Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1438: CHƯƠNG 1436: MA ĐẾ GẦN TRONG GANG TẤC

Lời của Vân Triệt khiến Băng Hoàng Thần Linh trầm mặc trong giây lát, sau đó chậm rãi lên tiếng:

- Thế giới hiện giờ là thế giới thuộc về phàm linh, trạng thái và pháp tắc của Hỗn Độn đã hoàn toàn khác với thời đại của ta... Đây là một thế giới không cần đến thần, cũng không nên có thần tồn tại.

- Cho nên, từ rất lâu trước kia, ta đã định ban tặng phần lực lượng còn sót lại này cho một phàm nhân kế thừa sức mạnh của ta tại tinh giới này... và lựa chọn của ta chính là sư tôn của ngươi.

Vân Triệt: “...”

- Thân là Băng Hoàng, một trong ba Chí Tôn Thủy hệ, ta thuộc hàng thần linh cấp cao có tư cách cận kề Sáng Thế Thần. Nhưng ta dù sao cũng thuộc Yêu tộc, cho nên nhân loại kế thừa huyết mạch và thần công của ta cũng khó mà đạt tới cảnh giới cực hạn... cũng chính là cảnh giới Thần Chủ. Nhưng sư tôn của ngươi lại là Thần Chủ đầu tiên trong lịch sử Ngâm Tuyết Giới, ngươi có biết vì sao không?

Vân Triệt ngẫm nghĩ rồi nói:

- Ta từng nghe Cung chủ Băng Vân, người đã dẫn ta tới Thần Giới, nói rằng trên người sư tôn ta có “Băng Hoàng Thần Hồn” đặc thù... Chính là do ngươi ban cho phải không?

Thiếu nữ Băng Hoàng đáp:

- Không sai. Lúc ta chọn trúng nàng, nàng vẫn còn là một thiếu nữ. Ta đã âm thầm trao cho nàng một phần thần hồn của ta. Theo quá trình trưởng thành và tu luyện của nàng, lực lượng trong thần hồn cũng từ từ dung hợp với nàng, dần dần giúp nàng đột phá cảnh giới Thần Chủ, và trở thành Giới Vương Thần Chủ đầu tiên của Ngâm Tuyết Giới.

-... Thì ra là thế.

Vân Triệt khẽ nói.

- Tuy thần hồn của ta không gây tổn hại đến nàng, nhưng cấp bậc của nó lại quá cao so với nàng, muốn dung hợp thần lực trong đó là một quá trình vô cùng gian nan và dài lâu. Vẻn vẹn một vạn năm, nàng cũng chỉ mới dung hợp được khoảng hai thành thần lực, muốn dung hợp hoàn toàn vốn cần ít nhất ba vạn năm nữa.

- Nhưng ngươi lại đẩy nhanh quá trình này đến cực độ.

- Hả?

Vân Triệt vừa định hỏi, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, giọng nói khựng lại, sắc mặt trở nên vô cùng ngượng ngùng:

- Chuyện này... thật ra ta không hề hay biết...

- Thần tức Tà Thần và thần tức Long Thần của ngươi, về cấp bậc đều cao hơn thần hồn của ta. Ngươi và nàng âm dương giao hợp, truyền vào cơ thể nàng một tia thần tức Tà Thần, khiến cơ thể nàng và thần hồn ta ban tặng dung hợp gần như không còn chút trở ngại nào, do đó khiến lực lượng của nàng tăng vọt trong thời gian ngắn.

Vân Triệt rõ ràng rất muốn né tránh chủ đề này, nhưng thiếu nữ Băng Hoàng lại chẳng hề để tâm đến vẻ mặt kỳ quặc của hắn mà nói thẳng ra. May mắn là giọng điệu của nàng đặc biệt bình thản, không chút gợn sóng, cuối cùng không khiến nét mặt hắn phải co giật.

- Chuyện này... ta cũng là bị ép... vô tình làm vậy.

Cảm thấy càng giải thích càng ngượng, Vân Triệt nhanh chóng chuyển chủ đề:

- Nói như vậy, sư tôn của ta đã sớm biết đến sự tồn tại của ngươi.

Thiếu nữ Băng Hoàng nói:

- Nàng quả thực biết đến sự tồn tại của ta, nhưng chưa từng gặp ta. Và ngươi là nhân loại duy nhất từng thấy ta.

- Ta vốn định sau khi dần dần truyền hết lực lượng cho nàng thì sẽ tự mình tiêu tán. Nhưng trong khoảng thời gian đó, ta đột nhiên có một dự cảm bất an, vì thế ta lại tiếp tục tồn tại... Cho đến khi, ta cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ kia cùng với sự xuất hiện của ngươi.

- Khi đó, khí tức Tà Thần trên người ngươi khiến ta kinh ngạc, mà ký ức của ngươi lại cho ta thấy rất nhiều bí mật mà ngay cả thời đại viễn cổ cũng không ai biết. Có lẽ việc ta sống lay lắt đến giờ cũng là ý trời.

Những chân tướng mà nàng nói cho Vân Triệt, phần lớn lại đến từ chính Vân Triệt.

Ký ức của Vân Triệt dung hợp với nhận thức của nàng, giúp nàng thấy rõ từng bí mật viễn cổ, hoặc đáng sợ, hoặc kinh hoàng.

- Đây... chính là bí mật về sư tôn mà ngươi muốn nói cho ta sao?

Vân Triệt hoài nghi hỏi.

Lần trước khi thiếu nữ Băng Hoàng nhắc đến chuyện này, nàng đã vô cùng do dự, cuối cùng lại thôi không nói. Mà những lời trần thuật vừa rồi của nàng... chuyện Mộc Huyền Âm có được Băng Hoàng Thần Hồn, từ nhiều năm trước Mộc Băng Vân đã chủ động nói cho hắn biết.

Nếu nói đây là bí mật thì quả thật có chút miễn cưỡng.

Mà lần trước, thiếu nữ Băng Hoàng rõ ràng tỏ vẻ rất khó nói, cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.

“...” Thiếu nữ Băng Hoàng lặng đi, không lập tức trả lời. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ nói:

- Thôi vậy, suy đi tính lại, chuyện này vẫn không nên nói cho ngươi thì tốt hơn. Mối quan hệ giữa ngươi và nàng hiện giờ đang ở trạng thái tốt nhất, nói cho ngươi biết cũng không có ích lợi gì, mà chỉ tạo thành “trở ngại” không cần thiết.

“???” Vân Triệt nhíu mày, mấy câu này của thiếu nữ Băng Hoàng đặc biệt mơ hồ. Mà chuyện liên quan đến Mộc Huyền Âm, hắn lại vô cùng nóng lòng muốn biết, vội hỏi:

- Có ý gì? Chẳng lẽ sư tôn ta có chuyện gì quan trọng cố tình giấu ta?

- Không phải, đó là một chuyện mà chính nàng cũng không biết, cũng không phải chuyện nàng có thể khống chế.

Thiếu nữ Băng Hoàng nói, nàng cảm nhận được sự nôn nóng của Vân Triệt... một sự nôn nóng đặc biệt mãnh liệt, và nàng mơ hồ nhận ra ý nghĩa đằng sau sự nôn nóng ấy.

Băng tức của nàng khẽ động, nàng nói nhỏ:

- Đây là một bí mật mà một khi vạch trần sẽ tạo thành chướng ngại tâm lý, ngươi không nên biết thì tốt hơn... cũng vốn không cần phải biết.

Vân Triệt vẫn lắc đầu:

- Không, nếu liên quan đến sư tôn, ta phải biết!

“...” Thiếu nữ Băng Hoàng khẽ thở dài:

- Được rồi. Nhưng ta sẽ cho ngươi thời gian để suy nghĩ cho lý trí. Sau khi đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế, nếu ngươi vẫn kiên trì muốn biết bí mật này, ta sẽ nói toàn bộ cho ngươi biết trước khi ta tiêu tán.

“...” Vân Triệt còn định hỏi thêm, lại nghe thiếu nữ Băng Hoàng nói tiếp:

- Sẽ không để ngươi đợi lâu đâu, bởi vì ngày đó đã rất gần rồi.

Sự chú ý của Vân Triệt lập tức bị dời đi, hắn trầm giọng hỏi:

- Rất gần!? Gần đến mức nào? Ngươi đã có thể cảm nhận rõ ràng khí tức của Càn Khôn Thứ, vậy có thể đoán được thời gian đại khái vách tường Hỗn Độn sẽ bị hoàn toàn phá vỡ không?

Im lặng vài giây, thiếu nữ Băng Hoàng đưa ra câu trả lời:

- Trong vòng một tháng.

“...!!” Năm chữ ngắn ngủi khiến đôi mắt Vân Triệt co rụt lại.

Trong vòng... một tháng!

Đây là một khoảng thời gian ngắn đến mức khiến bất cứ ai cũng phải kinh hãi.

- Trong vòng một tháng? Sao có thể... nhanh như vậy?

Vân Triệt hít một ngụm khí lạnh, sống lưng cũng rét run từng trận.

- Trừ phi lực lượng của Càn Khôn Thứ đột nhiên suy giảm mạnh, nếu không trong vòng một tháng, vách tường Hỗn Độn tất sẽ vỡ tan. Ngươi trở về xem như kịp lúc.

Vân Triệt: “...”

- Tinh giới mang tên Trụ Thiên Giới kia, sắp tới chắc chắn cũng sẽ có hành động.

Câu nói này của thiếu nữ Băng Hoàng khiến Vân Triệt sững sờ, hắn lập tức nói:

- Đúng! Ta vừa mới gặp Trụ Thiên Thần Đế. Trụ Thiên Giới đã mở ra đại trận thứ nguyên thông đến phía đông Hỗn Độn, đồng thời lập tức tổ chức Đại hội Trụ Thiên để ứng phó với hồng sắc kiếp nạn, hạ lệnh cho tất cả Thần Chủ của Đông Thần Vực đều phải tham gia.

Tất cả Thần Chủ...

Lúc trước khi nghe đến điều này, trong lòng hắn còn cảm thấy chấn động sâu sắc.

Nhưng nghĩ đến đối thủ là Kiếp Thiên Ma Đế... đừng nói là tất cả Thần Chủ của Đông Thần Vực, mà tất cả Thần Chủ của toàn bộ Thần Giới cộng lại, trước mặt một Ma Đế cũng chỉ như một đám châu chấu có thể tiện tay bóp chết.

Nhưng ngoài việc đó ra, họ còn có thể làm gì nữa?

Cũng khó trách, khi nhắc đến hai chữ “chân tướng”, một nhân vật như Trụ Thiên Thần Đế lại lộ ra vẻ bi quan và u ám đến thế... Thậm chí gần như tuyệt vọng.

Khoan đã!? Sao Trụ Thiên Thần Đế lại có thể biết được chân tướng?

Đúng rồi! Là Trụ Thiên Châu!

Băng Hoàng Thần Linh đã từng nói, người biết được bí mật Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế là phu thê chỉ có nàng và Tứ Đại Sáng Thế Thần... tự nhiên cũng bao gồm Sáng Thế Thần Trật Tự Tịch Kha.

Chủ nhân thời viễn cổ của Trụ Thiên Châu là Tịch Kha, khí linh của nó biết được bí mật này cũng là chuyện đương nhiên!

Mà Băng Hoàng Thần Linh có thể cảm nhận được khí tức của Càn Khôn Thứ, Trụ Thiên Châu không có lý do gì lại không cảm nhận được!

Khí tức của Càn Khôn Thứ kết hợp với bí mật Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế là phu thê, tự nhiên có thể suy ra chân tướng đáng sợ: Kiếp Thiên Ma Đế vẫn còn sống bên ngoài Hỗn Độn vì Càn Khôn Thứ của Tà Thần, và Người sắp trở về!

Nghĩ đến ánh mắt vô hồn của Trụ Thiên Thần Đế khi đề cập đến “Đại hội Trụ Thiên”, Vân Triệt thở ra một hơi thật sâu... Đối mặt với Ma Đế trở về, cho dù là những tồn tại đỉnh cao nhất hiện giờ cũng chỉ có thể cảm thấy bất lực.

Lần Đại hội Trụ Thiên này, càng giống như một cuộc giãy giụa trong tuyệt vọng vì không cam tâm khoanh tay chờ chết... một sự giãy giụa vô lực đến cực điểm.

Vân Triệt nhíu mày nói:

- Ta vừa hay đã nhận được tư cách đến Trụ Thiên Giới từ chỗ Trụ Thiên Thần Đế. Ta sẽ nhanh chóng cùng sư tôn đến Trụ Thiên Giới. Trước khi vách tường Hỗn Độn vỡ ra, ta sẽ luôn ở lại đó.

- Tất cả đều phó thác cho ngươi. Nguyện ngươi trở thành vinh quang vĩnh hằng của nhân tộc, nguyện ý chí của Tà Thần vĩ đại có thể tỏa ra thần quang cứu thế.

Mang theo ước mong của Băng Hoàng Thần Linh, mang theo sứ mệnh và gánh nặng “cứu thế”, Vân Triệt bái biệt Băng Hoàng rồi bơi lên.

Thân thể lao ra khỏi mặt hồ, nhưng Vân Triệt không vội rời đi. Hắn đứng giữa hàn khí ở trung tâm Thiên Trì, nhắm mắt trầm tư thật lâu.

Tất cả những gì biết được từ Băng Hoàng đã tác động đến hắn quá lớn.

Hắn nhẹ giọng nói:

- Hòa Lăng, cuộc đời ta tuy còn ngắn ngủi, nhưng những biến cố này thật sự quá dồn dập.

Hòa Lăng nhẹ nhàng an ủi:

- Chủ nhân, người cũng đừng quá lo lắng. Như lời người đã nói, cho dù thất bại, người vẫn có thể bảo vệ được bản thân và những người bên cạnh.

-... Hồng Nhi đâu?

- Vừa rồi nàng đã ăn vụng rất nhiều tử tinh, hiện đang ngủ rồi ạ.

Hòa Lăng nhỏ giọng trả lời.

- Chết tiệt... Lại ăn vụng!

Vân Triệt trừng mắt, nhưng khi nghĩ đến thân phận của nàng... Nữ nhi của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế, khóe miệng hắn co giật:

- Thôi bỏ đi, chỉ là tử tinh thôi mà. Bảo nàng sau này không cần ăn vụng nữa, cứ ăn thoải mái! Thanh kiếm này cũng không cần giấu giếm làm gì, cứ để nàng ăn cho thỏa thích.

- Tóm lại, sắp tới phải cố hết sức dỗ cho nàng vui vẻ, phù...

Trước kia, Vân Triệt vẫn cảm thấy Hồng Nhi là một tiểu tổ tông, vì nếu không thuận theo ý nàng thì nàng sẽ náo loạn không thôi, thật khó hầu hạ.

Bây giờ hắn mới biết, nàng đâu chỉ là tiểu tổ tông... mà quả thực chính là đại tổ tông! Nữ nhi của Sáng Thế Thần và Ma Đế đấy!

Lấy nữ nhi của Sáng Thế Thần và Ma Đế làm kiếm... không biết sau khi Kiếp Thiên Ma Đế biết được có một chưởng đập hắn thành tro ngay tại chỗ không.

Ặc... chắc sẽ không đến nỗi, dù sao mạng của hai người vẫn còn nối liền.

Hòa Lăng nói:

- Hồng Nhi luôn vô tư lự, chỉ cần ăn no ngủ kỹ là lúc nào cũng vui vẻ. Nhưng mà chủ nhân, ta cảm thấy lòng người thật nặng nề. Là vì lo lắng... khó có thể thành công như ý muốn sao?

Vân Triệt nhếch khóe miệng, nhưng lúc này khó mà cười nổi, hắn lặng lẽ nói:

- Cho dù mọi chuyện diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp nhất có thể tưởng tượng, nhận được kết quả tốt nhất... thì đã sao chứ?

Hòa Lăng:

- A?

Vân Triệt nhìn về phương xa, tâm trạng trĩu nặng:

- Băng Hoàng Thần Linh đã liên tục đề cập đến một câu, Hỗn Độn hiện giờ là một thế giới không cần đến thần, cũng không nên có thần tồn tại. Dưới trạng thái và pháp tắc của Hỗn Độn hiện giờ, đột nhiên xuất hiện một Ma Đế, cho dù nàng không gây họa cho thế gian, thế giới này thật sự sẽ yên bình sao?

- Nếu là thời đại viễn cổ, đột nhiên có thêm khí tức của một Ma Đế tự nhiên sẽ không gây ra hỗn loạn. Nhưng... Lam Cực Tinh, và cả hiện trạng của Ngâm Tuyết Giới, ngươi đều đã thấy. Mà đó chỉ là một chút khí tức Ma Đế tràn vào đã có thể ảnh hưởng đến thế giới hiện tại đến mức độ này.

- Có thể tưởng tượng được, đối với Hỗn Độn hiện giờ mà nói, nó vốn không thể chịu nổi khí tức cấp bậc Ma Đế. Sự tồn tại của Ma Đế bản thân nó đã là một tai họa. Về lâu dài, không chừng trật tự và pháp tắc hiện có đều sẽ sụp đổ... Nói cách khác, cho dù là kết quả tốt nhất, đó vẫn là một tai họa khó lường.

Hòa Lăng khẽ lẩm bẩm:

- Chủ nhân... nhưng ít ra, người có thể giảm thiểu tai họa xuống mức thấp nhất. Nếu có thể thành công, đó vẫn là công đầu cứu thế.

Vân Triệt lắc đầu, nói:

- Còn chưa thực sự đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế, cũng chưa đến lúc nghĩ đến chuyện sau này. Hy vọng lớn nhất của ta bây giờ là Kiếp Thiên Ma Đế, người được Tà Thần yêu sâu đậm như vậy, sẽ là một Ma... có bản tính lương thiện, chính trực.

Bay ra khỏi ao, Vân Triệt chuẩn bị rời đi. Nhưng khi hắn vừa xoay người, khóe mắt đột nhiên lóe lên một tia sáng nhạt khác thường.

Thân hình Vân Triệt dừng lại, hắn theo bản năng chuyển mắt, nhìn về một góc của Minh Hàn Thiên Trì:

- Đây là cái gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!