Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1453: CHƯƠNG 1451: MA ĐẾ LÂM THẾ (TRUNG)

Nửa câu đầu của Trụ Thiên Thần Đế còn có thể miễn cưỡng xem là hy vọng. Nhưng nửa câu sau... mọi người nghe xong lại cảm thấy như một trò cười.

Lấp kín... vết nứt đỏ rực?

Trước phản ứng của mọi người, Trụ Thiên Thần Đế không hề thấy lạ, hắn tiếp tục nói:

- Kể từ khi vết nứt trên Vách Tường Hỗn Độn bắt đầu xuất hiện, đã trôi qua rất nhiều năm. Những năm nay, vết nứt Hỗn Độn vẫn không ngừng mở rộng, ánh sáng đỏ rực ngày càng mãnh liệt, điều đó có nghĩa là trong suốt những năm này, Càn Khôn Thứ vẫn liên tục phóng thích thứ nguyên thần lực.

- Mà Càn Khôn Lực dùng để duy trì không gian độc lập bên ngoài Hỗn Độn vốn sẽ bị tiêu hao liên tục. Muốn cắn nát Vách Tường Hỗn Độn, Càn Khôn Thứ phải phóng thích thứ nguyên thần lực đến cực hạn, ánh sáng đỏ rực đậm đặc kia chính là minh chứng cho việc thứ nguyên thần lực đang được phóng thích toàn lực.

- Tuy không thể đoán được tốc độ hồi phục lực lượng của Càn Khôn Thứ trong môi trường ngoài Hỗn Độn, nhưng với việc toàn lực phóng thích liên tục nhiều năm như vậy, mạnh như Càn Khôn Thứ, đến hôm nay e rằng cũng đã gần cạn kiệt thiên lực.

Lời này khiến nội tâm nặng trĩu của mọi người lập tức lóe lên tia sáng, Phạm Thiên Thần Đế nói:

- Ý của ngươi là...

Trụ Thiên Thần Đế khẽ gật đầu:

- Không sai. Kết quả tốt nhất là trước khi Vách Tường Hỗn Độn hoàn toàn vỡ nát, lực lượng của Càn Khôn Thứ đã cạn kiệt. Như vậy, Vách Tường Hỗn Độn bị nứt ra sẽ nhanh chóng tự động phục hồi, trận kiếp nạn phủ đời này cũng tạm thời tiêu tan, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không tái diễn.

- Nhưng khả năng xảy ra tình huống này... là vô cùng nhỏ.

Giọng Trụ Thiên Thần Đế cao lên vài phần:

- Mà cái gọi là “Lấp kín vết nứt đỏ rực” chính là để khuếch đại khả năng “vô cùng nhỏ” này lên. Tập hợp lực lượng cấp bậc tối cao của toàn bộ Đông Thần Vực, lại có thêm các vị Thần Đế của Tây Thần Vực và Nam Thần Vực tương trợ, dưới sự liên thủ này, cho dù đối mặt với Vách Tường Hỗn Độn và Càn Khôn Thứ, đó cũng là một luồng sức mạnh vô cùng khổng lồ, đủ để tạo thành một chút can thiệp, làm chậm lại thời gian Càn Khôn Thứ phá vỡ Vách Tường Hỗn Độn.

- Trong tình trạng lực lượng của Càn Khôn Thứ chắc hẳn đã gần cạn kiệt, một chút can thiệp kéo dài này có lẽ sẽ có khả năng... trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập lạc đà.

- Đây cũng là nỗ lực và sự giãy giụa duy nhất mà chúng ta có thể làm khi đối mặt với trận kiếp nạn này.

Nguyên nhân... chân tướng... kiếp nạn... hy vọng... giãy giụa.

Tất cả những điều này, Trụ Thiên Thần Đế đã nói rõ ràng từng điều một.

Không khí trên Phong Thần Đài lúc này nặng trĩu, ngột ngạt.

Đến giờ phút này, mọi người đã hoàn toàn hiểu rõ vì sao Trụ Thiên Giới lại phải cố công tập hợp lực lượng của Đông Thần Vực để xây dựng nên một thứ nguyên đại trận xuyên qua gần nửa Hỗn Độn.

Thánh Vũ Giới Vương Lạc Thượng Trần nói:

- Chúng ta hiểu rồi. Vậy thì, khi nào sẽ “Lấp kín vết nứt Hỗn Độn”?

- Hôm nay, ngay bây giờ.

Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi nói.

- Ngay bây giờ?

Mọi người đều kinh ngạc.

Trụ Thiên Thần Đế nhìn bốn phía, thở dài:

- Không sai. Như vậy quả thực quá đột ngột. Nhưng chuyện này tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, cho nên không thể báo trước. Khi thứ nguyên đại trận cuối cùng hoàn thành, lão hủ đã vội vàng định ra kỳ hạn là hôm nay.

Trụ Thiên Thần Đế quay đầu, nhìn về phía đông:

- Hơn nữa... Trụ Thiên Thần Linh đã báo cho biết, khí tức của Càn Khôn Thứ đã rõ ràng đến mức khiến nó run rẩy, điều đó có nghĩa là Vách Tường Hỗn Độn đã đến trạng thái có thể nứt toác ra “bất cứ lúc nào”, không thể trì hoãn hay do dự thêm nữa.

Long Hoàng đứng dậy, giọng trầm như biển cả:

- Đã như vậy, không cần nhiều lời vô ích nữa! Bây giờ lên đường đi lấp vết nứt đỏ rực!

Lời của Long Hoàng nặng tựa vạn quân, như tiếng chuông lớn kinh thiên vang vọng trong tâm hồn mọi người, cũng khiến họ bừng tỉnh, ào ào đứng dậy.

Nếu Ma Đế thượng cổ thật sự giáng thế, hậu quả sẽ ra sao, không ai dám tưởng tượng.

Trước Đại hội Trụ Thiên, họ đã có rất nhiều suy đoán về vết nứt đỏ rực.

Nhưng sau khi biết được chân tướng, kết quả còn đáng sợ hơn vạn lần so với dự tính tồi tệ nhất của họ.

Đó là một kiếp nạn phủ đời mà một khi bùng nổ, họ tuyệt đối không có bất kỳ sức mạnh nào để chống cự!

Kiếp nạn Tà Anh thời xa xưa cũng chỉ hủy diệt hai tộc Thần Ma, không hề liên lụy đến phàm nhân. Nhưng lần này, Ma Đế và Ma Thần mang theo mối hận thù mấy trăm vạn năm trở về... toàn bộ Hỗn Độn đều sẽ biến thành luyện ngục đáng sợ nhất!

Tập hợp sức mạnh của tất cả Thần Chủ để thử lấp kín vết nứt đỏ rực... Có lẽ hiệu quả vô cùng nhỏ nhoi, hy vọng xa vời mong manh, nhưng đúng như lời Trụ Thiên Thần Đế đã nói, đây là sự giãy giụa duy nhất mà họ có thể làm! Cũng là sự giãy giụa phải làm!

Và đã không thể do dự thêm một chút nào nữa!

- Được...

Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi gật đầu, khí tức của Phong Thần Đài, khí tức của toàn bộ Trụ Thiên Thần Giới cũng biến động dữ dội vào lúc này.

Không thêm một lời thừa thãi nào, ánh mắt hắn ngưng lại, gầm nhẹ:

- Thái Vũ, khai trận!

Tiếng hô vừa dứt, trên Phong Thần Đài nhất thời huyền quang ngập trời, một luồng thứ nguyên thần khí cường đại đến mức cả Thần Đế cũng phải kinh hãi mãnh liệt phóng thích. Dưới luồng khí tức thứ nguyên ấy, trung tâm Phong Thần Đài hiện ra một thứ nguyên đại trận rộng đến mười dặm, bạch quang mịt mù.

Một đầu của huyền trận này nằm trên Phong Thần Đài, còn đầu kia thì chạy thẳng đến cực đông Hỗn Độn.

Đây là thứ nguyên huyền trận mạnh nhất, vượt qua không gian xa xôi nhất trong lịch sử Thần Giới.

Huyền trận này ngưng tụ toàn bộ lực lượng của các Thượng vị Tinh Giới và Vương Giới của Đông Thần Vực, mà Trụ Thiên Thần Đế cùng mười lăm vị Thủ Hộ Giả bên cạnh hắn đều biết, Trụ Thiên Thần Giới vì nó mà gần như đã dốc cạn tất cả.

- Chư vị, mời trực tiếp vào trận.

Trụ Thiên Thần Đế giơ tay, thân hình lóe lên, đã đứng vào trong trận trước tiên.

Lập tức, trên Phong Thần Đài liên tục lóe lên quang ảnh, tất cả những Thần Chủ ngạo thế này đều tiến vào trong trận, không một ai do dự chần chừ... cũng không dám do dự chần chừ.

- Đi!

Mộc Huyền Âm dẫn Vân Triệt cùng tiến vào trong trận.

Nhất thời, một luồng khí tức không gian còn mênh mông hơn cả biển cả bao trùm lấy Vân Triệt.

Vừa thấy Vân Triệt, Thủy Thiên Hành trừng mắt, buột miệng nói:

- Sao ngươi cũng vào đây! Khí tức bên phía vết nứt đỏ rực tuyệt không tầm thường, rất có thể còn tràn ngập lực lượng từ ngoài Hỗn Độn. Đó không phải thứ ngươi có thể chịu đựng được, mau ra ngoài!

Vân Triệt còn chưa kịp trả lời, Mộc Huyền Âm đã lạnh lùng lên tiếng:

- Không cần. Ta sẽ che chở cho hắn.

- Con cũng sẽ bảo vệ tốt cho Vân Triệt ca ca.

Thủy Mị Âm nói ngay sau đó.

- Ờ...

Thủy Thiên Hành đành im lặng.

Vì sao Đại hội Trụ Thiên lần này chỉ cho phép Thần Chủ tham dự? Bởi vì chỉ có lực lượng ở cấp bậc này mới có khả năng tạo ra một chút can thiệp nhỏ nhoi đối với vết nứt đỏ rực. Thứ hai... gió lốc vũ trụ bên cạnh vết nứt đỏ rực, về cơ bản cũng chỉ có Thần Chủ mới có thể chống đỡ.

Rất nhiều người đều lộ vẻ kinh ngạc khi thấy Vân Triệt cũng vào trận, nhưng hiện giờ trong đầu tất cả mọi người đều là sự chấn động và hoảng sợ do “kiếp nạn phủ thế” và “Kiếp Thiên Ma Đế” mang lại, nào còn tâm tư để ý đến chuyện khác.

Tất cả mọi người đều đã vào trận, theo thứ nguyên đại trận khởi động, huyền quang chói lòa tận trời, mang theo lực lượng mạnh nhất tập hợp từ cả Đông Thần Vực cùng năm vị Thần Đế của Tây, Nam Thần Vực, biến mất trên Phong Thần Đài.

Trong quá trình “xuyên qua không gian” đáng kể này, không một ai nói lời nào.

Vốn dĩ mọi thứ đều yên ổn, đột nhiên một kiếp nạn diệt thế ập xuống đầu, đổi lại là ai thì tâm tính cũng sẽ sụp đổ.

Không biết đã xuyên qua bao lâu, Trụ Thiên Thần Đế ở phía trước vốn luôn nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt ra, thấp giọng nói:

- Đến rồi.

Thế giới trước mắt đột ngột thay đổi, biến thành một màu đỏ rực vô tận, kèm theo một luồng gió bão hủy diệt đáng sợ tuyệt luân ập thẳng vào mặt.

Tay của Mộc Huyền Âm trước sau vẫn không rời khỏi cánh tay Vân Triệt, ngay khoảnh khắc đầu tiên, một luồng sức mạnh đã bao phủ chặt chẽ lên người Vân Triệt, nhanh chóng che chở hắn vào trong.

Nơi này là rìa cực đông của Hỗn Độn.

Khi vừa đến, đừng nói là Vân Triệt, ngay cả một đám Thần Chủ cũng đều kinh hãi. Gió lốc vũ trụ đột ngột ập tới khiến hơn phân nửa Thần Chủ bị đánh cho lảo đảo, hồi lâu sau mới miễn cưỡng ổn định lại.

Tu vi tiến vào Thần Đạo, cho dù là Thần Nguyên Cảnh cấp thấp nhất cũng có thể sinh tồn và ngao du trong không gian vũ trụ. Mà loại gió lốc vũ trụ thiên tai đáng sợ này cực kỳ hiếm khi tự động xuất hiện, bởi vì cấp bậc này... cũng chỉ có thể xuất hiện thoáng chốc khi các Thần Chủ cấp cao giao thủ.

Nhưng nơi này lại tràn ngập gió lốc vũ trụ, không gian nơi này, tất cả mọi thứ ở nơi này, mỗi một khoảnh khắc đều bị phá hủy và nghiền nát... Dưới hoàn cảnh như vậy, cho dù mạnh như Thần Quân cũng khó có thể chống đỡ lâu dài.

- A... lại có nơi đáng sợ như vậy.

Thủy Mị Âm khởi động Lưu Quang Hộ Tráo, kinh hãi nói.

Thủy Thiên Hành nói:

- Trước đây nơi này không phải như thế. Vì ở rìa Hỗn Độn, nơi này vốn là nơi yên bình nhất. Hiện giờ lại toàn là gió lốc vũ trụ, nhất định có liên quan đến vết nứt đỏ rực. Rất có thể là do khí tức từ ngoài Hỗn Độn tràn vào qua vết nứt mà sinh ra.

Bên ngoài Hỗn Độn là khí tức hủy diệt, tràn vào đây tự nhiên cũng là khí tức hủy diệt.

Vết nứt chưa hoàn toàn rách ra mà khí tức bên ngoài tràn vào chỉ có một chút đã tạo nên gió lốc vũ trụ khổng lồ và đáng sợ như thế... Thế giới bên ngoài Hỗn Độn khủng bố đến mức nào, không cách nào tưởng tượng nổi.

Mà đáng sợ hơn cả gió lốc vũ trụ chính là vết tích đỏ rực kia!

Vách Tường Hỗn Độn... một sự tồn tại có màu sắc không thể hình dung, trạng thái không thể hình dung, càng không thể hình dung, nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng nó đang ở đó. Mà một đường quang mang màu đỏ rực đang khắc sâu trên đó, nứt ra mấy trăm dặm... hoặc ngàn dặm... hoặc còn dài hơn.

Ánh sáng đỏ rực từ vết nứt chiếu rọi lên người một đám Thần Chủ, lại xuyên qua người họ mà không hề bị cản trở hay suy giảm chút nào. Mà tất cả mọi người ở đây đều biết rõ, chính một tia sáng đỏ này đã xuyên thấu gần một nửa Hỗn Độn, ở Đông Thần Vực cũng có thể nhìn thấy.

Ánh sáng này là thứ nguyên thần mang chỉ thuộc về Càn Khôn Thứ, không thể dùng lẽ thường để giải thích.

Trụ Thiên Thần Đế đứng ở phía trước, mắt nhìn vết nứt đỏ trên Vách Tường Hỗn Độn, râu tóc tung bay, trong mắt ngưng tụ sự nặng nề và quyết tuyệt không gì sánh được.

Các Thần Chủ cũng đi theo về phía trước, kiếp nạn ngay trước mắt, họ phải tập trung toàn bộ tâm trí, cho dù trước kia từng có hiềm khích thậm chí thù hận, vào giờ phút này cũng nên gạt bỏ hoàn toàn.

Chỉ có Mộc Huyền Âm nắm lấy Vân Triệt, vẫn luôn đứng yên tại chỗ.

Mà lúc này, một ánh mắt cũng rơi vào người Mộc Huyền Âm, không hề kiêng dè mà nhìn chăm chú hồi lâu.

Băng mi của Mộc Huyền Âm khẽ nhíu lại.

Chủ nhân của ánh mắt kia đã nở nụ cười:

- Ha ha, Đông Thần Vực quả thật là nơi sản sinh tuyệt sắc, không ngờ ngoài Ảnh Nhi và Nguyệt Thần Đế ra, lại vẫn còn tồn tại một nữ tử tao nhã diệu thế như vậy, e rằng đệ nhất mỹ nhân của Nam Thần Vực chúng ta nhìn thấy cũng phải hổ thẹn ba phần.

Vân Triệt nhìn về phía phát ra âm thanh, sau đó trong lòng chợt giật mình.

Rõ ràng là Nam Minh Thần Đế... Nam Vạn Sinh!

Nam Minh Thần Đế khép hờ hai mắt, ánh mắt nhìn Mộc Huyền Âm phóng ra thần quang sáng rực. Nhưng cuối cùng hắn vẫn còn ý thức được tình hình và hoàn cảnh, sau khi cười tà dị liền thu hồi ánh mắt, lại rơi vào người Vân Triệt:

- Ồ? Đây chẳng phải là món đồ chơi mà năm đó Ảnh Nhi coi trọng sao? Lại cũng dám đến nơi này, không sợ đột tử à?

Vân Triệt cười như không cười:

- Rốt cuộc ai mới là đồ chơi, ta nghĩ Nam Minh Thần Đế là người rõ hơn ai hết.

Đệ nhất Thần Đế Nam Vực lại chủ động nói chuyện với hắn... xem ra kẻ này thật sự coi trọng Thiên Diệp Ảnh Nhi đến cực điểm.

Ánh mắt Nam Minh Thần Đế nheo lại, sau đó bật cười:

- Hửm? Thú vị, thú vị, ha ha ha ha.

Hắn xoay người, ngân ảnh lóe lên, đã đứng ở phía trước nhất của vết nứt đỏ rực.

Mộc Huyền Âm khẽ trách:

- Không được nói bừa, hắn đáng sợ hơn ngươi nghĩ vạn lần.

- Đã biết.

Vân Triệt đáp, dường như có chút thất thần.

Trước vết nứt đỏ rực, Trụ Thiên Thần Đế trầm mặc hồi lâu mới cuối cùng xoay người lại, nói:

- Bắt đầu trực tiếp đi.

Long Hoàng gật đầu, trầm giọng nói:

- Sớm biết như thế, Long mỗ đã mang theo một đám Long Thần đến đây. Hôm nay có thể thử trước. Nếu có chút hiệu quả, Long mỗ sẽ lập tức truyền âm về Tây Vực, hiệu lệnh cường giả các giới đến đây.

- Nam Minh cũng sẽ như thế.

Nam Vạn Sinh mỉm cười nói.

- Ừm.

Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi gật đầu, hai tay đưa ra, huyền quang hiện động, một huyền trận có khí tức kỳ dị chậm rãi mở ra sau lưng hắn, hắn thong thả nói:

- Chư vị xin hãy đánh lực lượng vào trong trận... hành động lần này liên quan đến sinh tử tồn vong của đương thời, bất luận là ai cũng tuyệt đối không được có bất kỳ sự giữ lại nào.

- Về phần kết quả ra sao, chỉ có thể xem thiên mệnh.

Sự tình đến nước này, lời của Trụ Thiên Thần Đế vẫn mang theo sự u ám nặng nề.

Dù sao, đây không phải là kế sách ứng đối, mà là sự giãy giụa duy nhất khi không còn kế sách nào.

Theo giọng nói của hắn vừa dứt, huyền trận cũng hoàn toàn thành hình. Toàn bộ các Thần Chủ đều ánh mắt sáng quắc, huyền khí bắt đầu cuộn trào.

Nhưng đúng lúc này, thế giới đột nhiên tối sầm lại.

Gió lốc không gian cũng vào lúc này đột ngột ngừng lại.

Biến hóa bất thình lình khiến tất cả mọi người ngẩn ra, họ còn chưa kịp phản ứng, trên Vách Tường Hỗn Độn, vết nứt màu đỏ khổng lồ kia đang co rút lại cực nhanh, từ ngàn dặm thu lại còn mấy trăm dặm, lại trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi lui tới hơn mười dặm... cũng mang theo hồng mang vốn vô cùng đậm đặc cấp tốc tan đi.

- Đây... đây là sao?

Mười mấy dặm... vài dặm... trăm trượng... Vết nứt đỏ rực vẫn đang co rút lại, dần dần thu ngắn lại chỉ còn dài mấy trượng, trong suốt quá trình này, tất cả mọi người đều tỏ vẻ kinh hãi.

- Chẳng lẽ... chẳng lẽ...

Trụ Thiên Thần Đế thì thào một trận, sau đó trên mặt đột nhiên lộ vẻ mừng như điên, thất thanh kêu lên:

- Lực lượng của Càn Khôn Thứ đã tiêu hao hết

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!