Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1444: CHƯƠNG 1442: OÁN NIỆM

Bốn năm trước, Vân Triệt đến Trụ Thiên Thần Giới với lòng tràn đầy hưng phấn và mong chờ, nhưng lần này trở lại, trong lòng chỉ còn nặng trĩu khôn tả.

Lần trước hắn theo Mộc Băng Vân đến đây, còn lần này lại là Mộc Huyền Âm.

Một khác biệt rất lớn là lần đầu đến đây, hắn giống như mọi đệ tử Băng Hoàng khác, lòng mang kính sợ không thôi, bước chân và hơi thở đều bất giác nhẹ nhàng.

Còn lần này đi bên cạnh Mộc Huyền Âm, lại là một cảm giác an toàn và vững tâm đến lạ.

- Đi thôi.

Mộc Huyền Âm đi phía trước, dẫn Vân Triệt chậm rãi tiến về phía Trụ Thiên Môn.

Lúc này, chỉ còn ba ngày nữa là đến Đại hội Trụ Thiên. Hẳn là rất nhiều Thần Chủ chí tôn đã tề tựu đông đủ.

Đây là một sự kiện chỉ thuộc về cường giả chí tôn, Vân Triệt là một ngoại lệ... Đương nhiên cũng có thể không phải là ngoại lệ duy nhất.

Thần Chủ, mỗi một người đều là tồn tại tối cao nhìn xuống vạn sinh, ở Thượng vị tinh giới đều là Giới Vương một cõi. Mà có thể hiệu triệu tất cả Thần Chủ của một phương tinh vực đến đây, trong Đông Thần Vực e rằng chỉ có Trụ Thiên Thần Giới với thực lực và danh vọng tuyệt đối mới có thể làm được.

Ngay cả không khí của Trụ Thiên Thần Giới cũng toát lên vẻ thần thánh mênh mông, mỗi một bước chân như đang đạp trên thiên cung cao nhất. Trong tầm mắt, Trụ Thiên Môn dần hiện ra, đã có thể nhìn thấy bóng dáng của các đệ tử thủ vệ.

Lúc này, ánh mắt Vân Triệt liếc sang bên phải, cũng có hai bóng người đang đi tới, tốc độ còn nhanh hơn thầy trò bọn họ rất nhiều.

Một trong hai người này, Vân Triệt lại còn đặc biệt quen thuộc.

Đó là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo vẫn như xưa. Một thân kim y hoa lệ đến chói mắt, dáng vẻ tuấn mỹ tuyệt luân, trong cao quý lại mang theo vài phần tà khí, ánh mắt bình thản mà ngạo nghễ... cho dù đây là Trụ Thiên Thần Giới cũng không hề thay đổi.

Vừa nhìn thấy hắn... nhất là bộ kim y sáng chói đến mù mắt kia, trong đầu Vân Triệt lập tức hiện lên thân phận và tên của hắn.

Thần Vũ Giới -- Vũ Quy Khắc!

Mặc dù hắn và vị công tử của Thần Vũ Giới này không gặp mặt nhiều, nhưng ân oán lại không hề nhỏ. Năm đó, Vũ Quy Khắc chính là đại quý nhân đã giúp hắn vượt qua hai vòng dự tuyển đầu tiên của Đại hội Huyền Thần!

Để báo đáp, trong trận chiến Phong Thần, Vân Triệt đã vô cùng dứt khoát dùng bảy kiếm quét hắn khỏi Phong Thần Đài.

Mà người trung niên có đôi mắt tựa chim ưng, uy lăng đáng sợ ở bên cạnh hắn, chắc hẳn là phụ thân của hắn, Giới Vương Thần Vũ Giới -- Vũ Tam Tôn!

Khoan đã!

Vũ Quy Khắc tới tham gia Đại hội Trụ Thiên?

Nói cách khác... trải qua 3000 năm Trụ Thiên, hắn đã tu thành Thần Chủ!?

Vân Triệt âm thầm tắc lưỡi... không biết là do Trụ Thiên Châu quá lợi hại hay là tổ tiên Thần Vũ Giới đã phù hộ, thế hệ này của Thần Vũ Giới lại có thể cùng lúc tồn tại hai vị Thần Chủ!

Khi Vân Triệt nhìn thấy hắn, Vũ Quy Khắc cũng liếc nhìn Vân Triệt, ánh mắt hắn chợt khựng lại, sắc mặt đột nhiên âm trầm, nhưng ngay sau đó lại giãn ra, khôi phục vẻ mặt ngạo nghễ.

- Đây chẳng phải là Vân Triệt, hạng nhất Phong Thần, người đã dẫn tới chín tầng lôi kiếp năm đó sao? Ngươi vậy mà vẫn còn sống.

Vũ Quy Khắc thản nhiên nói, nhưng ánh mắt híp lại cùng nụ cười như có như không trên mặt đều lộ rõ vẻ tùy tiện và ngạo nghễ không hề che giấu.

Dáng vẻ đó rõ ràng là đang nhìn xuống một sinh linh thấp hèn.

Vũ Tam Tôn liếc mắt, khi nhìn thấy Vân Triệt, khẽ cau mày.

Vân Triệt như thể đến bây giờ mới phát hiện ra Vũ Quy Khắc, lập tức cười hề hề nói:

- Hả? Hóa ra là Vũ công tử của Thần Vũ Giới, mấy năm không gặp, vẫn khỏe chứ.

- Đã là Thần Vương!

Vũ Tam Tôn nhìn Vân Triệt, khẽ lẩm bẩm một tiếng, trong lòng chấn động.

Khóe mắt Vũ Quy Khắc khẽ giật, nhưng lập tức lại cười nhạt, lấy tư thái kẻ trên tán thưởng nói:

- Không tệ, không tệ, không hổ là một trong những người được phong thần năm đó, nhanh như vậy đã thành Thần Vương. Đáng tiếc... thật đáng tiếc.

Hắn lắc đầu, buông một tiếng thở dài châm chọc:

- Ngươi có biết hiện giờ ta đã ở cảnh giới nào không?

Vân Triệt nói:

- Vũ đại công tử đã có thể tới tham gia Đại hội Trụ Thiên, vậy hẳn là đã thành Thần Chủ rồi nhỉ?

Vũ Quy Khắc phá lên cười, ngạo nghễ nói:

- Ha ha ha ha! Coi như ngươi thông minh. Ngươi có biết hiện giờ trên người ta là sức mạnh cường đại đến mức nào không!

Hai tay hắn giơ lên, lòng bàn tay chậm rãi ngưng tụ một luồng khí xoáy màu vàng, cùng lúc đó, không gian xung quanh vặn vẹo dữ dội, tất cả khí tức như phát điên mà tán loạn, vây quanh thân thể Vũ Quy Khắc, tạo thành một lĩnh vực chân không lớn đến đáng sợ.

Hắn chậm rãi nói:

- Đây là một loại sức mạnh mà ngươi bây giờ vĩnh viễn không cách nào tưởng tượng được. Hạng nhất Phong Thần? Rất ghê gớm sao! Nhưng đáng tiếc, bây giờ trong mắt ta, ngươi chẳng qua chỉ là một thứ rác rưởi mà ta chỉ cần nửa ngón tay đã có thể dễ dàng nghiền chết, hiểu không?

Một Thần Chủ chí tôn, sao có thể để một Thần Vương vào mắt?

Đương nhiên là không.

Nhưng bóng ma mà Vân Triệt gây ra cho Vũ Quy Khắc năm đó thật sự quá lớn. Cho dù đã qua 3000 năm, khi gặp lại Vân Triệt, vết nhơ sỉ nhục kia vẫn khiến hắn không nhịn được mà bộc phát.

Vân Triệt trợn trắng mắt... Tuy gã này có tư chất kinh người, nhưng khí lượng lại chỉ có vậy.

Không nhìn thấy thái độ sợ hãi, hâm mộ, khúm núm mà mình mong muốn trên người Vân Triệt, ngược lại là một dáng vẻ chẳng hề gì. Trong lòng Vũ Quy Khắc nhất thời cực kỳ khó chịu, nhưng nơi này là Trụ Thiên Thần Giới, hắn dù đã thành Thần Chủ cũng không dám làm càn.

Lúc này, ánh mắt hắn rơi lên người Mộc Huyền Âm. Tuy chỉ thoáng thấy gò má nghiêng, nhưng ánh mắt cũng khựng lại trong khoảnh khắc, kinh diễm trọn vẹn ba giây.

Vũ Quy Khắc đột nhiên cười lớn:

- Ha ha, ha ha ha ha. Chẳng trách năm đó hai vị Thần Đế đưa ra cành ô liu mà ngươi đều từ chối, ngược lại ôm chặt lấy một Trung vị tinh giới nhỏ bé không buông, hóa ra là có một vị sư phụ xinh đẹp như tiên nữ thế này.

- Đã sớm nghe nói Huyền Âm Giới Vương của Ngâm Tuyết Giới là đệ nhất mỹ nhân phía bắc Đông Vực, quả nhiên danh bất hư truyền. Có thể ở bên cạnh một sư phụ mỹ nhân như vậy sớm tối, đổi lại là bản thiếu gia, e rằng cũng không nỡ rời đi, ha ha ha ha ha!

“...” Vân Triệt khẽ thở ra một hơi, ánh mắt nhìn về phía Vũ Quy Khắc mang theo một chút thương hại.

Haiz, sống yên ổn không muốn, cứ phải ăn nói khó nghe như vậy... ngươi chắc chắn không biết cánh tay của Lạc Cô Tà vừa bị sư tôn ta bẻ gãy đâu nhỉ.

Mà điều khiến Vân Triệt vô cùng bất ngờ là Mộc Huyền Âm không hề có một chút phản ứng hay thay đổi sắc mặt, ngay cả ánh mắt cũng không liếc về phía Vũ Quy Khắc.

- Quy Khắc, nơi này là Trụ Thiên Thần Giới, không được gây sự.

Ánh mắt lướt qua Vân Triệt và Mộc Huyền Âm, rồi dừng lại khá lâu trên người Mộc Huyền Âm, Vũ Tam Tôn xoay người:

- Chúng ta đi.

Vũ Quy Khắc cười nhạt một tiếng, ánh mắt như nhìn con kiến hèn mọn rời khỏi người Vân Triệt, sau đó khinh thường liếc hắn một cái, theo Vũ Tam Tôn đi về phía Trụ Thiên Môn.

- Không hổ là Trụ Thiên Thần Cảnh, ngay cả loại người này cũng có thể trở thành Thần Chủ.

Vân Triệt nhìn bóng lưng ngạo mạn vô độ của Vũ Quy Khắc, cảm thán không thôi... quả thật có chút hâm mộ.

Mộc Huyền Âm lạnh nhạt nói:

- Khí tức của Trụ Thiên Thần Cảnh vượt xa ngoại giới, cho dù là tốc độ tu luyện hay đột phá tiểu cảnh giới và đại cảnh giới đều hơn xa bên ngoài. Năm đó trong số các “Thiên Tuyển Chi Tử” tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, có tổng cộng mười chín người thành tựu Thần Chủ. Những người không vào được Thần Chủ Cảnh cũng có hơn phân nửa thành Thần Quân.

Nàng liếc nhìn Vân Triệt, đột nhiên hỏi:

- Ngươi có hối hận vì không thể vào Trụ Thiên Thần Cảnh không?

Vân Triệt lại lắc đầu không chút do dự:

- Không, tuyệt đối không hối hận! Ngược lại còn vô cùng may mắn.

“...” Mộc Huyền Âm biết vì sao hắn nói như vậy.

Thành tựu Thần Chủ không nghi ngờ gì đã đứng ở đỉnh cao của thế gian, đứng ở độ cao như vậy tự nhiên khiến địa vị của Vũ Quy Khắc ở Thần Vũ Giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, tư thái đối mặt với thế giới cũng hoàn toàn khác trước.

Nhất là khi cha con họ cùng đến từ Thần Vũ Giới... một Thượng vị tinh giới có thể cùng lúc tồn tại hai Thần Chủ, cho dù đối mặt với Vương Giới cũng có vốn liếng để kiêu ngạo.

Dù sao, Lưu Quang Giới hiện đang xếp hàng đầu trong các Thượng vị tinh giới cũng mới chỉ có ba Thần Chủ.

Cha con Vũ Tam Tôn ở phía trước, thầy trò Mộc Huyền Âm ở phía sau, Trụ Thiên Môn nhanh chóng hiện ra ngay trước mắt.

Nhìn thấy cha con Vũ Tam Tôn, đệ tử Trụ Thiên phụ trách đón khách lạnh nhạt tiến lên một bước, khẽ gật đầu với họ:

- Hoan nghênh quý khách của Thần Vũ Giới...

Lời còn chưa dứt, khóe mắt hắn đột nhiên liếc thấy thầy trò Mộc Huyền Âm ở phía sau, vẻ mặt nhất thời cứng lại, hai mắt trợn to, không thèm để ý tới hai đại Thần Chủ của Thần Vũ Giới nữa, bước chân “vèo” một tiếng lao lên, nhanh như tia chớp xuyên qua giữa cha con Vũ Tam Tôn, đi tới trước mặt Mộc Huyền Âm và Vân Triệt.

Hắn cúi người, trịnh trọng thi lễ:

- Hai vị quý khách chính là Huyền Âm Giới Vương và Vân Triệt công tử của Ngâm Tuyết Giới?

Vũ Tam Tôn và Vũ Quy Khắc quay người lại, đều tỏ vẻ ngơ ngác.

Mộc Huyền Âm khẽ gật đầu:

- Phải.

Thắt lưng của đệ tử Trụ Thiên lập tức lại khom thêm ba phần, lễ độ cung kính nói:

- Tại hạ là đệ tử đón khách của Trụ Thiên, Không Lăng Tử, đã đợi hai vị quý khách từ lâu. Chủ thượng có lệnh, nếu hai vị quý khách đến, lập tức mời thẳng vào chủ điện, chủ thượng sẽ tự mình tiếp đãi.

- Mời.

Hắn nghiêng người sang một bên, thắt lưng luôn giữ ở trạng thái nửa khom.

Mộc Huyền Âm khẽ gật đầu, dẫn Vân Triệt đi về phía trước, đi lướt qua cha con Vũ Tam Tôn đang trợn mắt chết trân, tiến vào Trụ Thiên Môn.

Không Lăng Tử theo sát phía sau, cung kính đi theo hai người, cho đến khi vào Trụ Thiên Môn, hắn mới chợt nhớ tới sự tồn tại của cha con Vũ Tam Tôn, quay người nói:

- Hai vị quý khách của Thần Vũ Giới cũng mời vào.

Tùy tiện bỏ lại một câu như vậy, hắn lại vội vàng đuổi theo thầy trò Mộc Huyền Âm, không thèm để ý tới họ nữa.

Vũ Tam Tôn và Vũ Quy Khắc vẫn đứng ngây ra đó, ngây người như phỗng, hồi lâu không nhúc nhích, như thể ban ngày ban mặt gặp phải ma.

Tiến vào Trụ Thiên Giới, dưới sự hướng dẫn của đệ tử đón khách, Mộc Huyền Âm và Vân Triệt đi thẳng vào chủ điện, gặp được Trụ Thiên Thần Đế.

- Ngâm Tuyết Giới Vương, và cả Vân Triệt, các ngươi đã tới.

Nhìn thấy họ, Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười, đứng dậy chào đón.

Chào hỏi xong, Vân Triệt hỏi:

- Tiền bối cố ý triệu kiến, có phải là để vãn bối lại tinh lọc ma tức cho tiền bối không?

Trụ Thiên Thần Đế cười nói:

- Ha ha, lúc trước quả có ý này. Nhưng ba ngày sau chính là đại hội, e rằng khó có thời gian rảnh, vả lại gần đây ma khí cũng không phát tác. Mọi chuyện cứ đợi sau Đại hội Trụ Thiên rồi nói.

Nói xong, hắn khẽ thở dài một hơi.

Trong khoảng thời gian này, Trụ Thiên Thần Đế luôn mang trên lưng nỗi bi quan và tuyệt vọng to lớn, tâm tình nặng nề, không phải người khác có thể thấu hiểu.

Trụ Thiên Thần Đế tiếp tục nói:

- Nhưng mà, nhóm người Phạm Thiên Thần Đế đã đến từ một ngày trước, ta đã cố ý thông báo chuyện ngươi tu thành Quang Minh huyền lực và tinh lọc ma khí cho ta với Thiên Diệp Phạm Thiên. Hắn biết ngươi đã đến, chắc chắn sẽ mời ngươi tương trợ. Để hắn nợ ngươi một ân tình lớn, rất có lợi cho tương lai của ngươi, tin rằng ngươi hiểu ý của ta.

Vân Triệt trịnh trọng gật đầu:

- Vãn bối đã rõ, đa tạ ý tốt của tiền bối.

Trụ Thiên Thần Đế gật đầu, gọi:

- Ừm. Tố Lưu!

Một nữ tử lên tiếng đáp lời, cung kính cúi người:

- Phụ vương.

- Con hãy tự mình sắp xếp cho hai vị quý khách Ngâm Tuyết Giới Vương và Vân Triệt.

Trụ Thiên Thần Đế dặn dò một câu, chuyển mắt nói:

- Trong thời gian hai vị ở Trụ Thiên Giới không cần câu nệ, nếu có cần gì, cứ việc phân phó.

- Vâng.

Trong mắt nữ nhi của Trụ Thiên tên Tố Lưu hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng nàng không hỏi nhiều, trịnh trọng đáp lời.

Rời khỏi chủ điện, trong lòng Vân Triệt dâng lên nhiều cảm khái. Hắn biết rõ Trụ Thiên Thần Đế ưu ái bọn họ như vậy, một phần là vì hắn đã hóa giải ma khí cho ngài, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là vì ngày ấy Mộc Huyền Âm đã thể hiện thực lực kinh thiên động địa trước mặt Trụ Thiên Thần Đế.

Đây là hiện thực cơ bản nhất, cũng là quy tắc cơ bản nhất.

Mới ra khỏi chủ điện không bao lâu, trước mắt Vân Triệt đã có hai bóng dáng quen thuộc đi tới.

Lão giả đi trước một thân thanh y, gương mặt trắng nõn ôn hòa, râu tóc bạc trắng như tuyết, đôi mắt bình thản như giếng cổ vạn năm. Hai tay ông chắp sau lưng, râu tóc bay bay, tay áo phất phới, như tiên nhân hạ phàm.

Mà nữ tử bên cạnh ông mày ngài mắt sáng, bạch y cổ kiếm, tựa tiên nữ bước ra từ trong tranh. Nhìn thấy Vân Triệt, nàng đột nhiên dừng bước, đôi mày thanh tú chau lại:

- Vân Triệt!

Hai chữ ngắn ngủi vừa thốt ra, một luồng kiếm ý tựa sóng thần vô thanh đã nhấn chìm cả không gian rộng lớn xung quanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!