Nơi ghế ngồi dành riêng cho Nguyệt Thần giới, một vầng thần nguyệt hiện ra, tử quang giăng khắp bầu trời, Nguyệt Thần Đế từ trên trời giáng xuống, lặng lẽ ngồi vào vị trí. Tư thái và uy nghiêm ấy khiến người ta cảm thấy hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Người đời đều biết sau khi Nguyệt Vô Nhai qua đời, vì cố ý để nghĩa nữ kế thừa Tử Khuyết thần lực và ngôi vị Nguyệt Thần Đế, Nguyệt Thần giới đã rơi vào một trận náo động cực lớn.
Ai ai cũng cho rằng trận náo động này chắc chắn sẽ kéo dài rất lâu. Dù có di mệnh của Nguyệt Vô Nhai để lại, nhưng bất kể phương diện nào, việc Hạ Khuynh Nguyệt muốn khiến Nguyệt Thần giới thần phục gần như là chuyện không thể... Thế nhưng, chỉ trong ba năm ngắn ngủi, Nguyệt Thần giới đã dẹp yên mọi bạo loạn, người ngoài không cách nào tưởng tượng được chuyện gì đã xảy ra bên trong, chỉ có thể kinh ngạc không thôi.
Những năm gần đây, tân Nguyệt Thần Đế cũng chưa từng rời khỏi Nguyệt Thần giới.
Hôm nay là lần đầu tiên Nguyệt Thần Đế hiện thân trước mặt mọi người. Những chí tôn Đông Vực này vốn tưởng rằng một Thần Đế mới lên ngôi, trẻ tuổi đến đáng sợ, lại còn là nữ tử thì chắc chắn sẽ vô cùng non nớt, ngay cả đế uy cũng chưa kịp hình thành.
Thế nhưng, khoảnh khắc Hạ Khuynh Nguyệt hiện thân, vẻ tao nhã khuynh thế cùng uy áp vô hình kia khiến những chí tôn Đông Vực này đều không khỏi nghiêm nghị trong lòng, muốn nhìn kỹ nhưng lại không dám nhìn thẳng.
Phía sau Nguyệt Thần Đế là bốn Nguyệt Thần đi theo. Tính cả Nguyệt Thần Đế, Nguyệt Thần giới hiện giờ có mười Nguyệt Thần thì đã đến đây một nửa. (Kiếp nạn Tà Anh đã làm hao tổn hai người).
- Wow! Đẹp quá, còn đẹp hơn cả năm đó nữa.
Trong mắt Thủy Mị Âm lóe lên ánh sao, không kìm được mà cảm thán, sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì, thân thể mềm mại tựa vào Vân Triệt:
- Vân Triệt ca ca, trước kia nàng ấy thật sự là thê tử của ca ca sao?
- Đúng vậy.
Vân Triệt gật đầu.
Thủy Mị Âm nhìn Hạ Khuynh Nguyệt tựa như vầng trăng tím giáng thế, lại liếc nhìn Vân Triệt, nhỏ giọng nói:
- Cảm giác... chẳng giống chút nào cả.
-... Dù sao chúng ta cũng từng ngủ chung một giường, không tin ngươi cứ đi hỏi nàng!
Vân Triệt hơi nghiến răng, nói đầy tự tin.
Thủy Mị Âm khẽ “wow” một tiếng:
- Wow! Lại từng ngủ với Thần Đế, Vân Triệt ca ca lợi hại thật nha!
Vân Triệt: ...
Tiểu nha đầu này tuyệt đối đang chế nhạo mình!
Bên phía Phạm Đế Thần Giới, lại chỉ có bốn người đến.
Nhưng sự giá lâm của bốn người này lại khiến khí tức trên toàn bộ Phong Thần Đài cũng vì thế mà biến đổi dữ dội.
- Ba Phạm Thần!
Thủy Thiên Hành kinh hô một tiếng!
“...” Vân Triệt cũng đưa mắt nhìn sang, danh xưng ba đại Phạm Thần của Phạm Đế, hắn đã sớm nghe như sấm bên tai.
Bởi vì đây là ba vị Thần Chủ cấp mười!
Thần Chủ cấp mười tượng trưng cho sức mạnh cấp bậc Thần Đế. Cường đại như Tinh Thần giới và Nguyệt Thần giới cũng chỉ có Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế đạt tới cấp bậc này. Trụ Thiên Thần Giới có hai người, là Trụ Thiên Thần Đế và Thái Vũ Tôn Giả đứng đầu các Thủ Hộ Giả.
Còn Phạm Đế Thần Giới, ngoài Thiên Diệp Phạm Thiên và Thiên Diệp Ảnh Nhi ra, còn có ba đại Phạm Thần này!
Đông Thần Vực đã sớm có lời đồn, thực lực của ba Phạm Thần này chỉ kém Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế một chút, mà khoảng cách cũng không xa!
Mà ba Phạm Thần liên thủ, nghe nói đủ sức áp đảo bất kỳ một Thần Đế nào của Đông Thần Vực! Quả thực khiến người ta nghe mà run sợ.
Trong bốn Vương giới ở Đông Vực, số người của Phạm Đế Thần Giới ra sân ít nhất, nhưng lại là trận thế hùng hậu nhất. Phạm Thiên Thần Đế cộng thêm ba Phạm Thần... bốn Thần Chủ cấp mười, một luồng sức mạnh khủng bố đến mức khiến những bậc đại lão Thần Chủ cũng không dám nhìn thẳng, chỉ cần nghĩ đến thôi đã tim đập chân run.
Vân Triệt ngước mắt nhìn, tướng mạo của ba Phạm Thần này không đáng sợ như thanh danh của họ, đều có dung mạo bình thản lạnh nhạt, hơn nữa... không biết có phải ảo giác không, diện mạo giữa họ lại có vài phần tương tự.
Mộc Huyền Âm đột nhiên cúi đầu lên tiếng:
- Ba Phạm Thần của Phạm Đế, địa vị còn trên cả Phạm Vương, ở Phạm Đế Thần Giới cũng như ở Đông Vực đều là tồn tại chỉ đứng sau Thần Đế. Ba người họ và Thiên Diệp Phạm Thiên là huynh đệ cùng cha cùng mẹ.
- Huynh đệ... cùng cha cùng mẹ?
Vân Triệt trong lòng chấn động mạnh.
Cùng cha cùng mẹ... một người là Thần Đế hạng nhất, ba người là Thần Chủ cấp mười!?
Đây là huyết mạch yêu nghiệt gì thế này!?
Tên của ba Phạm Thần lần lượt là Thiên Diệp Vô Sinh, Thiên Diệp Vô Bi, Thiên Diệp Vô Ai. Còn Thiên Diệp Phạm Thiên là người lớn tuổi nhất, trước khi đăng cơ Thần Đế tên là Thiên Diệp Vô Thiên, sau khi đăng cơ mới đổi tên thành Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Thần Đế mỗi một thế hệ của Phạm Đế Thần Giới đều được gọi là “Thiên Diệp Phạm Thiên”, niên hiệu cũng đều là “Phạm Thiên Thần Đế”. Bởi vì Phạm Đế Thần Giới kế thừa sức mạnh của “Phạm Thiên Thần Tộc” thời đại Chư Thần. Phạm Thiên Thần Tộc thuộc dưới trướng Tru Thiên Thần Đế, là một thần tộc hiếu chiến nhất, vị vua của họ chính là “Phạm Thiên Đế” viễn cổ.
Vân Triệt gật đầu, ghi nhớ từng lời trong lòng.
Vô Thiên, Vô Sinh, Vô Bi, Vô Ai... bốn huynh đệ một mẹ, bốn Thần Chủ cấp mười!
Mà nữ nhi của Thiên Diệp Phạm Thiên là Thiên Diệp Ảnh Nhi lại càng là một kẻ đáng sợ đến mức khiến người ta không rét mà run.
Bộ tộc Thiên Diệp... quả nhiên khủng bố đến khó có thể lý giải.
Thế nhưng, dù là vậy... lại có một luồng khí tức từ trên trời giáng xuống, áp đảo hoàn toàn khí tức của bốn người Phạm Đế!
Mà uy lăng khiến trời đất ngưng kết trong nháy mắt, khiến vạn linh muốn quỳ lạy này...
Long Hoàng!
Long Hoàng, Thanh Long Đế, Kỳ Lân Đế cùng hiện thân.
Nơi đây là sân nhà của Đông Thần Vực, quy tụ các cường giả chí tôn của Đông Thần Vực, nhưng thần uy của một hoàng hai đế Tây Thần Vực này lại gần như đảo khách thành chủ, vượt trên bất kỳ một Vương giới nào của Đông Vực.
Long Hoàng đã đến, tất cả cường giả, bao gồm các đại Thần Đế đều đứng dậy nghênh đón.
Mà lúc này, một trận cười bình thản vang lên trên trời cao, sau đó truyền đến một giọng nam tử ôn hòa tao nhã nhưng ẩn chứa kiêu ngạo, lại cực kỳ có sức hút:
- Ha ha, Nam Minh vì có chuyện nên đến muộn, mong rằng chư vị anh hùng Đông Vực đừng trách tội.
Người chưa hiện thân, nhưng hai chữ “Nam Minh” truyền vào tai, mọi người đều chấn động trong lòng, chân mày Vân Triệt giật giật... Thủy Mị Âm như cảm nhận được điều gì, liếc mắt nhìn Vân Triệt.
Giọng nói vừa dứt, hai bóng người đã hiện ra bên cạnh chỗ ngồi của Long Hoàng, một người tướng mạo lười nhác kiêu căng, ngay cả dung mạo cũng có phần nghiêng ngả xiêu vẹo, rõ ràng là Thích Thiên Thần Đế Thương Thích Thiên của Nam Thần Vực đã từng đến xem vào thời Đại hội Huyền Thần.
Mà nam tử bên cạnh hắn, một thân ngân y, dáng người có vẻ gầy yếu, tuổi tác dường như chỉ chừng mười bảy mười tám, sắc mặt trắng nõn, mơ hồ hiện lên vẻ bệnh trạng. Mà diện mạo của hắn lại khiến người ta liếc mắt một cái là khó quên.
Đó là một vẻ tuấn mỹ đến mức khiến người ta líu lưỡi, đủ để khiến cho một nữ tử xinh đẹp nhìn thấy cũng phải sinh lòng ghen tỵ.
Trụ Thiên Thần Đế đứng dậy một lần nữa, nói tự đáy lòng:
- Nam Minh Thần Đế đích thân giá lâm, là vạn hạnh của Đông Vực ta, sao lại nói đến trách tội, mời ngồi!
Nam Minh Thần Đế quét mắt khắp toàn trường, cúi đầu thật sâu với Long Hoàng:
- Nhiều năm không gặp, phong thái của Long Hoàng càng hơn xưa, đợi đại sự hôm nay kết thúc, Nam Minh sẽ đến bái phỏng.
Long Hoàng khẽ gật đầu, cười như không cười:
- Đúng là đã rất nhiều năm, nghe nói cơ thiếp của ngươi đã hơn vài vạn, xem ra cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện năm đó.
Nam Minh Thần Đế nghe vậy chẳng những không hề tỏ vẻ lúng túng, ngược lại còn thoải mái cười to:
- Ha ha ha ha! Nam Minh ta háo sắc như mạng, thiên hạ đều biết. Chỉ là, người khác nói ra lời này, Nam Minh sẽ đắc ý vạn phần. Riêng Long Hoàng...
Nam Minh Thần Đế lắc đầu cười:
- Tuy cơ thiếp của Nam Minh đông đảo, nhưng so với Long Hậu, cũng chỉ là một đám phấn son tầm thường mà thôi.
Long Hoàng: “...”
Thủy Mị Âm nói nhỏ bên tai Vân Triệt:
- Có nghe thấy không, người ta có hơn một vạn cơ thiếp đó, ca ca có thấy xấu hổ không.
“...” Vân Triệt khẽ hít một hơi. Cái tên Nam Minh Thần Đế này, hắn đã sớm ghi tạc trong lòng.
Bởi vì năm đó chính là Nam Minh đã khiến Mạt Lỵ trúng phải ma độc “Thí Thần Tuyệt Thương Độc”. Nếu không phải gặp được hắn, Mạt Lỵ đã sớm hương tiêu ngọc vẫn.
Chỉ là hình tượng và cách hành xử của Nam Minh, hoàn toàn khác một trời một vực với trong tưởng tượng của hắn.
Ánh mắt của Nam Minh Thần Đế chuyển sang chỗ ngồi của Phạm Đế Thần Giới, sau đó lộ vẻ thất vọng rõ ràng... mà tất cả mọi người đều biết hắn đang thất vọng điều gì.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chưa đến!
Chuyện Nam Minh Thần Đế “mê luyến” Thiên Diệp Ảnh Nhi cả thiên hạ đều biết, tuy hắn là Thần Đế hạng nhất Nam Thần Vực, nhưng thường xuyên qua lại Đông Thần Vực, mỗi lần vì cái gì, cơ bản đều là vì Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Dù sao đối với vị Thần Đế hạng nhất háo sắc như mạng này mà nói, “Long Hậu” và “Thần Nữ” là hai mục tiêu theo đuổi cực hạn suốt đời hắn. Long Hậu hắn không chạm vào được, còn Thần Nữ... hắn không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn có được.
Mà chuyện hắn mê luyến Thần Nữ cũng không hề che giấu, dường như đang nói cho người đời biết rằng ai dám động vào Thiên Diệp Ảnh Nhi, thì trước hết hãy cân nhắc xem mình có chịu nổi lửa giận của Nam Minh Thần Đế hay không.
Năm đó Mạt Lỵ bị ám toán ở Nam Thần Vực, Nam Minh Thần Đế tự mình ra tay, còn không tiếc vận dụng ma độc cực kỳ quý giá... cũng chỉ vì một lời truyền âm của Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Thần Nữ chưa đến, hứng thú của Nam Minh Thần Đế nhất thời tan biến, hắn tùy ý chào một tiếng về phía Phạm Thiên Thần Đế, sau đó ngồi vào vị trí. Ngay lập tức, Vân Triệt cảm nhận được một ánh mắt bình thản nhưng mang theo khí tức đáng sợ đột nhiên dừng lại trên người hắn, hơn nữa còn kéo dài rất lâu.
- Chính là hắn?
Nam Minh Thần Đế nhìn Vân Triệt, cười nhẹ.
- Kẻ này, chính là người mà năm đó Thần Nữ điện hạ muốn “gả cho”, tin rằng ngươi chắc chắn rất hứng thú.
Thương Thích Thiên cười híp mắt nói.
Nam Minh Thần Đế cười nhạt một tiếng:
- Ảnh Nhi sẽ coi trọng hắn? Ha ha ha ha, đó chẳng qua chỉ là một món đồ chơi đặc biệt có mục đích, nhất thời nổi lên mà thôi.
Thương Thích Thiên nói:
- Tuy nói là vậy, nhưng chuyện kẻ này dẫn tới chín tầng thiên kiếp, bổn vương lại tận mắt chứng kiến. Tương lai của hắn rất đáng mong đợi, Trụ Thiên Thần Đế đặc biệt đề nghị hắn tham gia hôm nay, hiển nhiên cũng cực kỳ coi trọng.
Nhìn khắp toàn trường, đều là Thần Chủ... chỉ có một mình Vân Triệt là Thần Vương.
Sức mạnh Thần Vương tuyệt đối thuộc phạm trù cường giả ở Thần Giới, có thể làm một Giới Vương ở tinh giới hạ vị. Nhưng trong đại hội Trụ Thiên toàn là những bậc đại lão này... hắn hiển nhiên như một con muỗi trà trộn vào giữa một bầy cự ưng.
Nam Minh Thần Đế vẫn mỉm cười như trước:
- Nói không sai. Nhưng mà... cũng phải sống được đến tương lai đã.
- Nam Minh Thần Đế, tên Nam Vạn Sinh, đứng đầu bốn Thần Đế Nam Thần Vực.
Mộc Huyền Âm nói nhỏ.
Nam Vạn Sinh... tên của người này mang theo một luồng khí tức ngạo nghễ coi rẻ vạn sinh.
- Vẻ ngoài là một thiếu niên tuấn tú, nhưng huyền lực cường đại tuyệt luân, kỳ chiêu ngàn vạn, đặc biệt am hiểu dùng độc. Là Thần Đế có vẻ ngoài vô hại nhất, nhưng cũng là kẻ âm độc đáng sợ nhất trong ba phương Thần Vực.
Mộc Huyền Âm nói đến đây, giọng điệu thay đổi:
- Mặt khác, hắn có một điểm cực kỳ giống ngươi.
- Cái gì?
Vân Triệt theo bản năng hỏi lại.
- Háo sắc như mạng!
Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói.
- Khụ... khụ khụ...
Vân Triệt lại một lần nữa bị sặc nước bọt.
Thủy Mị Âm đột nhiên quay mặt qua, cười tủm tỉm nói:
- Cũng không hẳn đâu. Vân Triệt ca ca chỉ là... có một chút thôi mà.
- Hừ, ngươi và hắn mới tiếp xúc vài lần, hiểu được hắn mấy phần?
Mộc Huyền Âm lạnh giọng nói.
Thủy Mị Âm suy nghĩ, khiêm tốn thụ giáo:
- A... Ừm! Về phương diện này, Mị Âm chắc chắn không hiểu bằng Mộc tiền bối, ta sẽ cố gắng nhiều hơn.
“...” Mộc Huyền Âm không nói thêm lời nào.
Vân Triệt vô cùng lý trí ngậm miệng.
Chậc... Hôm nay là có chuyện gì vậy? Sao cứ luôn cảm thấy không khí bên trái bên phải có gì đó không đúng.
- Khách quý đều đã đến, nên bàn luận đại sự hôm nay.
Trụ Thiên Thần Đế đứng dậy, từng lời thốt ra nặng tựa vạn ngọn núi đè nặng vào lòng người, cũng khiến cho không khí của Phong Thần Đài đột nhiên ngưng trọng.
Những Thần Chủ này đều có thực lực và linh giác bậc nào, chỉ một câu nói ngắn ngủi của Trụ Thiên Thần Đế, họ đã nghe ra được nỗi bi thương sâu sắc, tất cả đều vì vậy mà cau chặt mày, trong lòng đột nhiên nặng trĩu... Có thể khiến Trụ Thiên Thần Đế như thế, sao họ lại không tưởng tượng được, những lời sau đó của ngài và đại sự hôm nay chắc chắn không hề tầm thường.
- Bốn năm trước, lão hủ lấy tiên đoán của Thiên Cơ làm chỉ dẫn, công khai sự tồn tại của vết nứt đỏ thẫm trên vách tường Hỗn Độn, cũng nhấn mạnh rằng, sự xuất hiện của vết nứt đỏ thẫm rất có khả năng đi kèm với một đại kiếp nạn hạo thế. Mà thật ra...
Trụ Thiên Thần Đế hơi ngừng lại, giọng nói càng thêm trầm trọng:
- Thật ra, cách nói “kiếp nạn”, không chỉ đến từ tiên đoán của Thiên Cơ, mà đến từ... Thần linh Trụ Thiên!
Ong --
Khí tức của Phong Thần Đài rung chuyển rất nhỏ... nhưng chính sự rung chuyển rất nhỏ này lại khiến không gian ngàn dặm chấn động một trận.
Thần linh Trụ Thiên, cũng chính là châu linh của Trụ Thiên Châu!
- Trận Đại hội Huyền Thần dùng để lựa chọn những thiên tài tuyệt đỉnh trong thế hệ trẻ Đông Vực kia cũng là ý của Thần linh Trụ Thiên. Chắc trong lòng các vị đã sớm biết, “Trụ Thiên ba ngàn năm” loại thời gian thần tích kia không phải là điều Trụ Thiên Thần Giới ta có thể quyết định.
Trong lòng các cường giả cấp bậc tối cao quả thực đều biết rõ điểm này. Bởi vì sau khi Trụ Thiên Châu hiện thế, chỉ từng có một chủ nhân, đó chính là Trụ Thiên Thái Tổ! Sau khi Trụ Thiên Thái Tổ quy tiên, Trụ Thiên Châu chỉ là cho Trụ Thiên giới sử dụng, chứ không phải nhận chủ. Loại thời gian thần tích “Trụ Thiên ba ngàn năm” này đủ để rút cạn thần lực hiện tại của Trụ Thiên Châu, cũng tự nhiên không phải do Trụ Thiên giới có thể quyết định.
- Khi đó, Thần linh Trụ Thiên cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ bất an đến từ vết nứt đỏ thẫm, nhưng cũng không biết đó là khí tức gì. Để ứng đối với kiếp nạn chưa rõ, ngài liền quyết định dùng “Trụ Thiên ba ngàn năm” để bồi dưỡng ra một lứa sức mạnh cường đại. Tuy rằng đó có lẽ chỉ như muối bỏ biển, nhưng dù sao cũng là một phần hy vọng... một phần hy vọng có khả năng ẩn chứa hoặc tạo nên một kỳ tích nào đó không thể lường trước.
- Nhưng mà, ngay sau Đại hội Huyền Thần, Thần linh Trụ Thiên cuối cùng cũng hiểu rõ khí tức mà vết nứt đỏ thẫm phóng thích ra rốt cuộc là cái gì... cũng vì vậy mà đoán được “chân tướng” vô cùng đáng sợ này.
Trụ Thiên Thần Đế nói tới đây, thở ra một hơi thật dài.
Thiên Diệp Phạm Thiên nhíu mày nói:
- Sau Đại hội Huyền Thần? Nói như vậy, chân tướng về vết nứt đỏ thẫm, bốn năm trước ngài đã biết? Vậy tại sao ngài lại im lặng không nói, lại ém nhẹm cho đến tận hôm nay?