Mỗi một giọt nước của Minh Hàn Thiên Trì đều âm hàn đến cực điểm, vĩnh viễn không bao giờ ngưng đọng, cũng có thể nói là tinh khiết tuyệt đối, không nhiễm chút bụi trần.
Vô số Băng Linh bay lượn trên mặt hồ, giữa chúng, ánh mắt hắn vô tình quét đến một tia sáng lấp lánh khác thường.
Ánh sáng do hàn băng phản chiếu?
Cho dù nước ao của Minh Hàn Thiên Trì lạnh lẽo đến đâu cũng sẽ không đóng băng, sao có thể xuất hiện ánh băng được?
Vân Triệt lập tức xoay người, thân hình lóe lên đã đến bên cạnh tia sáng băng giá kia. Nhìn xuống, hắn thấy dưới mặt hồ Thiên Trì rõ ràng đang nổi lềnh bềnh một khối huyền băng khá lớn.
Ánh sáng do huyền băng và mặt nước phản chiếu rất giống nhau, nếu không chú ý, rất khó phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Khối huyền băng này hiển nhiên được ngưng kết từ hàn khí cấp bậc cực cao, nên mới không bị tan chảy trong Minh Hàn Thiên Trì.
Hơn nữa, khối huyền băng này không trong suốt mà dường như ngưng tụ một làn sương mù kỳ dị bên trong. Thế nhưng, khi ánh mắt Vân Triệt xuyên qua, hắn lại mơ hồ thấy được một... bóng người!?
Đây rốt cuộc là...
Khối huyền băng này tuyệt đối là thứ không nên tồn tại ở nơi đây. Minh Hàn Thiên Trì là nơi thần thánh nhất của Ngâm Tuyết Giới, Mộc Huyền Âm tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ vật lạ nào làm ô uế dù chỉ một chút không khí nơi này, huống chi là nước Thiên Trì.
Nhưng khối huyền băng quỷ dị này cũng chỉ có thể do Mộc Huyền Âm đặt ở đây.
Lý trí trỗi dậy, Vân Triệt do dự hồi lâu, cuối cùng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rời đi, chân mày đột nhiên giật mạnh.
Đây là...
Khí tức sinh mệnh!?
Ánh mắt hắn chợt quay lại, gắt gao nhìn chăm chú vào bóng dáng mơ hồ ở trung tâm khối huyền băng... Không chỉ là khí tức sinh mệnh, mà còn rõ ràng là khí tức sinh mệnh của con người!
Bên trong này thế mà lại thật sự có một người!
Còn là một người sống!
Sắc mặt Vân Triệt lập tức thay đổi mấy lần, dưới sự tò mò cực độ, cánh tay hắn cuối cùng vung lên, vớt khối huyền băng từ trong nước ao lên, ném lên bờ.
Thân hình lóe lên, Vân Triệt xuất hiện trước khối huyền băng, bàn tay bao phủ lên trên. Theo lam quang chớp động, huyền băng nhất thời tan rã từng tầng... Dần dần, bóng dáng vốn mơ hồ nhanh chóng trở nên rõ ràng.
Đó thật sự là một người.
Mà khi tầng băng hoàn toàn tan rã, hai mắt Vân Triệt chợt trừng lớn, thậm chí còn lùi lại vài bước... Nhất thời không thể tin vào mắt mình.
Bóng người kia rơi trên mặt đất, chẳng những còn sống mà còn có ý thức, co rúm người run rẩy, phát ra tiếng thở dốc đau đớn và sợ hãi... Mà gương mặt và thân hình của người này, Vân Triệt vừa liếc mắt đã nhận ra!
Tinh... Tuyệt... Không!!
Một trong Tứ Thần Đế Đông Vực, Tinh Thần Đế, phụ thân của Mạt Lỵ và Thải Chi!
Râu tóc của người trước mắt đã không còn màu đen đậm như trước mà hoàn toàn bạc trắng, làn da cũng hiện lên màu tái xanh.
Khí tức của hắn cũng hoàn toàn thay đổi, không còn chút uy phong trầm tĩnh của một Thần Đế, thậm chí không có một chút khí tức huyền lực nào.
Một người không có huyền lực sẽ mất mạng ngay tức khắc trong cái lạnh của Minh Hàn Thiên Trì. Nhưng trong cơ thể hắn lại lưu giữ một luồng linh khí đặc biệt nồng đậm, gắt gao níu giữ huyết mạch của hắn. Luồng linh khí này hiển nhiên đến từ bên ngoài, cố tình giữ cho hắn sống sót một thời gian dài trong hàn khí tàn khốc nơi đây... Hơn nữa, thân thể từng được lực lượng Thần Đế tôi luyện của hắn lại bền bỉ đến mức muốn chết cũng không được.
Bất cứ ai nhìn thấy hắn đều sẽ không thể tin nổi đây chính là Tinh Thần Đế, một trong Tứ Đế Đông Vực. Nhưng Vân Triệt lại nhìn chằm chằm vào hắn, hàm răng cắn chặt... Cho dù hắn có biến hóa thế nào, dù có hóa thành tro, Vân Triệt cũng sẽ không nhận sai!
- Tinh... Tuyệt... Không!
Lòng Vân Triệt chấn động tột cùng, nhưng âm thanh thoát ra từ kẽ răng lại mang theo căm hận ngút trời.
Tinh Tuyệt Không đang co rúm quay đầu lại, nhìn thấy Vân Triệt, toàn thân hắn đột nhiên cứng đờ, tròng mắt co rút lại, trong miệng phát ra âm thanh sợ hãi yếu ớt:
- Vân... Vân Triệt!?
Nhưng ngay lập tức, sự sợ hãi trong mắt hắn lại hóa thành hưng phấn... một vẻ hưng phấn vặn vẹo và bi ai đến tột cùng. Thân thể đang co quắp vì bị băng hàn tra tấn liều mạng muốn nhào về phía Vân Triệt:
- Quỷ... ngươi là quỷ... ngươi đến đòi mạng bổn vương... đến tìm bổn vương...
Vân Triệt: “...”
- Mau... mau dẫn ta đi... mau để ta chết... giết ta... mau giết ta!
Âm thanh run rẩy về sau hóa thành tiếng gào thét đầy mong chờ, ánh sáng gần như mừng rỡ như điên trong mắt hắn giống như cái chết là điều tốt đẹp nhất trên đời đối với hắn.
“...” Ánh mắt của Vân Triệt từ kinh ngạc trở nên âm trầm, rồi lại từ âm trầm trở nên càng thêm kinh hãi.
Nếu không tận mắt nhìn thấy... Không, cho dù tận mắt nhìn thấy, có lẽ cũng không ai dám tin, một Thần Đế đã từng đứng trên đỉnh cao đương thời, thống lĩnh cả một Vương Giới to lớn lại rơi vào tình cảnh này.
Huyền lực bị phế, tinh thần thác loạn, sống không bằng chết...
Ai có thể có năng lực, có can đảm phế đi huyền lực của một Thần Đế? Mặc dù Vân Triệt không biết lịch sử của các đại Vương Giới, nhưng vẫn có thể khẳng định Tinh Tuyệt Không tuyệt đối là Thần Đế đầu tiên bị biến thành phế nhân.
Mà người phế hắn, chắc chắn cũng là người đầu tiên phế bỏ một Thần Đế...
Nhưng nhìn dáng vẻ bi thảm như thế của một Thần Đế, Vân Triệt sau cơn khiếp sợ lại không hề có chút lòng thương hại nào, chỉ có sự khoái trá sâu đậm.
Hít sâu một hơi, Vân Triệt cúi xuống nhìn, lạnh lùng lên tiếng:
- Tinh lão tặc, ngươi cũng có ngày hôm nay! Xem ra ông trời thỉnh thoảng cũng mở mắt.
- Ta là Vân Triệt không sai. Nhưng thật đáng tiếc... ta không phải là quỷ.
Thần trí của Tinh Tuyệt Không rõ ràng đã có chút thác loạn. Nghe câu nói này của Vân Triệt, hắn ngơ ngác vài giây mới đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt đang co rúm trừng lớn nhìn chằm chằm vào Vân Triệt:
- Hả... Không phải... quỷ? Không... không... ngươi rõ ràng đã chết... hồn bay phách tán... hài cốt không còn...
- A!
Lời nói run rẩy của Tinh Tuyệt Không khiến ánh mắt Vân Triệt trở nên tàn nhẫn. Hắn bỗng nhiên tiến lên một bước, một cước giẫm nát bàn tay Tinh Tuyệt Không.
Rắc!
Một tiếng giòn vang, từ xương ngón tay đến xương cổ tay phải của Tinh Tuyệt Không vỡ vụn toàn bộ, khiến hắn đột nhiên hét thảm lên một tiếng.
Chân Vân Triệt không nhấc ra, lạnh lẽo nhìn gương mặt thống khổ vặn vẹo của hắn:
- Bây giờ đã biết ta không phải là quỷ rồi chứ?
- Ngươi... A ưm...
Toàn thân Tinh Tuyệt Không run rẩy, vẫn không thể tin được người trước mắt chính là Vân Triệt.
Đối với những người khác, việc Vân Triệt còn sống trở về, họ sẽ chỉ cho rằng lời đồn là sai, dù sao không ai trong số họ tận mắt nhìn thấy cảnh Vân Triệt chết đi. Nhưng Tinh Tuyệt Không lại trơ mắt nhìn Vân Triệt hồn bay phách tán, chết đến cặn bã cũng không còn.
Vân Triệt cười lạnh:
- Hừ, đừng kinh ngạc như vậy. Kẻ súc sinh không bằng heo chó như ngươi còn có thể sống lâu như thế, vì sao ta lại không thể sống đến bây giờ? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngươi sống như thế này thật sự không tệ.
Hai tròng mắt của Tinh Tuyệt Không không ngừng lồi ra, dường như không thể nào tin nổi một người đã hồn bay phách tán ngay trước mặt mình vì sao lại vẫn còn sống. Đột nhiên, trong đôi mắt hỗn loạn của hắn lại một lần nữa lóe lên ánh sáng, bàn tay kia gian nan giơ lên, chộp lấy chân Vân Triệt:
- Giết... giết ta... ngươi bị ta hại chết... ngươi nhất định muốn giết ta... giết... mau giết ta... mau giết ta báo thù!
Rầm!
Vân Triệt tung một cước, đá văng hắn ra xa, trầm giọng nói:
- Không, ngươi cứ sống như vậy là tốt lắm rồi, quả thật quá mức thích hợp với ngươi. Với những việc ngươi đã làm, nếu để ngươi chết một cách thống khoái thì đúng là ông trời mù mắt!
- Ở nơi này, ngươi không có uy phong, không có dã tâm, không có cả thời gian để hối hận, để xin tha tội, sống... không... bằng... chết!!
Cho dù Tinh Tuyệt Không đã thê thảm đến mức này, trong lời nói của Vân Triệt vẫn không kìm nén được sự oán hận nghiến răng.
- Ngươi yên tâm, ta sẽ không giết ngươi. Ta sẽ giống như sư tôn, để cho ngươi sống thật tốt, sống càng lâu càng tốt! Đây là kết cục ngươi đáng phải nhận!!
Trong tiếng gầm, bàn tay Vân Triệt nắm lại, lam quang chớp động, định một lần nữa đóng băng Tinh Tuyệt Không vào trong huyền băng.
- Chờ... chờ chút!!
Tinh Tuyệt Không đột nhiên giãy giụa, phát ra tiếng gầm rú càng thêm khàn khàn:
- Tinh Thần Luân Bàn... cầu ngươi đi lấy Tinh Thần Luân Bàn... cầu ngươi... cầu ngươi!
Bàn tay Vân Triệt dừng lại, sau đó ánh mắt lại lạnh đi:
- Hửm? Tinh Thần Luân Bàn? Đó là thứ gì? Nhưng mà, ngươi nghĩ... ta sẽ thuận theo ý muốn của ngươi sao? Ngoan ngoãn trở về trong băng đi!
- Thải Chi... là vì Thải Chi!
Tinh Tuyệt Không đột nhiên điên cuồng hét lên một câu khiến bàn tay của Vân Triệt cứng rắn dừng lại vào khoảnh khắc cuối cùng.
Thế tay của Vân Triệt dừng lại khiến Tinh Tuyệt Không càng thêm kích động, hắn chìa tay, chỉ vào ngực mình:
- Tinh Thần Luân Bàn... ở trong này... lấy nó đi... giao cho Thải Chi... Mau... mau...
Chân mày Vân Triệt nhíu sâu... Tinh Thần Luân Bàn là cái gì, hắn không biết, cũng không có hứng thú, hắn càng không muốn thuận theo bất kỳ ý muốn nào của Tinh Thần Đế.
Nhưng đối với Thải Chi, hắn lại có một sự vướng bận và áy náy sâu sắc. Không chỉ vì nàng là muội muội của Mạt Lỵ, mà còn vì... năm đó ở Tinh Thần Giới, hắn và Thải Chi đã hoàn thành nghi thức trọn vẹn trước linh vị của mẫu thân nàng dưới sự chứng kiến của Mạt Lỵ.
Mặc dù có cảm giác trống rỗng và không chân thực rất mạnh, nhưng chỉ riêng điều đó thôi cũng đã thật sự xem nàng là thê tử của hắn.
Hắn cũng đã hứa trước mặt Mạt Lỵ rằng tương lai sẽ bầu bạn và bảo vệ Thải Chi, vậy mà...
Nếu thật sự là món đồ rất quan trọng đối với Thải Chi...
Bàn tay buông xuống, Vân Triệt tiến lên một bước, ngón tay chỉ về phía ngực Tinh Tuyệt Không, quả nhiên phát hiện ra một không gian độc lập rất nhỏ trong lồng ngực hắn.
Với sự cường đại của một Thần Đế, lại ẩn giấu thứ đó trong không gian bên trong cơ thể, có thể thấy nó quan trọng đến mức nào.
Không gian này do lực lượng Thần Đế của Tinh Tuyệt Không tạo ra, với thực lực của Vân Triệt vốn tuyệt đối không thể phá vỡ. Nhưng huyền lực của Tinh Tuyệt Không đã tiêu tán từ lâu, lại thêm hàn khí nơi này ăn mòn, không gian này vì không có lực lượng duy trì đã lung lay sắp đổ. Bàn tay Vân Triệt vừa chộp tới gần như không tốn chút sức lực nào, huyền khí đã thăm dò vào trong đó.
Bên trong không gian này chỉ có một vật.
Vân Triệt lấy nó ra, trong tay liền có thêm một chiếc luân bàn lấp lánh tinh quang.
Luân bàn dài chưa đầy một thước, cầm trong tay không có bao nhiêu sức nặng. Trên luân bàn có mười hai vệt hào quang với màu sắc khác nhau, trong đó có bốn vệt đặc biệt nồng đậm, giống như ánh nến đang cháy.
Vân Triệt nhìn luân bàn trong tay, ánh mắt bất giác nheo lại... Bốn vệt tinh quang đặc biệt nồng đậm kia mặc dù rất nhỏ, nhưng dù là thị giác hay cảm giác của hắn đều không thể xuyên thấu được.
Giống như bên trong vệt tinh quang nhỏ bé ấy lại ẩn giấu một thế giới khổng lồ mênh mông.
- Đây là cái gì? Có liên quan gì đến Thải Chi?
Vân Triệt trầm giọng hỏi.
Nhìn luân bàn trong tay Vân Triệt, ánh mắt của Tinh Thần Đế khi thì hỗn loạn, khi lại mông lung, sắc mặt cũng khi thì thả lỏng, khi lại thống khổ:
- Tinh Thần Luân Bàn... thần vật thượng cổ quan trọng nhất của Tinh Thần Giới ta... có nó ở đây... Tinh Thần thần lực vĩnh viễn không diệt vong... Tinh Thần Giới... cũng vĩnh viễn không sụp đổ...
Từng lời nói của Tinh Tuyệt Không đều run rẩy. Bàn tay Vân Triệt chợt siết chặt vào một khoảnh khắc nào đó.
Hắn đột nhiên hiểu được đây là thứ gì...
Đây chính là... vật dẫn của Tinh Thần nguyên lực của mười hai Tinh Thần!
Mười hai vệt tinh mang trên đó tượng trưng cho thần lực của mười hai Tinh Thần.
Mà bốn vệt quang mang nồng đậm lạ thường kia là do Tinh Thần đã ngã xuống mà quay về!
Bốn vệt tinh mang, lần lượt ứng với Thiên Nguyên, Thiên Cương, Thiên Độc đã chết cùng với Thiên Khôi bị phế đi!
Sự cường đại của Tinh Thần Giới, nhân tố quan trọng nhất chính là sự tồn tại của mười hai Tinh Thần! Mà khi một Tinh Thần ngã xuống, hoặc sau khi hết tuổi thọ, Tinh Thần thần lực tương ứng sẽ không theo đó mà tiêu tán. Nguyên lực này sẽ quay về vật dẫn, sau khi tìm được người thừa kế phù hợp lại có thể tiếp tục truyền thừa, và trong khoảng thời gian ngắn nhất tạo ra một Tinh Thần cường đại mới.
Ở Thượng vị tinh giới, để bồi dưỡng một Thần Chủ cần dốc hết toàn lực, thường thường còn phải xem mệnh trời. Mà ở Tinh Thần Giới lại vĩnh viễn tồn tại mười hai Tinh Thần cường đại... các Vương Giới khác cũng vậy.
Đây là lý do vì sao các Vương Giới bọn họ luôn đứng trên đỉnh của Hỗn Độn!
Khi Vân Triệt mới vào Thần Giới, nghe Mộc Băng Vân và Mộc Huyền Âm đề cập đến Vương Giới đã biết được sự tồn tại của “Truyền thừa” và “Vật dẫn”. Nhưng không ngờ vật dẫn này lại nhỏ như thế.
Không, so ra mà nói, điều càng khiến hắn không thể không biến sắc chính là, căn cơ truyền thừa của Tinh Thần Giới, vật cốt lõi cho sự cường đại của Tinh Thần Giới, hiện giờ lại đang nằm trong tay mình!
Cầm nó trong tay chính là cầm giữ huyết mạch, tương lai... và sự sinh tử tồn vong của Tinh Thần Giới!
Tinh Thần Luân Bàn... thứ quan trọng nhất của Tinh Thần Giới, cho dù chết cũng không thể để người ngoài chạm vào, Tinh Tuyệt Không lại chủ động giao nó cho Vân Triệt.
Bởi vì hắn đã không còn lựa chọn nào khác.