Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1425: CHƯƠNG 1423: HÀN UY NHIẾP THẾ

Cảnh giới Thần Chủ, cảnh giới cao nhất của huyền lực Thần Đạo, cũng là cảnh giới đỉnh cao mà nhân loại có thể đạt tới.

Mà Thần Chủ cấp mười, chính là đỉnh cao của cảnh giới Thần Chủ!

Là chúa tể trong các Thần Chủ!

Một Thần Chủ ra đời sẽ khiến cả một phương Thần Vực chấn động.

Nhưng nếu một Thần Chủ cấp mười giáng thế, điều đó sẽ khiến toàn bộ Thần Giới phải rung chuyển!

Bởi vì Thần Chủ cấp mười không còn đơn thuần là một cường giả chí tôn, mà là biểu tượng cho việc bước vào cấp bậc “Thần Đế”. Sự cường đại này đã vượt ra khỏi phạm trù “cường giả”, mà là một tồn tại siêu phàm đủ sức thay đổi cục diện của toàn bộ Thần Giới.

Cho nên, khi Trụ Thiên Thần Đế thốt ra bốn chữ “Thần Chủ cấp mười”, nó không khác gì bốn tiếng sét kinh thiên vang vọng bên tai mỗi người.

Rầm! Rắc!!

Âm thanh hàn băng ngưng kết rồi vỡ tan truyền đến từ xa, tựa như trời long đất lở, kịch liệt chấn động màng tai và thị giác của tất cả mọi người.

Gió bão đang gào thét, nhưng tiếng rít lại đặc biệt thê lương, tựa như một con mãnh thú đang bị tra tấn.

Là sư phụ của Lạc Trường Sinh, khả năng khống chế huyền lực hệ phong của Lạc Cô Tà có thể nói là thiên hạ vô song. Tốc độ, lực xé rách và sức hủy diệt của bà ta đều khủng bố tuyệt luân. Thế nhưng, những cơn lốc của bà ta vừa nổi lên đã bị phá vỡ, thậm chí bị đóng băng trong nháy mắt. Hàn khí đến từ Mộc Huyền Âm lại càng lúc càng đáng sợ, không ngừng xuyên thấu lực lượng của bà ta, thẩm thấu vào từng tầng huyền lực hộ thân, khiến bà ta bất tri bất giác như rơi vào vực sâu băng hàn không đáy.

- Ngươi... ngươi rốt cuộc...

Gương mặt Lạc Cô Tà không còn là khiếp sợ, mà đã vặn vẹo vì kinh hãi tột độ. Thân là người đệ nhất dưới Vương Giới ở Đông Vực, cho dù là nhân vật như Thủy Thiên Hành cũng phải đối đãi hòa nhã, vậy mà lại bị... một Giới Vương của tinh giới trung vị áp chế hoàn toàn!

- A!!

Lạc Cô Tà thét lên một tiếng, trong tay xuất hiện một thanh trường tiên màu xanh. Trường tiên vung lên, kéo dài vài dặm, cuốn theo một cơn lốc dị thường như có sinh mệnh, hung hãn quét về phía Mộc Huyền Âm.

Mộc Huyền Âm đưa tay ra, không thấy nàng có động tác gì, một dải lụa băng lam đã bắn ra, xuyên thẳng qua cơn lốc, nhanh chóng đóng băng cơn lốc đang cắn nuốt không gian, sau đó va chạm với trường tiên.

Keng!

Một tiếng vang nhỏ, cả thế giới như ngưng đọng trong chốc lát. Sau đó, một luồng quang hoa băng lam như tia chớp lan dọc theo trường tiên, trong nháy mắt đã đến tận bàn tay Lạc Cô Tà, rồi nổ tung thành một vầng hào quang màu lam hoa mỹ như mộng ảo bên cạnh bà ta.

Cơn lốc tan loạn, trường tiên rời tay bay đi. Lạc Cô Tà phun ra một ngụm tinh huyết, thân thể như con quay bị đánh văng ra ngoài. Theo bàn tay của Mộc Huyền Âm hạ xuống, bà ta nhanh chóng bị hàn băng tầng tầng chôn vùi...

- Đây... đây...

Đường đường là Lưu Quang Giới Vương mà lúc này hai mắt lại trợn trừng, môi không ngừng run rẩy.

Mặc dù bốn chữ “Thần Chủ cấp mười” do chính miệng Trụ Thiên Thần Đế nói ra, nhưng hắn vẫn không tài nào tin nổi. Chỉ có điều, cảnh tượng trước mắt... hai người giao thủ, từ khoảnh khắc Lạc Cô Tà bị Mộc Huyền Âm bức ra, toàn bộ quá trình đều bị áp đảo. Trong mười giây ngắn ngủi, Lạc Cô Tà thế mà đã bị thương!

Có thể khiến Lạc Cô Tà bị thương trong vòng mười giây... toàn bộ Đông Thần Vực, có mấy người làm được!?

Tinh giới trung vị... Ngâm Tuyết Giới Vương... Thần Chủ cấp mười!

Hắn thực sự khó có thể tin nổi. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào ở Đông Thần Vực... không, là cả Thần Giới rộng lớn.

Rầm!! Rầm...

Âm thanh lực lượng va chạm càng lúc càng đáng sợ, xen lẫn tiếng kêu kinh hoàng của Lạc Cô Tà... Bị một kích của Mộc Huyền Âm làm bị thương, bà ta không chỉ bị thương ngoài da mà tâm thần cũng đại loạn. Nhưng cho dù bà ta không hề giữ lại chút sức lực nào, vẫn bị áp chế hoàn toàn. Về sau đã không còn sức đánh trả, rồi sau đó nữa, trên người bà ta đã bắt đầu kết lại một tầng băng sương ngày càng dày.

- Đông Thần Vực ta... vậy mà lại luôn ẩn giấu một nhân vật như vậy...

Trụ Thiên Thần Đế thất thần lẩm bẩm, chấn động trong lòng thật lâu không thể bình ổn.

Hôm nay hắn đích thân đến Ngâm Tuyết Giới là vì Vân Triệt. Hắn tự trách năm đó không thể bảo vệ tốt cho Vân Triệt, sự áy náy luôn canh cánh trong lòng. Nghe tin Vân Triệt vẫn còn sống, hắn vô cùng vui mừng, quyết định đích thân đến đây. Lại không ngờ sẽ tận mắt chứng kiến sự tồn tại của một Thần Chủ cấp mười khác ở Đông Thần Vực... là người đệ nhất dưới Vương Giới!

Đây hoàn toàn là một kỳ tích khác của Đông Thần Vực đối với hắn!

Kỳ tích của Vân Triệt cần phải nhìn vào ánh sáng tương lai của hắn. Còn kỳ tích của Ngâm Tuyết Giới Vương này đã là ánh sáng che trời! Nhất là đối với Đông Thần Vực đang đối mặt với tai họa cận kề mà nói, đây quả thực là điềm lành trời ban!

Ánh mắt của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng chỉ có nàng mới biết, cho dù là giờ phút này, Mộc Huyền Âm... vẫn chưa dùng toàn lực.

Cổ Chúc bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi là nhân vật thế nào, mấy năm nay nàng đã biết quá rõ.

Mà năm đó, Mộc Huyền Âm còn chưa lộ huyền công, chỉ dùng huyền lực thuần túy đã đánh bại được Cổ Chúc...

Cấp bậc hiện giờ của Mộc Huyền Âm e rằng không chỉ đơn thuần là Thần Chủ cấp mười, mà có khả năng đã gần đến cấp bậc của Nguyệt Vô Nhai và Tinh Tuyệt Không... thậm chí là cấp bậc như Trụ Thiên Thần Đế!

Thật khó tưởng tượng nổi, Mộc Huyền Âm ở một tinh giới trung vị, rốt cuộc đã đạt tới độ cao như thế bằng cách nào?

Cuộc giao chiến giữa một Thần Chủ cấp chín và một Thần Chủ cấp mười, nếu không có lực lượng của hai đại Thần Đế ngăn cách, một phương trời đất này đã sớm hóa thành vùng đất chết. Đúng lúc này, một khí tức Thần Chủ từ phía tây bay tới với tốc độ cực nhanh, khiến Trụ Thiên Thần Đế, Hạ Khuynh Nguyệt, Thủy Thiên Hành, Thủy Mị Âm đồng thời liếc mắt sang.

Khí tức hỏa diễm?

Khí tức nhanh chóng đến gần, một bóng dáng đỏ rực như lửa xuất hiện trong tầm mắt, đúng như dự đoán của bọn họ.

Hỏa Phá Vân!

Lực lượng va chạm quá mức đáng sợ khiến bóng dáng của Hỏa Phá Vân phải dừng lại mấy lần. Nhưng khi hắn cảm nhận được khí tức của Vân Triệt, cuối cùng bất chấp tất cả, tốc độ đột ngột tăng nhanh, lao thẳng đến trước mặt Vân Triệt. Thân còn chưa dừng lại đã vô cùng kích động gầm lên:

- Vân huynh đệ... thật sự là ngươi sao? Thật sự là ngươi!?

Hắn nhìn chằm chằm Vân Triệt, sắc mặt đỏ bừng như lửa, giọng nói kích động đến run rẩy... Ngay cả trận chiến kinh thiên động địa phía sau cũng không thèm để ý tới.

Vân Triệt mỉm cười, tiến lên nói:

- Phá Vân huynh, đã lâu không gặp.

“...” Ánh mắt Hỏa Phá Vân đánh giá hắn từ trên xuống dưới mấy lần, vẫn có phần không dám tin:

- Thật... thật sự là ngươi? Khi ta nghe tin ngươi còn sống, ta còn tưởng rằng... không ngờ, ngươi... ngươi thật sự...

Vân Triệt thuấn thân đến bên cạnh hắn, đưa tay vỗ vỗ lên cánh tay hắn:

- Ha ha, mạng ta cứng lắm, đâu dễ chết như vậy.

- Ta còn sống, còn ngươi... thì đã hoàn toàn lột xác.

Vân Triệt nhìn hắn, nói đầy thâm ý.

Hỏa Phá Vân lắc đầu, dường như muốn nói gì đó, nhưng môi mấp máy, lại không biết mở lời thế nào. Lúc này, hắn như chợt bừng tỉnh, giật mình một cái rồi đột ngột xoay người, nhìn về phía chiến trường phía sau... sau đó, ánh mắt hắn triệt để sững sờ, vẻ mặt hiện lên vẻ hoảng sợ và kinh ngạc tột độ.

Sao hắn lại không nhận ra hai người kia, một là Lạc Cô Tà, còn người đang áp đảo hoàn toàn bà ta rõ ràng là Mộc Huyền Âm!

Ngay cả Trụ Thiên Thần Đế và Thủy Thiên Hành còn kinh ngạc đến mức khó mà hoàn hồn, huống chi là Hỏa Phá Vân.

- Vân huynh đệ, sư tôn ngươi vậy mà lại... vậy mà lại...

Hắn khó nhọc thốt lên, nhưng không tài nào nói hết nửa câu sau.

Vân Triệt mỉm cười, không nói gì.

Cả hai đều không nhận ra, ở phía bên kia, ánh mắt của Thủy Mị Âm vẫn luôn dán chặt lên người Hỏa Phá Vân, hồi lâu không dời đi. Sâu trong đôi mắt nàng, một đôi hắc điệp đang lặng lẽ bay múa.

Hạ Khuynh Nguyệt thu hết phản ứng khác thường của Thủy Mị Âm vào mắt, đuôi mày hơi nhíu lại.

Rầm!!

Một tiếng nổ vang trời, bóng dáng Lạc Cô Tà nặng nề nện xuống, làm vỡ nát hơn mười dặm băng nguyên. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bà ta lại bay vút lên, gương mặt dữ tợn, hơn một trăm cơn lốc xoáy cuộn trào sau lưng. Theo lực lượng ngưng tụ, chúng dần dần hóa thành màu tím sẫm.

- Ta... Lạc Cô Tà... sao có thể... bại bởi ngươi!

Lạc Cô Tà rít lên một tiếng, không gian xung quanh dâng lên như sóng biển kinh hoàng. Nhưng cơn phong bạo táng thế mà bà ta dốc toàn lực tạo ra còn chưa kịp đánh ra, trước mắt đã đột nhiên lóe lên lam quang. Nhất thời, tựa như có vô số mũi kim băng đâm vào trong mắt và huyền mạch của bà ta...

Đó là một bóng ảnh Băng Hoàng thần thánh, từ trên trời giáng xuống. Còn chưa đến gần, tất cả những cơn lốc màu tím đã ngưng kết trong khoảnh khắc, hoàn toàn ngừng thổi quét.

Trong đôi mắt Lạc Cô Tà, bóng ảnh Băng Hoàng nhanh chóng phóng đại, kéo theo một vệt băng lam thật dài, xuyên qua lĩnh vực huyền khí, xuyên qua lớp phòng ngự gió lốc, xuyên qua huyền lực hộ thân của bà ta, rồi đánh thẳng vào lồng ngực... Giữa một tiếng rít dài như gần bên tai lại như xa tận chân trời, nó đã xuyên qua cơ thể bà ta.

Ong...

Đôi mắt Lạc Cô Tà mất đi thần sắc, tất cả những cơn lốc trên không trung đều tan loạn. Thân hình bà ta rơi thẳng từ trên không trung xuống, chìm vào tuyết vực bên dưới.

Bóng ảnh Băng Hoàng sau khi nhập vào cơ thể không vì thế mà tiêu tán. Theo sự dẫn dắt khí tức của Mộc Huyền Âm, nó vẽ lên một đường cong hoa lệ trên không trung, rồi như một ngôi sao băng xanh thẳm, rơi xuống chỗ Lạc Cô Tà!

Rầm!!

Rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc...

Như hàng chục vạn ngọn núi băng điên cuồng vỡ nát trong vài giây, âm thanh băng nổ khủng bố đến mức khiến trái tim Thủy Thiên Hành cũng phải kịch liệt run rẩy. Huyền quang hàn băng nổ tung lan thẳng lên trời cao, thật lâu không tan, hàn khí phiêu tán trong không khí biến không gian xung quanh thành một địa ngục băng giá thực sự.

Lúc này, nếu một huyền giả dưới Thần Vương cảnh đến gần khu vực này, sẽ bị đóng băng sinh mệnh ngay lập tức.

Rất nhanh, tiếng băng nổ qua đi, Mộc Huyền Âm từ trên không trung hạ xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống phía dưới... Cả thế giới hoàn toàn yên lặng như tờ, từ Trụ Thiên Thần Đế đến đệ tử Băng Hoàng bình thường nhất, tất cả mọi người đều nín thở.

Lạc Cô Tà ngồi bệt giữa một đống băng vụn, toàn thân bao phủ một tầng lam quang, tất cả da thịt lộ ra bên ngoài đều bị đông cứng đến trắng bệch, nhưng không có vết máu... bởi vì toàn bộ miệng vết thương đều đã bị hàn khí ngưng kết.

Thân thể bà ta run rẩy trong băng hàn, tròng mắt không ngừng co rút, nhưng không hề giãy giụa đứng lên... Có lẽ, lúc này bà ta đang vô cùng hoài nghi rằng mình đang ở trong một cơn ác mộng, bởi vì chỉ có trong ác mộng mới có thể xảy ra chuyện hoang đường nực cười như thế.

Bà ta chưa bao giờ bại thảm hại và khó coi đến vậy.

Càng nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ bại...

Mộc Huyền Âm chậm rãi đi tới trước mặt bà ta, đôi mắt băng giá lạnh lùng nhìn xuống:

- Cô Tà tiên tử? Người đệ nhất Đông Vực? Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hàn quang trong mắt Mộc Huyền Âm như mũi dao đâm vào tim, thẳng vào tâm hồn:

- Lạc Cô Tà, ngươi ngang ngược càn rỡ ở bên ngoài thế nào, đều không liên quan gì đến bổn vương. Nhưng giương oai ở Ngâm Tuyết Giới... ngươi còn chưa đủ tư cách!

Nàng đưa hai ngón tay phải ra, một lưỡi dao băng thật dài ngưng kết ở đầu ngón tay, chỉ vào ngực Lạc Cô Tà:

- Vừa rồi, bổn vương nể mặt hai vị Thần Đế, chỉ cần ngươi lưu lại ba ngón tay. Đáng tiếc, ngươi không biết điều, cố tình để bổn vương phải tự mình ra tay!

- Bây giờ, ngươi muốn giữ lại tay trái hay tay phải?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!