Nơi diễn ra đại hội Trụ Thiên chính là Phong Thần Đài, nơi từng tổ chức Cuộc Chiến Phong Thần.
Khi Vân Triệt theo Mộc Huyền Âm tiến vào Phong Thần Đài, các cường giả Thần Chủ của các đại tinh giới đã đến đông đủ. Phong Thần Đài vô cùng rộng lớn, mấy trăm người ngồi xuống trông có vẻ thưa thớt, nhưng chính mấy trăm người này lại khiến cho khí tức của cả Phong Thần Đài trở nên vô cùng nặng nề.
Bởi vì vài trăm người ít ỏi này chính là tập hợp những người mạnh nhất của Đông Thần Vực! Bất cứ một người nào trong số bọn họ đều là chúa tể tuyệt đối của một phương tinh vực, bất cứ người nào trong số họ đều đứng ở nơi cao nhất trong trời đất này, tồn tại như thần linh giáng thế, được vạn linh quỳ lạy ngưỡng vọng.
Đông Thần Vực có hơn hai vạn tinh giới, ngàn vạn tỷ sinh linh, nhưng cũng chỉ có năm trăm Thượng Vị Tinh Giới, và vỏn vẹn bảy trăm Thần Chủ. Hôm nay, gần như toàn bộ đã tề tựu tại Phong Thần Đài của Trụ Thiên Giới.
Đây là một cảnh tượng kỳ vĩ mà người thường không tài nào tưởng tượng nổi.
Vân Triệt và Mộc Huyền Âm vừa đến, hiện trường vốn yên tĩnh nhất thời trở nên càng thêm vắng lặng, hơn bảy trăm ánh mắt gần như đồng loạt quét qua... ngoại trừ vài ánh mắt hiếm hoi, các ánh mắt khác đều không nhìn về phía Mộc Huyền Âm, mà tập trung chặt chẽ vào người Vân Triệt.
Đây là những nhân vật tầm cỡ nào chứ?
Có thể với tư cách một tiểu bối chưa đầy nửa giáp, lại được những đại lão đỉnh cao này chú mục đến vậy, có lẽ toàn bộ Thần Giới chỉ có một mình Vân Triệt.
Năm đó, tin tức Vân Triệt ngã xuống ở Tinh Thần Giới từng khiến cả thiên hạ hay biết, dẫn đến vô số người tiếc nuối thở dài. Nửa tháng trước lại bắt đầu rầm rộ lan truyền tin tức hắn còn sống, hiện giờ tận mắt nhìn thấy, bọn họ không khỏi kinh ngạc.
Cũng kinh ngạc vì sao hắn lại được phép tham dự đại hội Trụ Thiên mà rõ ràng chỉ có Thần Chủ mới có tư cách tham gia.
Khi tới gần Phong Thần Đài, Vân Triệt đã cảm thấy lồng ngực ngột ngạt, sắc mặt cũng có phần khác thường. Bị những ánh mắt và khí tức Thần Chủ khủng bố này tập trung vào, thân hình của Vân Triệt hơi lắc lư, suýt chút nữa đã hộc máu tại chỗ.
Mộc Huyền Âm đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào sau gáy Vân Triệt. Nhất thời, áp lực nặng nề đang đè lên người hắn liền tiêu tán vô tung trong khoảnh khắc, sắc mặt của hắn dần chuyển biến tốt đẹp, hô hấp cũng trở nên vững vàng.
- Vân Triệt ca ca, ở đây, ở đây!
Giữa nơi đại lão tề tựu, nơi ngay cả một gợn mây cũng không dám lơ lửng, một giọng nói trong trẻo của thiếu nữ bỗng vang lên. Thủy Mị Âm đứng dậy, nhảy tưng tưng vẫy tay với Vân Triệt, hồn nhiên không để ý đến ánh mắt quái dị của người khác.
Ngồi cạnh nàng là Thủy Thiên Hành, còn có tỷ tỷ của nàng là Thủy Ánh Nguyệt.
Lưu Quang Giới, Thượng Vị Tinh Giới hiện giờ có số lượng Thần Chủ nhiều nhất, cả ba Thần Chủ đều đã đến.
Mộc Huyền Âm dẫn Vân Triệt đến, lam quang chợt lóe, đã ngồi xuống bên cạnh người của Lưu Quang Giới.
Thủy Ánh Nguyệt chuyển mắt nhìn thoáng qua Vân Triệt, khẽ gật đầu với hắn. Dáng vẻ của nàng vẫn như năm đó, gần như không nhìn thấy chút biến hóa gì, kể cả trang phục cũng là chiếc váy xanh hoa văn nước giống hệt năm xưa.
Vân Triệt không hề kinh ngạc vì sự xuất hiện của Thủy Ánh Nguyệt. Là một trong bốn Thần Tử Đông Vực năm đó, nếu trong mười chín Thần Chủ mới ra đời từ Trụ Thiên Thần Cảnh không có nàng mới là chuyện lạ.
Vân Triệt chào hỏi Thủy Thiên Hành và hai tỷ muội Thủy Ánh Nguyệt, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Mộc Huyền Âm... Mông hắn vừa mới chạm ghế, Thủy Mị Âm đã thân hình lóe lên, ngồi xuống bên cạnh hắn, trên mặt tràn đầy nụ cười vui sướng mang theo chút e thẹn.
Trong ba ngày ở Trụ Thiên Giới, quan hệ giữa nàng và Vân Triệt đã kéo lại gần hơn rất nhiều.
Hơn nữa Thủy Thiên Hành và Mộc Huyền Âm cũng đã bắt đầu thương nghị hôn kỳ, nàng cơ bản đã bắt đầu xem mình là người của Vân Triệt.
Thiếu nữ xinh đẹp như tranh vẽ, cười duyên dáng, không hề để ý đến người khác, giống như kẹo cao su dính lấy một nam tử. Nếu không biết, ai cũng không thể tin được nàng lại là một nhân vật đại lão trong các đại lão nơi này, một Thần Chủ cấp bảy có được Vô Cấu Thần Hồn mà chín thành Giới Vương của các Thượng Vị Tinh Giới đều không dám nhìn thẳng!
Hành động giống như thiếu nữ cuồng nhiệt trong tình yêu của Thủy Mị Âm không biết đã khiến bao nhiêu người âm thầm run rẩy trong lòng.
Thủy Thiên Hành thở dài một tiếng, lắc lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ. Thủy Ánh Nguyệt lại lộ vẻ mặt kinh ngạc, không ngừng dùng đuôi mắt liếc nhìn những động tác nhỏ giữa Vân Triệt với Thủy Mị Âm.
Là tỷ tỷ của Thủy Mị Âm, người bầu bạn với nàng lâu nhất, Thủy Ánh Nguyệt là người không hiểu rõ nhất vì sao Thủy Mị Âm lại si mê Vân Triệt đến mức độ như vậy. Cách biệt ba ngàn năm, chẳng những không phai nhạt đi, ngược lại dường như còn sâu đậm hơn năm đó.
Điều này khiến nàng một lần nữa hoài nghi trên đời thật sự tồn tại thứ gọi là “mê luyến”.
Ánh mắt Vân Triệt đảo qua, hắn biết mọi người ở đây đều có thân phận thế nào, biết rõ mình có thể đến một trường hợp như thế này là chuyện kinh người đến mức nào.
Trong những người này, hắn thấy được rất nhiều gương mặt quen thuộc.
Hỏa Phá Vân!
Sau khi Vân Triệt đến, hắn vẫn luôn cúi đầu. Khi ánh mắt của Vân Triệt quét đến trên người hắn, hắn cũng không hề có phản ứng gì, giống như không hề nhận ra sự có mặt và ánh mắt của Vân Triệt.
Quân Tích Lệ... không hề nghi ngờ! Khi ánh mắt của Vân Triệt và ánh mắt của nàng chạm nhau, hắn lập tức cảm giác như có một thanh kiếm đâm vào trong tâm hồn, khiến hắn nhất thời nhe răng trợn mắt...
Bà cô già thù dai, lão yêu bà ba ngàn tuổi này! Với cái tính khí khó ưa này của ngươi, cả đời này đừng mong gả đi được!
Lục Lãnh Xuyên... Nhìn thấy hắn, Vân Triệt cũng không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.
Ánh mắt bọn họ chạm nhau, cùng gật đầu mỉm cười.
- Vân huynh đệ, nhìn thấy ngươi bình an vô sự, thật sự là chuyện may mắn.
Lục Lãnh Xuyên truyền âm nói.
- Chúc mừng Lục huynh đắc thành đại đạo.
Vân Triệt cũng truyền âm đáp lại.
- Đáng tiếc, ngươi lại không vào Trụ Thiên Thần Cảnh, mỗi lần nghĩ đến đều cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Lục Lãnh Xuyên tiếc hận nói.
- Ha ha, mỗi người có số mệnh riêng, không cần để ý.
Bên cạnh Phúc Thiên Giới, đó là chỗ của Thánh Vũ Giới, Vân Triệt liếc nhìn Lạc Trường Sinh.
So với năm đó, vẻ ngoài của Lạc Trường Sinh đã xảy ra biến hóa rõ rệt, trở nên rất thành thục, không còn vẻ suy nhược nho nhã như xưa, cũng không còn bộc lộ hết khí thế ra ngoài. Cả người hắn, từ ánh mắt đến khí tức, đều đặc biệt nội liễm, giống như một con mãnh hổ đã quen ẩn mình dưỡng thần, không muốn để lộ nanh vuốt sắc bén.
Đối với sự xuất hiện của Vân Triệt, hắn có vẻ vô cùng lạnh nhạt. Khi ánh mắt Vân Triệt đảo qua, hắn mỉm cười, còn gật đầu chào một tiếng, giống như hoàn toàn quên mất chuyện nhục nhã năm đó, lại như vốn không hề biết đến chuyện đã xảy ra nửa tháng trước.
Bên người Lạc Trường Sinh chỉ có Giới Vương Thánh Vũ Lạc Thượng Trần, không hề thấy bóng dáng của Lạc Cô Tà.
Lúc này, cánh tay chắc còn chưa mọc lại, sao dám ra ngoài dọa người... Vân Triệt thầm nghĩ.
Thủy Mị Âm ghé vào bên tai hắn nhỏ giọng hỏi:
- Vân Triệt ca ca, ca ca còn chưa nói cho ta biết, vì sao lại tới tham gia đại hội lần này?
- Đến xem náo nhiệt, dù sao cảnh tượng lớn như vậy, đoán chừng đời này cũng chỉ có một lần.
Vân Triệt nửa thật nửa giả nói.
- Gạt người!
Thủy Mị Âm khẽ lè lưỡi, sau đó lại tới gần một chút, cánh môi mềm mại gần như chạm lên tai Vân Triệt:
- Vân Triệt ca ca, ngày ca ca đánh bại người ta, hai tỷ tỷ kia đã quỳ gối dưới người ca ca đúng không?
Thân thể Vân Triệt run lên một trận.
Mộc Huyền Âm thoáng liếc mắt.
- Vấn đề này, sau này hãy thảo luận, sau này!
Vẻ mặt của Vân Triệt hơi ửng đỏ.
Thủy Mị Âm đưa tay che môi, tràn đầy si mê nhìn khuôn mặt rõ ràng đang co giật của Vân Triệt, rất nhỏ giọng nói:
- Phụt... thật ra, Vân Triệt ca ca trông hư hỏng thật, lại khiến tỷ tỷ xinh đẹp làm chuyện như vậy. Sau này... khẳng định cũng sẽ bắt nạt ta như thế, hừ, quả thật xấu lắm.
Vừa nói, giống như trong đầu lại hiện ra hình ảnh kia, mặt nàng bỗng chốc nhuộm đầy mây đỏ, nhất thời kiều mị không gì sánh nổi.
Vân Triệt ngoan ngoãn im miệng. Nơi này là Phong Thần Đài của Trụ Thiên Giới, giờ phút này các đại lão vây quanh, tiểu nha đầu này lại... quả thật chính là yêu tinh cố ý trêu ngươi!
Vân Triệt đặc biệt chột dạ liếc nhìn chung quanh... Nếu bị cha nàng hoặc tỷ tỷ nghe được, vậy xong đời!
Nàng lại nói nhỏ, lần này, chóp mũi của nàng chạm ngay lên vành tai của Vân Triệt, vừa mềm lại ngứa:
- Đúng rồi đúng rồi, ca ca có từng bắt nạt sư tôn ca ca như vậy không?
- Khụ khụ khụ khụ khụ khụ...
Toàn thân Vân Triệt khẽ run rẩy, lập tức bị nước miếng của mình sặc đến hồi lâu không thở nổi.
Mộc Huyền Âm im lặng.
- Không không không không không được nói lung tung! Nàng nàng nàng là sư tôn của ta... ngươi ngươi ngươi ngươi...
Vân Triệt như bị người ta túm đầu ấn xuống đất, lời nói ra khỏi miệng lắp bắp rối tinh rối mù.
Nói cho cùng là hắn chột dạ...
- Nha...
Thủy Mị Âm kéo dài giọng, cuối cùng cũng buông tha cho Vân Triệt.
Nhưng sau khi Vân Triệt lau mồ hôi lạnh, lập tức bắt đầu phản kích, học theo Thủy Mị Âm tiến sát bên tai nàng, dùng giọng nói nhỏ mà hắn tự cho rằng người khác sẽ không nghe được:
- Ta vẫn nên nói cho ngươi biết, chuyện hai “tỷ tỷ” kia làm, tên là... sau khi ngươi gả qua, mỗi ngày đều phải làm đó, nhớ kỹ chưa?
Khuôn mặt của Thủy Mị Âm “vụt” một cái đỏ bừng. Thủy Ánh Nguyệt ở bên cạnh nàng xoay mặt sang, thuận miệng hỏi:
- Ngậm tiêu? Đó là cái gì, các ngươi đang bàn luận công pháp gì vậy?
Thủy Mị Âm chết lặng.
Mộc Huyền Âm không nói gì.
Thủy Thiên Hành cũng câm nín.
Vân Triệt đờ đẫn ngẩng đầu, tim gan phèo phổi giống như bị treo ngược lên, run rẩy lợi hại:
- Không... không... ngươi... ngươi nghe lầm rồi.
- Nghe lầm?
Thủy Ánh Nguyệt vừa định hỏi lại, chợt thấy sắc mặt khác thường của Thủy Mị Âm, đỏ bừng đến mức như muốn bốc cháy, mày nàng nhíu lại, ân cần hỏi:
- Mị Âm, muội sao vậy? Sao sắc mặt lại kém thế?
- Khụ khụ, không cần phải quan tâm đến nó, chuyên tâm vào đại sự trước mắt.
Thủy Thiên Hành tỏ vẻ nghiêm túc.
Thủy Ánh Nguyệt quay mặt lại, nhất thời cảm thấy sắc mặt mỗi người dường như cũng không quá bình thường, vừa không hiểu, lại hoài nghi, lại cảm thấy... hình như không nên hỏi nữa?
- Người xấu! Ngay cả tỷ tỷ cũng bắt nạt.
Thủy Mị Âm ôm gương mặt vẫn còn nóng ran, nhỏ giọng nói.
- Ta rõ ràng chỉ bắt nạt một mình ngươi.
Vân Triệt tỏ vẻ uất ức.
Môi Thủy Mị Âm lặng yên mấp máy, đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng liếm lên cánh môi, sau đó đột nhiên lại dựa vào bên tai Vân Triệt, nhẹ nhàng nói:
- Vì Vân Triệt ca ca, ta sẽ cẩn thận học tập, nhất định sẽ làm tốt hơn tỷ tỷ kia. Nhưng mà ca ca phải dạy kỹ cho ta nha.
Nói xong, nàng giấu gò má đi, thật lâu cũng không dám nhìn lại Vân Triệt.
Vân Triệt cảm giác được mỗi tế bào trên người đều đang bùng nổ, mạch máu càng phồng lên đến sắp vỡ tung. Hắn nhắm mắt lại, liên tiếp cắn đầu lưỡi, trong lòng cuồng niệm Băng Tâm Quyết... một lúc lâu sau, sắc mặt cuối cùng mới khôi phục bình thường.
Nha đầu này... tuyệt đối là yêu tinh chuyển thế!
Bên kia, Thủy Thiên Hành lấy tay che mặt, cả khuôn mặt đều rúc vào trong năm ngón tay, trong lòng bi thương khó hiểu: Ta đây rốt cuộc nuôi nữ nhi cho ai.
Cây cải trắng mà bản thân dồn hết tâm huyết, thật vất vả che chở dưỡng thành, lại chủ động chắp tay dâng cho người khác...
- Đến rồi!
Thủy Ánh Nguyệt đột nhiên khẽ lẩm bẩm.
Cùng lúc đó, khí tức của Phong Thần Đài đột nhiên ngưng lại.
Cụm mây nhỏ tĩnh lặng hồi lâu trên bầu trời chậm rãi tách ra, không gian như gợn nước chậm rãi dao động, sau đó, một bóng dáng lão giả chậm rãi hiện ra, một thân áo bào tro, vẻ mặt hiền hòa, uy nghiêm mà không lấn át, chính là Trụ Thiên Thần Đế.
Hắn hiện thân, đồng thời phía sau cũng đồng loạt hiện ra mười lăm bóng người mặc trang phục giống nhau.
Trụ Thiên Thần Đế đến khiến một đám đại lão Đông Vực ào ào đứng dậy đón chào, mà sau khi thấy rõ mười lăm người phía sau hắn, mỗi người đều kinh hãi tột độ, trong lòng chấn động mạnh.
Mười lăm bóng người này... tất cả đều là Thủ Hộ Giả của Trụ Thiên!
Kiếp nạn Tà Anh năm đó, Trụ Thiên hao tổn hai Thủ Hộ Giả, mười bảy người trước kia chỉ còn lại mười lăm người. Mà mười lăm Thủ Hộ Giả này, lấy Thái Vũ Tôn Giả đứng đầu, toàn bộ hiện thân!
Đây tuyệt đối là một trận thế lớn vượt xa dự đoán của mọi người.
- Ha ha, lão hủ đến muộn, khiến các vị chờ lâu.
Trụ Thiên Thần Đế nhìn bốn phương, sau đó giơ tay lên:
- Mời các vị khách quý ngồi, cùng bàn bạc đại sự.
Hắn vừa dứt lời, khí thế của Phong Thần Đài vốn đã nặng nề đến mức người thường không cách nào tưởng tượng được chợt hiện lên từng luồng khí tức khủng bố tuyệt luân.
Trên chỗ ngồi đặc biệt thuộc về Tinh Thần Giới, sáu luồng huyền quang màu sắc khác nhau từ trên trời giáng xuống, rõ ràng chính là sáu đại Tinh Thần!
Kiếp nạn Tà Anh, không thể nghi ngờ Tinh Thần Giới đã tổn thất nặng nề, nơi cốt lõi bị hủy hoại hoàn toàn, Tinh Thần Đế không rõ tung tích, mười hai Tinh Thần trước kia kẻ chết người đi, hiện giờ chỉ còn lại sáu người, hơn nữa chỉ có thể tạm trú trong một tinh giới phụ thuộc. So với huy hoàng trong quá khứ, Tinh Thần Giới hiện giờ có thể nói là thê thảm điêu linh.
Nhưng lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa béo, không luận những thứ khác, chỉ dựa vào sáu Tinh Thần còn sót lại cùng với mười sáu trưởng lão Tinh Thần, đó là một luồng lực lượng mà bất cứ Thượng Vị Tinh Giới nào khác đều khó có khả năng sánh bằng, vẫn có thể ảnh hưởng đến cục diện của toàn bộ Đông Thần Vực.
Khoảnh khắc khi sáu Tinh Thần ngồi vào chỗ, tầm mắt của bọn họ giống như đã hẹn trước, đồng thời dừng lại trên người Vân Triệt.
Chân mày Vân Triệt trầm xuống, ánh mắt chuyển thành lạnh lẽo, chẳng những không hề né tránh, ngược lại còn đâm thẳng về phía bọn họ.
Cuối cùng, vẫn là sáu Tinh Thần nhanh chóng dời ánh mắt đi, sắc mặt của mỗi một người đều hiện lên vẻ phức tạp khác nhau.
Năm đó Vân Triệt chết, người khác nghe được dù sao cũng chỉ là tin đồn, sau khi nghe nói hắn còn sống đều sinh lòng kinh ngạc... Nhưng đó cũng chỉ là kinh ngạc.
Còn sáu Tinh Thần bọn họ, năm đó lại tận mắt nhìn thấy Vân Triệt chết thảm!
Kể cả di thể cũng bị phá hủy hoàn toàn, không để lại một chút mảnh vụn.
Cho nên khi bọn họ nghe được tin tức Vân Triệt còn sống, cùng với việc tận mắt nhìn thấy hắn, sự kinh hãi trong lòng có thể tưởng tượng được.
Đồng thời sinh ra với nỗi kinh hãi là sự thấp thỏm lo âu mà chỉ bọn họ mới có thể thấu hiểu.
Vân Triệt năm đó chết vì Tinh Thần Giới, chứ không phải vì Tà Anh. Hắn càng biết được rõ ràng “nghi thức” năm đó... cũng có thể biết được vì sao “Tà Anh” lại giáng thế.
Nếu như chân tướng này bị người đời biết được, Tinh Thần Giới sẽ có hậu quả như thế nào, có thể tưởng tượng được.
✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺