Uy áp của Long Hoàng, là uy thế kinh thiên động địa theo đúng nghĩa đen, đừng nói là vạn linh thế gian, ngay cả các Thần Đế khác cũng quyết không thể nào sánh bằng.
Dù là Vân Triệt hay Thủy Mị Âm đều rất ít khi tiếp xúc với Long Hoàng. Nhưng uy áp vô thượng chỉ thuộc về Chí Tôn Hỗn Độn này đã khiến họ ngay lập tức nghĩ đến cái tên “Long Hoàng”.
Long Hoàng đứng trước mặt, trong khoảnh khắc, tất cả nguyên tố trong trời đất đều trở nên tĩnh lặng.
Vân Triệt và Thủy Mị Âm vội vàng dừng bước, thu lại vẻ mặt.
- Vãn bối Vân Triệt, đệ tử của Ngâm Tuyết Giới Đông Vực, bái kiến Long Hoàng.
Vân Triệt nhanh chóng cúi người hành lễ, cung kính nói.
Thủy Mị Âm cũng vội buông cánh tay đang khoác lấy Vân Triệt ra, cùng hắn hành lễ:
- Vãn bối Thủy Mị Âm đến từ Lưu Quang Giới Đông Vực, bái kiến Long Hoàng tiền bối.
Long Hoàng chậm rãi xoay người, ánh mắt lạnh nhạt mà uy nghiêm lướt qua Thủy Mị Âm rồi dừng lại trên người Vân Triệt, hắn khẽ gật đầu:
- Nghe nói ngươi còn sống, rất tốt... rất tốt.
“...?” Vân Triệt khẽ nhíu mày, lập tức nói:
- Đa tạ Long Hoàng tiền bối còn nhớ đến, vãn bối tuy gặp nhiều trắc trở nhưng cuối cùng vẫn bình an vô sự. Ân tình Long Thần Giới thu lưu năm đó, vãn bối cũng không dám quên.
“...” Long Hoàng lại không đáp lời.
Lúc này, bàn tay nhỏ nhắn của Thủy Mị Âm đưa ra, nắm lấy cổ tay Vân Triệt, năm ngón tay thon dài lặng lẽ siết lại... rồi dần dần siết chặt.
Hành động này của Thủy Mị Âm khiến Vân Triệt kinh ngạc, hắn liếc mắt nhìn, phát hiện Thủy Mị Âm đang cúi đầu, đôi môi dường như đang mím chặt, bàn tay nắm lấy cổ tay hắn càng lúc càng chặt, đến mức khiến hắn cũng cảm thấy đau nhói.
Mà những điều này không đâu không cho thấy nàng đang căng thẳng... hơn nữa là cực kỳ căng thẳng.
Vân Triệt vừa kinh ngạc trong lòng vừa cảm thấy hơi buồn cười. Tuy hắn và Thủy Mị Âm tiếp xúc không nhiều, nhưng trong ấn tượng của hắn, nàng là tiểu công chúa của Lưu Quang Giới được nuông chiều từ bé, trời không sợ đất không sợ, ngay cả trước mặt Trụ Thiên Thần Đế còn dám cười hì hì gọi “Trụ Thiên gia gia”, vậy mà đối mặt với Long Hoàng lại căng thẳng đến mức này.
Rốt cuộc vẫn là một tiểu cô nương... Hả?
Tiểu cô nương cái nỗi gì!
Hắn thầm cười, bàn tay khẽ lật, ngược lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, dịu dàng siết nhẹ.
Đây là lần đầu tiên Vân Triệt chủ động nắm tay Thủy Mị Âm... Nhưng đôi môi của Thủy Mị Âm lại càng mím chặt hơn, bàn tay nhỏ bé còn mơ hồ run rẩy.
Lúc này, lại có hai luồng uy áp từ trên trời giáng xuống. Mặc dù hai luồng uy áp này không bằng Long Hoàng, nhưng giống như hai ngọn núi cao không thấy đỉnh đột nhiên đè xuống khiến toàn thân Vân Triệt trĩu nặng, hô hấp hoàn toàn ngưng trệ.
Là người đứng đầu thế hệ trẻ, bản thân Vân Triệt đã ở cấp bậc Thần Vương, mà cấp bậc Thần Chủ hắn từng gặp còn nhiều hơn các Thần Vương khác, nhưng hai luồng uy áp này tuyệt đối vượt xa tầng cấp Thần Chủ bình thường, rõ ràng là... Thần Đế!?
Còn có hai người!?
Nhưng lại không phải bất kỳ ai trong số bốn Thần Đế của Đông Thần Vực mà hắn từng tiếp xúc.
Hắn kinh hãi ngẩng đầu... Bên cạnh Long Hoàng lúc này đã có thêm hai bóng người.
Bên phải là một nữ tử mặc thanh y, khó đoán tuổi tác, dung nhan xinh đẹp mà uy nghiêm lạnh lùng, dáng người cao ráo thướt tha, còn cao hơn Vân Triệt nửa thước. Một thân thanh y trông có vẻ đơn giản thanh lịch, nhưng khi theo gió khẽ bay lại hiện lên những vệt sáng lấp lánh như lân quang.
Điều dễ thấy nhất chính là mái tóc dài của nàng lại mang màu xanh lam pha lẫn xanh lục, dưới ánh sáng trời chiếu rọi ra thứ quang hoa lộng lẫy lạ thường.
Bên trái là một lão giả áo đen, khác với các cường giả chí tôn khác mà Vân Triệt từng gặp... Dù là Quân Vô Danh sắp cạn tuổi thọ cũng mặt trắng không nếp nhăn, nhưng lão giả này lại có khuôn mặt đầy nếp nhăn già nua, tóc và râu cũng mang một màu xám trắng có phần “trầm trọng”.
Nhưng đôi mắt của lão lại sáng ngời đáng sợ, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, ánh mắt đặc biệt ôn hòa bình thản của lão lại khiến Vân Triệt đột nhiên cảm thấy có một luồng sáng từ ngoài trời chiếu thẳng vào sâu trong linh hồn mình.
Hai người đều đứng sau Long Hoàng nửa thân người, hiển nhiên là lấy Long Hoàng làm đầu.
Nhưng đó cũng chỉ là đối với Long Hoàng mà thôi! Khí tức trên người hai người này tuyệt đối là tầng cấp Thần Đế cường đại!
Chẳng lẽ là...
Vân Triệt vội vàng liếc mắt nhìn rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, trong lòng chấn động hồi lâu.
Mà ánh mắt của hai người cũng đang đánh giá Vân Triệt và Thủy Mị Âm, trong mắt đều lóe lên vẻ khác thường.
Lão giả áo đen cười hề hề nói:
- Nếu lão hủ không đoán sai, kẻ này chính là người năm đó đã dẫn tới chín tầng thiên kiếp, được Thiên Cơ Giới tiên đoán là chân thần sao? Còn nàng này, chính là nữ nhi của Lưu Quang Giới, người trong truyền thuyết ba ngàn năm tu thành Thần Chủ cấp bảy, lại còn mang trong mình Vô Cấu Thần Hồn?
- Chính xác.
Long Hoàng khẽ gật đầu.
Nữ tử thanh y nhìn về phía đông, nói:
- Thế hệ này của Đông Thần Vực quả nhiên nhân tài xuất hiện lớp lớp. Thêm cả Lạc Trường Sinh cũng ba ngàn năm tu thành Thần Chủ cấp bảy kia, kỳ tài như thế, một thời đại xuất hiện một người đã là kỳ tích, hiện giờ lại liên tiếp xuất hiện ở Đông Thần Vực. Xem ra cách nói “ứng kiếp mà sinh” cũng không hoàn toàn là lời đồn vô căn cứ.
- Đã đến rồi thì đến chỗ Trụ Thiên một chuyến đi.
Long Hoàng xoay người, một bước chân đã ở ngoài vạn dặm.
Hai người kia lại nhìn sâu vào Vân Triệt và Thủy Mị Âm một cái rồi theo Long Hoàng rời đi.
Vân Triệt đứng dậy, bàn tay nắm lấy tay Thủy Mị Âm dường như đã quên buông ra, hắn nhìn về hướng Long Hoàng rời đi, luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhíu mày, nghi hoặc lẩm bẩm:
- Hai người kia...
- Là Kỳ Lân Đế và Thanh Long Đế trong Ngũ Đế của Tây Thần Vực.
Thủy Mị Âm nhẹ giọng đáp.
- Kỳ Lân Đế... Thanh Long Đế!
Vân Triệt giật nảy mình... Quả nhiên!
Quả nhiên là hai nhân vật cấp bậc Thần Đế!
Tính cả Long Hoàng, Tây Thần Vực đột nhiên đến đây ba nhân vật cấp bậc Thần Đế!
Tuy rằng trận kiếp nạn đỏ thẫm này còn chưa lan đến Tây Thần Vực, nhưng rõ ràng, bọn họ cũng đã ngửi thấy điều gì đó, không hề xem thường, lại đến đây một nửa số Thần Đế... Long Hoàng càng đích thân đến.
Thanh Long Đế...
Thanh Long!?
Vân Triệt nhớ rằng, ở thời đại Thượng Cổ, Thanh Long, Băng Hoàng, Băng Lân là ba đại chí tôn hệ thủy, địa vị ngang hàng với ba chí tôn hệ hỏa là Chu Tước, Phượng Hoàng, Kim Ô.
Ngâm Tuyết Giới kế thừa lực lượng Băng Hoàng ở Đông Thần Vực chỉ là một tinh giới trung vị, mà kẻ kế thừa lực lượng Thanh Long... ở Tây Thần Vực lại là một Vương Giới!
Thật sự là khác biệt một trời một vực.
Còn Kỳ Lân Đế kia... ở Đông Thần Vực, bộ tộc Kỳ Lân đã bị diệt sạch, ở Tây Thần Vực lại cũng là một Vương Giới. Không biết bộ tộc Băng Lân có địa vị như thế nào trong tộc Kỳ Lân ở Tây Vực.
Đúng rồi... Thần Hi!
Vân Triệt đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, chợt ngẩng đầu lên, sau đó vội vàng đuổi theo hướng Long Hoàng rời đi.
Hắn vừa mới cất bước, cánh tay đã bị Thủy Mị Âm giữ lại, hơn nữa còn nắm rất chặt:
- Vân Triệt ca ca, huynh định đi đâu?
- Ta có chuyện muốn thỉnh giáo Long Hoàng tiền bối một chút.
Vân Triệt nhìn nàng, mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Thủy Mị Âm lắc đầu, tay nắm chặt hơn:
- Đừng đi! Tuyệt đối đừng đi.
- Vì sao?
Vân Triệt nhíu mày, kể từ khi Long Hoàng xuất hiện, một loạt phản ứng của Thủy Mị Âm đều lộ ra vẻ khác thường.
Trên mặt Thủy Mị Âm không còn nụ cười nhẹ nhàng và thần thái phấn khởi như vừa rồi, mà lộ ra một... cảm giác bất an không nói nên lời:
- Ta không biết, nhưng mà... tuyệt đối đừng đi. Vừa rồi khi Long Hoàng tiền bối nhìn huynh, không biết vì sao, ta cứ cảm thấy rất sợ hãi... Cảm giác của ta chắc chắn rất chuẩn, Vân Triệt ca ca, huynh nhất định phải tin ta.
“...” Vân Triệt dần dần nhíu chặt mày, như có điều suy nghĩ, cuối cùng lại hoàn toàn thả lỏng, mỉm cười nói:
- Được rồi, vậy nghe lời ngươi.
Hắn cũng không phải hoàn toàn thuận theo ý của Thủy Mị Âm, vừa rồi dưới ánh mắt của Long Hoàng, trong lòng hắn cũng dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ.
Thủy Mị Âm nở nụ cười tựa tinh linh, thân hình nàng khẽ xoay, cánh tay nhỏ nhắn mềm mại lại một lần nữa khoác lên cánh tay Vân Triệt, thân thể cũng khẽ nghiêng về phía hắn:
- Vân Triệt ca ca thật ngoan, sau này cũng phải ngoan ngoãn thành thân với người ta nhé.
Vân Triệt cạn lời.
- Đi thôi đi thôi! Ta dẫn huynh đi tìm Việt Tiên tỷ tỷ chơi trước! Tỷ ấy là thái tôn nữ nhỏ nhất của Trụ Thiên gia gia, nấu ăn rất ngon, mỗi lần ta đến Trụ Thiên Giới đều sẽ tìm tỷ ấy ăn thật nhiều món ngon... Đúng rồi! Việt Tiên tỷ tỷ còn chưa thành thân đó, nếu huynh có thể cưới cả tỷ ấy thì tốt quá rồi!
- Wow! Lần này chính là cơ hội tốt! Vân Triệt ca ca nhất định phải cố gắng biểu hiện nha!
Vân Triệt bất lực.
----
----
Trong mơ.
- Tiểu Triệt, mau tỉnh lại! Dậy đi thôi!
Tiếng thiếu nữ gọi bên tai hắn.
- Ừm... Trời còn sớm thế, để ta ngủ thêm một lát nữa đi.
Tiêu Triệt kéo chăn trùm kín đầu, mơ màng lẩm bẩm.
- Hôm nay là ngày vui ngươi và Tư Đồ tiểu thư thành thân! Canh giờ sắp đến rồi, mau dậy đi!
Tiêu Triệt trừng mắt, lúc này mới “vụt” một tiếng ngồi bật dậy...
Màn che trên giường đã biến thành màu đỏ thẫm, trong phòng bày đầy bàn đỏ nến đỏ, theo ý thức tỉnh táo lại, hắn mới nhớ ra, hôm nay là ngày mình và thiên kim nhà Tư Đồ thành chủ thành thân.
Hắn vội vã đứng dậy, xuống giường, rửa mặt, sau đó để Tiêu Linh Tịch tự tay mặc áo cưới màu đỏ thẫm cho mình.
- Tiểu Triệt, đây là cháo ta mới nấu xong, thân thể ngươi yếu, buổi sáng còn nhiều việc... phải uống hết đó.
Tiêu Linh Tịch bưng tới một bát cháo rất lớn, hương thơm lan tỏa.
- Được được được.
Tiêu Triệt ngoan ngoãn bưng bát lên, cũng không cần thìa, trực tiếp “ừng ực ừng ực” uống cạn.
- A... cũng không cần vội như vậy, vẫn còn chút thời gian mà.
Tiêu Linh Tịch đưa tay ra, sợ hắn bị nghẹn.
- Phù... uống xong rồi.
Tiêu Triệt đặt bát xuống, lau khóe miệng, hắn nhìn Tiêu Linh Tịch, ánh mắt đột nhiên mơ màng, bất giác nói:
- Sau này không biết còn có thể thường xuyên ăn cơm tiểu cô làm hay không.
Thiên kim nhà Tư Đồ thành chủ... chắc chắn được ngàn vạn sủng ái, biết nấu ăn mới là lạ.
- Hì hì, là ngươi cưới thiên kim nhà thành chủ về, chứ không phải ngươi gả đi, chỉ cần ngươi muốn, ta vẫn sẽ như trước đây, mỗi ngày đều làm cho ngươi ăn.
Vừa nói, nụ cười trên môi nàng chậm rãi ảm đạm đi, khẽ nói:
- Nhưng mà tiểu Triệt, sau khi thành gia, thời gian ngươi để ý đến ta chắc chắn sẽ càng ngày càng ít.
Vân Triệt lập tức giơ tay thề:
- Sao có thể! Hôm qua ta vừa mới cam đoan với tiểu cô: Sau khi thành thân với Tư Đồ Huyên, không thể có vợ rồi quên mất tiểu cô, không thể giảm bớt thời gian ở bên cạnh tiểu cô, đối với lời gọi của tiểu cô vẫn phải như trước kia, gọi là đến ngay!
Vân Triệt đọc lại lời cam đoan ngày hôm qua không sai một chữ. Tiêu Linh Tịch cuối cùng cũng nở nụ cười, tủm tỉm nói:
- Coi như ngươi còn ngoan!
Nàng đi đến trước mặt Tiêu Triệt, đưa tay chỉnh lại vạt áo còn hơi lộn xộn cho hắn, nhìn hắn ở khoảng cách gần, ánh mắt và giọng nói dần dần mê ly:
- Chỉ là... bất tri bất giác, tiểu Triệt của ta cũng đã lớn thế này rồi.
- Đại ca! Đại ca!!
Theo tiếng gọi phấn chấn, một bóng người hùng hổ xông vào.
- Nguyên Bá, sao hôm nay đệ lại dậy sớm thế?
Tiêu Triệt cười hề hề nói.
- Ha ha! Hôm nay là ngày huynh thành thân, đệ đương nhiên phải tới giúp một tay.
Hạ Nguyên Bá tỏ vẻ hưng phấn, giống như hôm nay là ngày hắn thành thân vậy.
- Ta đi gọi cha, Nguyên Bá, ngươi ở cùng tiểu Triệt một lát.
Tiêu Linh Tịch rời đi, Hạ Nguyên Bá “vèo” một cái đã đến trước mặt Tiêu Triệt, nhìn bộ áo cưới màu đỏ thẫm từ trên xuống dưới của hắn, vui vẻ nói:
- Đại ca, huynh mặc bộ đồ này trông đẹp trai thật đấy.
- Mấu chốt là ta vốn đã ngọc thụ lâm phong, đương nhiên mặc gì cũng đẹp.
Vừa nói, hắn vừa nhếch miệng:
- Tiếc là thời đại này không chỉ nhìn vào dung mạo.
- Hả... Cái đó, thành thân cảm giác thế nào? Sao huynh trông không có vẻ kích động gì vậy?
Hạ Nguyên Bá hỏi.
- Đúng là không có cảm giác gì, nên cũng chẳng nói đến kích động, dù sao đây là hôn sự do đời cha mẹ đã sớm định ra, ta và Tư Đồ Huyên kia còn chưa gặp mặt vài lần, nàng trông thế nào ta cũng không nhớ rõ lắm.
Tiêu Triệt rất nghiêm túc nhìn chằm chằm Hạ Nguyên Bá, đột nhiên nói:
- Mới sáng sớm đã kích động như vậy, không phải chỉ vì chuyện ta thành thân chứ?
Hai mắt Hạ Nguyên Bá sáng lên:
- Hi hi, thật ra có một tin tốt. Mấy hôm trước cha đệ có mời một người bạn tốt làm đạo sư ở Tân Nguyệt Huyền Phủ, vốn định nhờ ông ấy dẫn đệ vào Tân Nguyệt Huyền Phủ, không ngờ vị đạo sư tiền bối kia lại nói với tư chất của đệ, hoàn toàn có thể trực tiếp vào Thương Phong Huyền Phủ.
- Hả! Tốt quá rồi! Đây quả thật là đại hỷ sự của toàn bộ Lưu Vân Thành chúng ta!
Tiêu Triệt nói tự đáy lòng, trong lúc vui mừng cũng vô cùng hâm mộ... và ảm đạm.
Thương Phong Huyền Phủ... đó là mảnh đất thần thánh mà cả đời này hắn đều không dám hy vọng xa vời. Đối với Hạ Nguyên Bá có thiên phú cao đến lạ thường mà nói lại chỉ là một khởi điểm.
Hạ Nguyên Bá không giấu được nụ cười kích động:
- Ha ha ha... Đệ đã kích động đến hai ngày không ngủ được. Chờ đệ vào Thương Phong Huyền Phủ, sau khi trở nên lợi hại hơn, xem ai còn dám bắt nạt huynh!
Cùng lớn lên với Tiêu Triệt, Hạ Nguyên Bá chưa bao giờ giấu giếm hắn điều gì:
- Bây giờ chuyện này vẫn còn là bí mật, cha nói phải tạm thời giữ kín, để tránh có người ngáng đường, hiện giờ chỉ có huynh biết. À đúng rồi, nói mới nhớ, hai năm nay, đệ nghe thấy rất nhiều tin đồn không tốt, đều nói Tư Đồ thành chủ nhất định sẽ hủy bỏ hôn ước, gả Tư Đồ Huyên cho Tiêu Ngọc Long, con trai của môn chủ Tiêu Môn các huynh.
Tiêu Triệt: “...”
Hạ Nguyên Bá cười ha hả nói:
- Nghe được tin đồn này, đệ rất tức giận nhưng không dám nói với huynh. Nhưng mà cho tới bây giờ, những lời đồn đại này đã không công mà phá. Những kẻ tung tin đồn này khẳng định mặt chắc đã sưng vù lên rồi.
Tiêu Triệt cười vẻ tiêu sái:
- Không có lửa làm sao có khói, nhất định có nguyên nhân. Nhưng mà không sao, ta đã sớm quen rồi. Ta, một tên phế nhân như vậy, có được một người bạn như đệ, còn có thể cưới được thiên kim nhà thành chủ đã là trời cao ban ơn rồi.
Tiêu Triệt nở nụ cười:
- So ra thì chuyện của đệ mới là đại hỷ sự. Chờ ngày đệ chính thức tiến vào Thương Phong Huyền Phủ, ta đoán rằng toàn thành đều sẽ... sẽ... sẽ...
Giọng Tiêu Triệt đột nhiên trở nên yếu ớt, đôi mắt hắn cấp tốc trở nên u ám... rồi lại u ám...
Sau đó cả người ngã thẳng về phía sau.
Hạ Nguyên Bá cuống quýt tiến lên, đỡ lấy thân thể đang ngã xuống của hắn:
- Đại ca? A! Đại ca! Đại ca? Huynh làm sao vậy... đại ca!!
Tầm nhìn dần biến mất, trong thế giới đang xa dần, hắn có thể nghe được giọng nói của Hạ Nguyên Bá, nhưng không cách nào trả lời.
- Tiểu Triệt? Tiểu Triệt... ngươi mau tỉnh lại, đừng dọa ta... Tiểu Triệt!!
Ý thức càng ngày càng mơ hồ, hắn dường như nghe thấy tiếng gọi hoảng hốt của tiểu cô.
Giọng nói cuối cùng, giống như tiếng nỉ non tê tâm liệt phế của một thiếu nữ...
----
----
- Triệt nhi!?
Vân Triệt giật mình một cái, chợt tỉnh lại.
Hắn đang ngồi trên ghế đá trong đình viện, phía trước là bóng hình xinh đẹp của Mộc Huyền Âm, đôi mày băng giá đang nhíu chặt.
- Sư tôn.
Hắn vội vã đứng lên... Kỳ lạ, mình ngủ thiếp đi từ khi nào.
- Ngươi sao vậy?
Mộc Huyền Âm hỏi.
- Đệ tử không sao, có lẽ là khí tức của Trụ Thiên Giới rất ôn hòa, nên bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi, còn mơ một giấc mộng kỳ quái.
Vân Triệt thành thật đáp.
Hơn nữa giấc mộng kỳ quái này...
Mộc Huyền Âm không hỏi thêm, ánh mắt dời khỏi người hắn:
- Chỉ còn nửa canh giờ nữa, đại hội Trụ Thiên sẽ bắt đầu, chúng ta đi thôi.
- Vâng.
Vân Triệt lắc lắc đầu, tỉnh táo lại, đi theo sau Mộc Huyền Âm.
Cuối cùng cũng đã đến ngày đại hội Trụ Thiên.
Vào hôm nay, chắc Trụ Thiên Thần Đế sẽ công bố chân tướng mà ngài biết được... không biết đến lúc đó sẽ gây ra phản ứng như thế nào, và Trụ Thiên Thần Đế rốt cuộc sẽ có kế sách ứng đối ra sao.