Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1440: CHƯƠNG 1438: QUỶ MỘNG

- Thứ quan trọng như vậy, ngươi lại giao cho ta?

Vân Triệt nắm chặt Tinh Thần Luân Bàn, dù bàn tay gần như không cảm nhận được sức nặng, nhưng thứ hắn đang nắm giữ lại là vận mệnh của cả một Vương giới.

Nếu hắn không trả nó về Tinh Thần giới, nhiều năm sau, khi Tinh Thần cuối cùng ngã xuống, thế gian này sẽ không còn Tinh Thần và Tinh Thần giới nữa.

Gương mặt Tinh Tuyệt Không co giật dữ dội, làm sao hắn cam lòng giao nó cho Vân Triệt, nhưng hắn thật sự không còn lựa chọn nào khác:

- Thần lực của ta đã phế, Tinh Thần Bàn... đã thành vật vô chủ, giao nó cho Thải Chi... độ phù hợp giữa nàng và Thiên Lang thần lực còn vượt qua cả Khê Tô... Để nàng chấp chưởng Tinh Thần Bàn... kế vị Tinh Thần Đế...

Trong tất cả các Tinh Thần, Thải Chi nhỏ tuổi nhất, ít kinh nghiệm nhất, là người không thích hợp nhất để tiếp nhận Tinh Thần Bàn và kế vị Tinh Thần Đế. Nhưng Tinh Thần Đế dù tâm trí hoảng loạn nhưng vẫn còn minh mẫn, hắn biết rõ, người duy nhất có thể khiến Vân Triệt trả lại Tinh Thần Bàn cho Tinh Thần giới chỉ có Thải Chi.

Vân Triệt cất tiếng cười lạnh:

- Ha ha ha... Chuyện đã đến nước này mà vẫn còn định lợi dụng tình cảm của ta và Thải Chi ư? Còn muốn để Thải Chi gánh vác tương lai của Tinh Thần giới? Ngươi xứng sao?

- Ngươi không xứng! Ngươi ngay cả tư cách nhắc đến tên nàng cũng không có!

Ánh mắt Tinh Tuyệt Không cúi gằm, đôi môi run rẩy, tâm hồn lạnh lẽo còn hơn cả băng giá trên thân thể, hắn suy sụp nói:

- Ta biết... ta không xứng làm cha...

Vân Triệt lạnh lùng ngắt lời:

- Không, ngươi nói sai rồi, ngươi không phải không xứng làm cha, mà là không xứng làm người.

Khê Tô... Mạt Lỵ... Thải Chi... những đứa con ruột của ngươi, mỗi người trong số họ đều ưu tú tuyệt luân, là báu vật trời cao ban cho ngươi, ban cho Tinh Thần giới! Vậy mà ngươi đã làm gì!

Khi nói, hai tay Vân Triệt bất giác siết chặt, gần như không kìm được ý muốn một cước đạp nát đầu hắn.

Sau khi tìm lại được Vân Vô Tâm, thân là một người cha có con gái bên cạnh, hắn càng không thể nào hiểu nổi tại sao Tinh Tuyệt Không, cũng là một người cha, lại có thể đối xử với con gái mình như vậy!?

Lẽ nào trải qua năm tháng dài đằng đẵng, đạt đến đỉnh cao quyền lực... con người ta thật sự sẽ biến thành như thế sao?

Tinh Tuyệt Không thê lương nói:

- Phải... ta không xứng, không xứng làm cha, không xứng làm người, nhưng... ít nhất... ta không thể để Tinh Thần giới bị hủy trong tay ta... ta không thể có lỗi với liệt tổ liệt tông...

Vân Triệt như nghe được một câu chuyện cười lố bịch nhất thiên hạ:

- Ha ha ha ha... Lời này thốt ra từ miệng ngươi, thật sự buồn cười đến cực điểm.

- Tinh Thần giới đã từng là một tồn tại vĩ đại biết bao, vậy mà chỉ trong một đêm lại bị hủy hoại đến mức này, kẻ đầu sỏ gây nên tất cả là ai? Ngươi đã sớm có lỗi với liệt tổ liệt tông của Tinh Thần giới rồi, sau này khi ngươi chết đi, dù phải xuống địa ngục, bọn họ cũng sẽ tranh nhau xé xác ngươi, khiến ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh!

“...” Thân thể Tinh Tuyệt Không run rẩy rồi xụi lơ, ánh mắt xám tro như tro tàn.

Vân Triệt giơ tay lên, năm ngón tay siết lại, Tinh Thần Bàn biến mất trong tay hắn. Hắn xoay người đi, không thèm nhìn Tinh Tuyệt Không thêm một lần nào nữa, lạnh lùng nói:

- Tinh Thần Bàn này đã ở trong tay ta, ta dùng nó thế nào, vứt đi, hủy đi hay giao cho Thải Chi, đều do ta quyết định.

- Về phần ngươi... tuy ta hận không thể nghiền xương ngươi thành tro, nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không giết ngươi. Dù sao về mặt huyết thống, ngươi vẫn là cha ruột của Mạt Lỵ và Thải Chi, ta không muốn trở thành kẻ giết cha các nàng.

- Nhưng ta cũng sẽ vĩnh viễn không nói cho các nàng biết ngươi ở đây! Bởi vì ngươi không xứng để các nàng phải bận lòng về ngươi dù chỉ một chút!

Dứt lời, Vân Triệt vung tay ra sau, hàn băng lập tức ngưng kết, một lần nữa giam cầm Tinh Tuyệt Không vào bên trong.

Cánh tay hắn vung lên, khối huyền băng mới ngưng tụ bay trở về Minh Hàn Thiên Trì, vị trí gần như không đổi so với trước đó.

- Tinh Thần Đế vậy mà lại... Sư tôn, người...

Hòa Lăng không biết dùng lời nào để diễn tả sự kinh hãi trong lòng.

Đừng nói bản thân Tinh Tuyệt Không thực lực vô cùng cường đại, dù Tinh Thần giới bị Mạt Lỵ hủy diệt thì vẫn còn lại mấy vị Tinh Thần và các trưởng lão Thần Chủ, đó vẫn là một lực lượng cực kỳ đáng sợ, không ai dám trêu vào.

Vậy mà Tinh Tuyệt Không... lại bị phế hoàn toàn! Còn bị ném ở đây, giam trong băng, sống không bằng chết!

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, không thể tưởng tượng nổi sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào.

Vân Triệt thấp giọng nói:

- Chắc hẳn hắn đã ở đây từ ba năm trước. Sư tôn sợ ta nhìn thấy nên mới tạm thời đóng băng hắn, ném vào Thiên Trì.

- Ba năm trước, kẻ mạnh như Nguyệt Vô Nhai còn chết trong tay Mạt Lỵ, có thể tưởng tượng Tinh Tuyệt Không chắc chắn cũng bị thương rất nặng, huyền lực hao tổn cực lớn, lại thêm tâm thần suy sụp vì Tinh Thần giới bị hủy diệt... Chỉ có lúc đó, sư tôn mới có thể dựa vào Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, một kích đánh tan Tinh Tuyệt Không rồi đưa tới nơi này.

- Nhưng đó vẫn là một hành động vô cùng mạo hiểm.

- Xem ra khi đó, nàng đã hận Tinh Tuyệt Không đến tận xương tủy.

Vân Triệt ngẩng đầu, ánh mắt rung động hồi lâu.

Mộc Huyền Âm nổi giận, chỉ có thể là vì cái chết của hắn...

Hôm nay, vì Lạc Cô Tà suýt chút nữa làm hắn bị thương mà nàng đã hạ sát thủ với Lạc Cô Tà ngay trước mặt Trụ Thiên Thần Đế.

Năm đó, cũng vì cái chết của hắn mà nàng đã đưa đường đường là Tinh Thần Đế đến nơi này, khiến Tinh Tuyệt Không sống không bằng chết...

Nếu chuyện này xảy ra với người khác, Vân Triệt chắc chắn sẽ kinh hãi gọi nàng là kẻ điên, một kẻ điên chính hiệu cực kỳ đáng sợ.

Nhưng những hành vi điên cuồng đến cực điểm này của nàng, lại đều là vì...

Vân Triệt chậm rãi lắc đầu, trong lòng mênh mông như biển... hắn không biết mình có tài đức gì mà lại được nàng đối đãi như vậy.

- Tinh Thần Bàn kia, chủ nhân định sau khi tìm được Thiên Lang Tinh Thần sẽ giao lại cho nàng ấy sao?

Hòa Lăng nhỏ giọng hỏi.

Vân Triệt lại trả lời không chút do dự:

- Đương nhiên là không! Thải Chi còn nhỏ, tâm trạng vốn đã không tốt, giao thứ này cho nàng chỉ tăng thêm áp lực và gánh nặng mà thôi. Ta sẽ giữ trước, đợi khi nào Thải Chi trưởng thành rồi sẽ giao lại cho nàng.

Hả?

Vân Triệt đột nhiên nghĩ đến, Tinh Tuyệt Không vừa nói, sau khi hắn bị phế, Tinh Thần Luân Bàn này đã thành vật vô chủ...

Như vậy, nếu mình tìm ra cách sử dụng nó, có phải cũng có thể bồi dưỡng ra bốn Tinh Thần không!?

Đương nhiên, lúc này Vân Triệt cũng chỉ nghĩ vậy mà thôi, dính dáng đến Tinh Thần lực, đến truyền thừa của một Vương giới, sao có thể đơn giản như thế được.

Vân Triệt rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì, trở lại Thánh Điện nhưng không thấy Mộc Huyền Âm đâu.

Lạc Cô Tà đã gây ra tai họa cực lớn cho khu vực Băng Hoàng giới, nếu không có lực lượng của Hạ Khuynh Nguyệt và Trụ Thiên Thần giới phong tỏa, hơn phân nửa Băng Hoàng giới đã bị chôn vùi. Chuyện này quả thực cần nàng tự mình đi xử lý.

Hắn không tự ý đi đâu, ngồi xếp bằng trên chiếu, yên tĩnh chờ sư tôn trở về.

Trong sự tĩnh lặng, chân tướng mà Băng Hoàng Thần Linh cho biết, sứ mệnh gánh trên vai, Kiếp Thiên Ma Đế sắp trở về, vận mệnh của toàn bộ thế giới sắp thay đổi, tương lai không thể đoán trước, thân thế kinh người của Hồng Nhi và U Nhi...

Tất cả mọi thứ đan xen hỗn loạn trong đầu hắn. Hắn muốn ổn định tâm thần, cẩn thận suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào, nhưng càng cố gắng tĩnh tâm, tâm hồn lại càng rối bời không yên.

Ngay cả Trụ Thiên Thần Đế, người có lịch duyệt và tâm tính hơn hắn ngàn vạn lần, sau khi biết được chân tướng còn có trạng thái như vậy, huống chi là Vân Triệt hắn.

...

Mạt Lỵ từng nói, rất nhiều chuyện xảy ra trên người ta đều chứng tỏ ta dường như là “Thiên Tuyển Chi Tử”. Khi đó ta còn tưởng nàng đang chế nhạo ta, giờ xem ra... có vẻ đúng là như vậy.

Trên đời này không có thứ gì tự nhiên mà có. Nhận được bao nhiêu thì phải trả giá bấy nhiêu. Ta vì truyền thừa của Tà Thần mà có được tất cả ngày hôm nay, vậy thì cũng nên gánh lấy trách nhiệm và sứ mệnh tương ứng.

Nhưng mà... tại sao lại là ta?

Trong đêm đại hôn cùng Hạ Khuynh Nguyệt, hắn vì tâm trạng hỗn loạn mà ra sau núi hóng gió, nhờ vậy mà nhặt được Mạt Lỵ thân trúng “Thí Thần Tuyệt Thương Độc”, cũng vì Mạt Lỵ mà nhận được huyền mạch Tà Thần.

Sau này, hắn lại lần lượt nhận được hạch tâm của lực lượng Tà Thần: mầm mống Hỏa của Tà Thần, mầm mống Thủy của Tà Thần, mầm mống Lôi của Tà Thần... và cả mầm mống Hắc Ám của Tà Thần.

Gặp được “hai” nữ nhi của Tà Thần – Hồng Nhi và U Nhi.

Mà những thứ này, dù là mầm mống của Tà Thần hay là Hồng Nhi và U Nhi, đều không phải do hắn nỗ lực tìm kiếm mà có được, mà đều là theo những sự cố bất ngờ khác nhau, tự động xuất hiện trong cuộc đời hắn.

Thật sự có thứ gọi là “vận mệnh dẫn lối” sao?

Nhưng vấn đề là, hắn suy đi nghĩ lại, mọi hành động của hắn đều hoàn toàn xuất phát từ ý chí của bản thân, tuyệt đối không hề có cảm giác bị can thiệp hay thao túng...

Vân Triệt lặng lẽ suy tư, dòng suy nghĩ từ hỗn loạn trở nên mông lung, rồi bất giác chìm vào tĩnh lặng... cứ thế mà ngủ thiếp đi.

Hơn nữa còn mơ một giấc mộng kỳ diệu...

...

...

- Nguyên Bá, đệ lại cứu ta... Wow! Cảm giác đệ lại lợi hại hơn nhiều rồi, bọn chúng đông như vậy mà đã bị đệ đánh cho vài ba cái là ngã lăn ra đất.

Hắn trong mộng chỉ mới khoảng mười một, mười hai tuổi, áo quần dơ bẩn, mặt mũi lấm lem bùn đất, rõ ràng là vừa bị bắt nạt.

Đây là chuyện hắn thường xuyên gặp phải khi còn nhỏ, cho nên hắn rất hiếm khi ra ngoài một mình, về sau thì gần như không bao giờ rời khỏi Tiêu Linh Tịch.

Hạ Nguyên Bá nhỏ hơn hắn một tuổi cười rất đắc ý, vung cánh tay lên, mang theo một luồng huyền khí:

- Ha ha ha. Đó là đương nhiên! Mới hôm kia đệ lại đột phá đấy, bây giờ đã là Sơ Huyền cảnh cấp bảy rồi, khiến cha đệ cũng phải giật nảy mình. Bây giờ dù có người lớn muốn bắt nạt huynh, đệ cũng có thể đánh ngã bọn họ!

Tiểu Vân Triệt trợn mắt há mồm, tuy huyền mạch tàn phế nhưng hắn biết Sơ Huyền cảnh cấp bảy ở tuổi mười một là chuyện đáng sợ đến mức nào, ít nhất ở Tiêu môn của hắn tuyệt đối không có ai làm được:

- Nguyên Bá, đệ thật sự lợi hại. Gia gia nói đệ là thiên tài ngàn năm khó gặp của Lưu Vân thành, tương lai không chừng sẽ oanh động cả Thương Phong quốc đấy... Ta thật sự ngưỡng mộ đệ.

Tiểu Nguyên Bá hơi ngượng ngùng cười, hắn ngồi xuống bên cạnh:

- Hì hì! Thật ra đệ mới ngưỡng mộ huynh, có một tiểu cô, làm gì cũng có nhau. Còn đệ, mẫu thân mất sớm, trong nhà chỉ có một mình, ngay cả anh chị em cũng không có. Đệ cũng muốn có anh trai chị gái... kể cả em trai em gái cũng được, như vậy sẽ không còn cô đơn buồn chán nữa.

- Kêu Hạ thúc thúc cưới thêm vài vị di nương là có thể sinh cho đệ thật nhiều em trai em gái rồi.

Tiểu Vân Triệt nói.

Tiểu Hạ Nguyên Bá buồn bã nói:

- Cha đệ không chịu đâu. Hàng năm có rất nhiều người khuyên cha đệ cưới thêm vợ, nhưng cha đệ thế nào cũng không chịu.

Tiểu Vân Triệt gật đầu, tuổi còn nhỏ nhưng dường như đã mơ hồ hiểu được:

- Gia gia của ta cũng vậy. Nhưng mà, dù Hạ thúc thúc không cưới thêm di nương cũng không sao, ta cũng có thể làm anh trai của đệ, tuổi ta vốn lớn hơn đệ. Nhưng mà mọi người đều nói ta là phế nhân, ngược lại còn phải nhờ đệ bảo vệ.

Hạ Nguyên Bá đấm lên ngực:

- Ha ha, chuyện này cứ giao cho đệ. Cha đệ nói, mấy năm nữa sẽ đưa đệ đến Tân Nguyệt Huyền Phủ, dựa vào tư chất của đệ, chỉ cần cố gắng một chút là sẽ nhanh chóng có tư cách tiến vào Thương Phong Huyền Phủ, đến lúc đó xem ai còn dám bắt nạt huynh!

- Ha ha, bây giờ ta cảm thấy mấy kẻ xấu kia chẳng đáng sợ chút nào.

Tiểu Vân Triệt vừa lau vết bẩn trên mặt, vừa vui vẻ cười, hắn nhìn Hạ Nguyên Bá từ trên xuống dưới, lo lắng nói:

- Nguyên Bá, hình như đệ gầy đi nhiều thì phải, có phải tu luyện quá vất vả không?

Tiểu Hạ Nguyên Bá cúi đầu nhìn thân thể quá mức gầy gò của mình, đưa tay gãi đầu:

- Ừm... mỗi ngày đệ tu luyện chưa tới một canh giờ, vốn không vất vả. Hơn nữa đệ ăn rất nhiều, nhưng không biết tại sao vẫn gầy như vậy. Cha đệ đã tìm mấy vị y sư cho đệ rồi, nhưng họ đều nói thân thể đệ không có vấn đề gì.

- Chắc chắn vẫn là do ăn quá ít, sau này nhất định phải ăn nhiều cơm vào!

Tiểu Vân Triệt ra vẻ nghiêm túc nói.

- Đệ biết rồi, đệ sẽ cố gắng ăn nhiều thêm một chút.

Tiểu Hạ Nguyên Bá gật đầu, rõ ràng, hắn cũng không hài lòng với thân hình gầy yếu của mình... dù thực tế lượng cơm của hắn đã nhiều hơn cha hắn gấp bội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!