Mộc Huyền Âm vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều biến đổi khác nhau.
Lạc Cô Tà chậm rãi xoay người, trong đôi mắt vốn tràn ngập oán hận lóe lên một tia trào phúng:
- Ngươi nói cái gì?
Mộc Huyền Âm sẵng giọng:
- Ngươi xông vào Ngâm Tuyết Giới của ta, miệt thị tông môn ta, vô cớ làm tổn thương đệ tử và trưởng lão của ta, mà giờ lại định cứ thế bỏ đi? Ngươi coi Ngâm Tuyết Giới của ta là nơi nào!
Sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế hơi động, thoáng lộ vẻ không hiểu. Thủy Thiên Hành tiến lên một bước, nói:
- Ngâm Tuyết Giới Vương, chuyện này...
Hắn vừa mới lên tiếng, ống tay áo đã bị nữ nhi kéo mạnh xuống. Thủy Mị Âm nhẹ nhàng lắc đầu với hắn, ngăn lại những lời hắn chuẩn bị nói ra.
- Không hổ là sư tôn của Vân Triệt ca ca, người thật đáng sợ...
Ánh mắt Thủy Mị Âm lóe lên tia sáng kỳ lạ, thì thầm bằng giọng nói chỉ có Thủy Thiên Hành mới nghe được.
“...!” Thủy Thiên Hành nghe vậy, trong lòng chấn động mạnh. Trên đời này, không ai hiểu rõ hơn hắn một câu đánh giá này của Thủy Mị Âm mang ý nghĩa gì.
Mà phản ứng lớn nhất lại chính là những người của Băng Hoàng Giới ở phía sau. Tuy không dám đến gần, nhưng tất cả những gì diễn ra trên không trung họ đều nhìn thấy và nghe được rành mạch. Nguyệt Thần Đế và Trụ Thiên Thần Đế đích thân đến, khiến họ kinh hãi đến sững sờ. Khi Lạc Cô Tà cuối cùng bị ép phải rời đi, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà một câu nói này của Mộc Huyền Âm lại khiến những sợi tóc gáy vừa mới thả lỏng của họ dựng đứng cả lên.
- Tông... Tông chủ định làm gì vậy?
- Mụ sát tinh Lạc Cô Tà kia khó khăn lắm mới chịu đi, đây đây đây...
Mộc Băng Vân thản nhiên nói:
- Đừng lo lắng, Tông chủ tự có tính toán.
Nói xong, nàng khẽ thở dài trong lòng: Tỷ tỷ, tỷ quả nhiên định...
- A... ha ha... ha ha ha ha!
Ban đầu, Lạc Cô Tà bật cười khô khốc, sau đó tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng tùy tiện, như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất trên đời. Sau trận cười điên cuồng, nàng chậm rãi lên tiếng, mỗi một lời đều mang theo sự châm chọc không hề che giấu:
- Thì thế nào? Ngươi, một Ngâm Tuyết Giới Vương, định xử trí ta thế nào đây?
- Để lại ba ngón tay, rồi cút đi.
Mộc Huyền Âm vẻ mặt không chút cảm xúc, giọng điệu lạnh như băng vô tình, đưa ra phán quyết không cho phép kháng cự.
“...” Một Giới Vương của trung vị tinh giới lại muốn nàng để lại ba ngón tay rồi cút đi... Trong phút chốc, Lạc Cô Tà không biết nên giận hay nên cười, đôi mắt hẹp dài khép hờ, ánh nhìn trêu tức như đang xem một tên hề không biết trời cao đất dày.
- Ngâm Tuyết Giới Vương, hôm nay ta rời đi là nể mặt hai vị Thần Đế, ngươi nghĩ mình là cái thá gì? Lời vừa rồi, ngươi có xứng không? Không, ngươi không xứng, dù chỉ là nhắc đến một chữ.
“...” Vân Triệt khẽ nhíu mày, ghi nhớ kỹ câu nói này của Lạc Cô Tà.
Mộc Huyền Âm không hề nổi giận, ngọc nhan vẫn băng hàn như cũ:
- Lạc Cô Tà, ngươi xâm phạm Ngâm Tuyết Giới của ta như thế, bổn vương chỉ để ngươi lại ba ngón tay đã là nể mặt hai vị Thần Đế lắm rồi. Ngươi đừng được voi đòi tiên, ép bổn vương phải tự mình ra tay!
Thủy Thiên Hành: “...”
- Chỉ... dựa... vào... ngươi!?
Đời này Lạc Cô Tà từng gặp vô số kẻ nực cười, từng nghe vô số chuyện cười, nhưng cộng lại cũng không nực cười và hoang đường bằng khoảnh khắc này.
Lạc Cô Tà không rời đi nữa, cơn oán hận và bực tức ngập lòng bỗng tìm được nơi trút giận... mà còn là tự dâng mình tới cửa. Nàng chậm rãi đưa tay về phía Mộc Huyền Âm, làm ra một thủ thế đầy miệt thị và trào phúng:
- Những năm gần đây, ta hiếm khi ra tay, càng hiếm khi tranh chấp với người khác. Không ngờ ngay cả một con châu chấu từ trung vị tinh giới cũng dám nhảy nhót kiêu ngạo trước mặt ta. Nào, để ta xem cho kỹ, Ngâm Tuyết Giới Vương nhà ngươi muốn ta để lại ba ngón tay bằng cách nào!
Phượng mâu của Mộc Huyền Âm nhếch lên:
- Rất tốt. Bổn vương đã cho ngươi cơ hội, là ngươi đã chọn để bổn vương tự mình ra tay, đến lúc đó thứ phải để lại không chỉ là ba ngón tay đâu!
- Mộc tiền bối...
Hạ Khuynh Nguyệt vừa cất tiếng đã bị Mộc Huyền Âm lạnh lùng cắt ngang:
- Các ngươi muốn bảo vệ là Vân Triệt, còn đây là chuyện của Ngâm Tuyết Giới ta, không liên quan đến người ngoài, không cần bất kỳ ai nhúng tay vào!
“...” Hàng mày của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ động, nhưng không khuyên can nữa. Sở dĩ nàng đích thân đến Ngâm Tuyết Giới là vì không muốn “lá bài tẩy” của nơi này bị lộ ra, nhưng Mộc Huyền Âm lại đưa ra một lựa chọn mà nàng thật sự không ngờ tới.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Trụ Thiên Thần Đế, đây là ân oán giữa Ngâm Tuyết Giới Vương và Lạc Cô Tà, chúng ta quả thực không nên can thiệp. Nhưng những người khác của Ngâm Tuyết Giới vô tội, chúng ta đã ở đây thì không nên khoanh tay đứng nhìn, hãy phong tỏa chiến trường lại.
Trụ Thiên Thần Đế lịch duyệt đến mức nào, mà hành động của Mộc Huyền Âm cũng khiến hắn kinh ngạc vạn phần, nhưng phản ứng của Hạ Khuynh Nguyệt lại khiến hắn cảm nhận sâu sắc rằng chuyện này ắt có nguyên do. Lời của nàng khiến hắn gật đầu thật sâu, mặt lộ vẻ tán thưởng.
Hạ Khuynh Nguyệt và Trụ Hư Tử cùng phóng thích huyền khí, lực lượng của hai đại Thần Đế giao hòa, trong khoảnh khắc đã phong tỏa khu vực trời đất nơi Mộc Huyền Âm và Lạc Cô Tà đang đứng.
Lạc Cô Tà chỉ cảm thấy nực cười, vô cùng nực cười. Khi một tầng kết giới đến từ hai đại Thần Đế phong tỏa không gian, cảm giác mang đến cho nàng giống như người ta cố tình nhốt một con cừu với một con sư tử vào chung một cái lồng... mà con cừu kia lại còn là kẻ chủ động.
Vô cùng nực cười, nàng cũng cảm thấy uy nghiêm của bản thân bị coi thường một cách vô vị. Ánh mắt nàng âm u, cánh tay chậm rãi giơ lên:
- Đây... chính... là... ngươi... tự... tìm... đường... chết!
Lập tức, mây đen cuồn cuộn, tất cả phong tuyết xung quanh đều quét tới, hội tụ thành một cơn lốc xoáy khổng lồ sau lưng nàng, khí thế của nàng cũng bùng lên dữ dội. Khi cơn lốc xoáy hoàn toàn thành hình, một luồng uy áp kinh thiên động địa bao phủ khắp đất trời.
Dù có kết giới của hai đại Thần Đế ngăn cách, tất cả mọi người của Ngâm Tuyết Giới vẫn biến sắc, nỗi sợ hãi tột độ hiện lên trên mặt tất cả đệ tử, thậm chí cả trưởng lão và cung chủ Băng Hoàng.
Bởi vì đây là uy áp khủng bố đến từ người được mệnh danh là đệ nhất dưới Vương Giới ở Đông Thần Vực, một Thần Chủ cấp chín!
Thực lực như vậy, thậm chí còn áp đảo cả những tồn tại cấp bậc thần thoại như một vài Tinh Thần, Nguyệt Thần của Đông Vực!
Cuồng phong cuộn quanh người Lạc Cô Tà, nàng gằn từng chữ:
- Lực lượng Thần Chủ cũng có cấp bậc, chỉ cần chênh lệch nửa bước cũng đã là cách biệt tựa trời vực. Tu thành Thần Chủ ở một trung vị tinh giới, ngươi quả thật có thể tung hoành một cõi ở nơi này. Đáng tiếc, ngươi lại ngu xuẩn đến mức cho rằng có thể đối kháng với ta... Bây giờ hối hận cũng đã muộn!
Nhìn dung nhan tiên tư đủ để khiến bất kỳ nữ tử nào cũng phải ghen tỵ đến phát điên của Mộc Huyền Âm, ánh mắt Lạc Cô Tà trở nên âm u, cánh tay siết chặt:
- Để xem ta xé nát xiêm y của ngươi thế nào!!
Trong chốc lát, bão tố gào thét, cuốn thẳng về phía Mộc Huyền Âm. Theo cơn lốc quét qua, bầu trời đột nhiên tối sầm, ngay cả ánh sáng dường như cũng bị cơn lốc xoáy khủng khiếp này nuốt chửng.
Băng Hoàng Giới phía dưới vang lên từng tràng tiếng kêu kinh hãi, còn Mộc Huyền Âm, người trực tiếp đối mặt với cơn lốc, lại có sắc mặt lạnh lẽo trầm tĩnh. Thân hình nàng chưa động, mái tóc băng đã bay múa, đôi mắt thoáng hiện lam quang, một bóng Băng Hoàng hữu hình hiện ra sau lưng nàng, phát ra tiếng rít uy nghiêm lạnh lẽo, rồi đột nhiên bay vút lên trời, đón thẳng cơn lốc dữ dội.
Trong khoảnh khắc này, sắc mặt của Thủy Thiên Hành và Trụ Thiên Thần Đế đều thay đổi.
Bởi vì uy áp băng hàn bùng nổ từ trên người Mộc Huyền Âm không hề thua kém Lạc Cô Tà.
Khi bóng dáng Băng Hoàng thoáng hiện, nó chiếu rọi một tầng lam quang sâu thẳm lên vùng trời đất đã bị nuốt chửng ánh sáng. Giữa tiếng rít vang, tốc độ của nó đột nhiên tăng vọt, như một lưỡi đao sắc bén màu băng lam, đâm thẳng vào tâm cơn lốc...
Xoẹt!!
Giữa tiếng gầm rít, cơn lốc phát ra một tiếng kêu thê lương, rồi bị xé toạc ra như một tấm vải.
- Cái... cái gì!?
Cảnh tượng này đập vào mắt Lạc Cô Tà như kim châm, là điều mà nàng có nằm mơ cũng không thể ngờ tới. Chỉ trong nháy mắt, một đường lam quang đã phá tan tất cả, cơn lốc xanh đen bị cắt nát nhanh chóng biến thành một cơn bão băng màu xanh lam nhạt, phản ngược về phía Lạc Cô Tà đang kinh ngạc đến sững sờ.
Mặc dù kinh hãi nhưng Lạc Cô Tà không hề hoảng loạn. Thân hình nàng hóa thành tàn ảnh, cánh tay lập tức đánh ra mấy ngàn đường thanh quang, phá tan cơn bão băng thành những mảnh vụn lấp lánh đầy trời... Đúng lúc này, Mộc Huyền Âm cuối cùng cũng động. Giữa băng quang nở rộ, thân ảnh nàng lướt tới, tựa như một dải ngân hà trải dài về phía Lạc Cô Tà.
Tuyết bay đầy trời cũng hóa thành vô số mũi gai băng chết người, nhắm thẳng vào Lạc Cô Tà.
Hai tay Lạc Cô Tà cùng vung lên, lốc xoáy cuộn ngang, ngăn cản dải băng hà vô cùng đẹp đẽ này... Nhưng chỉ ngăn được trong chớp mắt, sắc mặt nàng lại thay đổi...
Rắc!
Băng hà bao phủ, lốc xoáy tan vỡ, bóng dáng Lạc Cô Tà cuộn ngang, hốt hoảng lùi lại dưới sức ép của băng hà và gai băng, lùi thẳng hơn mười dặm.
Bên ngoài, huyền khí va chạm nổ vang trời, thế giới trở nên tĩnh lặng, sự kinh ngạc tột độ hiện lên trên mặt mỗi một người...
Trận chiến giữa Lạc Cô Tà và Mộc Huyền Âm, vốn nên là một thế trận nghiền ép đơn phương, vậy mà... Lạc Cô Tà lại bị Mộc Huyền Âm ép lùi hơn mười dặm chỉ sau hai chiêu!
Thủy Thiên Hành nghẹn họng nhìn trân trối, tất cả người của Băng Hoàng đều kinh hãi đến mắt như muốn nứt ra, miệng Vân Triệt há hốc... ngay cả Trụ Thiên Thần Đế cũng đầy mặt kinh sợ.
Lạc Cô Tà là nhân vật thế nào? Dưới Vương Giới, quả thực không ai sánh bằng. Ở Đông Thần Vực, nàng là một nhân vật đáng sợ mà ngay cả Vương Giới cũng tuyệt đối không muốn dễ dàng chọc vào.
Mộc Huyền Âm đã sớm vang danh ở Đông Thần Vực, bởi vì nàng không chỉ có dung nhan tuyệt thế, mà còn là người tu thành Thần Chủ ở một trung vị tinh giới, thực lực thậm chí còn hơn một vài Giới Vương của thượng vị tinh giới... Chỉ có điều, vốn không thể nào so sánh với nhân vật cấp bậc như Lạc Cô Tà.
Bởi vì đến cấp bậc Thần Chủ, mỗi một bước tiến nhỏ đều khó như lên trời. Đừng nói một tiểu cảnh giới, nửa tiểu cảnh giới cũng đã là trời vực cách biệt.
Ở Đông Thần Vực, dưới Vương Giới, Lạc Cô Tà tuyệt đối là nhân vật có thể đi ngang không sợ ai. Mạnh như Lưu Quang Giới Vương Thủy Thiên Hành mà ở trước mặt nàng cũng phải liên tục nhún nhường.
Nhưng hiện giờ, khi giao thủ với Mộc Huyền Âm... một Giới Vương của trung vị tinh giới, nàng lại rơi vào thế hạ phong chỉ sau hai chiêu!
Hơn nữa, đây không phải do Lạc Cô Tà sơ suất hay nương tay. Khi huyền khí trên người Mộc Huyền Âm bộc phát, Thủy Thiên Hành đã kinh ngạc đến suýt rớt cằm, bởi vì đó rõ ràng là một luồng uy áp còn vượt trên cả hắn!
Lưu Quang Giới là thượng vị tinh giới hàng đầu, mặc dù Thủy Thiên Hành không địch lại Lạc Cô Tà, nhưng thực lực cá nhân của hắn tuyệt đối đủ để xếp vào mười hạng đầu trong số các Giới Vương của thượng vị tinh giới... Lực lượng vượt trên hắn, đây là khái niệm đáng sợ đến mức nào?
Trong cơn kinh hãi tột độ, phản ứng đầu tiên của hắn chính là hoàn toàn không thể tin nổi.
Bóng dáng Mộc Huyền Âm lướt nhanh, bay thẳng đến chỗ Lạc Cô Tà. Mái tóc băng dài của nàng bay lượn trong huyền quang Băng Hoàng, thân thể đắm chìm trong vầng sáng băng lam tinh khiết không tì vết nhất thế gian, đẹp đến hư ảo, lại mang theo một vẻ thần thánh không thể xâm phạm. Thế nhưng, khoảnh khắc quang mang lóe lên, lại tỏa ra uy thế lẫm liệt khiến đất trời run rẩy.
Trong số những người đang kinh hãi, không ai có thể sánh bằng Lạc Cô Tà. Bị ép lùi khiến nàng kinh hãi, giận dữ và nhục nhã đan xen, như có vô số ngọn lửa đang bùng nổ trong cơ thể. Sắc mặt nàng hoàn toàn âm u, nàng gầm lên một tiếng khàn khàn, không gian phía trước vỡ vụn như thủy tinh trong cơn lốc đột nhiên cuộn lên... Cơn lốc cuốn theo những mảnh vỡ không gian, trong giây lát đã lớn đến vạn trượng, tựa như ma long diệt thế, nuốt chửng lấy thân ảnh nhỏ bé của Mộc Huyền Âm.
Đây là lực lượng mà nàng tung ra không chút giữ lại dưới cơn kinh sợ, lực lượng kinh hoàng của một Thần Chủ cấp chín!
Mộc Huyền Âm lại không hề lùi bước. Ánh mắt nàng lạnh băng, môi khẽ ngâm, một đóa băng liên ngàn trượng ngạo nghễ nở rộ ngay giữa tâm cơn lốc.
Nhất thời, cơn lốc đột ngột dừng lại, như bị băng phong. Sau đó, băng liên nổ tung, bắn ra vô số lam quang, vô tình xuyên thủng cơn bão hủy diệt, vang lên từng trận gào thét thê lương tràn ngập đất trời, tựa như một con mãnh thú cuồng loạn bị vạn tiễn xuyên tim.
Trong nháy mắt đó, toàn bộ Ngâm Tuyết Giới đều phong vân biến sắc.
- Thần Chủ... cấp mười.
Trụ Thiên Thần Đế khẽ than, bốn chữ ngắn ngủi nhưng lại nặng tựa ngàn cân.
- Cái... cái gì!?
Thủy Thiên Hành thất thanh kinh hô, gương mặt vốn lạnh lùng uy nghiêm bỗng chốc méo mó như vừa bị ai đó đấm mạnh một cú.
Không phải tâm cảnh của Lưu Quang Giới Vương hắn yếu ớt, mà là bốn chữ “Thần Chủ cấp mười” này quá mức chấn động.
Bởi vì bốn chữ này chưa từng xuất hiện ở cấp độ dưới Vương Giới.
Ngay cả trong bốn đại Vương Giới của Đông Thần Vực, chỉ có Phạn Đế Thần Giới và Trụ Thiên Thần Giới là có Thần Chủ cấp mười, mà tính cả Trụ Thiên Thần Đế, cũng chỉ có vỏn vẹn hai người