Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1454: CHƯƠNG 1452: MA ĐẾ LÂM THẾ (HẠ)

Tiếng hô của Trụ Thiên Thần Đế vang lên bên tai mọi người, tựa như tiên âm.

Lực lượng của Càn Khôn Thứ đã cạn kiệt, mà Vách tường Hỗn Độn vẫn chưa hoàn toàn nứt toác. Một khi không còn lực lượng của Càn Khôn Thứ, Vách tường Hỗn Độn sẽ nhanh chóng khôi phục. Đợi đến khi lực lượng của Càn Khôn Thứ khôi phục đủ để phá vỡ Vách tường Hỗn Độn một lần nữa, không biết phải cần bao nhiêu năm tháng.

Thậm chí có khả năng các ma ở bên ngoài Hỗn Độn đã không chống đỡ được đến lần tiếp theo.

Mà đây chính là kết quả tốt nhất “gần như không thể xuất hiện” theo như lời Trụ Thiên Thần Đế nói lúc trước!

Sau khi còn lại hơn mười trượng, tốc độ co rút của vết nứt đỏ rực chậm lại, nhưng vẫn đang thu hẹp. Ánh mắt của mọi người đều dán chặt vào đó, quang hoa đỏ rực vốn nồng đậm đến đáng sợ đang cấp tốc ảm đạm đi trong mắt họ, giống như báo hiệu một trận nguy cơ còn chưa kịp bùng nổ đã tan biến.

- Xem ra, là trời phù hộ Đông Vực chúng ta.

Phạm Thiên Thần Đế nói.

- Không, là trời chiếu cố đương thời.

Tam Phạm Thần Thiên Diệp Vô Ai nói.

- Đúng là một phen hú vía.

Kỳ Lân Đế lắc đầu, trên gương mặt già nua lộ ra nụ cười.

Gió lốc vũ trụ ngừng lại, ánh sáng đỏ rực tan đi, tất cả đều đang chứng minh trận kiếp nạn này đã đi xa.

- Xem ra đã xuất hiện kết quả tốt nhất kia.

Mộc Huyền Âm nói, nàng cũng liên tục thở phào nhẹ nhõm.

Tất cả mọi người đều thả lỏng thần sắc, như trút được gánh nặng ngàn cân... nhưng chỉ có Vân Triệt, đôi mày của hắn vẫn nhíu chặt, chưa hề giãn ra.

Vân Triệt thấp giọng nói:

- Không, chỉ sợ không đơn giản như vậy. Băng Hoàng Thần Linh đã nói với ta, đây là một trận tai họa “nhất định bùng nổ”, hơn nữa không chỉ nói một lần. Với sự tồn tại của ngài ấy, ta không cho rằng ngài ấy sẽ nói bừa.

Mộc Huyền Âm: “...”

Vân Triệt nâng tay đặt lên ngực, hô hấp dần dần hỗn loạn:

- Hơn nữa... huyền mạch của ta... rung chuyển cực kỳ lợi hại, và... càng lúc càng kịch liệt.

Mười trượng... năm trượng... ba trượng... hai trượng...

Ánh sáng đỏ rực liên tiếp co lại, khoảnh khắc nó hoàn toàn biến mất, có lẽ sẽ chứng minh trận kiếp nạn này đã hoàn toàn được hóa giải.

Cuối cùng, hồng mang co rút lại đến khi chỉ còn một trượng, sau đó lại không tiếp tục biến mất mà đứng yên tại đó.

Sau đó, quang hoa đỏ rực bắt đầu rung động, rồi trong sự biến đổi chậm rãi đã xảy ra dị biến rõ rệt, từ nồng đậm dần dần trở nên trong suốt, tiếp theo lại mơ hồ trở nên ngày càng ngưng thực...

Từ ánh sáng, trong nháy mắt đã gần như hóa thành thực chất.

Vẻ kích động trên mặt Trụ Thiên Thần Đế bắt đầu rút đi, thay vào đó là sự nghi hoặc sâu sắc.

Cuối cùng, tại một khắc nào đó, quang hoa đỏ rực ngừng biến hóa.

Vết nứt đỏ rực biến mất, phía trước tầm mắt là một khối thủy tinh đỏ rực hình thoi dài chừng một trượng, được khảm trên Vách tường Hỗn Độn.

Sắc mặt Vân Triệt thay đổi... không chỉ huyền mạch, lúc này, trái tim hắn cũng đập lên điên cuồng, gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hắn há miệng định nói, lại đột nhiên phát hiện bản thân không thể thốt ra lời.

- Đây rốt cuộc là...

Trụ Thiên Thần Đế mở miệng, nhưng cổ họng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Mà thế giới, không biết từ lúc nào đã trở nên yên lặng đến đáng sợ.

Gió lốc vũ trụ hoàn toàn biến mất.

Huyền khí đang vận chuyển của các Thần Chủ dường như bị hư không vô hình nuốt chửng, biến mất không còn tăm hơi.

Ngôi sao ngừng xoay tròn và dao động...

Tất cả âm thanh, tất cả nguyên tố đều hoàn toàn tĩnh lặng...

Trật tự... pháp tắc... thiên đạo... toàn bộ biến mất.

Rầm!

Rầm!!

Thế giới tĩnh mịch, trong ánh mắt của mỗi một người không biết từ khi nào đã trợn đến lớn nhất, nhưng rất lâu không ai lên tiếng, cũng không ai có thể phát ra âm thanh. Thứ họ có thể nghe được chỉ là tiếng tim đập vô cùng nặng nề của chính mình.

Toàn bộ thế giới dường như đã hoàn toàn bị đóng băng.

Sự yên lặng như tờ này kéo dài rất lâu, cũng không có ai phá vỡ nó... cũng không cách nào phá vỡ.

Cuối cùng, không biết qua bao lâu, thế giới trong tầm mắt đã xuất hiện biến hóa.

Trong khối thủy tinh đỏ rực được khảm trên Vách tường Hỗn Độn chiếu ra một bóng dáng tối đen.

Bóng dáng của một người!

Bóng dáng trong khối thủy tinh đỏ rực càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng... Cuối cùng, tựa như phá vỡ bức tường ngăn cách của thứ nguyên, bóng người màu đen chậm rãi bước ra từ trong khối thủy tinh.

Tiếng tim đập hoàn toàn ngừng lại, rõ ràng có ánh sáng nhưng bọn họ lại giống như rơi vào không gian hắc ám vô tận... đó là một sự run rẩy và đè nén không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung.

Đây không phải là một bóng dáng cao lớn, một thân hắc y rách nát tả tơi, làn da lộ ra bên ngoài cùng gương mặt đều mang một màu xanh đen vô cùng đáng sợ, lại phủ kín những vết hằn chi chít đến cực điểm... Tựa như ác quỷ đã trải qua thiên đao vạn quả, bước ra từ chín tầng địa ngục.

Từ thân hình có thể mơ hồ nhận ra đây hẳn là một nữ tử. Trên người nàng bốc lên hắc khí u ám, ánh mắt nàng còn tăm tối hơn cả màn đêm sâu thẳm nhất. Trên tay nàng cầm một vật nhọn có hình dáng bình thường, trên mũi nhọn lấp lánh quang hoa đỏ ửng đã vô cùng ảm đạm.

Nhưng cho dù ảm đạm, chút quang mang đỏ rực trên mũi nhọn kia vẫn còn chói mắt hơn ánh sáng của bất kỳ ngôi sao nào.

Bàn tay tuyết trắng đang giữ trên cánh tay Vân Triệt chậm rãi siết chặt, run rẩy rất nhẹ... Hai mắt Vân Triệt trợn trừng, hàm răng cắn chặt, toàn thân như bị đóng băng trong không gian, không thể phát ra bất cứ âm thanh gì, không thể làm ra bất cứ động tác gì.

Đôi mắt của Trụ Thiên Thần Đế co rút lại như muốn nứt ra, toàn thân run rẩy đến gần như sụp đổ...

Bọn họ chưa bao giờ run rẩy như thế, sợ hãi như thế, tuyệt vọng như thế.

Đôi mắt hắc ám nhìn thẳng vào thế giới đã vì nàng mà đóng băng, lướt qua những sinh linh đến “nghênh đón” nàng, nàng chậm rãi nâng tay, chạm vào thế giới đã xa cách từ rất lâu...

- Mạt... Ách... lão... tặc... Kiếp Uyên ta... đã trở về!

Giọng nói của nàng khàn khàn đáng sợ hơn cả ác quỷ, như có vô số gai độc đâm vào linh hồn của mọi người.

Mà giọng nói tựa ác mộng tỉnh giấc đã giam cầm toàn bộ Hỗn Độn, không gian vắng lặng hồi lâu cuối cùng chấn động, ngôi sao xa xa một lần nữa bắt đầu chuyển động, nhưng toàn bộ đều chệch khỏi quỹ đạo vốn có.

Nguyên tố khôi phục sự sống và tồn tại, nhưng lại trở nên vô cùng bạo loạn... chúng không có ý thức, nhưng lại đang run rẩy vì sợ hãi.

Một trận gió lốc không gian quét tới, còn đáng sợ hơn cả gió lốc vũ trụ lúc nãy. Thần Đế ở phía trước, Thần Chủ ở phía sau, tất cả đều bị chấn động thần khu, bị cuốn bay ra xa. Hơn mười Thần Chủ thân thể nứt toác, toàn thân đẫm máu.

Mà nàng... từ đầu đến cuối ngay cả bước chân cũng không hề nhúc nhích, đó gần như chỉ là khí tức thay đổi khi nàng hiện thân.

Trụ Thiên Thần Đế hoảng hốt lùi lại, máu toàn thân như sôi lên điên cuồng, nhưng dòng máu sôi trào ấy lại lạnh như băng. Hắn ngước mắt nhìn về phía trước, miệng mấp máy mấy lần, cuối cùng mới phát ra âm thanh run rẩy sợ hãi nhất cả đời mình:

- Kiếp Thiên... Ma Đế!

Sợ hãi... nỗi sợ hãi không thể hình dung, giống như một con ác ma thức tỉnh, điên cuồng nảy sinh, bành trướng trong nơi sâu thẳm nhất tâm hồn của tất cả mọi người.

Chưa đầy nửa canh giờ trước, bọn họ mới biết được chân tướng về vết nứt đỏ rực. Bọn họ vốn còn chưa kịp hoàn hồn từ chân tướng đó, “Kiếp Thiên Ma Đế” trong miệng Trụ Thiên Thần Đế lại cứ thế... xuyên qua Hỗn Độn và thứ nguyên bên ngoài Hỗn Độn, hiện thân ngay trước mặt bọn họ.

Hiện thân ở thế giới này.

Đây là một cơn ác mộng tàn khốc và hoang đường đến nhường nào!

Đôi mắt hắc ám rơi vào người Trụ Thiên Thần Đế, chỉ trong một khoảnh khắc đã khiến hắn cảm thấy thân thể và linh hồn mình đều bị xé thành vô số mảnh nhỏ:

- Thần tộc bẩn thỉu, lại dám phái lũ phàm linh ti tiện các ngươi đến nghênh đón bản tôn!?

Nàng, một trong bốn Ma Đế của Ma tộc viễn cổ, Kiếp Thiên Ma Đế Kiếp Uyên, sau khi bị trục xuất ra ngoài Hỗn Độn mấy trăm vạn năm, cuối cùng đã quay về Hỗn Độn!

Chỉ là khí tức của thế giới này đã hoàn toàn thay đổi, trở nên đục ngầu không chịu nổi.

Nàng vốn tưởng rằng trong những năm Vách tường Hỗn Độn dị động này, sẽ khiến cho Thần tộc làm xong chuẩn bị đầy đủ để “nghênh đón” nàng trở về, không ngờ nghênh đón nàng lại chỉ là một đám phàm linh hèn mọn đến không chịu nổi!

Thủy Thiên Hành che chắn trước người hai nữ nhi, hai tay hắn nắm chặt, đôi mắt phủ kín tơ máu, kinh hãi muốn nứt ra.

- A... a... a...

Tiếng rên rỉ run rẩy tràn ra từ sâu trong cổ họng các Thượng vị Giới Vương... Uy áp không thể hình dung này, sự đè nén gần như muốn nghiền nát hoàn toàn thân thể và linh hồn bọn họ này, lần đầu tiên trong đời họ biết được thế nào là sợ hãi và tuyệt vọng chân chính.

Kiếp Thiên Ma Đế... Ma Đế thượng cổ chân chính!

Từ thời thượng cổ đã là tồn tại mạnh nhất, Ma Đế chí cao vô thượng còn hơn tất cả thần linh trong thần thoại truyền thuyết của đời này!

Ác mộng... Bọn họ ước gì đây là một cơn ác mộng.

Long Hoàng... chí tôn của Hỗn Độn đương thời, thân thể hắn cũng đang khẽ run, mỗi một đốt ngón tay đều trắng bệch.

Sợ hãi chân chính không phải là thứ mà ý chí có thể kháng cự. Uy áp đến từ một Ma Đế, chỉ trong nháy mắt đã có thể dễ dàng xé nát ý chí của bất kỳ phàm linh nào.

Kiếp nạn Ma Đế cuối cùng đã thật sự giáng xuống, hy vọng xa vời và kỳ tích đều không xuất hiện. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một sợi lông trên người Trụ Thiên Thần Đế đều đang run rẩy. Dù rằng hắn đã sớm có giác ngộ, còn có sự chuẩn bị tâm lý nhiều hơn người khác mấy năm, nhưng khi thật sự đối mặt, vẫn không chịu nổi như thế.

Không phải hắn quá yếu đuối, mà là Ma Đế hàng thế thật sự quá mức đáng sợ.

Đáng sợ đến mức vượt xa cực hạn mà linh hồn có thể thừa nhận.

Hắn cắn chặt đầu lưỡi, đau đớn và mùi máu tràn ngập khoang miệng giúp hắn gắng gượng khôi phục một chút tỉnh táo. Hắn ngẩng đầu, dùng hết toàn lực hét lên:

- Ma Đế... đại nhân... xin nghe... ta một lời... chúng ta... không phải Thần tộc... trên đời này... cũng đã sớm... không còn Thần tộc rồi!

- Không còn... Thần tộc?

Ánh mắt Kiếp Uyên hơi đổi, đôi mắt tối đen tựa ma uyên vô tận có thể nuốt chửng vạn linh.

Ma Đế hiện thế, nhưng tình hình có chỗ khác biệt với dự đoán của Trụ Thiên Thần Đế.

Trong dự đoán của hắn và “lão tổ”, lúc Ma Đế và Ma Thần tích lũy thù hận mấy trăm vạn năm trở về, chắc chắn sẽ điên cuồng phóng thích, trút sạch oán hận và thù hận, hủy diệt, giày xéo tất cả sinh linh...

Hận đầy càn khôn cuối cùng được trở về, sao còn có thể có lý trí và kiềm chế!

Ma Đế đã về, nhưng lại không thấy bóng dáng Ma Thần nào khác.

Thế nhưng, Ma Đế trở về lại “bình tĩnh” và “lý trí” hơn hắn dự tính, ít nhất khi nhìn thấy bọn họ, cũng không trực tiếp ra tay hủy diệt toàn bộ.

Giống như nhìn thấy một tia hy vọng le lói từ trong vực sâu tuyệt vọng, Trụ Thiên Thần Đế cố hết sức nói:

- Vâng! Ma Đế đại nhân vừa mới trở về Hỗn Độn, có điều không biết, Thần tộc và Ma tộc đã tuyệt diệt từ trăm vạn năm trước, thế giới hiện giờ... chỉ có phàm linh... Với linh giác của Ma Đế đại nhân, nhất định có thể cảm nhận được Hỗn Độn bây giờ... đã không giống với thời đại kia!

Một đoạn thoại không dài nhưng lại như rút cạn tất cả sức lực của Trụ Thiên Thần Đế, ngực hắn phập phồng kịch liệt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Kiếp Uyên nhìn về phương xa, chậm rãi lẩm bẩm:

- Tuyệt diệt... Tuyệt... diệt...

Thế giới này đã trở nên vô cùng yếu ớt. Sự tàn phá ngoài Hỗn Độn khiến cho lực lượng Ma Đế của nàng không bằng năm đó, nhưng linh giác của nàng lại vẫn có thể lan ra xa hơn ở thế giới này...

Lại không tìm thấy khí tức của Thần hay Ma nào.

Chỉ là một thế giới đục ngầu không chịu nổi, cùng với những sinh linh hèn mọn không chịu nổi.

- Mạt Ách... cũng đã chết rồi sao?

Nàng chậm rãi mở miệng, giọng nói như ma ngâm.

Trụ Thiên Thần Đế vội vàng nói:

- Vâng! Mạt Ách... đã chết từ rất nhiều năm trước. Hắn đã là truyền thuyết từ thời viễn cổ... Hỗn Độn hiện giờ là một thế giới của thời đại khác.

Không gian đột nhiên lại một lần nữa rơi vào yên lặng như tờ.

Nàng đột nhiên nở nụ cười, một nụ cười lạnh lẽo và khủng bố đến cực điểm:

- A... ha ha... đã chết... đã chết rồi! Sao hắn có thể chết... sao hắn có thể chết! Bản tôn còn chưa tự tay hủy thi diệt hồn hắn, sao hắn có thể chết!!

Thù hận, oán giận, lệ khí, không cam lòng... Hắc vụ bốc lên trên người Kiếp Uyên, ma tức hắc ám mang theo cảm xúc tiêu cực cuối cùng bùng nổ mãnh liệt, không gian phát ra tiếng gầm rú bi thương tuyệt vọng.

Vào lúc này, ánh mắt của Kiếp Uyên chợt chuyển hướng, nhằm về một phía... Nơi đó, là chỗ của bốn người Giới Thần Phạm Đế.

Thiên Diệp Phạm Thiên, Thiên Diệp Vô Sinh, Thiên Diệp Vô Bi, Thiên Diệp Vô Ai!

- Phạm... Thiên... Thần... tộc!

Nàng than nhẹ một tiếng, trong đôi mắt đen phóng thích ra ý hận khắc cốt:

- Lũ tay sai của lão tặc Mạt Ách!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!