Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1452: CHƯƠNG 1450: MA ĐẾ LÂM THẾ (THƯỢNG)

Lời của Phạm Thiên Thần Đế cũng chính là suy nghĩ của tất cả mọi người.

Nếu đã sớm biết chân tướng, vì sao không công bố sớm hơn để mọi người kịp thời chuẩn bị và bàn bạc đối sách?

Trụ Thiên Thần Đế thở dài nói:

- Bởi vì, đây là một chân tướng mà một khi để lộ ra ngoài dù chỉ một chút, cũng sẽ gây nên náo động kinh thiên.

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả các Thần Đế đều biến đổi.

Vân Triệt thu liễm tâm thần, yên lặng lắng nghe. Tại đây, chỉ có hắn và Mộc Huyền Âm mới thật sự hiểu rõ những lời này của Trụ Thiên Thần Đế nặng nề đến mức nào.

- Trụ Thiên, mời nói rõ ràng.

Long Hoàng trầm giọng nói, hắn nhìn bốn phía:

- Những người có mặt hôm nay đều là chúa tể một phương, tuyệt đối sẽ không có ai để lọt ra ngoài nửa lời.

Trụ Thiên Thần Đế ngẩng đầu nhìn trời, trầm giọng nói:

- Chân tướng về vết nứt đỏ thẫm phải ngược dòng đến thời đại Chư Thần. Thời điểm ấy đã thuộc về hậu kỳ của thời đại Chư Thần, nhưng vẫn vô cùng xa xôi so với hiện tại.

- Năm đó, đế vương tối cao của Thần tộc, Tru Thiên Thần Đế đứng đầu Tứ Đại Sáng Thế Thần, đã lấy mảnh vỡ của Thủy Tổ Thần Quyết làm mồi nhử, dẫn Kiếp Thiên Ma Đế, một trong Tứ Đại Ma Đế của Ma tộc, đến cực đông Hỗn Độn. Sau đó, ngài ấy tế xuất thần khí hạng nhất Hỗn Độn là Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm, một kiếm chém mở vách tường Hỗn Độn, đánh bay Kiếp Thiên Ma Đế cùng Kiếp Thiên Ma Tộc vào trong lỗ hổng không gian, trục xuất bọn họ ra khỏi thế giới Hỗn Độn...

Giọng nói như chuông đồng, lay động tâm hồn, nhưng lại bị kết giới cách âm bên cạnh khu vực Phong Thần Đài hoàn toàn ngăn cách, không truyền ra một chút nào.

Dự tính của Vân Triệt không sai, lúc công bố chân tướng, Trụ Thiên Thần Đế và Băng Hoàng Thần Linh đều giống nhau, đều lấy thời điểm Tru Thiên Thần Đế trục xuất Kiếp Thiên Ma Đế ở thời đại viễn cổ làm khởi điểm.

Đó là khởi nguyên của cuộc ác chiến Thần Ma chân chính, cũng là căn nguyên thật sự của kiếp nạn đỏ thẫm!

Đoạn lịch sử này đều được ghi chép lại rất kỹ càng trong rất nhiều điển tịch từ thời thượng cổ để lại, mọi người ở đây đều biết rõ. Bọn họ nghi hoặc vì sao Trụ Thiên Thần Đế lại đề cập đến chuyện thượng cổ này, nhưng đều ngưng thần lắng nghe, không một ai đặt câu hỏi.

- Hành động năm đó của Tru Thiên Thần Đế là vì ngài ấy căm ghét ma tộc như kẻ thù, càng không thể chấp nhận được việc một trong những mảnh vỡ của Thủy Tổ Thần Quyết lại rơi vào tay Ma tộc. Thủ đoạn này tuy có phần “ti tiện”, nhưng thân là đế vương của Thần tộc, khi đối mặt với đế vương của Ma tộc thì bất cứ thủ đoạn nào cũng không hề quá đáng. Vì vậy, trong Thần tộc cũng không có lời khiển trách nào, chỉ có Nguyên Tố Sáng Thế Thần nổi giận mà dẫn tới một trận chiến...

Trụ Thiên Thần Đế kỹ càng thuật lại đoạn lịch sử mà dù là thời viễn cổ hay đương thời đều biết rõ, sau đó giọng nói đột nhiên thay đổi:

- Những điều này, tin rằng chư vị ngồi đây đều đã sớm biết. Nhưng mà... đoạn quá khứ này, cho dù là bây giờ hay ở thời đại viễn cổ, hiểu biết của chúng sinh cũng chỉ là một lớp vỏ giả dối, sau lưng nó còn ẩn giấu một chân tướng khác.

- Một chân tướng mà ở thời đại xa xưa chỉ có các Sáng Thế Thần và Trụ Thiên Thần Linh mới biết được.

Câu nói này không thể nghi ngờ đã lập tức treo cao trái tim của mọi người lên.

Chỉ có Sáng Thế Thần và Trụ Thiên Thần Linh biết được... điều này có nghĩa là, lời Trụ Thiên Thần Đế sắp nói ra là một bí mật động trời mà ngay cả Chư Thần thượng cổ cũng không hề hay biết, một bí mật mà ngay cả ở thời đại kia cũng phải mang theo xuống mồ!

- Sở dĩ Tru Thiên Thần Đế sử dụng thủ đoạn như vậy với Kiếp Thiên Ma Đế, sở dĩ Nguyên Tố Sáng Thế Thần giao chiến với Tru Thiên Thần Đế, là vì giữa hai tộc Thần Ma đã sớm phát sinh một cấm kỵ liên quan đến cấp bậc tối cao -- Nguyên Tố Sáng Thế Thần và Kiếp Thiên Ma Đế đã nảy sinh tình cảm, kết hợp với nhau.

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh hãi.

- Ở thời đại đó, cho dù ở giai đoạn nào, Thần tộc và Ma tộc đều đối nghịch và bài xích lẫn nhau, hai tộc nước lửa không dung, cuối cùng thậm chí liều mạng đến mức gần như diệt tộc. Nhưng Sáng Thế Thần và Ma Đế, lần lượt là những tồn tại tối cao của hai tộc... lại có thể phát sinh chuyện như vậy sao?

Thanh Long Đế của Tây Vực nói.

Nàng khó có thể tin nổi lời Trụ Thiên Thần Đế nói, tất cả mọi người đều khó có thể tin.

Trụ Thiên Thần Đế trầm giọng nói:

- Điều này quả thật khiến người ta khó có thể tin được, ở thời đại đó có lẽ còn khó tin hơn nữa. Nhưng đây là sự thật. Một sự thật đã xúc phạm và xé toạc cấm kỵ. Chính vì sự thật xé toạc cấm kỵ này, hơn nữa còn liên quan đến Sáng Thế Thần, Tru Thiên Thần Đế mới không tiếc làm ra hành động kinh thế kia... Cũng chính điều đó đã dẫn đến một chuỗi hậu họa mà ngay cả ngài ấy cũng không ngờ tới, kéo dài mãi cho đến tận kiếp này.

- Sau đó Nguyên Tố Sáng Thế Thần đã từ bỏ danh xưng Sáng Thế Thần, tự phong là Tà Thần, lánh đời không ra, cũng vì nguyên nhân này.

Đây là bí mật thượng cổ mà ngay cả ở thời thượng cổ cũng bị che giấu, từng chữ đều kinh tâm động phách. Nhưng đây lại do chính miệng Trụ Thiên Thần Đế nói ra, mà người báo cho Trụ Thiên Thần Đế biết chính là Trụ Thiên Thần Linh!

Là một Huyền Thiên Chí Bảo từng bầu bạn bên cạnh Trật Tự Sáng Thế Thần năm đó, nó quả thật có đủ tư cách để biết được những bí mật sâu kín của thời đại ấy.

- Cho dù tất cả đều là sự thật, thì có liên quan gì đến vết nứt đỏ thẫm mà hôm nay chúng ta đang bàn luận chứ?

Thương Thích Thiên lên tiếng nói.

Trụ Thiên Thần Đế liếc nhìn hắn, tiếp tục nói:

- Hậu kỳ của cuộc ác chiến Thần Ma, hai tộc đều điêu linh, mà nguyên nhân dẫn đến hai tộc gần như diệt vong là do Tà Anh Vạn Kiếp Luân sau khi thoát khỏi phong ấn đã phóng thích ra ma độc diệt thế “Vạn Kiếp Vô Sinh”.

Vạn Kiếp Vô Sinh... cái tên đáng sợ đã hủy diệt hai tộc Thần Ma này, cho đến hôm nay vẫn được người người biết đến, nghe thấy mà kinh hãi.

- Lúc Vạn Kiếp Vô Sinh được phóng thích, nó đã phong tỏa tất cả khí tức mệnh hồn của Thần và Ma, không một Thần Ma nào có chỗ trốn. Nhưng mà, lại có một món chí bảo dù đối mặt với “Vạn Kiếp Vô Sinh” cũng có thể dễ dàng thoát đi. Đó chính là... Huyền Thiên Chí Bảo Càn Khôn Thứ!

- Mà theo lời Trụ Thiên Thần Linh, ở thời đại kia, nguyên chủ của Càn Khôn Thứ chính là Nguyên Tố Sáng Thế Thần... cũng là Tà Thần sau này.

- Nhưng mà! Trong kiếp nạn diệt thế cuối cùng, Tà Thần lại cũng thân trúng độc Vạn Kiếp Vô Sinh, cuối cùng ngã xuống.

- Trong những năm tháng sau thời đại Chư Thần, Trụ Thiên Thần Linh luôn luôn nghi hoặc một chuyện, đó chính là vì sao Tà Thần sở hữu Càn Khôn Thứ lại cũng trúng phải Vạn Kiếp Vô Sinh.

- Cho đến bốn năm trước, nó mới biết được đáp án... Đáp án gắn liền với sự xuất hiện của vết nứt đỏ thẫm.

- Rốt cuộc là cái gì?

Hai mắt Nam Minh Thần Đế nheo lại, ngay cả hắn cũng không nhịn được lên tiếng đặt câu hỏi.

Lời của Trụ Thiên Thần Đế càng ngày càng mơ hồ, cũng treo ngược trái tim của mọi người càng cao.

Có lẽ người bình tĩnh nhất ngược lại là Vân Triệt, người có tu vi thấp nhất ở đây.

Không khác với dự đoán của Băng Hoàng Thần Linh, bởi vì sự tồn tại của Trụ Thiên Châu, theo khí tức đỏ thẫm càng lúc càng thêm rõ ràng, Trụ Thiên Châu đã cảm giác được sự tồn tại của Càn Khôn Thứ, từ đó biết được chân tướng đáng sợ này.

Nhưng mà có lẽ Trụ Thiên Châu cũng không biết rằng Tà Thần đã để lại truyền thừa bản mệnh. Có lẽ nó mơ hồ biết được Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế có một nữ nhi, nhưng tuyệt đối sẽ không biết được vận mệnh sau này của nữ nhi họ, cùng với chuyện “các nàng” vẫn còn tồn tại ở trên đời này.

- Vết nứt đỏ thẫm ở cực đông Hỗn Độn phóng thích ra chính là... khí tức của Càn Khôn Thứ!

Câu nói này của Trụ Thiên Thần Đế vừa ra, tất cả mọi người đều mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhất thời khó có thể phản ứng kịp.

- Càn Khôn Thứ là chí bảo có sức mạnh không gian cường đại nhất trên đời này. Lực lượng không gian mạnh mẽ đó không phải là thứ chúng ta có thể tưởng tượng được. Trụ Thiên Thần Linh đã đích thân nói, với lực lượng không gian cường đại của Càn Khôn Thứ, có lẽ, ở bên ngoài Hỗn Độn, nó vẫn đủ sức để mở ra một không gian, khiến sinh linh có thể tồn tại lâu dài.

Trụ Thiên Thần Đế nói xong, cuối cùng có người kịch liệt thay đổi sắc mặt. Nguyệt Thần Đế đứng dậy, hai hàng chân mày ngưng tụ lại sự kinh hãi sâu sắc:

- Chẳng lẽ... là...

Trụ Thiên Thần Đế thở dài một hơi:

- Haiz... Tà Thần không thể thoát khỏi kiếp nạn diệt thế, điều đó cho thấy vào thời điểm kia, Càn Khôn Thứ rất có khả năng đã không còn ở trên người ngài ấy.

- Càn Khôn Thứ là một Huyền Thiên Chí Bảo bậc này, sở hữu thần lực không gian tối cao đồng thời cũng có lực lượng bảo mệnh mạnh nhất. Nếu như ngài ấy muốn trao nó cho người khác, thì chỉ có thể là người thân cận nhất, thương yêu nhất. Như vậy... sẽ là ai chứ?

Trụ Thiên Thần Đế nói tới đây, đáp án kia, cái tên kia giống như một ma chú, rõ ràng hiện lên trong đầu mọi người.

Trụ Thiên Thần Đế tiếp tục nói:

- Lúc này, khí tức của Càn Khôn Thứ lại đến từ vết nứt đỏ thẫm... đến từ bên ngoài Hỗn Độn!

- Tại sao nó lại ở bên ngoài Hỗn Độn? Là ai đã mang nó ra ngoài Hỗn Độn?

- Mà tất cả những điều này, đều chỉ có một cái tên phù hợp, phù hợp đến mức làm cho người ta không rét mà run.

Giọng nói của hắn thoáng dừng lại, sau đó nói ra đáp án chính xác khiến mọi người không rét mà run:

- Kiếp... Thiên... Ma... Đế!

Không gian trên Phong Thần Đài trong khoảnh khắc như bị đóng băng, rồi lại run rẩy kịch liệt trong sự tĩnh lặng đáng sợ... run rẩy đến mức tưởng chừng sắp sụp đổ.

- Chẳng lẽ... bên ngoài vết nứt đỏ thẫm... là... Kiếp Thiên Ma Đế!?

Những lời này đến từ Phạm Thiên Thần Đế! Thân là Thần Đế hạng nhất Đông Vực, một câu nói ngắn ngủi, nhưng giọng hắn cũng có phần lắp bắp.

Giống như chính hắn cũng không dám tin tưởng từng lời mình vừa nói ra.

Không có ai nói tiếp, vẻ kinh hãi hiện lên trên mặt tất cả bọn họ, tất cả đều nhìn Trụ Thiên Thần Đế, chờ đợi câu trả lời của ngài.

- Lực lượng của Càn Khôn Thứ, ở thời đại thượng cổ đều hiếm khi hiện thế, những ghi chép về nó lại càng không rõ ràng. Mà Trụ Thiên Thần Linh nói cho lão hủ, lúc thứ nguyên thần lực của Càn Khôn Thứ hoàn toàn bộc phát, nó sẽ có màu đỏ thẫm nồng đậm như máu!

- Bốn năm trước, khi lần đầu tiên phát hiện ra, Trụ Thiên Thần Linh vẫn còn một tia may mắn. Nhưng trong bốn năm này, khí tức của Càn Khôn Thứ càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng, rõ ràng đến mức không còn sót lại bất kỳ tia hy vọng hão huyền nào. Mà những năm gần đây, Đông Thần Vực của chúng ta đột nhiên bùng nổ huyền thú náo động, phạm vi càng lúc càng lớn, cấp bậc huyền thú chịu ảnh hưởng cũng càng ngày càng cao. Có thể tạo thành ảnh hưởng như thế, vốn không phải là lực lượng tồn tại ở đời này.

Ánh mắt của Trụ Thiên Thần Đế quét nhìn bốn phía. Trên Phong Thần Đài, những cường giả chí tôn ngạo thị thiên hạ này, những chúa tể một phương này, bên trong tròng mắt của họ đều là vẻ kinh hãi rung chuyển sâu sắc... giống như năm đó khi chính ngài biết được “chân tướng” này.

Nhưng mà cho đến hôm nay, ngài không thể không vạch trần hoàn toàn chân tướng vô cùng đáng sợ, vô cùng tàn khốc kia:

- Năm đó, khi Tà Thần còn là Nguyên Tố Sáng Thế Thần, đã trao Càn Khôn Thứ cho Kiếp Thiên Ma Đế. Mà Kiếp Thiên Ma Đế bị Tru Thiên Thần Đế trục xuất ra ngoài Hỗn Độn, đã dựa vào lực lượng của Càn Khôn Thứ để sinh tồn bên ngoài Hỗn Độn cùng với tộc nhân bị trục xuất theo nàng. Cũng chính vì vậy mà họ đã tránh thoát khỏi kiếp nạn ác chiến Thần Ma và “Vạn Kiếp Vô Sinh”.

- Trên đời có thể phá vỡ được vách tường Hỗn Độn chỉ có Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Nhưng vẫn còn một chí bảo có thể can thiệp lên vách tường Hỗn Độn, đó chính là Càn Khôn Thứ sở hữu thứ nguyên thần lực cực hạn!

- Mấy trăm vạn năm đã trôi qua. Dựa vào thứ nguyên thần lực của Càn Khôn Thứ... Kiếp Thiên Ma Đế và rất nhiều Ma Thần mà nàng dẫn dắt, cuối cùng cũng sắp trở về!

Mấy trăm vạn năm, đối với tuổi thọ của Chân Thần và Chân Ma mà nói, cũng không phải là một quãng thời gian quá dài.

Sắc mặt của mọi người đều thay đổi, Phong Thần Đài thật lâu không có người lên tiếng.

Một Hoàng hai Đế của Tây Thần Vực, hai Thần Đế của Nam Vực... tuy rằng họ rất coi trọng sự tồn tại của vết nứt đỏ thẫm nhưng vẫn chưa đến mức quá mức xem trọng, bởi vì đây dù sao cũng là chuyện phát sinh ở Đông Thần Vực, có lẽ không ảnh hưởng đến thần vực của họ. Mà lúc này, ánh mắt của họ đã không còn lạnh nhạt như lúc trước, mà trầm trọng đến làm cho người ta sợ hãi.

Đây không thể nghi ngờ là tin tức đáng sợ nhất mà đời này họ từng nghe được.

Trớ trêu thay, người nói ra những lời này lại đến từ Trụ Thiên Thần Đế của Đông Thần Vực... Không, là người đức cao vọng trọng nhất, sẽ không bao giờ nói bừa nhất trong toàn cõi Thần Giới!

Yên tĩnh, một sự yên tĩnh đáng sợ.

Trong một tình huống long trọng gần như toàn là các đại lão Thần Chủ, tất cả động tĩnh lại chỉ là tiếng trái tim đập kinh hoàng và tiếng hít vào những ngụm khí lạnh.

Bên cạnh Trụ Thiên Thần Đế, tất cả các Thủ Hộ Giả cũng đều đầy mặt kinh hãi, bởi vì ngay cả họ cũng đến hôm nay mới biết được tất cả.

Đến giờ phút này họ đã hoàn toàn rõ ràng vì sao Trụ Thiên Thần Đế đã sớm biết tất cả, nhưng lại trước sau không hề hé lộ chút nào.

Ngay cả họ sau khi nghe được đều kinh hãi đến mức độ này, nếu như tin tức này truyền ra... sẽ dẫn đến khủng hoảng và náo động lớn đến mức nào, vốn không cách nào tưởng tượng được.

Long Hoàng đứng dậy, trầm giọng nói:

- Trụ Thiên, lời nói hôm nay của ngươi, có thể tin được mấy phần?

Trụ Thiên Thần Đế nói:

- Lão hủ kế thừa chí nguyện Trụ Thiên, cả đời không dám nói lời vô căn cứ, huống chi là đại sự như thế này. Lời lão hủ nói... không có may mắn nào khác.

Yên tĩnh, một sự yên tĩnh càng thêm đáng sợ.

Nếu như tất cả thật sự xảy ra, nếu như một Ma Đế thượng cổ lâm thế, điều đó sẽ có ý nghĩa như thế nào...

- Nếu như thế... có kế sách ứng đối nào không?

Long Hoàng nói.

Trụ Thiên Thần Đế thở dài một hơi, ánh mắt trở nên đặc biệt âm u, giọng điệu cũng nặng nề thêm vài phần:

- Nếu là cường địch họa thế như Tà Anh, có thể tập hợp lực lượng của các giới, lực lượng không đủ thì có thể dùng trí. Nếu là thiên tai, cũng có thể hợp lực mà chống đỡ... Nhưng mà, lực lượng ở cấp bậc Ma Đế thượng cổ kia, nếu như thật sự lâm thế, thì đó không phải là bất cứ lực lượng nào của đương thời có thể chống lại. Mưu kế, thủ đoạn, ở trước mặt lực lượng cấp bậc Ma Đế và Chân Ma kia, càng chỉ là trò đùa vô vị.

Lời nói của Trụ Thiên Thần Đế, từng câu tàn khốc. Mà những người ngồi ở đây, với cấp bậc của họ, đều rõ ràng hiểu được khái niệm lực lượng Chân Thần là như thế nào... đó là một cấp bậc thần thoại mà phàm linh bọn họ vĩnh viễn ngay cả chạm đến cũng không thể. Họ rất rõ ràng, lời Trụ Thiên Thần Đế nói tuyệt đối không có nửa chữ khoa trương.

- Bị tính kế, bị trục xuất mấy trăm vạn năm, thế giới bên ngoài Hỗn Độn, cho dù có không gian do Càn Khôn Thứ mở ra, cũng tất nhiên là một thế giới xơ xác, thiếu thốn, tàn khốc. Lúc họ trở về sẽ mang theo oán hận và thù hận đã tích lũy mấy trăm vạn năm. Hơn nữa họ vốn chính là Ma, trời sinh tính tình tàn bạo đáng sợ...

- Khi vết nứt đỏ thẫm hoàn toàn vỡ nát, đó là lúc Ma Thần quay về Hỗn Độn, giáng xuống sẽ là một trận... kiếp nạn bao trùm cả thế gian.

Bi thương và tuyệt vọng... những cảm xúc này theo lời nói của Trụ Thiên Thần Đế giống như ôn dịch truyền tới chỗ sâu trong linh hồn mỗi một người.

Sau khi thành Thần Chủ, họ đều đã dần dần quên mất sợ hãi là như thế nào, tuyệt vọng là như thế nào. Bởi vì họ đã đứng ở đỉnh cao lực lượng của đương thời, nhìn xuống vạn linh thế gian, trở thành chúa tể đứng đầu... Đây cũng là lý do vì sao họ được gọi là “Thần Chủ”.

Mà khi họ biết được trên thế giới này sẽ lập tức giáng xuống một lực lượng đủ để dễ dàng xóa sổ họ, sự kinh hãi và sợ hãi của họ, thậm chí còn hơn cả phàm linh.

Toàn bộ tâm thần của Nguyệt Thần Đế đều luôn chú ý đến Vân Triệt. Khi tất cả các Thần Chủ, Thần Đế đều khiếp sợ khó yên, hắn trái lại lại tỏ ra lạnh nhạt quá đáng. Nàng suy nghĩ ngắn ngủi, đứng lên nói:

- Trụ Thiên Thần Đế, những năm gần đây ngài tập hợp lực lượng Đông Vực, xây dựng thứ nguyên đại trận thông đến cực đông Hỗn Độn, hôm nay lại tập hợp chúng ta ở đây... thật sự không có kế sách ứng đối nào sao?

Trụ Thiên Thần Đế chua xót lắc đầu:

- Chẳng qua chỉ là sự giãy giụa duy nhất có thể làm, cùng với... một chút hy vọng cực kỳ bé nhỏ.

- Hy vọng gì?

Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi nói:

- Thứ nhất, cầu nguyện lực lượng của Ma Đế và các Ma Thần sau khi trải qua mấy trăm vạn năm ngoài Hỗn Độn đã suy giảm đi, suy giảm đến mức độ chúng ta có thể miễn cưỡng chống lại, ngăn cản họ bao trùm thế gian.

Hy vọng này xa vời đến mức vốn ngay cả “hy vọng” cũng không được tính là.

Trong đôi mắt u ám của Trụ Thiên Thần Đế cuối cùng lóe lên chút ánh sao:

- Thứ hai... tập hợp lực lượng của tất cả chúng ta, cố gắng phong kín vết nứt đỏ thẫm

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!