Khi giọng nói này vang lên, tựa như có một đám mây u ám vô hình giáng xuống. Bầu không khí giương cung bạt kiếm vốn có lặng lẽ tiêu tan, thay vào đó là một luồng áp lực ôn hòa như mộng, nhưng lại khiến tất cả mọi người không thể thở nổi.
Không gian yên tĩnh vỡ ra một vết rách màu tím, một bóng nữ tử chậm rãi bước ra. Nàng vận một thân cung trang tím hoa lệ, tử quang lấp lánh, đầu đội tử tinh ngọc quan, dung nhan tựa trăng sáng, đôi mắt như tử tinh... Khoảnh khắc bóng hình nàng xuất hiện, sắc mặt Lạc Cô Tà và Thủy Thiên Hành đồng thời đại biến, huyền khí đang phóng thích trên người cũng đột nhiên như bị hư không nuốt chửng, biến mất không còn tăm hơi.
“...” Ánh mắt Mộc Huyền Âm quét qua, băng mi khẽ nhướng.
Thế gian rơi vào một sự tĩnh lặng quỷ dị trong vài giây... bởi vì, đây là một nhân vật tuyệt đối không nên xuất hiện ở nơi này.
Nguyệt Thần Đế!
Sau cơn kinh ngạc, Thủy Thiên Hành nhanh chóng hoàn hồn, chắp tay nói:
- Lưu Quang Giới Thủy Thiên Hành, bái kiến Nguyệt Thần Đế! Mấy năm nay Thủy mỗ đã bái phỏng Nguyệt Thần Giới vài lần nhưng đều không được toại nguyện, hôm nay có thể diện kiến tân Nguyệt Thần Đế, thực sự vạn hạnh.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu, rồi nói với Mộc Huyền Âm:
- Mộc tiền bối, đã lâu không gặp.
Tiếng xưng hô này khiến đuôi mày Thủy Thiên Hành giật lên, trong lòng kinh hãi tột độ. Đã là Thần Đế, ấy là đỉnh phong đương thời, đối với hắn không hề biến sắc, vậy mà lại xưng hô... tiền bối với Mộc Huyền Âm?
Chuyện này...
Từ lúc Hạ Khuynh Nguyệt xuất hiện, đôi môi Thủy Mị Âm đã hé mở. Nàng ghé sát vào người Thủy Thiên Hành, lí nhí hỏi:
- Phụ thân, nàng thật sự là tỷ tỷ năm đó sao?
Trước khi vào Trụ Thiên Châu, nàng từng gặp Hạ Khuynh Nguyệt ở Nguyệt Thần Giới, lúc này gặp lại, ngoài dung mạo ra, nàng hoàn toàn không thể liên tưởng người này với Hạ Khuynh Nguyệt trong ký ức.
Thủy Thiên Hành cười khổ:
- Tỷ tỷ cái gì, nàng chính là Thần Đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thần Giới, còn trẻ hơn con cả ba nghìn tuổi.
Thủy Mị Âm: “...”
Mộc Huyền Âm nói:
- Mới mấy năm, không tính là lâu. Nghe nói ngươi đã kế thừa di chí của tiên Nguyệt Thần Đế, đăng cơ tại Nguyệt Thần Giới, xem ra mấy năm nay chắc hẳn đã trải qua không ít sóng gió.
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt sâu thẳm, nàng nhẹ nhàng đáp:
- Không trải qua sóng gió, sao gánh nổi hai chữ “Thần Đế”. Chỉ là, vì sóng gió níu chân, mãi đến hôm nay Khuynh Nguyệt mới tới bái phỏng, trong lòng thật vô cùng hổ thẹn.
Vài câu đối đáp ngắn ngủi giữa Mộc Huyền Âm và Hạ Khuynh Nguyệt khiến sắc mặt Lạc Cô Tà và Thủy Thiên Hành biến đổi liên tục. Một bên là Giới Vương trung vị, một bên là tân Nguyệt Thần Đế, địa vị hai người cách nhau một trời một vực, nhưng trong giọng điệu... lại là Hạ Khuynh Nguyệt tỏ ra kính trọng hơn?
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt chuyển hướng, giọng nói cũng thay đổi:
- Lạc Cô Tà, ban nãy bổn vương hỏi ngươi, ngươi thật sự muốn động thủ ở Ngâm Tuyết Giới sao?
Sự xuất hiện của Hạ Khuynh Nguyệt khiến người ta không thể không nghĩ đến một thân phận khác của Vân Triệt.
Phu quân cũ của Nguyệt Thần Đế!
Năm đó chuyện này đã ồn ào huyên náo, thiên hạ ai cũng biết.
Năm xưa trong hôn điển kinh thế của Nguyệt Thần Giới, Hạ Khuynh Nguyệt đã từ hôn với Nguyệt Thần Đế để mang Vân Triệt bỏ trốn, kinh động toàn bộ Đông Thần Vực. Sau đó Vân Triệt ở lại Long Thần Giới, Hạ Khuynh Nguyệt quay về Nguyệt Thần Giới, rồi Nguyệt Thần Giới truyền ra tin tức Nguyệt Vô Nhai nhận Hạ Khuynh Nguyệt làm nghĩa nữ...
Vốn tưởng rằng đây là hành động vớt vát thể diện của Nguyệt Vô Nhai, nhưng sau đại kiếp Tà Anh, Nguyệt Vô Nhai ngã xuống, lại để lại di mệnh, truyền ngôi vị Thần Đế... không phải cho trưởng tử của hắn, cũng không phải cho Nguyệt Thần khác, mà là cho Hạ Khuynh Nguyệt.
Tin tức không thể tưởng tượng nổi này truyền ra khiến cả thế gian phải trợn mắt há mồm.
Nguyệt Thần Giới không nghi ngờ gì đã rơi vào nội loạn, nhưng điều càng không thể tưởng tượng hơn là, cuộc nội loạn này chỉ kéo dài vỏn vẹn hai năm đã hoàn toàn được dẹp yên. Hạ Khuynh Nguyệt chính thức đăng cơ, trên dưới toàn bộ Nguyệt Thần Giới đều cung kính thần phục, không một ai dám có nửa lời chất vấn.
Không ai biết một nữ tử không xuất thân từ Nguyệt Thần Giới, tuổi đời chỉ mới nửa giáp như Hạ Khuynh Nguyệt đã làm thế nào để trong hai năm ngắn ngủi đứng vững gót chân tại Nguyệt Thần Giới khổng lồ. Nhưng không hề nghi ngờ, hễ là người có đầu óc thì tuyệt đối không dám xem thường vị tân Nguyệt Thần Đế này, cũng là vị Thần Đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thần Giới.
Lạc Cô Tà chậm rãi nói:
- Nghe nói tân Nguyệt Thần Đế sau khi đăng cơ chưa từng bước ra khỏi Nguyệt Thần Giới, cũng không nhận lễ chúc mừng, hôm nay lại đích thân giá lâm Ngâm Tuyết Giới, lẽ nào cũng vì Vân Triệt?
Lạc Cô Tà dù sao cũng là Lạc Cô Tà, dù đối mặt với Nguyệt Thần Đế đích thân tới, sắc mặt nàng vẫn kiên cường.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Lạc Cô Tà cười nhạt một tiếng:
- Ha, thân là Nguyệt Thần Đế, lại vì chút nhân duyên trần tục trong quá khứ mà tự mình hiện thân ở một trung vị tinh giới, chuyện này nếu truyền ra ngoài, chẳng những là trò cười cho thiên hạ, mà còn khiến Nguyệt Thần Giới phải hổ thẹn! Ngươi mới lên ngôi đế vị, là lúc cần ổn định uy danh, ngàn vạn lần đừng làm ra hành động tự tổn hại đế uy!
“...” Nhìn Lạc Cô Tà, Thủy Thiên Hành khẽ thở dài.
Mặc dù hắn ít tiếp xúc với Lạc Cô Tà, nhưng đã sớm nghe nói tính tình nàng quái gở, quỷ dị. Thánh Vũ Giới là đại thụ che trời hùng vĩ đến mức nào, năm đó nàng lại dứt khoát thoát ly, tình nguyện đơn độc một mình... mà nguyên nhân, đến nay ngoại nhân không ai biết được.
Nhưng thiên phú huyền đạo của nàng lại cao đến đáng sợ, vượt qua cả huynh trưởng Lạc Thượng Trần, vượt qua tất cả mọi người của Thánh Vũ Giới, cho dù bước vào Vương Giới, cũng đứng ở tầng đỉnh phong.
Hôm nay, Thủy Thiên Hành càng tận mắt chứng kiến tính tình tà dị của nàng, vì báo thù một tiểu bối mà có thể không chút do dự trở mặt với hắn... nói đi cũng phải nói lại, nàng đã thoát ly Thánh Vũ, lẻ loi một mình, thật sự không còn gì phải cố kỵ.
Nhưng mà... đối mặt với Nguyệt Thần Đế, nàng vẫn dám vô lễ như vậy sao!?
Hạ Khuynh Nguyệt chau mày, tử quang lấp loáng trong mắt:
- Lạc Cô Tà, bổn vương hành sự thế nào, không phải ngươi có tư cách can thiệp. Dù có là lỗi lầm ngập trời, cũng còn xa mới tới lượt ngươi xen vào giáo huấn.
Thân thể Lạc Cô Tà thoáng run lên, hai mắt khẽ nheo lại, nhưng khó mà cất lời.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh nhạt nói:
- Bổn vương đến đây, không liên quan gì đến Vân Triệt. Nhưng mà...
Nàng đưa tay ra, hàn khí chợt hiện quanh người, một viên hàn tinh ngưng tụ trong lòng bàn tay... tuy chỉ là một viên hàn tinh nhỏ bé, lại khiến ngàn dặm băng hàn.
- Đây là... Băng Hoàng Phong Thần Điển!?
Thủy Thiên Hành buột miệng kinh hô, trong lòng chấn động, sắc mặt Lạc Cô Tà cũng thay đổi.
Bàn tay Hạ Khuynh Nguyệt thu lại, hàn tinh và hàn khí tức khắc biến mất không tăm tích. Nàng nhìn xuống Lạc Cô Tà, lạnh nhạt nói:
- Lạc Cô Tà, với kiến thức của ngươi, lẽ nào lại không nhận ra ban nãy bổn vương đã thi triển Băng Hoàng Phong Thần Điển?
- Trước khi bổn vương đăng cơ, đã nhận đại ân của Ngâm Tuyết Giới, Băng Hoàng Thần Tông cũng xem như là nửa sư môn của bổn vương. Hiện giờ có kẻ muốn dương oai ở Ngâm Tuyết Giới, ngươi nói xem, bổn vương có nên quản hay không?
Mộc Huyền Âm: “...”
Thủy Thiên Hành vội nói:
- Bao năm qua người đời vẫn luôn đồn đoán về xuất thân của Nguyệt Thần Đế, nhưng không một ai biết được. Hôm nay mới hay Nguyệt Thần Đế lại có duyên sâu với Ngâm Tuyết Giới như vậy.
- Nguyệt Thần Đế đã là đế vương Nguyệt Thần, đứng trên đỉnh phong đương thời mà vẫn không quên bản tâm, đích thân tới tương trợ, Thủy mỗ vô cùng khâm phục. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, nhất định sẽ là một giai thoại đương thời, khiến người người tán thưởng.
Thủy Mị Âm liếc nhìn phụ thân, âm thầm lè lưỡi.
Giọng Hạ Khuynh Nguyệt lạnh đi, từng chữ mang theo thiên uy:
- Đương nhiên, nếu ngươi cho rằng bổn vương vì Vân Triệt mà đến, đó là tự do của ngươi. Ngươi chỉ cần nhớ một điều, Nguyệt Thần Giới ta trước nay không thù không oán với ngươi, nhưng nếu ngươi dám động đến Ngâm Tuyết Giới, chính là trở thành kẻ địch của Nguyệt Thần Giới ta!
- Từng lời này đều từ miệng bổn vương nói ra, nếu ngươi không tin, cứ việc thử xem!
Khóe miệng Lạc Cô Tà co giật, ngũ quan vặn vẹo, hai tay siết chặt run lên bần bật.
Danh xưng Thần Đế, không ai có thể thực sự không sợ. Dù Lạc Cô Tà có khinh suất đến đâu, chỉ cần còn một chút lý trí cũng biết rõ mình tuyệt đối không thể chọc vào Hạ Khuynh Nguyệt.
Điều càng khiến nàng kinh hãi chính là khí tức Nguyệt Thần đang đè nặng trên người mình... Trầm trọng đến mức khiến nàng không thể tin nổi.
Người đời đều biết ba năm trước Hạ Khuynh Nguyệt mới nhận được truyền thừa Tử Khuyết Thần Lực của Nguyệt Vô Nhai... Nhưng mà, thức tỉnh lực lượng Nguyệt Thần cần có thời gian, đừng nói ba năm, cho dù là ba mươi năm, ba trăm năm cũng tuyệt đối không thể đạt tới cảnh giới như vậy!
Nàng đến đây để rửa nhục, lại phải chật vật rời đi như thế này, chẳng những không thể rửa nhục, ngược lại không nghi ngờ gì sẽ càng thêm nhục nhã... nàng có thể không sợ Thủy Thiên Hành, nhưng có Nguyệt Thần Đế ở đây, hôm nay nàng đã định trước không thể nào được như ý.
- Ha ha ha...
Trong gió tuyết xa xôi, một tiếng cười già nua bình thản truyền đến:
- Đã có Nguyệt Thần Đế đích thân giá lâm, chuyến đi này của lão hủ xem ra là thừa thãi rồi.
Giọng nói này mang theo sự mênh mang tựa như đến từ viễn cổ, lại từng chữ uy áp như trời giáng. Mộc Huyền Âm và Hạ Khuynh Nguyệt không có phản ứng gì, chỉ chuyển mắt nhìn, nhưng Thủy Thiên Hành và Lạc Cô Tà lại đồng loạt biến sắc.
Trong gió tuyết ôn hòa, một lão nhân chậm rãi hiện thân. Người mặc một thân áo vải xám trắng bình thường đến không thể bình thường hơn, trên mặt mang vẻ hiền hòa dường như vĩnh viễn không bao giờ mất đi.
- Trụ Thiên... Thần Đế!
Thủy Thiên Hành thốt lên một câu, trong lòng kinh ngạc không lời nào tả xiết.
Hắn vốn cảm thấy mình đích thân tới đây dưới sự nài nỉ và ép buộc của con gái đã là quá khoa trương, không ngờ lại còn thấy được Nguyệt Thần Đế giá lâm... bây giờ, lại thêm cả Trụ Thiên Thần Đế đích thân tới!
Một Ngâm Tuyết Giới nho nhỏ, mà trong bốn Thần Đế của Đông Vực đã có hai người đích thân đến!
Đây là một trận thế lớn đến mức hắn, Lưu Quang Giới Vương, cũng không thể không kinh hãi.
- Trụ Thiên gia gia, gia gia cũng tới ạ.
Thủy Mị Âm vui mừng, không biết lớn nhỏ mà gọi.
Trụ Thiên Thần Đế chẳng những không giận, ngược lại còn vuốt râu cười, ánh mắt nhìn Thủy Mị Âm mang theo vài phần cưng chiều khó giấu:
- Xem ra, chuyện Vân Triệt vẫn còn tại thế, thật sự là một chuyện vô cùng may mắn.
- Trụ Thiên Thần Đế đích thân tới, Ngâm Tuyết Giới thật vinh hạnh.
Mộc Huyền Âm chậm rãi nói, sau đó liếc mắt:
- Triệt nhi, Lưu Quang Giới Vương, Nguyệt Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế đều vì ngươi mà đến, ngươi thật sự có thể diện rất lớn.
Khi giọng nói của nàng vừa dứt, phong bế của Băng Hoàng Giới mở ra một khe hở, bóng dáng Vân Triệt bay nhanh ra ngoài, hiện thân trước mặt mọi người.
- Vân... Triệt...
Khoảnh khắc Vân Triệt xuất hiện, sắc mặt Lạc Cô Tà chợt trầm xuống, trong mắt lập tức lóe lên hận quang nồng đậm đến kinh người... Nếu không phải có Nguyệt Thần Đế và Trụ Thiên Thần Đế ở đây, nàng tuyệt đối sẽ không chút do dự mà ra tay tàn độc.
- Vân Triệt ca ca!
Thủy Mị Âm kinh hỉ reo lên, hoàn toàn không để ý đến hoàn cảnh xung quanh, định nhào tới, nhưng mà... đúng lúc này, băng mâu của Mộc Huyền Âm cũng quét qua, tựa như vô tình nhìn chằm chằm vào nàng.
Nhất thời, toàn thân nàng lạnh buốt, thân hình cũng cứng lại tại chỗ.
- Hử?
Nàng đứng đó, liếc nhìn Mộc Huyền Âm, lại liếc nhìn Vân Triệt, ánh mắt trở nên vô cùng quái dị.
Vân Triệt đứng bên cạnh Mộc Huyền Âm, khom người nói:
- Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Trụ Thiên Thần Đế, Thủy tiền bối, còn có... a...
Tuy Băng Hoàng Giới bị ngăn cách, nhưng âm thanh không bị cách trở, Vân Triệt đã nghe được toàn bộ cuộc đối thoại của họ, cho nên giờ phút này hiện thân bái kiến, trong lòng hắn hoàn toàn hỗn loạn và rối bời.
Chậc... mỹ nữ yêu tinh này là ai vậy? Lẽ nào lại là tiểu nha đầu đầu óc không bình thường lại còn là một tiểu sắc nữ năm đó sao?
Khuynh Nguyệt... Nguyệt Thần Đế? Này này này này... sao nàng có thể đột nhiên trở thành Nguyệt Thần Đế!?
Nguyệt Thần Đế... là Thần Đế đó! Nguyệt Vô Nhai đâu!? Mấy năm ngắn ngủi này Thần Giới đã xảy ra chuyện gì rồi!?
Hạ Khuynh Nguyệt không nói gì, ánh mắt chỉ lướt qua người hắn trong thoáng chốc.
Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười, hắn nghiêm túc đánh giá Vân Triệt một phen, ý cười ôn hòa lộ ra vẻ vui mừng:
- Vân Triệt, mặc dù không biết năm đó ngươi làm thế nào thoát khỏi đại kiếp Tà Anh, nhưng cả thân thể lẫn huyền lực của ngươi đều bình an vô sự, đây cũng coi như là chuyện vui mừng nhất của lão hủ trong mấy năm gần đây.
Đại kiếp Tà Anh?
Lại nghe thấy hai chữ “Tà Anh”, nhưng trong tình cảnh này, hắn tự nhiên không thể hỏi nhiều, chỉ nghiêm cẩn cảm kích thi lễ. Hắn nghe ra được, lời của Trụ Thiên Thần Đế, từng chữ đều là lời từ đáy lòng.
Với địa vị của Trụ Thiên Thần Đế ở Thần Giới hiện nay, việc ngài đích thân tới đây đã là một ân huệ quá nặng nề.
Trụ Thiên Thần Đế quay lại nói:
- Lạc Cô Tà, ân oán năm đó giữa ngươi và Vân Triệt, lão hủ đều đã chứng kiến rõ ràng, đúng sai phải trái, dù là ngươi hay người đời, hễ ai chứng kiến đều tự biết trong lòng.
Lạc Cô Tà: “...”
- Vân Triệt là thần tích từ xưa đến nay chưa từng có của Đông Thần Vực ta, năm đó không thể bảo vệ chu toàn cho hắn đã thành tiếc nuối cả đời của lão hủ. Hiện giờ đã biết hắn bình an, lão hủ sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào muốn hủy đi một kỳ tài như vậy... Lạc Cô Tà, ngươi đừng cố chấp nữa.
Lời của Trụ Thiên Thần Đế có sức nặng bậc nào, ở Đông Thần Vực, mỗi một lời ngài nói ra đều tựa như châm ngôn của thiên đạo, mà bốn chữ “đừng cố chấp nữa” cuối cùng không chỉ là cảnh cáo, mà còn mang theo sự tức giận rõ ràng.
Chuyện năm đó xảy ra ở Trụ Thiên Giới! Ngài đã chứng kiến tất cả.
Thân thể Lạc Cô Tà run lên, nhưng đối mặt với hai vị đại Thần Đế đích thân tới, dù xương cốt của nàng có cứng hơn trăm lần cũng không dám nói thêm nửa câu ngang ngược. Nàng hung hăng hít một hơi, cắn răng nói:
- Nếu là mệnh lệnh của Trụ Thiên Thần Đế, ta không dám không tuân.
Nàng xoay người, không muốn dừng lại thêm nửa giây:
- Chuyện hôm nay đến đây là hết, cáo từ!
Dứt lời, hận quang lóe lên trong mắt nàng, rồi bay vút lên không trung, định rời đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, trước người nàng đột nhiên hiện lên lam quang, một bức tường băng hàn xuất hiện giữa trời, đóng băng toàn bộ không gian, phong tỏa đường lui của nàng.
Thân hình Lạc Cô Tà đột ngột dừng lại, phía sau nàng truyền đến giọng nói lạnh thấu xương của Mộc Huyền Âm:
- Lạc Cô Tà, bổn vương đã cho phép ngươi đi rồi sao