Vân Triệt cùng Hạ Khuynh Nguyệt đi về phía trước, bước chân không nhanh không chậm.
Hai Phạm Đế thần sử ở phía sau cũng không dám lên tiếng thúc giục. Bởi vì một người trong đó là Nguyệt Thần Đế, tuy bọn họ có đủ tư cách khinh thường tất cả những ai dưới Vương Giới, nhưng trước mặt Nguyệt Thần Đế, họ không dám lỗ mãng chút nào.
Bóng lưng của Nguyệt Thần Đế vô cùng yêu kiều, nhưng cả hai đều cúi gằm đầu, ngay cả liếc nhìn cũng không dám.
Về phần Vân Triệt, tuy hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi nhưng bọn họ cũng không dám nói thêm lời đắc tội nào nữa.
Tuy Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên xuất hiện rồi đi cùng Vân Triệt, nhưng suốt quãng đường nàng vẫn lặng thinh, đôi mắt tựa một hồ thu tĩnh lặng, mênh mông mà phẳng lặng.
Vân Triệt cảm nhận được khoảng cách của hai người phía sau, cuối cùng không nhịn được bèn mở miệng, hạ giọng nói:
- Khuynh Nguyệt, nàng đến khi nào?
- Ba ngày trước.
Hạ Khuynh Nguyệt trả lời, giọng nói êm dịu nhưng lại mang theo vẻ hờ hững như có như không.
- Nghe nói, đại hội Trụ Thiên lần này, tất cả Thần Chủ của Đông Thần Vực đều phải tham gia. Vậy có nghĩa là tất cả Thần Chủ của Nguyệt Thần Giới cũng đều đến đây sao?
Vân Triệt hỏi, không hẳn vì hắn hứng thú với việc Nguyệt Thần Giới có bao nhiêu Thần Chủ, mà phần nhiều là để tìm chuyện để nói.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh nhạt nói:
- Thân là Vương Giới, lực lượng hạt nhân sẽ không dễ dàng bại lộ, càng không thể dốc toàn bộ lực lượng. Mệnh lệnh của Trụ Thiên Thần Giới, vạn giới Đông Vực không ai dám chống lại... nhưng tuyệt đối không bao gồm Vương Giới.
- ...Thì ra là vậy.
Vân Triệt gật đầu. Đúng vậy, thân là Vương Giới, trước khi chân tướng đỏ rực được phơi bày, sao có thể thật sự huy động tất cả lực lượng cao nhất.
Hắn không còn bận tâm đến chuyện này, ánh mắt nghiêng đi, nhìn gò má Hạ Khuynh Nguyệt, cứ nhìn như vậy một hồi lâu... nhưng Hạ Khuynh Nguyệt vẫn lặng im như trước, không vì ánh mắt của hắn mà thay đổi nét mặt hay ánh nhìn.
- Khuynh Nguyệt, tuy ta không biết vì sao nàng lại trở thành Nguyệt Thần Đế, nhưng đây thật sự là điều nàng mong muốn sao?
Khi hỏi câu này, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào gò má nàng, trong lòng lại vô cùng phức tạp.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Phải thì thế nào, không phải thì thế nào?
- Thần Đế của một Vương Giới, thân phận tôn quý nhất đương thời, là điều mà người khác ngàn vạn đời cũng không dám mơ tưởng. Nhưng với sự hiểu biết của ta về nàng, ta luôn cảm thấy... đó không phải là lựa chọn mà nàng cam tâm tình nguyện.
Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng cũng liếc mắt, nhẹ nhàng nhìn hắn một cái, sâu xa nói:
- Ngươi thật sự hiểu ta như ngươi nghĩ sao?
“...” Vân Triệt nhất thời nghẹn lời.
Hai người đều im lặng một hồi lâu, bầu không khí giữa họ... hoàn toàn khác với lần gặp lại ở Thần Giới bốn năm về trước.
Trong giọng nói của Vân Triệt mang theo một chút cảm xúc phức tạp:
- Khuynh Nguyệt, năm đó, khi chúng ta thành thân, tất cả mọi người đều cảm thấy nàng đối với ta là xa không thể với tới, chỉ riêng ta lại không thấy vậy. Lần trước gặp lại, trong Độn Nguyệt Tiên Cung, ta đến gần nàng không chút e dè... Nhưng lần này, ta luôn cảm thấy dường như đã cách nàng một khoảng rất xa, thậm chí là một... cảm giác kính sợ... nói ra nghe có vẻ thật nực cười.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói:
- Cũng không có gì nực cười. Ở trước mặt sư tôn của ngươi, ngươi cũng như thế, đúng không?
Vân Triệt: “...”
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn về phía trước, trong đôi mắt đẹp ánh lên tử quang tựa lưu ly:
- Bởi vì ngươi quá yếu, chỉ vậy mà thôi. Ta không chỉ là nữ Thần Đế đầu tiên trong lịch sử Nguyệt Thần Giới, mà còn là Thần Đế đầu tiên không mang họ “Nguyệt”, ngươi có biết tại sao không?
“...” Chân mày Vân Triệt giật giật. Gia nhập tông môn lớn, khi đạt đến một tầng cấp nhất định đều sẽ đổi thành họ của tông môn. Đối với đệ tử, đó không phải là sự làm khó, mà là một vinh quang to lớn, tông môn càng mạnh thì vinh quang càng lớn.
Năm đó Mộc Băng Vân muốn cho Vân Triệt mang họ Mộc, bị Vân Triệt từ chối, và nàng cũng không ép buộc.
Còn Hạ Khuynh Nguyệt... ở Nguyệt Thần Giới nơi lấy “Nguyệt” làm tín ngưỡng, nàng đã đăng cơ Thần Đế mà vẫn giữ họ “Hạ”, trong mắt người ngoài quả thật là điều không thể lý giải.
- Bởi vì ở Nguyệt Thần Giới, ta là người chế định và sửa đổi quy tắc, còn ngươi vẫn luôn là kẻ phải tuân theo quy tắc. Nếu ngươi hiểu rõ sự khác biệt giữa hai loại người này thì đã không hỏi câu vừa rồi.
Vân Triệt nhếch miệng, dường như có phần không đồng tình, hắn chậm rãi nói:
- Được được được, bây giờ nàng là người chế định quy tắc, nàng nói gì cũng đúng... Thật ra ta thấy nàng đang cố tình xa lánh ta.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Giọng Vân Triệt nhỏ đi vài phần, mang theo chút khó chịu:
- Ngày ấy ở Ngâm Tuyết Giới, nàng rõ ràng là vì ta mà đến, vậy mà không nói thêm một câu đã vội rời đi.
- Bốn năm trước, ta và ngươi đã đoạn tuyệt tình nghĩa, không còn là phu thê. Ta nay là Nguyệt Thần Đế, cả đời này phải hiến dâng cho Nguyệt Thần Giới, tiền duyên đã là cát bụi. Về phần ngày ấy, ta không phải vì ngươi, mà là vì Ngâm Tuyết Giới.
Hạ Khuynh Nguyệt bình thản nói.
- Đúng đúng, nàng nói đều đúng.
Vân Triệt hiển nhiên không để những lời nàng nói vào lòng, đột nhiên chuyển chủ đề:
- Đúng rồi, có chuyện còn chưa nói cho nàng biết, ta đã tìm được Nguyệt Thiền... à, Nguyệt Thiền sư bá của nàng, hiện giờ bà ấy rất bình an.
- Ta biết. Nữ nhi của các ngươi chắc đã mười bốn tuổi rồi nhỉ.
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
Vân Triệt lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó chợt hiểu ra:
- Hả? Chắc là sư tôn ta nói cho nàng biết. Nói đến sư tôn ta... Nàng ấy không chỉ là sư tôn, mà còn là ân nhân và quý nhân lớn nhất của ta ở Thần Giới. Nàng ấy đối xử với ta rất tốt, tốt đến mức... nói ra chắc chắn sẽ khiến nàng cảm thấy không thể tin nổi.
- Ta thậm chí còn thường xuyên tự hỏi... vì sao nàng ấy lại đối xử với ta tốt như vậy?
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
- Đúng rồi, không chỉ Nguyệt Thiền sư bá của nàng bình an vô sự, mà hiện giờ Băng Vân Tiên Cung đã là đệ nhất trong bốn thánh địa của Thiên Huyền đại lục, cung chủ là Mộ Dung sư bá. Hạ thúc thúc giờ đã là Phó hội trưởng của Hắc Nguyệt Thương Hội, mỗi ngày đều sống rất thảnh thơi, tự tại. Nguyên Bá thì càng không cần phải nói, cái danh Hoàng Cực Thánh Đế rất uy phong, hơn nữa hiện giờ cũng đã bước vào Thần Đạo... là nhờ một giọt sinh mệnh thần thủy của Thần Hi.
Thần Hi?
Một tiếng xưng hô thuận miệng của Vân Triệt khiến chân mày Hạ Khuynh Nguyệt khẽ động.
- Thê thiếp thành đàn, phụ mẫu an khang, nữ nhi bình an. Một khi tất cả đã yên ổn, chẳng dễ dàng gì thoát khỏi sự chú ý và ràng buộc ở Thần Giới, vì sao ngươi còn muốn quay lại?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi.
- ...Không bao lâu nữa nàng sẽ biết.
Vân Triệt không trả lời thẳng, hỏi ngược lại:
- Còn nàng thì sao? Chuẩn bị khi nào quay về hạ giới...
Giọng nói của hắn đột nhiên trở nên cực thấp:
- Sau khi giết Thiên Diệp sao?
- Nguyệt Thần Đế... Vân công tử, chúng ta đã đến nơi.
Bên tai truyền đến giọng nói của Phạm Đế thần sử, bọn họ đứng ở phía trước, hơi cung kính nói:
- Thần Đế đại nhân đã chờ ở trong, mời hai vị.
Bọn họ đã sớm truyền âm báo tin Hạ Khuynh Nguyệt cũng đến.
Trong điện trống không, chỉ có một người. Hắn vận một thân thanh y giản dị, chân không mang giày, gương mặt nho nhã trắng ngần, mái tóc đen được buộc gọn, buông dài đến ngang eo.
Khi Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt tiến vào, hắn xoay người lại, vẻ mặt tươi cười ôn hòa.
Bất cứ ai lần đầu tiên nhìn thấy hắn cũng tuyệt đối không thể tin nam tử ôn nhã như gió xuân này lại là người đứng đầu tứ đại Thần Đế Đông Thần Vực... Phạm Thiên Thần Đế!
Một người một tay che trời chân chính!
Từ trên người hắn không cảm nhận được luồng uy áp đế vương, cũng không cảm nhận được khí tức ngút trời, lại càng không khiến người ta run rẩy sợ hãi.
Tựa như một thanh thần kiếm có thể phán quyết vạn vật sinh linh, nhưng lại vĩnh viễn không tuốt khỏi vỏ.
- Đệ tử Ngâm Tuyết Giới Vân Triệt, bái kiến Phạm Thiên Thần Đế!
Vân Triệt dừng bước hành lễ.
- Ha ha, không cần đa lễ.
Thiên Diệp Phạm Thiên tiến lên, chủ động đón tiếp, dáng vẻ khiêm tốn với nụ cười thanh nhã, không hề có thái độ của một Thần Đế, ngược lại giống như đang giao tiếp với một người trẻ tuổi ngang hàng. Hắn nhìn Vân Triệt từ trên xuống dưới, thở dài:
- Năm đó nghe tin ngươi ngã xuống ở Tinh Thần Giới, bổn vương còn tiếc nuối một thời gian dài, nay biết ngươi bình an vô sự, bổn vương cũng thấy an lòng.
Tạ Phạm Thiên Thần Đế còn nhớ đến, vãn bối vô cùng kinh sợ.
Vân Triệt mỉm cười.
Thiên Diệp Phạm Thiên gật đầu, ánh mắt chuyển sang Hạ Khuynh Nguyệt:
- Lưu Ly Chi Nữ năm nào, nay đã là Nguyệt Thần Đế. Không xuất thân từ Nguyệt Thần Giới, càng không có cùng huyết mạch, lại có thể khiến Nguyệt Vô Nhai cam tâm tình nguyện giao phó Tử Khuyết Thần Lực và ngôi vị Thần Đế cho ngươi... Ha ha, tin rằng Nguyệt Thần Giới có tân Thần Đế là ngươi, tương lai càng thêm đáng mong chờ.
Hạ Khuynh Nguyệt cười như không cười:
- Phạm Thiên Thần Đế quá khen. Bổn vương mới kế vị, kinh nghiệm còn nông cạn, mọi việc đều phải cẩn trọng từng bước, tương lai còn phải thỉnh giáo Phạm Thiên Thần Đế nhiều hơn.
Thiên Diệp Phạm Thiên nở nụ cười:
- Ha ha, đó là vinh hạnh của bổn vương. Không biết hôm nay Nguyệt Thần Đế đến đây là vì chuyện “thỉnh giáo” sao?
Hạ Khuynh Nguyệt híp đôi mắt đẹp lại, trên người thoáng hiện lên một tia khí tức nguy hiểm:
- Không, bổn vương chỉ tình cờ biết được Phạm Thiên Thần Đế mời Vân Triệt đến hóa giải ma khí Tà Anh, nên mới cùng đến xem thử, rốt cuộc da mặt của Phạm Thiên Thần Đế ngài dày đến mức nào.
“...” Một câu nói đột nhiên mang tính công kích cực mạnh này khiến chân mày Vân Triệt giật nảy lên.
Thiên Diệp Phạm Thiên không hề tức giận, ngược lại còn lộ vẻ ngạc nhiên:
- Hử? Lời này của Nguyệt Thần Đế, bổn vương lại nghe không hiểu.
Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thần Đế hơi chuyển, tử quang thâm thúy trong mắt mang theo uy áp lạnh lẽo nhiếp hồn:
- Vậy bổn vương sẽ cho ngươi hiểu. Bốn năm trước, vì sao Vân Triệt phải trốn đến Long Thần Giới? Hắn bị “nữ nhi tốt” của ngươi là Thiên Diệp Ảnh Nhi hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, bị hành hạ đến sống không bằng chết, chỉ có thể trốn đến Long Thần Giới cầu xin Long Hậu Thần Hi cứu giúp. Còn bổn vương cũng suýt chút nữa bỏ mạng trong tay Thiên Diệp Ảnh Nhi! Nếu không có người ra tay cứu giúp, đừng nói là bổn vương có thể đăng cơ ở Nguyệt Thần Giới, ngay cả mạng sống có giữ được hay không cũng không biết.
- Hiện giờ ngươi lại mời Vân Triệt đến tinh lọc ma khí Tà Anh cho ngươi... Mặt dày như vậy, bổn vương quả nhiên đã được mở rộng tầm mắt.
Trên mặt Thiên Diệp Phạm Thiên lộ vẻ kinh hãi, sau đó lắc đầu:
- Lại có chuyện này sao? Tiểu nữ trời sinh tính tình không tốt, từ nhỏ đã không chịu sự quản thúc của bổn vương, nhưng không đến mức...
- Vậy Phạm Thiên Thần Đế cho rằng bổn vương đang nói bừa?
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh giọng ngắt lời hắn.
Thiên Diệp Phạm Thiên cười khổ một tiếng:
- Ha ha, lời của Nguyệt Thần Đế tất nhiên nặng tựa ngàn cân, sao có thể là giả được. Tiểu nữ đã từng gây ra đại họa như vậy, bổn vương thật sự hổ thẹn.
- Nói như vậy, Phạm Thiên Thần Đế thật sự không biết chút gì?
Vẻ lạnh lùng trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt giảm đi, dường như đã tin lời Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Không hề biết chút nào, bằng không...
Thiên Diệp Phạm Thiên lắc đầu thở dài, nói với Vân Triệt:
- Vân Triệt, tính tình của tiểu nữ luôn quái gở không tốt, tin rằng ngươi cũng đã nghe qua. Nó ở Thần Giới có danh “Thần Nữ”, nhưng lại chưa bao giờ để nam tử nào vào mắt, chỉ có năm đó nảy sinh hứng thú với ngươi, nhưng lại bị ngươi từ chối ngay trước mặt mọi người, cho nên khó tránh khỏi sinh lòng khúc mắc.
- Haizz, khi đó bổn vương đã từng khuyên giải nó, nào ngờ nó lại trong lòng sinh oán, làm ra hành vi quá khích như vậy. Chuyện này sau khi trở về, bổn vương nhất định sẽ nghiêm khắc trách phạt nó.
“...” Khóe miệng Vân Triệt co giật dữ dội.
- Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cũng nhờ hành vi tùy hứng của tiểu nữ, ngươi mới nhận được sự quan tâm của Long Hậu ở Long Thần Giới, còn được truyền thụ Quang Minh huyền lực. Đây cũng là trong họa có phúc, cũng là phúc phận của Đông Thần Vực ta, ha ha ha ha, hay lắm.
Thiên Diệp Phạm Thiên cười ấm áp, nhưng tim gan phèo phổi của Vân Triệt đều đang run rẩy.
Truy sát vạn dặm... Phạm Hồn Cầu Tử Ấn... đây rõ ràng là mối thù không đội trời chung! Vậy mà qua vài ba câu của Thiên Diệp Phạm Thiên, nó lại biến thành hành vi tùy hứng do sinh lòng oán giận vì bị ta từ chối trước mặt mọi người!
Mẹ kiếp, tất cả đều là lỗi của ta sao?
Mà vài câu sau đó, Vân Triệt từ người bị hại biến thành người được lợi cực lớn.
Lẽ nào ta còn phải cảm ơn nàng ta sao?!
Chết tiệt... không hổ là Phạm Thiên Thần Đế!
Nguyệt Thần Đế không truy cứu thêm nữa:
- Nếu Phạm Thiên Thần Đế không hề hay biết, vậy bổn vương tự nhiên không có lý do để trách hỏi. Vân Triệt, đã được mời đến thì hãy hóa giải ma khí cho Phạm Thiên Thần Đế đi. Có thể để một nhân vật như Phạm Thiên Thần Đế mang ơn ngươi, đây là chuyện tốt mà người khác nằm mơ cũng không cầu được.
Phạm Thiên Thần Đế cười hề hề nói:
- Lúc trước nghe Trụ Thiên Thần Đế nói, bổn vương vẫn còn chút hoài nghi. Hiện giờ Nguyệt Thần Đế cũng nói như vậy, xem ra chuyện ngươi tu luyện được Quang Minh huyền lực là thật không thể nghi ngờ. Những năm nay bổn vương bị ma khí hành hạ, nếu ngươi có thể hóa giải giúp bổn vương, bổn vương chắc chắn sẽ ghi nhớ ân tình này của ngươi.
Vân Triệt gật đầu, nói với Phạm Thiên Thần Đế:
- Vãn bối sẽ dốc hết toàn lực.
Bày xong tư thế, Vân Triệt đưa tay ra, Quang Minh huyền lực chậm rãi tỏa sáng trong lòng bàn tay.
Bạch quang tinh thuần chiếu rọi gương mặt phẳng lặng như nước của Thiên Diệp Phạm Thiên... ngay khoảnh khắc bạch quang rọi tới, sâu trong đôi mắt hắn có một sự thay đổi cực kỳ nhỏ thoáng qua.
Mà Hạ Khuynh Nguyệt vẫn đứng yên bên cạnh Vân Triệt, không hề rời đi.
- Chủ nhân, người... thật sự phải giúp hắn sao?
Trong lòng Vân Triệt truyền đến giọng nói yếu ớt của Hòa Lăng.
Vân Triệt trả lời:
- Ừm. Hòa Lăng, ta biết, ngươi vô cùng căm hận người của Phạm Đế Thần Giới, ta cũng chưa bao giờ quên mối thù của ngươi. Nhưng lực lượng của chúng ta hiện giờ quá yếu, không hề có chút năng lực nào để chống lại bọn họ, điều duy nhất có thể làm chính là tiếp cận và thăm dò... Trước mắt chính là một cơ hội rất tốt.
- Mặt khác, đây cũng coi như là một thủ đoạn tự bảo vệ mình.
Hòa Lăng nhẹ giọng đáp:
- Ta hiểu rồi. Ta chỉ là... chỉ là...
- Ngươi yên tâm, ta có quyết định của mình.
Vân Triệt an ủi.
- Vâng... ta nghe lời chủ nhân.
Bàn tay Vân Triệt đẩy về phía trước, một luồng quang hoa màu trắng chạm vào người Thiên Diệp Phạm Thiên, bắt đầu xua tan ma khí trong cơ thể hắn.
Sắc mặt Vân Triệt rất bình tĩnh, hai mắt từ từ khép lại... trong khoảnh khắc hoàn toàn khép kín, một tia sáng lạnh nguy hiểm chợt lóe lên.
✮ Thiên Lôi Trúc ✮ Thế giới dịch AI