Hai vị Cung chủ Băng Hoàng đã không kịp nghĩ nhiều, lực lượng đột ngột từ thế công chuyển sang thế thủ.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, bầu trời đột nhiên tối sầm lại, sức mạnh của Hoang Tuyết Thần Viêm bị lực lượng của hai đại Cung chủ Băng Hoàng gắt gao trấn áp.
Trong chớp mắt tiếp theo, bọn họ đồng thời kêu lên một tiếng đau đớn rồi bị hất văng ra xa, rơi thẳng xuống dưới.
Cùng lúc đó, một con Hoang Tuyết Thần Viên khác chợt bổ nhào xuống, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa ập tới.
- Nguy rồi!
Hai vị Cung chủ Băng Hoàng bị đánh văng ra xa kinh hãi tột độ.
- Mau lui lại!
Vị Cung chủ Băng Hoàng thứ ba hét lớn một tiếng, đã lao về phía con Hoang Tuyết Thần Viên thứ hai, kiếm quang tựa như cầu vồng bằng băng, nhưng vốn không thể nào chống lại hoàn toàn sức mạnh khủng bố của nó... Một khi luồng sức mạnh này giáng xuống, hơn một ngàn đệ tử Băng Hoàng sẽ tan xương nát thịt.
Bầu trời âm u, sức mạnh kinh hoàng còn chưa hạ xuống, một luồng uy áp tử vong đã gần như nghiền nát linh hồn của đông đảo đệ tử Băng Hoàng.
Vô số tiếng gào thét hoảng sợ vang lên... Phía dưới, Mộc Tiểu Lam mới vừa rồi còn uy phong lẫm lẫm đã ngã quỵ xuống đất, mặt mày thất sắc. Nàng muốn bỏ chạy, nhưng dưới uy áp của Thần Vương, dù chỉ nhúc nhích nửa bước cũng là điều xa xỉ.
Các đệ tử Băng Hoàng bên cạnh nàng cũng đều như thế, không ít người đã nhắm mắt chờ chết.
Ba đại Cung chủ Băng Hoàng đều cắn răng đến mức muốn nát, nhưng cũng đành bất lực. Tất cả bọn họ đều hối hận vì đã coi thường huyền thú náo động nơi này mà không đến thần điện xin trợ giúp.
Bọn họ sớm nên nghĩ đến, chỉ với đám huyền thú nơi đây bạo động, sao có thể phá rách được kết giới này.
Đúng lúc này, bầu trời âm u đột nhiên rực sáng lên một vệt viêm quang vô cùng chói lọi... kèm theo một tiếng phượng hót cực kỳ vang dội.
Một bóng Phượng Hoàng viêm ảnh từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào người con Hoang Tuyết Thần Viên. Trong nháy mắt, sức mạnh Thần Vương cùng uy áp tử vong của nó đã tan biến gần như không còn, toàn thân nó bốc cháy dữ dội, trong tiếng gào thét thảm thiết bay ngang ra ngoài.
Cùng lúc đó, lại một vệt sáng băng giá lóe lên, tức thì giăng ra một kết giới băng di khổng lồ, hoàn toàn ngăn chặn dư chấn lực lượng, không làm tổn thương đến bất kỳ đệ tử Băng Hoàng nào phía dưới.
Nguy cơ vốn đã khiến bọn họ tuyệt vọng lại đột ngột biến mất như vậy, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người. Mộc Tiểu Lam vẫn còn không thể tin được mà ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy bóng dáng của Vân Triệt...
- Vân... Vân sư huynh!
Nàng kinh hỉ kêu lên một tiếng, nước mắt đã trào ra trong hốc mắt.
Vân Triệt vươn tay vồ một cái, kết giới băng di liền lơ lửng giữa không trung, không hề có dấu hiệu tiêu tán, còn bóng dáng hắn đã bay nhanh về phía trước:
- Ba vị cung chủ, phiền các vị bảo vệ tốt cho mọi người, hai con cự viên Thần Vương này cứ giao cho ta!
Rầm!
Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, hai vị Cung chủ Băng Hoàng bị đánh bay lúc này mới nặng nề rơi xuống đất. Bọn họ lảo đảo đứng dậy, sắc mặt đều đại biến... Mà không chờ họ đáp lại, một luồng hỏa quang đã nặng nề nện lên người hai con Hoang Tuyết Thần Viên.
Hỏa diễm vốn là khắc tinh của huyền thú hệ băng, huống chi là Phượng Hoàng Viêm của Vân Triệt. Trong ngọn lửa đỏ rực, hai con Hoang Tuyết Thần Viên bị ép lùi hơn mười dặm, hàn uy trên người cũng như bị lửa thiêu, trở nên tan tác không chịu nổi.
Chúng vốn đã mất đi lý trí, dưới cơn đau đớn lại càng thêm cuồng nộ. Hai luồng khí tức Thần Vương khóa chặt lên người Vân Triệt, cánh tay khổng lồ của chúng vung lên, một dòng sông băng ngàn trượng bị nhổ bật lên, hung hăng ném về phía hắn.
Vân Triệt nhanh chóng đo lường khoảng cách đến Vụ Tuyệt Cốc, nhất thời yên lòng. Hắn vươn tay ra, Phượng Hoàng Viêm trên người hóa thành Kim Ô Viêm càng thêm nóng bỏng, một đường viêm kiếm bắn ra từ lòng bàn tay rồi chém ngang.
Thế giới xám trắng vĩnh hằng của Vụ Tuyệt Cốc tức thì bị khắc lên một đường cong ánh sáng màu vàng kim.
Viêm kiếm cắt ngang sông băng, lại cắt thẳng qua người một con Hoang Tuyết Thần Viên, đồng thời để lại một vệt màu vàng kim trên cả sông băng và thân thể nó.
Trong thoáng chốc, sông băng vỡ vụn, rồi lại hóa thành sương mù phiêu tán đầy trời... ngay khoảnh khắc tiếp theo, ngay cả sương mù cũng biến mất không còn tăm tích.
Mà thân hình vĩ đại của con Hoang Tuyết Thần Viên đã nứt ra theo vệt vàng kim, sụp đổ... thân thể gãy làm hai nửa phát ra tiếng rít gào tuyệt vọng, nhưng ngay lập tức đã bị nhấn chìm trong Kim Ô Viêm bùng nổ, nhanh chóng hóa thành tro tàn.
Hoang Tuyết Thần Viên dù sao cũng là Thần Vương thú, mặc dù bạo loạn dưới ánh sáng đỏ, nhưng không đến mức hoàn toàn mất đi lý trí như huyền thú cấp thấp hơn.
Hai con Hoang Tuyết Thần Viên này vốn là một đôi, nhiều năm qua cùng canh giữ Vụ Tuyệt Cốc. Một con bị tiêu diệt, con còn lại tức thì phát ra tiếng kêu bi thương thống khổ đến tột cùng. Nó triệt để điên cuồng, trực tiếp dùng thân thể cao lớn lao thẳng về phía Vân Triệt...
Vân Triệt nhíu chặt mày... Các đệ tử Băng Hoàng vẫn còn ở quá gần, hắn không thể lùi lại, càng không thể đánh lâu. Quyết định thật nhanh, hắn đặt ngang cánh tay, Kiếp Thiên Kiếm xuất hiện, một chiêu "Hoang Lang Nha" tung ra đón đỡ.
Kiếp Thiên Kiếm phá tan lực lượng cuồng phong của Hoang Tuyết Thần Viên, nặng nề nện vào ngực nó. Một bóng sói màu xanh lam khổng lồ thoáng hiện ngay ngực nó, phát ra tiếng gầm uy hiếp vạn linh.
Rầm!!
Vẽ ra một vệt sáng xanh thẳm thật dài, Vân Triệt mang theo Kiếp Thiên Kiếm, xuyên qua thân thể Hoang Tuyết Thần Viên.
Vệt sáng xanh kia vẫn kéo dài đến phía sau nó vài dặm mới dừng lại.
Một lỗ hổng khổng lồ xuyên qua thân thể Hoang Tuyết Thần Viên, cả thế giới như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này. Sau đó, đôi mắt bạo loạn của nó dần dần tiêu tán, chuyển thành sự giải thoát và đau thương.
Vô số vết rách từ lỗ hổng chính giữa thân thể nhanh chóng lan ra, phủ kín toàn thân nó. Sau đó, nó như một pho tượng băng vỡ nát, tan thành vô số mảnh vụn trắng như tuyết, từ trên không trung rơi lả tả xuống.
Kiếp Thiên Kiếm biến mất trong tay Vân Triệt, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vì để không lan đến các đệ tử Băng Hoàng khác, hắn chỉ có thể toàn lực đánh nhanh thắng nhanh.
Thế nhưng, khi Hoang Tuyết Thần Viên chết đi, hắn lại cảm nhận được sự lạnh lẽo, đau thương, thống khổ... và cả sự giải thoát từ chúng.
Chúng bạo loạn không phải do chúng mong muốn, mà bị ảnh hưởng bởi khí tức đáng sợ không nên tồn tại trên thế gian này... So ra, chúng mới là nạn nhân lớn nhất.
Theo sự diệt vong của hai con Hoang Tuyết Thần Viên, trận náo loạn đột ngột bùng nổ này xem như đã kết thúc. Nhưng tâm trạng của Vân Triệt ngược lại càng thêm nặng nề.
Ma Đế quay về thế gian... thế giới tương lai rốt cuộc sẽ biến thành dáng vẻ gì đây?
Bên kia, ba đại Cung chủ Băng Hoàng mới vừa bay lên không, ngay cả trận thế còn chưa bày xong, hai con Hoang Tuyết Thần Viên đáng sợ tuyệt luân đã bị tiêu diệt.
Bàn tay của họ dừng lại giữa không trung, ba cái cằm như muốn rớt xuống đất, hồi lâu đều không thể khép lại.
Toàn bộ đệ tử Băng Hoàng phía dưới cũng ngây dại tại chỗ, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Lần trước họ nhìn thấy thực lực của Vân Triệt là ở Đại hội Huyền Thần bốn năm trước, khi hắn đánh bại Lạc Trường Sinh vừa bước vào Thần Vương cảnh.
Lúc này hắn đối mặt với hai cự thú Thần Vương, cứ... cứ thế giải quyết xong rồi?
Vân Triệt lướt người vài cái, đã đến trước mặt ba vị Cung chủ Băng Hoàng, nói:
- Tuy rằng hơi đáng tiếc, nhưng tình huống nguy cấp, không thể không trực tiếp hạ sát chúng, phiền ba vị cung chủ giải quyết hậu quả.
Họ nhìn chằm chằm vào Vân Triệt hồi lâu, mới cuối cùng hoàn hồn:
- A... Vân Triệt, ngươi... đã là Thần Vương!?
Vân Triệt gật đầu:
- Vâng. Vãn bối còn có chuyện quan trọng, không thể ở lại lâu, xin cáo từ.
Nói xong hắn liền xoay người bay đi, để lại ba vị Cung chủ Băng Hoàng ngơ ngác.
Bốn năm trước, Vân Triệt mới độ chín tầng thiên kiếp ở trận chiến Phong Thần cuối cùng, thành tựu Thần Linh cảnh. Chuyện hắn không vào Trụ Thiên Giới là điều ai cũng biết.
Vậy mà mới chỉ qua bốn năm... Bọn họ không tài nào tưởng tượng nổi, Vân Triệt không vào Trụ Thiên Giới, làm thế nào lại dùng thời gian bốn năm ngắn ngủi để trở thành Thần Vương!?
Nếu họ biết được thật ra Vân Triệt đã là Thần Vương từ ba năm trước, e rằng đầu cũng bị dọa cho nứt ra.
- Vân sư huynh... Vân sư huynh! Này! Đợi ta với!
Vân Triệt rời đi không xa, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi vội vàng của một thiếu nữ.
Vân Triệt dừng lại, phía sau, Mộc Tiểu Lam dùng hết sức bình sinh đuổi theo, nàng thở hổn hển mấy hơi rồi trách cứ:
- Ngươi... ngươi chạy nhanh như vậy làm gì.
Vân Triệt đưa tay sờ cằm, ánh mắt cẩn thận đảo qua người nàng:
- Hửm? Đây chẳng phải là Tiểu Lam sư tỷ sao, mới vài năm không gặp, lại lớn như vậy rồi.
Tuy rằng đã nghe tin Vân Triệt còn sống trở về, nhưng khi thật sự nhìn thấy hắn, lại còn ở gần như thế, đôi mắt sáng của Mộc Tiểu Lam vẫn ánh lên vẻ kích động khó nén:
- Hừ, nói bậy! Mấy năm nay dáng vẻ của ta vốn không thay đổi gì cả. Nhưng mà ngươi...
Nàng đang nói, chợt phát hiện ánh mắt của Vân Triệt hơi lệch... hướng nhìn rõ ràng là bộ ngực của nàng, nụ cười trên mặt càng đáng khinh không lời nào tả xiết. Nàng chợt phản ứng lại, khẽ kêu một tiếng, theo bản năng đưa hai tay che trước ngực, trên mặt cũng bỗng chốc đỏ bừng lên, tức giận nói:
- Ngươi... ngươi ngươi ngươi... ngươi bây giờ đã là đại nhân vật rồi, mà vẫn... vẫn... bản tính một chút cũng không thay đổi!
Vân Triệt cười híp mắt nói:
- Đó là đương nhiên. Ta chính là kẻ hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, không biết xấu hổ nhất do chính miệng ngươi phong tặng, cái thứ bản tính này, đừng nói bốn năm năm, trăm năm tám mươi năm cũng không đổi được, đúng không nào.
Rõ ràng đã danh chấn Thần Giới, nhưng dáng vẻ này quả thật chỉ hơn chứ không kém năm đó. Nhưng điều khiến Vân Triệt vô cùng bất ngờ là Mộc Tiểu Lam lại không xấu hổ tức giận bỏ chạy như trước đây, ngược lại đột nhiên buông hai tay che ngực xuống, cười tủm tỉm nói:
- Vân Triệt sư huynh, người ta có lớn lên hay không, ngươi có muốn tự tay xác nhận một chút không?
“...” Vân Triệt lập tức kinh ngạc... Cái quái gì đây? Tiểu nha đầu này sao vậy? Mới vài năm không gặp, lại dám phản công trêu chọc lại mình!?
Nhưng cảnh đời nào mà Vân Triệt chưa từng thấy, sau một thoáng kinh ngạc, mắt hắn lập tức sáng rực như sao, mặt mày hớn hở:
- Tốt tốt, chuyện xác nhận lớn nhỏ này ta cực kỳ am hiểu. Toàn bộ Ngâm Tuyết Giới này, nếu ta nói ta thứ hai, thì chưa có ai dám xưng thứ nhất.
Mộc Tiểu Lam: “...”
- Ừm... chỉ mới nhìn thôi, Tiểu Lam sư tỷ trưởng thành rất tốt, tiềm lực rất lớn, tương lai nói không chừng còn có thể vượt qua... một nửa sư tôn của ngươi, ha ha ha.
Mộc Tiểu Lam: “...”
Vân Triệt vừa cười tủm tỉm nói vừa vươn hai tay ra, năm ngón tay xòe thành trảo, ra vẻ sắp bổ nhào tới... mà điều khiến hắn càng thêm bất ngờ chính là, Mộc Tiểu Lam vẫn cười hì hì, hoàn toàn không có dấu hiệu trở mặt hay né tránh.
Hử?
Hình như có chỗ nào không đúng!
Trong lòng hắn giật thót, gần như theo bản năng chợt quay người lại...
Một bóng tuyết tuyệt mỹ đang đứng cách hắn không đến mười trượng, dung nhan như tuyết đầu mùa, đôi mắt tựa hồ sâu, im hơi lặng tiếng.
Mộc Băng Vân.
Trong lòng Vân Triệt gào thét một vạn lần... Hai tay đang xòe ra nhanh như tia chớp buông xuống, hắn vội vàng xoay người hành lễ, trên mặt tỏ ra bình tĩnh cung kính, nhưng lời nói ra lại mang theo chút run rẩy:
- Đệ tử Vân Triệt, bái kiến Băng... Băng Vân cung chủ.
- Sư tôn.
Bóng dáng Mộc Tiểu Lam lóe lên, đứng bên cạnh Mộc Băng Vân, cúi đầu, vẻ mặt nhu thuận... Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay nhỏ của nàng chợt nâng lên, dùng sức che miệng, thân thể run rẩy, dốc hết toàn lực mới không cười phá lên.
Mộc Băng Vân liếc nhìn hắn, nói:
- Sư tôn của ngươi đang ở thánh điện chờ ngươi, đi gặp nàng đi.
Lời của nàng vĩnh viễn lạnh như băng mà ôn nhu như vậy, tựa như tuyết bay khẽ múa trong tuyết vực vô tận này.
Vân Triệt đáp lời:
- Vâng. Vậy đệ tử đi ngay.
Sau đó hắn ngẩng đầu lên, lo sợ nói:
- Băng Vân cung chủ, mới vừa rồi... cái kia... đệ tử và Tiểu Lam sư tỷ... à không phải, và Tiểu Lam sư muội...
Hắn định giải thích gì đó, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lại phát hiện lời giải thích có vẻ càng thêm tồi tệ.
Hắn dùng đuôi mắt hung hăng lườm Mộc Tiểu Lam, nghiến răng nghiến lợi: Tiểu nha đầu nhà ngươi cứ chờ đấy, không lột sạch quần áo của ngươi ném vào Thiên Trì, ta không phải họ Vân!
Tiểu nha đầu đã từng đơn thuần đáng yêu biết bao... Chẳng lẽ sau khi nữ nhân lớn lên đều sẽ trở nên đáng sợ như vậy sao!
“...” Mộc Băng Vân không nói gì, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Vân Triệt, rồi dẫn Mộc Tiểu Lam rời đi.
Ánh nhìn này khiến Vân Triệt đứng tại chỗ sợ run một lúc lâu...