Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1443: CHƯƠNG 1441: LẠI VÀO TRỤ THIÊN

Trở lại thánh điện, Mộc Huyền Âm quả nhiên đã trở về, nàng không hề hỏi đến chuyện Vụ Tuyệt Cốc.

- Đã có được câu trả lời chưa?

Vân Triệt vừa cúi người hành lễ, còn chưa kịp lên tiếng, Mộc Huyền Âm đã cất lời hỏi.

- Thưa sư tôn, đệ tử đã có được câu trả lời, đồng thời cũng biết được rất nhiều chân tướng kinh người ngoài sức tưởng tượng.

Hắn không chút do dự, thuật lại toàn bộ cho Mộc Huyền Âm nghe, bắt đầu từ thời đại thượng cổ Ma tộc Kiếp Thiên bị Mạt Ách dùng Thủy Tổ Kiếm trục xuất, chân tướng mà Băng Hoàng Thần Linh nói cho hắn biết, cùng với nguyên nhân của kiếp nạn đỏ ửng.

Cho dù bây giờ hắn không nói, tại Đại hội Trụ Thiên, Trụ Thiên Thần Đế cũng sẽ công bố chân tướng về kiếp nạn đỏ ửng.

Khi đột nhiên nghe rằng Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế lại là một đôi phu thê phá vỡ cấm kỵ, âm thầm kết tóc se duyên, trong băng mâu của Mộc Huyền Âm hiện lên vẻ kinh hãi sâu sắc... Mãi cho đến khi Vân Triệt kể xong, thần thái của nàng đã thay đổi hẳn, ánh mắt cũng hoàn toàn trầm xuống.

Sau khi Vân Triệt dứt lời, thánh điện nhất thời chìm vào tĩnh lặng như tờ.

Viễn cổ Ma Đế sắp quay về thế gian, đối với bất kỳ ai ở thế giới hiện tại mà nói, đây đều là tin tức còn kinh hoàng hơn cả cơn ác mộng khủng khiếp nhất gấp ngàn vạn lần, vượt xa thiên tai đáng sợ nhất mà bất cứ ai có thể tưởng tượng ra!

Dù những lời này được nói ra từ miệng Vân Triệt, dù nàng là Mộc Huyền Âm, cũng phải mất một lúc lâu mới xem như định thần lại.

- Những lời ngươi nói, đều là sự thật?

Nàng cuối cùng cũng lên tiếng, vẫn khó có thể tin được.

- Những điều này đều do Băng Hoàng Thần Linh nói cho đệ tử biết, hơn nữa... đối chiếu với một số chuyện đệ tử đã trải qua sau khi nhận được truyền thừa của Tà Thần, bây giờ nghĩ lại, rất nhiều chuyện đều giống như đang chứng thực điều này. Cho nên, đây chắc chắn là sự thật.

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Trụ Thiên Giới vì có Trụ Thiên Châu tồn tại nên cũng có thể cảm nhận được khí tức của Càn Khôn Thích, vì thế chắc hẳn Trụ Thiên Thần Đế cũng đã biết được chân tướng. Tại Đại hội Trụ Thiên, rất có thể ngài ấy sẽ công bố chuyện này.

“...” Mộc Huyền Âm lại chìm vào trầm mặc.

Nếu như tất cả đều là sự thật... Ma Đế hiện thế, đây là một trận tai kiếp mà không một thế lực nào có thể ngăn cản, dù chỉ một chút cũng không thể.

Oán hận mấy trăm vạn năm, sau khi phát hiện Thần tộc và Ma tộc đều đã bị diệt sạch, mối hận này sẽ trút xuống thế giới hiện tại, hoàn toàn là điều hiển nhiên.

Mà kết quả tốt nhất...

Vân Triệt nhìn sắc mặt của Mộc Huyền Âm, thấp giọng nói:

- Sư tôn, lúc trước khi đệ tử tinh lọc ma tức cho Trụ Thiên Thần Đế, đã nhận được lời hứa cho phép tham gia Đại hội Trụ Thiên. Cho nên, đến lúc đó kính xin sư tôn mang theo đệ tử cùng đi... Sự tình liên quan đến tương lai của toàn bộ Thần giới, toàn bộ hỗn độn, cũng bao gồm cả an nguy của Ngâm Tuyết Giới, dù thế nào đi nữa đệ tử cũng nhất định phải thử đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế.

Mộc Huyền Âm liếc nhìn hắn... một nam tử luôn cần nàng che chở, lại đòi đi đối mặt với Ma Đế thượng cổ mà chỉ thoáng nghĩ đến thôi nàng đã không rét mà run...

Nàng không tài nào tưởng tượng nổi cảnh tượng đó.

- Được, ta sẽ dẫn ngươi đến Trụ Thiên Giới... Nhưng trước đó, ngươi cứ yên ổn ở đây, không được đi đâu cả.

Mộc Huyền Âm xoay người, trong vài giây ngắn ngủi, sắc mặt đã biến ảo mấy lần.

Đối với hỗn độn mà nói, đây là một trận đại nạn kinh hoàng, vận mệnh của cả thế giới sẽ bị đảo lộn hoàn toàn, tất cả đều sẽ thay đổi.

Nhưng riêng đối với Vân Triệt mà nói... đây ngược lại sẽ là một phen kỳ ngộ thay đổi vận mệnh.

Không chỉ là vận mệnh của thế giới này, mà còn là vận mệnh của chính hắn.

Vân Triệt đứng dậy, nhưng đột nhiên nghĩ tới điều gì, buột miệng nói:

- Sư tôn, còn có một chuyện. Đệ tử phát hiện ra... phát hiện ra ở trong thiên trì...

Lời vừa ra khỏi miệng, hắn đã lập tức hối hận... câu nói tiếp theo cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không cách nào thốt ra.

Mộc Huyền Âm: “...”

Vân Triệt: “...”

- Ngươi... coi như chưa từng thấy gì, đúng không?

Mộc Huyền Âm không quay người lại, Vân Triệt không nhìn thấy được vẻ mặt của nàng lúc nói chuyện.

- Dạ... đệ tử thật sự coi như chưa từng thấy gì.

Vân Triệt vội vàng đáp lời.

- Phi Tuyết!

Mộc Huyền Âm gọi lớn, bóng dáng của Mộc Phi Tuyết hiện ra, cúi người trước nàng:

- Đệ tử có mặt.

- Canh chừng Vân Triệt, không được để hắn rời khỏi nơi này nửa bước. Nếu hắn dám không nghe lời, trực tiếp đánh gãy chân hắn!

Nói xong, tuyết ảnh của nàng lóe lên, đã lập tức đi xa. Nàng cũng cần một khoảng thời gian rất dài để tiêu hóa những lời Vân Triệt vừa nói.

-... Dạ.

Mộc Phi Tuyết tiến vào thánh điện, ngồi xuống bên cạnh Vân Triệt, hai người cứ thế ngồi cạnh nhau, hồi lâu không nói tiếng nào.

Thế giới đặc biệt yên tĩnh, tiếng gió tuyết ngoài điện vô cùng rõ ràng. Vân Triệt lặng lẽ ngước mắt, liếc nhìn gò má của Mộc Phi Tuyết... Dung nhan của nàng quả thực tuyệt mỹ, làn da trắng như tuyết, óng ánh như ngọc, tầm mắt lướt qua nơi nào, nơi đó đều tuyệt sắc đến độ dù dùng bút mực tài hoa nhất cũng khó lòng họa lại.

Nàng chỉ yên tĩnh ngồi đó, lại tựa như đóa băng liên ngạo nghễ nở rộ giữa thiên trì giá buốt, hoàn mỹ đến mức khiến người ta không dám lại gần.

Môi Vân Triệt khẽ động, muốn nói gì đó để phá vỡ sự im lặng, lại thấy Mộc Phi Tuyết đảo mắt qua, mở miệng trước hắn:

- Ngươi đã tìm được “Tiểu tiên nữ” của ngươi rồi đúng không?

Câu nói này khiến Vân Triệt ngạc nhiên:

- Hả... vì sao lại hỏi như vậy?

- Bởi vì ánh mắt ngươi nhìn ta đã không giống như năm đó.

Môi Vân Triệt khẽ nhếch, nhất thời không thể phản bác.

Mộc Phi Tuyết khẽ nói:

- Xem ra đúng là như vậy. Ta và nàng ấy, thật sự giống nhau đến thế sao?

Vân Triệt gật đầu:

- Ừm. Tướng mạo của các ngươi không tính là đặc biệt giống nhau, nhưng khí chất lại rất giống, đều là kiểu vừa nhìn đã cảm thấy lạnh đến thấu tim, rõ ràng dung mạo xinh đẹp như vậy, lại giống như vĩnh viễn không có tình cảm. Nhất là lần đầu tiên ta gặp ngươi năm đó, bởi vì thứ ta nhìn thấy đầu tiên chính là bóng lưng... có vài khoảnh khắc, ta thật sự đã ngỡ rằng mình nhìn thấy nàng ấy.

Lúc nói chuyện, hắn nghĩ tới lần đầu gặp Sở Nguyệt Thiền năm đó, nghĩ tới nữ nhi của bọn họ, khóe miệng bất giác cong lên một nụ cười rất nhẹ.

Nhìn nụ cười nhẹ trên mặt hắn như xuất phát từ tận sâu trong linh hồn, tuy rất nhẹ nhưng lại ấm áp tựa như có thể hòa tan vạn vật, ánh mắt của Mộc Phi Tuyết dời đi, mơ hồ nói:

- Đều là băng hàn vô tình, tại sao lại trở thành “Tiểu tiên nữ” của ngươi?

Vân Triệt gối hai tay lên đầu, cảm khái nói:

- Hỏi rất hay. Trước kia ta vẫn cho rằng mình vô cùng hiểu nữ nhân. Sau này mới chậm rãi phát hiện ra, tâm tư của nữ nhân các ngươi tuyệt đối là thứ khó đoán nhất trên thế giới này.

Mộc Phi Tuyết: “...”

- Ví như ta nghĩ mãi không ra, khi ở Huyễn Yên Thành, vì sao ngươi lại có thể nhận ra ta?

Thừa dịp Mộc Phi Tuyết né tránh ánh mắt, Vân Triệt lại bắt đầu không kiêng nể gì mà thưởng thức gò má tuyệt mỹ không tì vết của nàng... Đáng tiếc là lại không hề thấy được một chút thay đổi nào trên vẻ mặt nàng, có lẽ vì thế mà nàng hồi lâu không nói gì với hắn.

....

....

Tuy rằng trừ một số ít người ra, không ai biết được chân tướng đằng sau vết nứt đỏ ửng, nhưng theo Đại hội Trụ Thiên đến gần, một luồng khí tức căng thẳng vẫn lặng lẽ bao trùm khắp Đông Thần Vực.

Ngay cả Tây Thần Vực và Nam Thần Vực cũng đã nhận ra sự bất an sâu sắc qua những biến hóa của Đông Thần Vực trong khoảng thời gian này.

Nhất là việc Trụ Thiên Thần Đế không tiếc mọi giá, tập trung toàn bộ lực lượng của tất cả Vương giới và tinh giới thượng vị ở Đông Thần Vực để xây dựng thứ nguyên đại trận, khiến ánh mắt của toàn Thần giới không thể không đổ dồn vào Đại hội Trụ Thiên sắp diễn ra.

Lạc Cô Tà cố tình xông vào Ngâm Tuyết Giới, đại bại dưới tay Mộc Huyền Âm, còn bị chặt đứt một cánh tay, đây vốn là một trận chiến kinh thiên động địa nhưng lại không gây ra sóng gió gì lớn.

Rất rõ ràng, kể cả những người như Hạ Khuynh Nguyệt, Trụ Thiên Thần Đế, Thủy Thiên Hành đều không muốn công khai chuyện này.

Về phần Lạc Cô Tà... nàng càng không thể chủ động rêu rao việc bản thân thảm bại trong tay một Giới Vương trung vị.

Ít nhất chuyện này cũng không bị truyền ra trên phạm vi lớn.

Nhưng cũng không thể nào giấu giếm được tất cả mọi người.

Trong bất tri bất giác, ngày diễn ra Đại hội Trụ Thiên cuối cùng đã đến.

Mà dù là Đông Thần Vực hay hai thần vực Tây, Nam, mặc dù họ đều ngửi thấy mùi vị bất thường, nhưng tuyệt đối không ai có thể ngờ rằng, sự kiện cố tình yêu cầu tất cả Thần Chủ của Đông Thần Vực đều phải tham gia, trận thế lớn đến mức khiến người ta sợ hãi này... thực ra lại là một đại hội của sự tuyệt vọng.

Một cuộc tập hợp tất cả chiến lực mạnh nhất để tiến hành... cuộc giãy giụa trong tuyệt vọng.

Năm đó, thứ nguyên huyền trận và Tinh Thần Bia được thiết lập vì Đại hội Huyền Thần đều đã tiêu tán, muốn đến Trụ Thiên Thần Giới chỉ có thể tự mình bay đến.

Một con huyền chu hàn băng bay lên trên bầu trời Ngâm Tuyết Giới, biến mất trong nháy mắt, chỉ để lại một vệt lam quang chợt lóe rồi tắt.

Sẽ không một ai ngờ rằng, chút quang hoa màu lam dần đi xa này sẽ quyết định vận mệnh của toàn bộ hỗn độn.

Rời khỏi Ngâm Tuyết Giới, bay vào vũ trụ mênh mông, vô số ngôi sao phóng đại rồi lại rời xa khỏi tầm mắt, không gian với tốc độ cực nhanh lướt về phía sau.

Sử dụng Độn Nguyệt Tiên Cung, trong vòng một ngày có thể tới Trụ Thiên Thần Giới, nhưng đã bị Mộc Huyền Âm từ chối.

- Độn Nguyệt Tiên Cung tiêu hao cực lớn, vả lại nguồn năng lượng không dễ có được, không phải thời khắc cần thiết, không được lạm dụng.

Mặc dù chiếc băng chu này nhỏ, nhưng có lực lượng của Mộc Huyền Âm gia trì, tốc độ cũng cực nhanh.

Nhưng oái oăm là nó không có không gian bên trong. Sau khi tiến vào không gian vũ trụ, gió bão vũ trụ ập thẳng vào mặt khiến Vân Triệt phải mất một lúc lâu mới thích ứng được, khi vừa khó khăn làm quen, xương cốt toàn thân đã gần như rã rời.

Mà Mộc Huyền Âm không hề có ý định giúp hắn, chỉ một mực yên lặng đứng ở đầu băng chu, lạnh lùng nhìn về phía trước, xem như không thấy bộ dạng chật vật của Vân Triệt.

Không gian vũ trụ mênh mông thần bí, lại đẹp không sao tả xiết. Đây là lần thứ hai Vân Triệt rời khỏi tinh giới, ngao du trong không gian vũ trụ... Lần đầu tiên là cùng với Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng khi đó là ở trong không gian của Độn Nguyệt Tiên Cung, còn lần này lại là chân chính cảm nhận được khí tức của vũ trụ.

Vân Triệt khống chế được dòng khí vũ trụ quanh thân, nhẹ bước đến sau lưng Mộc Huyền Âm:

- Sư tôn, đệ tử muốn hỏi, trong mấy năm nay, Đông Thần Vực có tin đồn về việc ta mang trên người truyền thừa Tà Thần không?

Mộc Huyền Âm khẽ nhíu mày:

- Vì sao lại hỏi vấn đề này?

Vân Triệt nói:

- Thật ra, năm đó khi đệ tử xông vào Tinh Thần Giới, một hành động không màng hậu quả đã khiến Tinh Thần Thiên Nguyên Đồ Mi chỉ bằng một câu đã đoán ra trên người đệ tử rất có thể mang truyền thừa Tà Thần. Tuy rằng hắn đã chết, nhưng các Tinh Thần và trưởng lão khác có mặt ở đó đều nghe thấy rõ ràng.

“...” Mộc Huyền Âm suy nghĩ một lát rồi nói:

- Tinh Thần Giới e ngại nhất chính là sự thật về việc Tà Anh bị bọn họ bức hại bị phơi bày ra ánh sáng, cho nên, vì sao năm đó ngươi lại xâm nhập vào Tinh Thần Giới, cùng với quan hệ giữa ngươi và Thiên Sát Tinh Thần, bọn họ sẽ dốc hết toàn lực che giấu, tuyệt đối sẽ không để lộ nửa chữ. Những năm này Đông Thần Vực cũng không có tin đồn tương tự, cho nên chắc là không bị bại lộ.

Vân Triệt gật gật đầu:

- Thì ra là thế... nhưng mà bại lộ hay không cũng không quan trọng, bởi vì chẳng mấy chốc sẽ trở thành chuyện mà cả thiên hạ đều biết.

- Nên đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế như thế nào, ngươi đã nghĩ xong chưa?

Mộc Huyền Âm hỏi.

Vân Triệt gật đầu, giây lát sau lại lắc đầu:

- Con không biết. Có lẽ con có nghĩ kỹ hay không cũng vô dụng... Dù sao chuyện gì sẽ xảy ra, không một ai có thể đoán trước được.

Giọng Mộc Huyền Âm lạnh đi:

- Vậy thì đừng nghĩ nhiều nữa. Ngươi nhớ kỹ, sau khi tiến vào Trụ Thiên Thần Giới, không được rời xa ta nửa bước, lại càng không được tự tiện quyết định bất cứ điều gì! Bất kể chuyện gì cũng phải thương lượng với ta, hiểu chưa!

-... Dạ.

Vân Triệt rất ngoan ngoãn đáp lời.

Năm đó lần đầu tiên vào Trụ Thiên Giới, Mộc Băng Vân phụ trách giám sát hắn. Nhưng tuy ngoài mặt Mộc Băng Vân lạnh lùng nghiêm khắc, trong xương cốt lại là người vô cùng ôn nhu, luôn có phần dung túng đối với những hành vi tùy hứng của Vân Triệt, rất nhiều khi không đành lòng ngăn cản.

Nhưng Mộc Huyền Âm thì khác, có nàng ở đây, Vân Triệt mà có thể xằng bậy thì mới là chuyện lạ!

Ba ngày sau, Trụ Thiên Môn khổng lồ và Trụ Thiên Tháp cao chọc trời xuất hiện trong tầm mắt, theo băng chu hạ xuống, Vân Triệt đã cùng Mộc Huyền Âm một lần nữa đặt chân lên tinh vực của Trụ Thiên Thần Giới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!