kia.
Khi ánh mắt của Vân Triệt quét tới, sắc mặt ba người Hàn Phong lập tức trở nên trắng bệch... Bọn họ vốn tưởng rằng Vân Triệt dám ra tay đả thương người ở đây đã là gan to bằng trời rồi, chỉ cần nói ra mối quan hệ giữa Khuê Dương và Tề đạo sư là có thể dọa hắn sợ chết khiếp. Nhưng bọn họ không ngờ Vân Triệt không chỉ không sợ, không ngờ hắn ra tay lại càng quyết liệt và tàn độc đến thế. Hắn có thể không chút do dự dẫm nát chân của Khuê Dương... Vậy thì nếu muốn phế bọn họ, thậm chí muốn lấy mạng bọn họ, chắc chắn sẽ không chớp mắt lấy một cái.
Hàn Phong nào dám nói thêm nửa lời hung ác, đã sợ hãi đến cả người run rẩy. Khi Vân Triệt bước về phía hắn, thân thể hắn đã mềm nhũn, lập tức ngồi phịch xuống đất, run rẩy cầu xin:
- Vân... Vân... Vân Triệt, ta... ta biết sai rồi, tha cho ta... Đừng giết ta... Đừng giết ta... Tha cho ta...
Hắn chợt nhớ tới điều kiện Vân Triệt đã nói, vừa sợ hãi vừa vội vàng móc hết đan dược trên người ra, sau đó hướng về phía Hạ Nguyên Bá mà liều mạng dập đầu:
- Nguyên Bá sư đệ, ta sai rồi... Ta không nên đối xử với ngươi như vậy... Ta là súc sinh, ta là khốn nạn, ta đáng chết... Xin ngươi nhất định phải tha thứ cho ta, sau này ta không dám nữa, không bao giờ dám nữa...
Hàn Phong dập đầu mười mấy cái, trán va xuống sàn nhà vang lên tiếng “cốp cốp”, hai tên đệ tử còn lại cũng cuống quýt quỳ xuống, móc ra hết thảy đan dược, quỳ trên mặt đất dập đầu lạy như giã tỏi.
Vân Triệt cười gằn, ánh mắt quay về phía Khuê Dương, lạnh lùng nói:
- Còn ngươi? Hay là đôi tay này của ngươi cũng không cần nữa?
Không chút do dự dẫm gãy mắt cá chân hắn, thì muốn chặt đứt hai tay hắn lại càng dễ dàng hơn. Khuê Dương dù đau đớn như rơi vào địa ngục, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo. Hắn vội vàng lăn về phía Hạ Nguyên Bá, dập đầu xuống sàn, sau đó run rẩy đưa tay, đem toàn bộ đan dược trên người giao ra.
Vân Triệt đi tới, thu hết đan dược, lạnh lùng nói:
- Xem ra các ngươi cũng biết điều, tạm tha cho bốn cái mạng chó của các ngươi. Sau này nếu còn dám ức hiếp Hạ Nguyên Bá, ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời này.
- Không dám, không dám nữa, sau này, chúng ta nhất định sẽ cung kính với Nguyên Bá sư đệ... Tuyệt đối không dám nữa...
Hàn Phong sợ hãi nói.
- Vậy thì, chuyện ngày hôm nay, các ngươi biết nên nói thế nào rồi chứ?
Vân Triệt híp mắt lại, trong ánh mắt tràn ngập sát ý.
- Vâng... là chúng ta tỷ thí với nhau nên bị thương... không có một chút quan hệ nào với Nguyên Bá sư đệ và Vân Triệt sư đệ cả...
Hàn Phong nơm nớp lo sợ nói.
- Hừ!
Vân Triệt hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói:
- Nếu để ta ở bên ngoài nghe được bất kỳ điều gì ta không muốn nghe, thì đừng trách, ta có thể lấy mạng các ngươi bất cứ lúc nào.
Bốn người Hàn Phong sợ đến câm như hến... Với thực lực khủng bố và thủ đoạn tàn độc mà hắn vừa thể hiện, bọn họ hoàn toàn không dám nghi ngờ lời hắn nói.
- Mà cho dù các ngươi có nói ra cũng chẳng sao.
Vân Triệt khinh bỉ cười lạnh:
- Các ngươi có biết Tần Phủ chủ vì sao lại để ta trực tiếp vào nội phủ không? Các ngươi thật sự cho rằng Tần Phủ chủ sẽ vì một lời thách đấu mà phá lệ sao? Ta nói thật cho các ngươi biết, mối quan hệ giữa ta và Tần Phủ chủ, là mối quan hệ mà các ngươi có nằm mơ cũng không với tới được. Nếu thật sự có tin đồn gì truyền ra, người bị xử phạt không phải là ta, mà là các ngươi, rất có thể sẽ bị bốc hơi khỏi nơi này mà không để lại chút dấu vết nào... Nguyên Bá, theo ta ra ngoài.
Nói xong, Vân Triệt dứt khoát xoay người rời khỏi phòng tu luyện, bỏ lại bốn kẻ trọng thương đang run lẩy bẩy với gương mặt tràn đầy sợ hãi.
Lời cảnh cáo cuối cùng của Vân Triệt đương nhiên là bịa đặt, nhưng hắn tin rằng nó đủ để tạo thành uy hiếp đối với bốn người này. Bằng không, nếu bốn kẻ đó đem chuyện hôm nay truyền ra ngoài, hắn cũng không bận tâm, nhưng lại sợ sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Hạ Nguyên Bá ở Thương Phong Huyền phủ.
Hạ Nguyên Bá gục đầu, lủi thủi đi theo sau Vân Triệt như một đứa trẻ phạm lỗi. Vân Triệt đưa hắn đến dưới một gốc cây đại thụ mới dừng bước, xoay người lại nhìn Hạ Nguyên Bá.
- A... Anh rể, ta... ta... ta sai rồi.
Hạ Nguyên Bá cúi đầu, lí nhí nói.
- Haiz...
Vân Triệt thở dài một hơi, đem tất cả đan dược lấy được từ bốn người Khuê Dương giao cho Hạ Nguyên Bá:
- Giữ lấy cẩn thận, tuy không phải là đan dược cao cấp, nhưng lại rất phù hợp với ngươi hiện tại.
Đan dược mà Vân Triệt dùng Châu Thiên Độc tinh luyện quả thực có rất nhiều, nhưng phần lớn đều là loại cao cấp và đặc thù, không phải thứ mà Hạ Nguyên Bá có thể sử dụng.
Hạ Nguyên Bá nhận lấy, sau đó lo lắng ngẩng đầu lên, ấp úng nói:
- Anh rể, em biết sai rồi, anh đừng giận em, em... em không phải cố ý gạt anh rể, em chỉ sợ làm anh rể phân tâm, lỡ như làm trì hoãn trận quyết chiến hai tháng sau, em...
Vân Triệt lắc đầu, đưa tay vỗ vỗ lên cánh tay Hạ Nguyên Bá, chậm rãi nói:
- Nguyên Bá, việc ngươi ở nơi này sẽ phải chịu ức hiếp, kỳ thực ta không hề bất ngờ, bởi vì huyền lực của ngươi quá yếu. Để ngươi ở lại Thương Phong Huyền phủ, có lẽ là một quyết định sai lầm, dù sao khoảng cách huyền lực quá lớn. Thế nhưng, ta cũng sẽ không vì vậy mà bảo ngươi rời khỏi Thương Phong Huyền phủ, ngược lại, ta hy vọng ngươi có thể tiếp tục kiên trì ở lại đây. Nguyên Bá, trên thế gian này, kẻ thực sự không bị người khác ức hiếp, chỉ có thể là cường giả. Bởi vì khi ngươi đủ mạnh, sẽ không có ai dám ức hiếp ngươi, cũng không có ai đủ năng lực để ức hiếp ngươi. Bốn tên phế vật kia dám đối xử với ngươi như vậy, cũng chỉ vì bọn chúng mạnh hơn ngươi, hơn nữa còn mạnh hơn rất nhiều. Nếu như ngươi không muốn bị bắt nạt nữa, thì hãy trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh hơn bọn chúng, mạnh hơn bất kỳ ai.
- Em biết!
Hạ Nguyên Bá nắm chặt nắm đấm:
- Em nhất định sẽ lấy anh rể làm gương, nỗ lực tu luyện!
- Đó không phải là điểm mấu chốt.
Vân Triệt lắc đầu, rồi nghiêm nghị nói:
- Ta càng hy vọng ngươi hiểu rằng, một người có huyền lực yếu kém, thậm chí có thể yếu đuối, có thể bị người ta xem thường, nhưng tuyệt đối không thể không có tôn nghiêm và khí phách! Ta không giận vì ngươi đã giấu ta... Ta biết ngươi cũng là nghĩ cho ta, sợ gây phiền phức cho ta. Ta chỉ tức giận... vì sao ngươi lại mặc cho người khác ức hiếp mà không đánh trả, không phản kháng? Dù cho ngươi biết mình hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn họ!
- Em... em không dám... Anh rể, em biết sai rồi, sau này em nhất định sẽ không như vậy nữa.
Hạ Nguyên Bá cúi đầu càng thấp hơn, khuôn mặt đầy vẻ hổ thẹn.
Vân Triệt thở ra một hơi, trong lòng bất đắc dĩ thở dài. Tính tình của Hạ Nguyên Bá, hắn hiểu rất rõ. Tuy thân hình trông thô kệch, nhưng bản tính lại rất thật thà lương thiện, còn mang theo sự yếu đuối cố hữu của một thiếu niên chưa trưởng thành. Dù sao, năm nay hắn cũng chưa tới mười sáu tuổi.
Mà muốn thông qua mấy câu nói ngắn ngủi để thay đổi bản tính của một người, càng là chuyện không thể.
- Nguyên Bá, để ta xem huyền mạch của ngươi một chút.
- A? Vâng.
Huyền lực đạt tới Chân Huyền Cảnh, nếu đối phương cho phép, đã có thể dùng huyền lực để quan sát bên trong cơ thể đối phương. Vân Triệt đứng trước mặt Hạ Nguyên Bá, tay đặt lên ngực hắn, chậm rãi nhắm mắt lại. Một lát sau, hắn rời tay khỏi ngực Hạ Nguyên Bá, sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên một trận kinh ngạc.
Bởi vì huyền mạch của Hạ Nguyên Bá thật sự quá kỳ quái, so với huyền mạch của người bình thường thì to khỏe hơn gấp đôi, màu sắc cũng hiện lên màu xám đen quỷ dị, hơn nữa vị trí các huyền quan cũng hoàn toàn khác người thường, quả thực giống như một dạng biến dị.
Huyền mạch của Nguyên Bá tại sao lại như vậy? Lẽ nào đây chính là “Bá Hoàng Huyền Mạch” mà Mạt Lỵ từng nhắc đến?
Huyền mạch này rõ ràng đáng sợ như vậy, nhưng tại sao thiên phú của hắn lại kém đến thế?
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ AI dịch nhanh