Ở Trụ Thiên Thần Giới, có lẽ vì bị ảnh hưởng bởi khí tức nơi đây nên tâm tình của Vân Triệt đặc biệt bình thản.
Có Mộc Huyền Âm ước thúc, Vân Triệt đừng mong đi được bất cứ đâu. Hắn ngồi trên ghế đá trong đình viện, hai tay gối sau đầu, dáng vẻ trông đặc biệt nhàn nhã thảnh thơi. Thỉnh thoảng, hắn lại liếc trộm về phía căn phòng của Mộc Huyền Âm, lúc lại ngước nhìn về phương đông, ngắm ngôi sao màu đỏ đang ngày một rực rỡ.
Thời hạn “trong vòng một tháng” theo lời Băng Hoàng Thần Linh, cũng chỉ còn tối đa mười ngày nữa.
Đến lúc đó rốt cuộc sẽ...
Rời khỏi Lam Cực Tinh đã hơn nửa tháng, hy vọng quang minh huyền lực ta lưu lại trước khi đi có thể chống đỡ đến lúc ta trở về.
Nói đến quang minh huyền lực... không biết Thần Hi hiện giờ đang làm gì, tại sao lại đột nhiên bế quan? Năm đó khi rời khỏi Luân Hồi Cấm Địa, dường như đã khiến nàng thật sự thất vọng, cũng không biết bây giờ có còn giận không.
Trong lúc Vân Triệt đang suy nghĩ miên man, đột nhiên một tiếng “Rầm” vang lên, cửa viện bị đẩy ra một cách thô bạo.
Vân Triệt nhướng mày, ánh mắt liếc sang... Nơi cửa viện, hai bóng người nam tử bước vào. Cả hai đều mặc huyền y màu vàng nhạt, người bên trái là một trung niên, gương mặt lạnh lùng cứng ngắc, còn nam tử bên phải thì trẻ tuổi hơn, dường như chỉ độ hai mươi, trên mặt là nụ cười như có như không, ánh mắt lại toát ra một luồng âm nhu.
Theo bước chân của họ, dù chưa phóng thích huyền khí nhưng khí tức của toàn bộ đình viện đã có phần thay đổi.
Hai người ngẩng cao đầu, ánh mắt ngạo nghễ mà lạnh nhạt, và đó không phải là cố tình ra vẻ, mà dường như đã sớm thành thói quen thân ở địa vị chí cao, nhìn xuống vạn linh trong thiên hạ.
Vân Triệt khẽ nhíu mày... Khí tức của hai người này, cùng với tư thái ngạo nghễ không hề thu liễm dù đang ở Trụ Thiên Thần Giới, tất cả đều chứng minh thân phận của họ tuyệt đối không tầm thường.
Hai người liếc nhìn Vân Triệt đang ngồi ở đó, người trung niên nhìn hắn, lạnh nhạt nói:
- Ngươi chính là Vân Triệt?
- Đúng vậy, không biết hai vị là?
Vân Triệt hỏi, đồng thời thầm oán một câu: Thần Giới này mà còn có người không biết ta sao? Đúng là hỏi thừa.
Hai người lại không trả lời Vân Triệt, người trung niên khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng nói:
- Chúng ta là Phạm Đế thần sử dưới trướng Phạm Thiên Thần Đế, đặc biệt phụng mệnh Thần Đế, mời ngươi đến tinh lọc ma khí cho Thần Đế đại nhân!
Bốn chữ “Phạm Đế thần sử” vừa thốt ra, đủ để khiến tất cả huyền giả từ Thần Chủ các giới trở xuống phải biến sắc, trong lòng kinh hãi.
Ở Phạm Đế Thần Giới, dưới Thần Đế là ba Phạm Thần, dưới Phạm Thần là Phạm Vương, dưới Phạm Vương là trưởng lão, và dưới trưởng lão chính là thần sử.
Địa vị này tương đương với tinh vệ của Tinh Thần Giới và nguyệt vệ của Nguyệt Thần Giới.
Bất kỳ một người nào trong số họ, luận về thực lực và địa vị đều không hề thua kém một Trung Vị Giới Vương. Hơn nữa, thân là người của Phạm Đế Thần Giới, ở Đông Thần Vực họ thật sự có tư cách ngạo thị tất cả, ngay cả các Thượng Vị Tinh Giới cũng tuyệt đối không muốn đắc tội.
- Ồ.
Vân Triệt đứng dậy, không hề kinh ngạc, trong lòng thầm nói “quả nhiên đã đến”, hơn nữa còn sớm hơn dự tính của hắn.
Bởi vì lúc này, hắn mới đến Trụ Thiên Giới chưa đầy hai canh giờ. Xem ra Phạm Thiên Thần Đế này cũng bị giày vò không nhẹ, ngay cả sự dè dặt của một Thần Đế cũng chẳng còn bận tâm.
- Chờ ta đi chào hỏi sư tôn, sau đó sẽ theo hai vị đi.
Vân Triệt nói, thái độ không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh.
Thần sử trẻ tuổi lại vung tay lên, sắc mặt âm trầm:
- Không cần! Lập tức đi theo chúng ta!
Thần sử trung niên thì đầy vẻ khinh thường, liếc mắt đi chỗ khác:
- Hừ, sư tôn của ngươi? Coi là cái thá gì? Đây là mệnh lệnh của Thần Đế, sao có thể cho phép ngươi trì hoãn! Mau đi thôi.
Vân Triệt híp mắt lại, thân hình vừa đứng lên lại chậm rãi ngồi xuống, người hơi nghiêng, hai tay lại gối sau đầu, ánh mắt nhàn nhã khép hờ.
Hành động của hắn khiến hai Phạm Đế thần sử đồng thời nheo mắt:
- Vân Triệt, ngươi có ý gì?
Vân Triệt không nhanh không chậm nói:
- Có ý gì ư, chẳng lẽ trí thông minh của các ngươi không hiểu nổi sao? Đương nhiên là... lão tử không đi!
- Ngươi!
Hai người đồng thời nổi giận, sau đó lại cùng lúc bật cười, ánh mắt còn mang theo vẻ trào phúng và thương hại sâu sắc:
- Đã sớm nghe nói tiểu tử nhà ngươi gan to bằng trời, quả nhiên danh bất hư truyền.
Thần sử trẻ tuổi cười hề hề nói:
- Không không, đây không gọi là gan lớn, mà là ngu xuẩn. Ngu xuẩn đến mức khiến người ta phải bật cười.
Thần sử trung niên lạnh lùng hừ một tiếng:
- Hừ! Đoạt được hạng nhất Phong Thần, được hai vị Thần Đế đại nhân tán thưởng, liền thật sự cho mình là cái thá gì rồi sao? Hừ, ngươi nghĩ ngươi là ai? Dám cãi lại mệnh lệnh của Thần Đế đại nhân, ngươi có biết hậu quả sẽ là gì không?
Đối mặt với uy áp và sự miệt thị của hai đại Phạm Đế thần sử, Vân Triệt lại không sợ cũng không giận, giọng nói vẫn chậm rãi như cũ:
- Không biết, nhưng hậu quả của hai người các ngươi thì ta lại có thể đoán được đại khái. Không biết Phạm Thiên Thần Đế sẽ đánh gãy tay, đánh gãy chân các ngươi, hay là bóp chết tại chỗ đây?
Ánh mắt của hai người liền ngưng lại, sau đó đồng thời phá lên cười. Thần sử trẻ tuổi cười tủm tỉm nói:
- Vân Triệt, ngươi kể chuyện cười cũng không tệ, ngay cả bản thần sử cũng bị ngươi chọc cho bật cười. Hóa ra đây chính là hạng nhất Phong Thần trẻ tuổi. Chậc chậc chậc, xem ra đám người dưới Vương Giới thật sự càng ngày càng không có tiền đồ.
Thần sử trung niên hừ lạnh:
- Hừ, tiểu tử ngu xuẩn, ngươi có biết hai người chúng ta là ai không?
Vân Triệt cười tủm tỉm đáp:
- Biết chứ, biết chứ, là Phạm Đế thần sử cao quý mà. À đúng rồi, để ta giúp các ngươi nhớ lại một chuyện, Thần Đế của các ngươi chắc là bảo các ngươi đến “mời” ta nhỉ? Có biết “mời” là gì không, có biết chữ “mời” viết thế nào không?
Sắc mặt của hai Phạm Đế thần sử đồng thời cứng đờ.
- Nếu các ngươi là thần sử dưới trướng Phạm Thiên Thần Đế, vậy nên biết khi ma khí trên người hắn phát tác sẽ thống khổ đến mức nào, nói là sống không bằng chết cũng không quá đáng đâu nhỉ? Bằng không, đường đường là Phạm Thiên Thần Đế cũng sẽ không nóng lòng không chờ nổi mà sai các ngươi đến mời ta ngay khi ta vừa đặt chân đến Trụ Thiên Giới... nghe cho rõ, là mời!
- Mà người có thể tinh lọc ma khí trên người hắn, trong thiên hạ này chỉ có Thần Hi tiền bối của Tây Thần Vực và ta. Thần Hi tiền bối hiện đang bế quan, vậy thì chỉ còn lại một mình ta. Nói cách khác, ta hiện giờ chính là cứu tinh duy nhất của Thần Đế các ngươi.
Sắc mặt của hai Phạm Đế thần sử lại thay đổi.
- Vốn dĩ Phạm Thiên Thần Đế đã mời, ta tuyệt đối không có lý do gì để từ chối. Nhưng hiện giờ, nể mặt hai vị Phạm Đế thần sử tôn quý đây, kể cả Phạm Thiên Thần Đế có tự mình đến, lão tử cũng không đi!
Nói xong, hắn cười lạnh một tiếng, quay mặt đi, không thèm liếc nhìn bọn họ thêm một lần nào nữa.
Tất cả vẻ ngạo mạn, chế nhạo trên mặt hai Phạm Đế thần sử biến mất không còn tăm hơi, sắc mặt họ biến đổi liên tục, dần dần chuyển thành sự hoảng sợ ngày một sâu sắc.
Là thần sử trực thuộc Thiên Diệp Phạm Thiên, bọn họ tự nhiên biết rõ khi ma khí phát tác, Thiên Diệp Phạm Thiên thống khổ đến nhường nào. Và khi Thiên Diệp Phạm Thiên phái hai người họ đi, quả thật đã dặn dò họ phải “mời” Vân Triệt đến.
Nhưng thân là Phạm Đế thần sử cao cao tại thượng, ngay cả Giới Vương còn không đặt vào mắt, bảo hai người họ đi mời một tiểu bối hạ giới, chẳng khác nào hạ thấp thân phận của họ, lại còn cho Vân Triệt một cái mặt mũi lớn hơn trời. Sao họ có thể dùng chữ “mời” với một tiểu bối hạ giới được.
Hơn nữa, có đánh chết họ cũng không bao giờ ngờ được rằng, trước lời triệu kiến của Phạm Thiên Thần Đế, Thần Đế đệ nhất Đông Thần Vực, Vân Triệt lại dám từ chối!
Và Vân Triệt cứ thế từ chối thật, nghĩ đến lời hắn nói, nghĩ đến nguyên nhân và hậu quả của việc không “mời” được Vân Triệt đến... hai người cuối cùng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Họ liếc nhìn nhau, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Thần sử trẻ tuổi rõ ràng có chút hoảng loạn:
- Không... không cần nhiều lời vô nghĩa với hắn! Trực tiếp đánh ngất rồi mang về!
Vân Triệt vỗ tay tán thưởng:
- Ý kiến hay! Sau khi bị bắt đến chỗ Phạm Thiên Thần Đế, ta sẽ kể lại tường tận cho hắn biết các ngươi đã “mời” ta như thế nào. Về phần có tinh lọc ma khí cho Phạm Thiên Thần Đế hay không, thì phải xem hắn xử trí hai người các ngươi ra sao đã.
- Ừm... đối với Phạm Thiên Thần Đế mà nói, so với an nguy của bản thân, việc bóp chết hai thần sử ngu xuẩn chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu nhỉ?
Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của Vân Triệt khiến toàn thân hai thần sử run lên, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.
- Thất ca, cái này...
Thần sử trẻ tuổi ngước mắt nhìn về phía thần sử trung niên, rõ ràng đã hoảng hốt.
Thần sử trung niên tiến lên một bước, không còn thái độ ngạo mạn kiêu ngạo lúc trước, ngược lại chắp tay, cười hòa giải:
- Vừa rồi hai người chúng ta đã thất lễ, mong rằng Vân công tử rộng lòng bỏ qua, chúng ta xin tạ lỗi tại đây.
Vân Triệt quay mặt lại, cười như không cười:
- Hửm? Bây giờ biết thế nào là “mời” rồi à?
Thần sử trung niên âm thầm cắn răng, trên mặt vẫn giữ nụ cười làm lành:
- Vâng, vâng vâng. Kính xin Vân công tử theo hai người chúng ta đi gặp Thần Đế, hai người chúng ta vô cùng cảm kích.
- Hừ, biết là được rồi, đáng tiếc... đã muộn. Khinh miệt ta thì thôi, lại còn dám làm nhục sư tôn của ta.
Ánh mắt Vân Triệt trở nên âm u, ngón tay chỉ ra ngoài viện, lạnh lùng phun ra một tiếng:
- Cút!
Một tiếng “Cút” khiến sắc mặt của hai Phạm Đế thần sử đột nhiên thay đổi. Ở Đông Thần Vực, họ có địa vị thế nào, dưới Vương Giới, ai dám nói ra chữ này với họ. Thần sử trẻ tuổi nhất thời giận dữ, gầm lên:
- Vân Triệt! Ngươi đừng có quá đáng...
- Câm miệng!
Thần sử trẻ tuổi vừa mới nói ra đã bị thần sử trung niên lạnh lùng quát dừng. Hắn vội vã hành lễ, nói:
- Kẻ này không biết lễ nghi, có mắt không tròng, Vân công tử đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt với hắn.
Nói xong, ánh mắt hắn chợt chuyển, hung tợn nói:
- Còn không mau đến tạ lỗi! Bằng không, không cần Thần Đế động thủ, ta sẽ phế ngươi trước!
Nhìn sắc mặt đáng sợ của thần sử trung niên, mặt thần sử trẻ tuổi xanh mét, tứ chi run rẩy, nhưng khi nghĩ đến Phạm Thiên Thần Đế, toàn thân hắn lạnh toát. Hắn cúi đầu, run giọng nói:
- Tại hạ... lời nói vô tri... lỗ mãng, xin tạ lỗi với Vân công tử.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Vừa rồi ngươi nói ta ngu xuẩn. Bây giờ nói lại cho ta nghe xem, ai mới là kẻ ngu xuẩn?
Khóe miệng thần sử trẻ tuổi run rẩy, ấp úng lên tiếng:
- Ta... ta là... kẻ ngu xuẩn...
- Rất tốt, thật khó có được, cuối cùng ngươi cũng thông minh ra một chút.
Vân Triệt tỏ vẻ tán dương gật đầu, ánh mắt chuyển sang thần sử trung niên:
- Chuyện ngươi làm nhục sư tôn ta, tính thế nào đây?
Thần sử trung niên lập tức cúi đầu, nói:
- Là ta có mắt không tròng, mạo phạm tôn sư, xin tạ lỗi với Vân công tử và tôn sư tại đây... Nếu như Vân công tử vẫn chưa nguôi giận, chi bằng cứ ra tay trách phạt.
Nói xong, hắn hung hăng tát một cái thật mạnh lên mặt mình... Theo tiếng bạt tai vang dội, xương gò má hắn phồng lên, đỏ ửng.
“...” Vân Triệt hơi nhíu mày, hắn biết hai người này nhất định sẽ sợ, nhưng không ngờ lại sợ đến mức này.
Xem ra, Phạm Thiên Thần Đế thoạt nhìn tướng mạo ôn hòa, đối với mọi chuyện đều như thờ ơ kia tuyệt đối là một nhân vật đáng sợ hơn nhiều so với những gì người ngoài thấy.
Vân Triệt cuối cùng cũng đứng dậy, giọng không mặn không nhạt:
- Thái độ như vậy mới tạm được. Hừ, nếu là mệnh lệnh của Phạm Thiên Thần Đế, ta đây đi xem một chuyến cũng không sao. Nhưng ta muốn chào hỏi sư tôn trước, lần này chắc không thành vấn đề gì chứ?
Thần sử trung niên như được đại xá, vội vàng nói:
- Đương nhiên, đương nhiên. Hai người chúng ta sẽ đợi ở đây, Vân công tử muốn đi lúc nào, chỉ cần cho chúng ta biết một tiếng là được.
Vân Triệt không thèm liếc nhìn họ, cất bước đến trước phòng Mộc Huyền Âm. Hắn vừa định lên tiếng thì cửa phòng đã mở, Mộc Huyền Âm lạnh lùng bước ra:
- Đi thôi.
- Hả? Sư tôn, người đi cùng ta sao?
Vân Triệt hỏi, nhưng trong lòng cũng không quá kinh ngạc.
- Không cần.
Một giọng nữ dịu dàng truyền đến, Hạ Khuynh Nguyệt từ trên trời đáp xuống, tử y phấp phới, tựa tiên nữ giáng trần:
- Mộc tiền bối, để ta đi cùng hắn. Ta cũng vừa hay muốn đến bái kiến Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Khuynh...
Vân Triệt vừa thốt ra một chữ, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng không gợn sóng của Hạ Khuynh Nguyệt, giọng nói bất giác chậm lại:
- Nguyệt Thần Đế.
Mộc Huyền Âm khẽ nhíu mày, sau một thoáng suy nghĩ, bà chậm rãi gật đầu:
- Cũng được.