Vân Triệt cũng dừng bước, tiến lên hành lễ với lão nhân tiên phong đạo cốt:
- Đệ tử Băng Hoàng, Vân Triệt, bái kiến Kiếm Quân tiền bối. Cũng xin chúc mừng Tích Lệ tiên tử đại đạo hữu thành.
Trên mặt Quân Tích Lệ hiện lên vẻ băng hàn, đôi mắt sắc như kiếm:
- Hừ! Không cần ngươi giả nhân giả nghĩa! Vân Triệt, món nợ năm đó, ta chưa từng quên!
Vân Triệt tỏ vẻ nghi hoặc:
- Món nợ năm đó? Nợ gì cơ? Tính cả lần đầu gặp ở Ngâm Tuyết Giới và trận chiến trên Phong Thần Đài, chẳng phải chúng ta tổng cộng chỉ mới đối mặt ba lần thôi sao? Nợ nần từ đâu ra?
Nói xong, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, lộ vẻ bừng tỉnh:
- Lẽ nào ngươi đang nói đến bộ tuyết y năm đó ta đưa cho ngươi?
Trong trận chiến năm đó giữa Vân Triệt và Quân Tích Lệ, nàng vì uất hận mà không tiếc tử chiến, cố tình vận dụng Vô Danh Kiếm. Khi chém ra kiếm thứ ba, nàng đã bị Vân Triệt dùng hồn lực đánh tan, tín niệm cũng theo đó sụp đổ, toàn thân không còn chút sức lực nào... Xiêm y vốn đã rách nát, chỉ dựa vào huyền khí để duy trì cũng sắp hoàn toàn vỡ vụn.
Cũng may Vân Triệt đã sớm nhận ra, nhanh chóng dùng huyền khí bao bọc lấy y phục cho nàng... còn thuận tay sờ đầu, dỗ nàng ngủ thiếp đi ngay tại chỗ.
Tính ra, đây quả thực là món nợ duy nhất giữa hắn và Quân Tích Lệ.
Bị nhắc lại chuyện này, kiếm khí của Quân Tích Lệ chợt rối loạn, sắc mặt nàng trầm xuống, hai tròng mắt bắn ra hàn quang hận không thể xuyên thủng thân thể Vân Triệt thành trăm ngàn lỗ... nhưng hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Vân Triệt ra vẻ thấu tình đạt lý:
- Chà... không hổ là Tích Lệ tiên tử, Kiếm Quân tương lai, quả nhiên ân oán rõ ràng, tuyệt không chịu nợ ai dù chỉ một chút. Nếu vậy, nếu ngươi không muốn mắc nợ, trả lại bộ Băng Hoàng Tuyết Y kia cho ta là được rồi.
Vừa nói, Vân Triệt còn thật sự chìa tay ra.
Trận chiến đó đối với Vân Triệt mà nói đã qua bốn năm.
Nhưng đối với Quân Tích Lệ lại đã qua ba ngàn năm!
Nếu bộ Băng Hoàng Tuyết Y đó vẫn còn thì đúng là gặp quỷ!
Hơn nữa, với mức độ căm ghét của Quân Tích Lệ đối với Vân Triệt, e rằng ngay ngày hôm sau trận chiến, bộ tuyết y đó đã bị nàng hủy đến mức không còn một mảnh vụn.
Thế nhưng, nói về đạo lý, bộ tuyết y đó thật sự là ân tình Vân Triệt dành cho Quân Tích Lệ. Bởi vì nếu không có hắn, trong trận chiến bốn năm trước, khi huyền khí của nàng hoàn toàn tiêu tán, nàng sẽ trần trụi trước mặt mọi người ngay trên Phong Thần Đài, bị toàn bộ Đông Thần Vực nhìn thấy rõ ràng. Với tính cách kiêu ngạo và lòng tự tôn cực cao của nàng, điều đó tuyệt đối sẽ khiến nàng xấu hổ và tức giận đến chết.
Quân Tích Lệ đột nhiên gặp lại Vân Triệt còn sống, một luồng tức giận lập tức bốc lên đỉnh đầu. Nhưng lời Vân Triệt vừa nhắc đến... đã lập tức biến nàng từ chủ nợ thành con nợ.
- Ngươi!
Tuyết nhan của Quân Tích Lệ lại biến đổi... Trong mười chín người thành tựu Thần Chủ ở Trụ Thiên Thần Cảnh, tự nhiên không thể thiếu nàng. Hơn nữa, nàng hiện giờ đã là Thần Chủ trung kỳ, vượt xa cả Quân Vô Danh năm xưa ở cùng độ tuổi.
Quân Tích Lệ của hiện tại, bất luận là cảnh giới kiếm đạo hay tâm cảnh đều không phải năm đó có thể so sánh... Nhưng chỉ bị Vân Triệt nói vài ba câu đã tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Nàng lập tức nhận ra cảm xúc của mình có biến hóa không nên có, nhưng luồng khí vô danh trong lồng ngực lại không cách nào đè nén được. Nàng âm thầm cắn răng, đưa tay vung lên:
- Được! Chẳng qua chỉ là một bộ y phục rách nát... Vậy trả lại cho ngươi!
Bàn tay nàng vung ra, một bóng trắng bay thẳng đến trước mặt Vân Triệt.
Vân Triệt theo bản năng đưa tay đón lấy, khi nhìn rõ vật trong tay, hắn nhất thời hơi sững sờ.
Trong tay là một chiếc áo khoác nam tử, trắng như tuyết không nhiễm bụi trần, tràn ngập hàn khí... rõ ràng là một chiếc Băng Hoàng Tuyết Y, hơn nữa chính là chiếc áo năm đó hắn đã khoác lên người Quân Tích Lệ.
Bởi vì hắn là đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm, Băng Hoàng Tuyết Y hắn mặc không giống với bất kỳ đệ tử Băng Hoàng nào khác, không thể làm giả được.
Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn Quân Tích Lệ đang mang vẻ mặt phẫn hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn, ngây người nói:
- Này này... ba ngàn năm qua, ngươi thật sự vẫn còn giữ nó sao? Không phải là ngươi thầm mến ta đấy chứ?
- Ngươi muốn chết!
Quân Tích Lệ giận tím mặt, tay tuyết duỗi ra, chộp lấy chuôi Vô Danh Kiếm.
Keng!
Vô Danh đã ra khỏi vỏ, tuy chỉ lộ ra thân kiếm nửa thước, nhưng đã khiến không gian ngưng đọng, đất trời run rẩy.
Bên kia, Quân Vô Danh và Mộc Huyền Âm đang trò chuyện, không hề để ý đến cuộc tranh chấp của hai tiểu bối.
- Kiếm Quân tiền bối, đã lâu không gặp.
Mộc Huyền Âm hành lễ.
Quân Vô Danh cười nhạt, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc:
- Ha ha, mới mấy năm ngắn ngủi không gặp, khí tức của Huyền Âm Giới Vương dường như lại có biến đổi về chất, quả nhiên là hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!
- Kiếm Quân tiền bối quá khen. Năm đó ở Ngâm Tuyết Giới, vãn bối nhất thời kích động, có chỗ mạo phạm, mong ngài bao dung.
Mộc Huyền Âm lạnh nhạt nói.
Quân Vô Danh lắc đầu:
- Nếu nói mạo phạm, năm đó là thầy trò chúng ta mạo phạm trước.
Hắn khẽ liếc mắt, nhìn thoáng qua Vân Triệt:
- Lão hủ sống uổng năm vạn năm, tự nhận lịch duyệt phong phú, nhãn lực tinh tường không ai bì kịp, không ngờ năm đó lại hoàn toàn nhìn lầm. Thẳng thắn mà nói, sau khi Phong Thần chi chiến kết thúc, kỳ vọng của lão hủ đối với Vân Triệt ngược lại còn hơn cả tiểu đồ... Nhưng hắn lại không thể vào Trụ Thiên Thần Cảnh, thật sự là một chuyện vô cùng đáng tiếc.
Nói xong, hắn thở dài một tiếng.
Đây là số mệnh của hắn, vả lại tái ông thất mã, họa phúc khôn lường.
Mộc Huyền Âm nói.
Quân Vô Danh gật đầu, hoài niệm nói:
- Ừm. Hồi tưởng lại chuyện ở Ngâm Tuyết Giới năm đó, tuy rằng vô cùng xấu hổ, nhưng giờ phút này nghĩ lại, ngược lại là chuyện tốt đối với tiểu đồ. Nhất là hai người trẻ tuổi có tương lai vô hạn này lại kết duyên như vậy, tương lai có khi cũng có thể dệt nên một đoạn giai thoại, ha ha.
Mộc Huyền Âm: “...”
Quân Tích Lệ nổi giận, Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, lúc này hai người mới liếc mắt sang. Quân Vô Danh khẽ điểm ngón tay, một tiếng vang nhỏ, Vô Danh Kiếm quay về trong vỏ. Hắn liếc nhìn Vân Triệt, cười như không cười nói:
- Lệ Nhi, không được vô lễ. Con đã kiếm cảnh đại thành, sao tâm cảnh lại có thể xao động như vậy.
Quân Tích Lệ cúi đầu, lui về sau hai bước, ngượng ngùng nói:
- Vâng, đệ tử biết sai.
Ở Trụ Thiên Thần Cảnh năm thứ sáu trăm, nàng đã thành tựu Thần Chủ, tâm cảnh cũng theo đó mà thăng hoa, đạt tới cảnh giới kiếm đạo tâm như kiếm mang, uy lực của “Vô Tâm Kiếm Vực” càng xảy ra biến hóa về chất.
Nhưng ở trước mặt Vân Triệt, nàng lại dễ dàng nổi giận như thế... Hồi tưởng lại vừa rồi, trong lòng nàng khẽ run, nhanh chóng bình tâm tĩnh khí, rất nhanh kiếm tâm đã hoàn toàn trong sáng trở lại.
Lúc này lại nghe Vân Triệt nói:
- Kiếm Quân tiền bối nói rất đúng. Năm đó nàng còn là một tiểu cô nương chưa lớn, kiêu ngạo tự phụ, dễ tức giận cũng là chuyện bình thường. Nhưng hiện giờ đã ngần này tuổi đầu, lại còn cứ động một chút là muốn đánh muốn giết...
- Vân Triệt... Ta giết ngươi!!!
Kiếm tâm vừa mới trở nên trong sáng lại như bị nhét vào một ngọn núi lửa đang phun trào. “Keng” một tiếng vang, Vô Danh Kiếm hoàn toàn ra khỏi vỏ... Nếu không phải Quân Vô Danh nhanh tay ngăn cản, nói không chừng nháy mắt tiếp theo hắn đã bị diệt thành tro bụi.
Quân Vô Danh hoàn toàn áp chế huyền khí của Quân Tích Lệ, giọng điệu có phần nghiêm khắc:
- Haizz. Lệ Nhi!
Trong đôi mắt đẹp của Quân Tích Lệ lửa giận bùng lên, răng ngọc cắn chặt, nàng gắt gao nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, kẻ đã nhanh như chớp núp sau lưng Mộc Huyền Âm. Cuối cùng, nàng dùng ý chí lớn nhất đời mình gắng sức đè nén cơn giận, thu hồi Vô Danh Kiếm, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi quay người đi, không thèm nhìn hắn nữa.
Quân Vô Danh dở khóc dở cười lắc đầu, khẽ gật đầu với Mộc Huyền Âm rồi xoay người nói:
- Được rồi, chúng ta đi thôi.
Vào lúc này, Vân Triệt lại đột nhiên lên tiếng, tay nâng Băng Hoàng Tuyết Y mà Quân Tích Lệ vừa trả lại:
- Này, chờ đã! Mấy năm nay ta đã cao lớn hơn một chút, thân thể cũng vạm vỡ hơn xưa, cho nên bộ tuyết y này đã sớm không còn vừa người. Quan trọng hơn là thứ ta đã đưa ra ngoài thì chưa bao giờ có thói quen thu lại, cho nên vẫn là trả lại cho ngươi đi.
Nói xong, bàn tay hắn đẩy ra, Băng Hoàng Tuyết Y lại nhẹ nhàng bay về phía Quân Tích Lệ.
Quân Tích Lệ không hề quay người, lạnh lùng nói:
- Ai thèm y phục rách nát của ngươi!
Quân Vô Danh lại đưa tay, một luồng huyền khí ôn hòa đỡ lấy tuyết y, hắn cười hề hề nói:
- Cảm tạ tiểu hữu tặng cho, lão hủ xin thay tiểu đồ nhận lấy.
Vân Triệt:
- A...
- Ba ngày sau, gặp lại ở đại hội Trụ Thiên.
Quân Vô Danh cười nhẹ, mang theo Quân Tích Lệ rời đi.
Nhìn bóng lưng Quân Vô Danh đi xa, ánh mắt của Vân Triệt hơi thay đổi.
Hắn mơ hồ cảm giác được, tuổi thọ của Quân Vô Danh... dường như đã không còn lại bao nhiêu.
Vân Triệt thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm:
- Phù... nhiều năm trôi qua như vậy mà vẫn không thay đổi chút nào. Sau này vẫn nên tránh xa nàng ta một chút thì hơn.
Mộc Huyền Âm liếc nhìn hắn, giọng điệu vô cùng bình thản:
- Ngươi thật sự chán ghét nữ tử lớn tuổi?
Vân Triệt ngạc nhiên, sau đó lắc đầu như trống bỏi:
- Không không không không không! Tuyệt đối... tuyệt đối không có! Đệ tử chỉ là... chỉ là đơn thuần không thích tiểu Kiếm Quân tính khí quá xấu kia thôi, tuyệt đối không có ý gì khác, càng càng càng không...
- A! Sư tôn đợi con với!
Vân Triệt còn chưa nói dứt lời, bóng dáng của Mộc Huyền Âm đã đi xa, hắn vội vàng đuổi theo.
Trụ Thiên Thần Giới, một nơi khác.
Hạ Khuynh Nguyệt tĩnh tọa sau thư án, lật xem một bộ điển tịch của Trụ Thiên. Ánh mắt nàng tập trung, ngọc nhan không điểm phấn son nhưng vẫn tuyệt luân như ráng chiều ánh lên tuyết trắng. Dường như có một kết giới vô hình ngăn cách, trong phòng vô cùng yên tĩnh, cả người nàng cũng điềm tĩnh như một bức tranh tuyệt mỹ.
Ngón tay nàng khẽ động, dáng ngồi cũng hơi thay đổi, tử y trên người vô tình lay động, thoáng để lộ đường cong no đủ, mềm mại đến lạ thường trước ngực... Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng quả thực còn đẹp hơn cả trăng sáng trên trời.
Lúc này, cánh cửa được nhẹ nhàng đẩy ra, một thiếu nữ da trắng như tuyết, mặt đẹp như ngọc, dáng người mềm mại nhỏ nhắn lả lướt đi vào, cúi người trước Hạ Khuynh Nguyệt:
- Chủ nhân, Huyền Âm Giới Vương và Vân Triệt đã đến Trụ Thiên Giới.
- Ừm.
Buông điển tịch trong tay xuống, Hạ Khuynh Nguyệt ngước mắt, nơi sâu trong đôi mắt lóe lên một tia tử mang:
- Cũng không chênh lệch nhiều so với thời gian ta dự tính. Liên Nguyệt, mấy ngày này, ngươi hãy tự mình canh giữ bên cạnh, bất cứ chuyện gì xảy ra, lập tức truyền âm cho ta.
- Vâng.
Thiếu nữ lĩnh mệnh, sau đó tiến lên một bước nhỏ, hai tay dâng lên một viên tử tinh tinh xảo:
- Chủ nhân, đây là tình báo mấy ngày gần đây.
Ngón tay Hạ Khuynh Nguyệt khẽ điểm, cầm lấy tử tinh, theo tử mang lóe lên, tất cả tin tức bên trong đã được nàng thu vào lòng:
- Lui ra đi.
- Liên Nguyệt cáo lui.
Thiếu nữ lui về sau hai bước, đang định xoay người rời đi thì chợt nghe thấy giọng nói khẽ của Hạ Khuynh Nguyệt ở phía sau:
- Đợi chút!
Thiếu nữ dừng bước, ngước mắt lên hỏi:
- Chủ nhân còn có gì phân phó?
“...” Hạ Khuynh Nguyệt đứng dậy, mày nguyệt nhíu lại. Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh Liên Nguyệt, thân hình thon dài còn cao hơn thiếu nữ bé nhỏ này một cái đầu:
- Truyền lệnh xuống, bảo bọn họ trọng điểm điều tra những thảm án diệt môn liên tiếp xảy ra ở Long Thần Giới trong những năm gần đây. Nhất là thời gian và địa điểm xảy ra lần đầu tiên... Cũng phải toàn lực tìm kiếm dấu vết lực lượng lưu lại ở mỗi hiện trường, càng chi tiết càng tốt!
Thiếu nữ ngạc nhiên, một hồi lâu mới hiểu ra “thảm án diệt môn” mà Hạ Khuynh Nguyệt nói là gì, nàng không hiểu hỏi:
- Hả? Chủ nhân, số lượng tai mắt của chúng ta ở Long Thần Giới vô cùng ít ỏi, cài cắm không hề dễ dàng. Nếu điều tra ở mức độ này, sẽ ảnh hưởng lớn đến việc thu thập các tin tức khác. Hơn nữa... hơn nữa Liên Nguyệt thấy thảm án này chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ đến không đáng để tâm.
Trong tất cả tình báo đến từ Long Thần Giới, đó là một tin tức nhỏ nhất, không đáng chú ý nhất, chỉ là thuận miệng nhắc đến mà thôi.
- Ngươi cứ việc truyền lệnh xuống, sắp tới toàn lực điều tra chuyện này, tất cả những chuyện khác đều tạm thời gác lại!
Cả sắc mặt lẫn giọng điệu đều lộ vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Trong lòng thiếu nữ khẽ run sợ, tuy lòng đầy nghi hoặc nhưng cũng không dám hỏi thêm:
- Vâng.
Liên Nguyệt xoay người rời đi, lúc sắp bước ra khỏi cửa lại một lần nữa bị Hạ Khuynh Nguyệt gọi lại, nàng hỏi:
- Liên Nguyệt, một năm trước, Phạm Đế và Trụ Thiên cùng phái người đến Long Thần Giới, muốn tìm Long Hậu hóa giải ma khí Tà Anh cho họ, nhưng đều bị Long Hoàng cự tuyệt... Xác định lúc đó người từ chối họ chính là Long Hoàng, chứ không phải Long Hậu tự mình từ chối?
Liên Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nói:
- Vâng. Nghe đồn Long Hậu bế quan, bất cứ ai cũng không thể gặp, cho nên đều là Long Hoàng ra mặt từ chối.
- Kết giới mới được tạo ra ở Luân Hồi Cấm Địa cũng xác định là do Long Hoàng tự tay thiết lập?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi tiếp.
Liên Nguyệt khẽ gật đầu, lần này không hề do dự:
- Vâng. Vì Long Hậu đột nhiên bế quan, Long Hoàng đã tự mình hành động, khiến cho khu vực ba ngàn dặm quanh Luân Hồi Cấm Địa vạn linh không thể đến gần. Để thể hiện sự uy hiếp, hắn còn tự tay bố trí một kết giới khổng lồ. Vạn linh ở Long Thần Giới đều biết chuyện này, không phải là bí mật.
-... Ngươi đi đi.
Liên Nguyệt rời đi, Hạ Khuynh Nguyệt đứng yên tại chỗ, mày nguyệt nhíu chặt...
Trong vòng một năm gần đây, Long Thần Giới liên tiếp xảy ra hơn mười thảm án diệt môn, tất cả đều bị diệt sạch trong một đêm, hài cốt không còn... Trong đó bao gồm rất nhiều hào môn vọng tộc.
Bộ tộc lớn nhất, trọn vẹn ba mươi vạn người, sau một đêm đã hóa thành tử tộc.
Lại không hề lưu lại chút dấu vết nào, không ai biết do kẻ nào gây ra.
Trong những thảm án diệt môn này có tiểu tộc, có đại tông, thời gian và địa điểm xảy ra cũng rải rác khắp nơi, không có quy luật nào để tìm ra, bọn họ càng không có kẻ thù chung hay mối liên hệ nào với nhau.
Mà điểm giống nhau duy nhất...
Tộc của họ đều mang họ “Vân”!
Sau một hồi yên tĩnh, Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng cũng cử động, một lần nữa ngồi sau án thư, nhưng lại không có tâm tư lật xem điển tịch. Tay nàng che trán, khẽ than một tiếng:
- Hy vọng là ta đã lo nghĩ quá nhiều.