Vân Triệt không thể nào tinh lọc toàn bộ ma khí trên người Trụ Thiên Thần Đế trong một lần, đối với Phạm Thiên Thần Đế cũng vậy.
Hơn nữa, Vân Triệt nhận thấy rất rõ ràng, ma khí trong cơ thể Thiên Diệp Phạm Thiên còn nồng đậm và đáng sợ hơn trong cơ thể Trụ Thiên Thần Đế.
Mà về thực lực, Thiên Diệp Phạm Thiên còn hơn Trụ Thiên Thần Đế. Xem ra, lúc trước dường như Mạt Lỵ đã hơi nương tay với Trụ Thiên Thần Đế, nhưng lại không hề lưu tình với Thiên Diệp Phạm Thiên.
Mấy canh giờ sau, sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên đã khá hơn rất nhiều, còn Vân Triệt thì mồ hôi đầm đìa, lộ rõ vẻ kiệt sức. Hạ Khuynh Nguyệt đỡ Vân Triệt dậy, từ chối lời cảm tạ và giữ lại của Thiên Diệp Phạm Thiên, trực tiếp rời đi cùng hắn.
Rời khỏi đại điện nơi Phạm Đế Thần Giới ở lại, Vân Triệt thở ra một hơi thật dài. Đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc ở khoảng cách gần với Thần Đế đứng đầu Đông Thần Vực, không hề có cảm giác áp bách và tim đập nhanh như trong tưởng tượng, ngược lại là một cảm giác bình thản thoải mái khó tả.
Cảm giác này còn sâu sắc hơn cả khi đối diện Trụ Thiên Thần Đế.
Nếu không có những chuyện trước đó, Vân Triệt sẽ thật sự cho rằng Phạm Thiên Thần Đế cũng giống như Trụ Thiên Thần Đế, là người tâm niệm chúng sinh, lòng dạ rộng lớn. Nhưng cái gọi là cha nào con nấy, Thiên Diệp Ảnh Nhi vì đạt được mục đích mà thủ đoạn có thể nói là cực kỳ tàn nhẫn, vạn linh đều không đặt vào mắt...
Dạy dỗ ra một nữ nhi như vậy, Phạm Thiên Thần Đế sao có thể là người như vẻ bề ngoài.
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn thẳng về phía trước, lạnh nhạt trầm mặc như lúc mới đến. Mãi cho đến khi đi ra rất xa, nàng đột nhiên quay đầu, thấp giọng nói:
- Ngươi vừa định làm gì Thiên Diệp Phạm Thiên?
Mày ngài của nàng chau lại, giọng nói mang theo vài phần lạnh lẽo.
Vân Triệt thoáng kinh ngạc, lắc đầu nói:
- Không có gì, ta không phải vẫn luôn tinh lọc ma khí cho hắn sao?
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn hắn, mày ngài càng nhíu chặt:
- Khí cơ của ta luôn bao phủ trên người ngươi, ngươi không lừa được ta. Trong ba canh giờ này, ngươi có bốn lần tâm hồn xao động, nhưng đều bị ngươi mạnh mẽ đè nén... Đó là Thiên Diệp Phạm Thiên! Ngươi không muốn sống nữa sao?
Vân Triệt: “...”
- Hơn nữa, với thực lực của ngươi, cho dù Thiên Diệp Phạm Thiên mặc cho huyền khí của ngươi tiến vào cơ thể, ngươi thật sự nghĩ mình có thể làm hắn tổn thương dù chỉ một chút sao?
Ngực Hạ Khuynh Nguyệt phập phồng, nàng không tin Vân Triệt lại không biết điều này.
Lúc trước tâm hồn Vân Triệt dị động, mỗi một lần đều khiến lòng nàng thắt lại.
Nhìn dáng vẻ mang theo chút hờn giận của Hạ Khuynh Nguyệt, tâm trạng Vân Triệt ngược lại tốt hơn rất nhiều, hắn cười tủm tỉm nói:
- Ta đương nhiên biết với thực lực của ta, cho dù trực tiếp phát nổ trong cơ thể hắn cũng không thể gây tổn thương gì cho hắn... Được rồi, được rồi, ta thừa nhận, vừa rồi ta có vài lần muốn làm chút gì đó, nhưng cuối cùng đều từ bỏ.
Dù sao khi tinh lọc ma khí, huyền khí của bản thân có thể trực tiếp tiến vào cơ thể hắn... Cơ hội tuyệt vời này khiến hắn khó tránh khỏi động lòng.
Nhưng cũng chỉ là động lòng mà thôi.
Đó chính là Phạm Thiên Thần Đế!
- Đã biết... vậy rốt cuộc ngươi định làm gì?
Giọng điệu của Hạ Khuynh Nguyệt dịu lại, nàng biết Vân Triệt tuyệt đối sẽ không vô cớ làm vậy:
- Nói cho ta biết.
Vân Triệt ngẫm nghĩ rồi nói:
- Ta định nhân lúc huyền khí tiến vào cơ thể, lặng lẽ hạ chút độc cho hắn.
- Độc?
Đôi mày của Hạ Khuynh Nguyệt nhíu lại, nàng vừa định nói thì lại nghe Vân Triệt nói tiếp:
- Nàng yên tâm, loại độc ta muốn hạ, hắn tuyệt đối không thể phát hiện ra được. Hơn nữa ta còn có cách trực tiếp ẩn “độc” vào trong ma khí trong cơ thể hắn... Chẳng qua, hắn dù sao cũng là Thần Đế số một Đông Thần Vực, với độc lực hiện tại, cho dù trực tiếp gieo vào cơ thể hắn cũng chưa chắc giết được hắn, ngược lại còn rước lấy hậu họa vô tận cho bản thân, cho nên ta đã từ bỏ ý định.
Hạ Khuynh Nguyệt im lặng nhìn Vân Triệt một hồi lâu, lại phát hiện hắn nói chuyện cực kỳ nghiêm túc, nhất là ánh mắt hắn... u ám đến khó tả.
Nàng quay đầu đi, khẽ nói:
- Theo nhận thức hiện giờ của ta, trên đời này vốn không có loại độc nào có thể hạ độc được Thiên Diệp Phạm Thiên. Ta càng không thể nghĩ ra làm thế nào ngươi có thể hạ độc vào cơ thể hắn một cách vô thanh vô tức... mà không bị phát hiện.
Nói xong những lời này, ánh mắt nàng đột nhiên khựng lại.
Ẩn độc... vào trong ma khí trong cơ thể hắn?
Can thiệp và khống chế ma khí của Tà Anh!?
“...” Hạ Khuynh Nguyệt liếc nhìn Vân Triệt thật sâu.
- Chuyện này... sau này ta sẽ nói cho nàng biết. Chờ đến ngày độc lực đủ mạnh...
Nói đến đây, Vân Triệt lại hơi phiền muộn thở dài:
- Đáng tiếc, nhiều nhất là ba bốn lần nữa, ma khí trong cơ thể hắn sẽ được tinh lọc hoàn toàn. Đợi đến ngày độc lực đủ mạnh, e rằng sẽ không có cơ hội tốt như bây giờ.
Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên nói:
- Vân Triệt, ngươi trả lời ta một câu hỏi.
- Hả?
Vân Triệt liếc mắt, hắn cảm giác được thần thái của Hạ Khuynh Nguyệt trở nên đặc biệt nghiêm trọng.
- Tây Vực Long Hậu, rốt cuộc vì sao lại dạy ngươi tu luyện Quang Minh huyền lực?
Nàng chậm rãi hỏi, đôi mắt tím thẫm phẳng lặng nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy kinh ngạc của Vân Triệt:
- Giữa ngươi và nàng, có xảy ra chuyện gì không... chuyện gì đặc biệt?
Hô hấp và bước chân của Vân Triệt đều dừng lại trong khoảnh khắc, sau đó hắn hỏi:
- Nàng... vì sao lại hỏi như vậy?
Phản ứng khác thường trong chớp mắt của Vân Triệt đã bị Hạ Khuynh Nguyệt thu hết vào tầm mắt, nàng khẽ thở dài một tiếng, nói:
- Năm đó khi ta đưa ngươi vào Luân Hồi Cấm Địa, Long Hậu không hề có chút ý định nào muốn giữ ngươi lại. Thế mà chỉ trong một năm ngắn ngủi, trên người ngươi lại xuất hiện Quang Minh huyền lực, mà trong nhận thức của người đời, Quang Minh huyền lực là lực lượng thần thánh chỉ thuộc về Long Hậu, độc nhất đương thời. Cho nên trong mắt bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ.
- Nhưng mà... nếu là ngươi, thì bất cứ chuyện gì xảy ra cũng đều có thể.
Câu nói này Hạ Khuynh Nguyệt nói rất khẽ, từng chữ như phủ một lớp sương khói.
- Thần Hi... tiền bối quả thật đối với ta ân trọng như núi. Sau khi chuyện bên này kết thúc, ta sẽ đi bái kiến nàng, hy vọng khi đó nàng đã kết thúc bế quan.
Giọng điệu của Vân Triệt có chút mất tự nhiên.
- Ngươi cũng không biết vì sao nàng bế quan?
Vân Triệt lắc đầu, mặt lộ vẻ không hiểu:
- Không biết. Nàng từng nhiều lần nhắc đến vết nứt đỏ thẫm với ta, có vẻ rất quan tâm, nhưng lại đột nhiên bế quan vào lúc này... thật sự hơi kỳ quái. Hơn nữa ta nhớ, nàng nói lực lượng của nàng bị “giam cầm”, cũng không thể đột phá gì... Nàng rốt cuộc đang làm gì?
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Đề cập đến “ẩn tình” tương đối trọng đại, Vân Triệt hiển nhiên không muốn tiếp tục chủ đề này, hắn chuyển đề tài:
- Khuynh Nguyệt, năm đó vì ta mà Nguyệt Thần Giới mất hết thể diện, nàng nói nếu ta lại đến Nguyệt Thần Giới, có phải sẽ bị loạn đao chém chết không?
- Có lẽ vậy.
Hạ Khuynh Nguyệt đáp.
Vân Triệt trừng lớn mắt:
- Hả? Chẳng lẽ nàng sẽ không che chở ta sao? Nàng chính là Nguyệt Thần Đế! Cho dù bây giờ chúng ta không phải là vợ chồng, nhưng năm đó tốt xấu gì cũng từng chung chăn chung gối, nàng cũng nên nể chút tình xưa chứ!
“...” Hạ Khuynh Nguyệt lắc đầu:
- Vô lại.
- Ha ha ha ha!
Vân Triệt cười lớn một tiếng, hắn nhìn bóng lưng màu tím bên cạnh, tầm mắt hoảng hốt, đột nhiên thở dài:
- Thời gian thật sự là thứ đáng sợ. Năm đó ta và nàng thành thân ở Lưu Vân Thành, đó là một mảnh trời đất thật nhỏ bé, ta và nàng đều là phàm nhân nhỏ nhoi. Khi đó ta biết nàng sẽ sớm rời xa ta, cho nên cả ngày chỉ nghĩ làm sao chiếm tiện nghi của nàng. Vậy mà giờ đây, mới mười mấy năm ngắn ngủi trôi qua, nàng đã là Thần Đế của cả một Vương Giới...
- Có lẽ, trên đời này khó tìm được người nào có vận mệnh kỳ lạ biến đổi hơn hai chúng ta.
“...” Hạ Khuynh Nguyệt không nói gì.
Vân Triệt thuận miệng nói:
Nhắc đến, khoảng thời gian trước, ta từng chìm vào một giấc mộng kỳ lạ, thấy bản thân mình thuở ấu thơ. Trong mộng, có Nguyên Bá, có tiểu cô. Nhưng điều khiến ta bất ngờ là Nguyên Bá lại không có tỷ tỷ, mà người định kết duyên cùng ta lại không phải nàng, mà là một bóng hình xa lạ khác.
Thân thể Hạ Khuynh Nguyệt run lên, bước chân đột nhiên dừng lại.
- Ngày đó ta còn đang nghĩ, nếu như năm đó ta không cùng nàng... hả?
Vân Triệt xoay người, kinh ngạc nhìn Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên đứng lại:
- Sao vậy?
- Có người quen của ngươi đến.
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, lạnh nhạt nói:
- Ta còn có việc, đi trước một bước, thay ta vấn an Mộc tiền bối.
Nói xong, không đợi Vân Triệt đáp lại, Hạ Khuynh Nguyệt đã nhẹ nhàng bay lên, trong lúc bóng tím lóe lên, đã biến mất khỏi tầm mắt của Vân Triệt.
“???” Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm:
- Ta đã nói sai gì sao?
- Vân Triệt ca ca!!
Một giọng nói vô cùng dễ nghe truyền đến từ xa, sau đó một bóng đen lướt qua trước mắt Vân Triệt, một thiếu nữ váy đen như hồ điệp xuyên hoa bay xuống trước mặt hắn, đôi mắt lấp lánh như bảo thạch nhìn hắn, trên khuôn mặt yêu kiều đẹp đến kỳ lạ tràn đầy vui sướng:
- Sao ca ca lại ở đây? Là đến thăm ta sao?
- Hóa ra là Mị Âm tiên tử.
Vân Triệt vội vàng đáp lại, đồng thời ánh mắt quét một vòng bốn phía, nhưng không phát hiện người nào khác của Lưu Quang Giới.
- Vân Triệt ca ca, ca ca gọi như vậy thật xa lạ, gọi thẳng tên người ta là được rồi.
Thủy Mị Âm cười hì hì nói.
Thủy Mị Âm năm mười lăm tuổi đã có dung nhan như được thiên sứ hôn lên, nay đã hoàn toàn trưởng thành, lại càng giống như tiên nữ hạ phàm, mỗi lời nói, mỗi nụ cười đều đẹp đến khôn tả.
Nhất là đôi mắt nàng, rõ ràng ngây thơ không vướng bụi trần, lại mang theo một phần quyến rũ trái ngược... Nhìn khuôn mặt tươi cười gần trong gang tấc của nàng, Vân Triệt nhất thời hoa mắt thần mê, một hồi lâu mới khó khăn dời đi.
- Hoặc là, ca ca gọi người ta là Mị Nhi, Âm Nhi đều được.
Mày liễu của nàng cong lên, đôi mắt trong veo không chớp nhìn thẳng vào Vân Triệt, dường như rất hưởng thụ khoảnh khắc có thể nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy.
Vân Triệt hơi lúng túng nói:
- Vậy... không hay lắm thì phải? Tuy rằng giữa chúng ta thật sự có... một hôn ước rất kỳ quái, nhưng dù sao cũng chưa chính thức...
- Sắp rồi nha.
Thủy Mị Âm cười tủm tỉm nói.
Vân Triệt:
- Hả?
- Ngay vừa rồi, sư tôn của ca ca đã tìm cha ta, chính thức đề cập đến chuyện hôn ước...
Thân thể Vân Triệt run lên, tròng mắt thiếu chút nữa lồi ra:
- Hả??
- Sau đó bọn họ bắt đầu thương nghị hôn kỳ. Người ta vừa vui vừa thẹn thùng, nên chạy ra ngoài đó.
Vừa nói, đôi môi mềm mại hồng nhạt của Thủy Mị Âm mím lại thành một đường cong tuyệt đẹp.
“...” Vân Triệt đưa tay đỡ trán. Khi ở Ngâm Tuyết Giới, Mộc Huyền Âm đã cố ý nhắc nhở hắn đủ loại lợi ích khi cưới Thủy Mị Âm, cũng thật sự nhắc đến sau khi đến Trụ Thiên Giới, sẽ chủ động thương nghị chuyện hôn ước với Thủy Thiên Hành.
Dù sao, một nữ tử có tư chất, xuất thân, dung mạo đều đứng đầu đương thời, lại còn chủ động muốn gả tới... e rằng khắp thiên hạ chỉ có một mình nàng, nếu còn không nắm lấy chẳng phải là đồ ngốc sao?
Vân Triệt nhìn nàng, đầy rối rắm nói:
- Ngươi... thật sự cảm thấy rất vui vẻ? Ý ta là, chúng ta ở chung với nhau thật ra rất ít, hiểu biết lại càng không. Năm đó trên Phong Thần Đài ta thắng ngươi cũng không phải dựa vào thực lực... Ài, mà chuyện thành hôn là đại sự cả đời, ngươi thật sự không do dự, không hối hận sao?
Thủy Mị Âm chớp chớp mắt, cười hỏi lại:
- Vì sao ta phải do dự và hối hận chứ? Cả đời này ta đã nhận định ca ca, từ ba... bắt đầu từ ngày đó, có thể gả cho ca ca chính là chuyện vui vẻ nhất mà ta có thể nghĩ đến.
- Mẫu thân ta cũng luôn cổ vũ ta. Mẫu thân nói, có thể gặp được người khiến mình ngưỡng mộ, còn trải qua mất đi rồi tìm lại được, đều là chuyện may mắn nhất, hạnh phúc nhất trên đời, nhất định phải nắm thật chặt, bằng không sẽ hối hận cả đời.
Lúc Thủy Mị Âm nói chuyện, trong mắt không ngừng lóe lên tinh quang, nhưng từng lời nói ra lại vô cùng nghiêm túc.
- Ngươi phải nghĩ kỹ, năm đó ta trừ bỏ xuất thân gia thế còn miễn cưỡng có thể so sánh với ngươi. Nhưng hiện giờ ta chỉ là một Thần Vương, kém ngươi rất nhiều, ngươi...
Thủy Mị Âm không chút do dự nói:
- Không sao, ta bảo vệ ca ca. Sau khi chúng ta thành thân, nếu ai dám bắt nạt ca ca, ta sẽ để chín mươi chín vị ca ca của ta mỗi người đánh hắn một trận, được không?
Lời nói này khiến Vân Triệt thoáng cảm động, nhưng rồi đột nhiên nhớ tới sự thật là nàng có chín mươi chín người anh trai.
Không biết vì sao, hắn đột nhiên có phần không rét mà run.
Theo hắn biết, mỗi một người trong chín mươi chín người anh trai của nàng đều cưng chiều nàng lên tận trời, sau này nếu như nàng chịu uất ức ở chỗ mình... Vậy thì xong rồi!
Thầm thở ra một hơi, Vân Triệt đột nhiên ghé sát mặt lại, vẻ mặt thành thật nói:
- Ngươi... có phải cảm thấy ta trông rất đẹp trai không?
Đối mặt với câu hỏi vô liêm sỉ này, Thủy Mị Âm lại vui vẻ gật đầu:
- Đúng vậy! Vân Triệt ca ca còn hơn cả đẹp trai. Trước kia ta cảm thấy Cửu Thập Cửu ca là nam tử đẹp nhất, mà Vân Triệt ca ca còn đẹp hơn Cửu Thập Cửu ca một ngàn lần!
“...” Nói thật, đời này Vân Triệt từng gặp không ít kẻ háo sắc, nhưng thật sự chưa từng gặp ai háo sắc như vậy. Mấu chốt là... dù ở phương diện nào thì Thủy Mị Âm cũng đạt đến đỉnh cao của nữ tử. Là kiểu mà cho dù là con trai Giới Vương cũng không dám tiếp cận và mơ tưởng...
Vân Triệt trước sau vẫn không nghĩ ra, rốt cuộc mình hấp dẫn nàng ở điểm nào... mà còn hấp dẫn đến mức này.
Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ chỉ có dung mạo!
- Vân Triệt ca ca, vậy ngươi nói ta có đẹp không?
Nàng hỏi, ngước mặt lên, tràn đầy chờ mong.
- Đẹp.
Vân Triệt gật đầu.
- Hi hi hi hi!
Thủy Mị Âm vui vẻ cười rộ lên, nàng đột nhiên tiến lên, kéo tay Vân Triệt:
- Ta dẫn ca ca đi tham quan Trụ Thiên Giới nha, ta đã tới đây rất nhiều lần rồi.
-... Được.
Trên tay truyền đến cảm giác vô cùng mềm mại khiến lòng Vân Triệt cũng mềm nhũn, không tự chủ được mà gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của Vân Triệt, đôi mắt Thủy Mị Âm nhất thời trở nên long lanh, nàng bước một bước nhỏ, như một con bướm nhỏ vui vẻ đứng bên cạnh Vân Triệt, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn có chút vụng về, cũng rất khẩn trương nắm lấy cánh tay hắn...
Nhưng đúng lúc này, bầu trời lại đột nhiên tối sầm xuống không một lý do.
Một bóng người cao lớn từ trên trời giáng xuống, rơi xuống phía trước cách bọn họ không xa.
Rõ ràng chỉ là một bóng người đáp xuống, nhưng lại mang đến cho Vân Triệt cảm giác như cả bầu trời đang sụp đổ.
Long Hoàng