Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 145: CHƯƠNG 144: TIÊN TỬ

- Khối ác ma thiêu huyết ngọc duy nhất đã bị người trẻ tuổi vừa nãy mua mất rồi.

Lão nhân ngồi tại chỗ, đang thưởng thức một khối ngọc màu xanh lam, cũng không ngẩng đầu lên. Nhưng bỗng dưng, bàn tay đang cầm ngọc của lão hơi khựng lại, rồi lão ngẩng phắt đầu, gương mặt mang theo vẻ kinh sợ nhìn về phía nữ tử áo trắng. Sau đó, cả người lão như bị điện giật mà đứng bật dậy, thần thái trở nên vô cùng cung kính:

- Quý khách, xin thứ lỗi cho lão già này vừa nãy đã thất lễ. Trong thương hội xác thực có một khối ác ma thiêu huyết tinh, nhưng đã bị vị thiếu niên kia mua mất.

- Không thể giúp được quý khách, thực sự vô cùng tiếc nuối, kính xin quý khách lượng thứ... Hay là, quý khách có thể lưu lại truyền âm ấn ký, nếu có ác ma thiêu huyết tinh mới, chúng tôi nhất định sẽ lập tức thông báo cho quý khách.

Thái độ của lão nhân sở dĩ có sự chuyển biến lớn như vậy, nguyên nhân rất đơn giản. Ấy là vì vừa rồi, lão đã thuận tay dò xét huyền lực của cô gái này, lại phát hiện huyền khí của nàng mênh mông như biển rộng, lão căn bản không cách nào thăm dò được đến giới hạn. Không chút nghi ngờ, huyền lực của cô gái trước mắt này chí ít cũng cao hơn lão một đại cảnh giới, khiến lão không thể không kinh hãi.

Thấy lão nhân trở nên cung kính, thậm chí có chút kinh hoảng, thái độ của thị nữ cũng càng thêm kính cẩn. Nàng vừa định mở miệng nói gì đó thì đã thấy một bóng trắng lướt qua, nữ tử áo trắng đã quỷ mị biến mất ngay trước mắt nàng.

Vân Triệt rời khỏi Hắc Nguyệt thương hội, đi theo đường cũ trở về Thương Phong Huyền phủ. Bước chân hắn không vội vã mà thong dong, không nhanh không chậm, đồng thời còn cùng Mạt Lỵ tham gia một cuộc cá cược kỳ quái...

- Ta cược rằng, tiểu tiên nữ kia sẽ tìm đến ta ngay lập tức.

- Nàng ta? Tìm ngươi? Ngươi lấy đâu ra tự tin thế? Với thực lực của nàng, sẽ chẳng thèm để mắt đến ngươi đâu.

- Chúng ta cược không?

- Ta không tin.

Mạt Lỵ vừa dứt lời, một cơn gió mát đã thổi lướt qua người Vân Triệt. Trước mắt hắn bỗng nhiên hoa lên, bạch y phiêu lãng, một nữ tử đeo khăn lụa mỏng tựa ảo ảnh hiện ra trước mặt hắn, đôi đồng tử tuyệt mỹ không chút gợn sóng. Nàng vừa xuất hiện, thoáng chốc đã thu hút mọi ánh nhìn, tất cả mọi thứ xung quanh, thậm chí cả trời xanh và mặt đất, dường như đều mất đi màu sắc trong tầm mắt của mọi người.

- Bán ác ma thiêu huyết tinh cho ta, ta trả giá gấp đôi.

Giọng nói nàng trong trẻo êm tai, nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu tận xương tủy, một sự lạnh lẽo khiến bất cứ ai cũng không thể kháng cự.

Nếu Vân Triệt chỉ là một người tu luyện Chân Huyền Cảnh bình thường, dưới ánh mắt lạnh như băng và giọng nói đầy uy áp của nàng, hẳn sẽ run rẩy không ngừng, càng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, thậm chí không dám chống lại lời nàng nói, mà nhất định sẽ vô thức ngoan ngoãn giao ra ác ma thiêu huyết tinh... Bởi vì, đây là uy thế của Vương Huyền, một Huyền giả Chân Huyền Cảnh sao có thể chống cự nổi.

Nhưng Vân Triệt hiển nhiên không thể bị xem là một "Huyền giả Chân Huyền Cảnh bình thường". Ánh mắt hắn chẳng những không tự ti né tránh, ngược lại còn nhìn thẳng vào mắt nàng, trong ánh mắt không hề che giấu vẻ kinh diễm và thưởng thức. Nhìn một lúc, hắn lắc đầu, chậm rãi nói:

- Vừa mới mua được đã bán ra với giá gấp đôi, ta đương nhiên sẽ không từ chối. Nhưng, ta khuyên cô không nên mua nó, băng độc trong người cô không phải thứ mà ác ma thiêu huyết tinh có thể giải được.

Thiếu niên trước mắt chỉ có huyền lực Chân Huyền Cảnh, nhưng dưới uy áp của một cường giả nửa bước Vương Huyền lại không có chút căng thẳng nào, ngược lại còn bình thản ung dung. Nữ tử áo trắng thoáng kinh ngạc, mà lời hắn vừa nói ra đã khiến đôi mày liễu của nàng khẽ chau lại:

- Làm sao ngươi biết ta trúng băng độc?

Vân Triệt khẽ mỉm cười, ung dung thong thả đáp:

- Ta không chỉ biết cô trúng băng độc, ta còn biết cô đã trúng phải bản nguyên băng độc! Nếu ta không đoán sai, mấy ngày trước cô đã đại chiến với một con huyền thú hệ Băng. Con huyền thú này không chỉ có thuộc tính "Băng", mà độc tính còn cực kỳ mạnh mẽ. Cô đã đánh giết con băng độc huyền thú này, nhưng lại bị trúng độc do nó phóng ra trước lúc chết.

Nữ tử áo trắng: "..."

- Ta tin rằng, với huyền lực nửa bước Vương Huyền mạnh mẽ của cô, con băng độc huyền thú kia không làm gì được cô. Nhưng, dường như cô cũng không có nhiều kinh nghiệm giao chiến với huyền thú có độc tính cao. Phải biết rằng một số độc huyền thú cường đại, bên trong huyền đan sẽ thai nghén một loại "bản nguyên chi độc", đó là cội nguồn của mọi độc lực, cũng là căn nguyên sinh mệnh của nó, độc tính cực kỳ khủng bố. Nhưng một khi phóng ra, nó cũng sẽ chết, vì lẽ đó trừ phi cận kề cái chết, bản nguyên chi độc sẽ không bao giờ được phóng thích. Con băng độc thú mà cô giao thủ đã đến lúc tử vong, trong tuyệt vọng đã phóng ra bản nguyên chi độc. Ta đoán cô cho rằng đó chỉ là độc bình thường, vì vậy căn bản không để trong lòng, chờ đến lúc phát hiện loại băng độc này không cách nào áp chế nổi mới nghĩ đến việc tìm kiếm ác ma thiêu huyết tinh để giải trừ.

Sắc mặt nữ tử áo trắng lộ rõ vẻ kinh hãi. Bởi vì những gì Vân Triệt nói, không sai một ly nào.

Bảy ngày trước, nàng đúng là vừa đánh chết một con độc huyền thú hệ Băng, sau đó bị nó phóng độc trước lúc chết. Rất nhanh sau đó, độc tính đã phát tác, huyền lực mạnh mẽ của nàng cũng chỉ có thể miễn cưỡng áp chế chứ không cách nào hóa giải. Lúc này, nàng mới bất đắc dĩ phải tìm kiếm ác ma thiêu huyết tinh, thứ có thể giải trừ các loại băng độc... Mà nàng luôn độc hành, những chuyện này không một ai khác biết, vậy mà lại bị thiếu niên trước mắt này nói ra toàn bộ. Ngay cả huyền lực của nàng, hắn cũng nói không sai chút nào.

- Ngươi là ai?

Ánh mắt nữ tử áo trắng nhìn về phía Vân Triệt đã hoàn toàn thay đổi, không còn là ánh mắt nhìn một Huyền giả Chân Huyền Cảnh nữa.

Được một cường giả nửa bước Vương Huyền, người đủ sức đứng trong top mười của Đế quốc Thương Phong, hỏi "Ngươi là ai?", cảm giác này quả thực không tệ chút nào. Vân Triệt nở một nụ cười vô cùng thần bí, nói:

- Ta tên Vân Triệt, chẳng qua chỉ là một đệ tử bình thường của Thương Phong Huyền phủ mà thôi... Ngoài ra, ta còn có một thân phận khác, đó là thần y.

- Theo ta thấy, huyền lực mà cô có thể vận dụng nhiều nhất cũng chỉ được một phần ba. Với huyền lực mạnh mẽ của cô, cuối cùng cũng sẽ có ngày trục xuất được độc tố, nhưng thời gian có lẽ sẽ tương đối dài, có thể kéo dài đến hai, ba mươi năm. Hơn nữa trong thời gian này, huyền lực sẽ không thể tiếp tục tăng tiến, huyền lực có thể thi triển bình thường cũng chỉ duy trì được ở mức một phần ba. Mà loại bản nguyên băng độc này, ác ma thiêu huyết tinh căn bản không thể giải trừ. Ngược lại, cô tu luyện là huyền công hệ Băng, mà ác ma thiêu huyết tinh chính là máu Tà Viêm, nếu như tùy tiện sử dụng, trường hợp tệ nhất có thể gây tổn thương huyền mạch... thậm chí là vĩnh viễn.

Vân Triệt nói xong, ánh mắt nhàn nhạt nhìn nàng một cái, sau đó bước lên trước, vòng qua người nữ tử áo trắng, tiếp tục đi về phía Thương Phong Huyền phủ.

- Làm sao ngươi biết nàng trúng bản nguyên chi độc?

Mạt Lỵ kinh ngạc hỏi.

- Bất luận một người trúng độc gì cũng sẽ biểu hiện ra trên mặt. Nếu nàng không trúng độc, hoặc trúng độc mà ta không nhìn ra, thì ta đã uổng danh thần y rồi.

Vân Triệt đáp.

- Vậy tại sao ngươi biết nàng tu luyện huyền công hệ Băng?

- Cái này càng đơn giản. Tiểu tiên nữ này huyền lực kinh khủng như vậy, nàng tự mình đi săn giết huyền thú, hiển nhiên không thể nào vì bán lấy tiền. Như vậy nguyên nhân duy nhất, chính là trên người con huyền thú kia có thứ hữu ích đối với nàng. Nàng trúng băng độc, thì con thú bị đánh chết cũng nhất định là huyền thú hệ Băng. Mà những thứ trên người huyền thú hệ Băng đối với Huyền giả tu luyện huyền công hệ Băng... thì lợi ích vô cùng. Giống như những kẻ tu luyện huyền công hệ Hỏa ở Phần Thiên Môn không tiếc đường xa vạn dặm, điều động cao thủ tông môn đi săn giết Viêm Long vậy.

Vân Triệt rất kiên nhẫn giải thích một phen, nhưng sự chú ý của hắn lại hoàn toàn đặt ở phía sau. Hắn cảm giác được tiểu tiên nữ đã quay người lại, ánh mắt lành lạnh đang dõi theo sau lưng hắn.

- Chờ một chút!

Thanh âm mà Vân Triệt mong chờ cuối cùng cũng từ phía sau truyền đến. Bước chân hắn dừng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, rồi ung dung xoay người lại:

- Tiên tử gọi ta còn có chuyện gì khác sao?

Ánh mắt nữ tử áo trắng khẽ dao động, nàng lạnh nhạt nói:

- Ngươi đã có thể nhìn ra ta trúng bản nguyên chi độc, lại tự xưng là thần y, vậy chắc hẳn ngươi cũng biết cách hóa giải nhanh chóng độc tố trên người ta?

Vân Triệt chờ chính là câu nói này, hắn dĩ nhiên gật đầu:

- Ta đương nhiên biết. Loại bản nguyên chi độc này tuy rằng phiền phức, nhưng xác thực có phương pháp hóa giải, hơn nữa thời gian cần cũng không dài, chỉ cần khoảng mười ngày là có thể hoàn toàn hóa giải, lại không để lại di chứng... Tiên tử, chẳng lẽ người muốn nhờ ta giải độc giúp người sao?

Nghe Vân Triệt nói vậy, trong đôi mắt đẹp của nàng lóe lên một tia sáng, nàng chậm rãi gật đầu:

- Vậy làm phiền ngươi giúp ta giải hết băng độc trên người, sau khi giải xong, ta nhất định sẽ hậu tạ.

Vân Triệt lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó do dự một lúc lâu mới mở miệng nói:

- Tiên tử, người không chỉ huyền lực cao tuyệt, càng như tiên nữ hạ phàm, còn ta chẳng qua chỉ là một đệ tử nhỏ bé của Huyền phủ, người không sợ ta có mưu đồ gì sao?

- Ánh mắt của ngươi trong sáng, ít nhất không phải kẻ gian ác.

Nữ tử áo trắng bình tĩnh nói.

Vân Triệt nở nụ cười, dường như rất vui với lời nói tín nhiệm của nàng, hắn gật đầu:

- Tốt lắm, nếu tiên tử đã tín nhiệm ta như vậy, ta sẽ thử hóa giải băng độc trên người người. Có điều, ta dù sao cũng là đệ tử của Thương Phong Huyền phủ, không thể rời đi quá lâu... Như vậy đi, ta về Thương Phong Huyền phủ trước, buổi tối người có thể đến phòng 101 nội phủ của Thương Phong Huyền phủ tìm ta. Ta tin tưởng với năng lực của tiên tử, thị vệ của Thương Phong Huyền phủ sẽ không làm khó được người. Hơn nữa, phòng của đệ tử nội phủ rất yên tĩnh, bình thường sẽ không có bất kỳ ai quấy rầy, cũng thích hợp để tiên tử tĩnh dưỡng.

Nữ tử áo trắng không nói gì thêm, chỉ nhàn nhạt liếc Vân Triệt một cái rồi bay người lên, tay áo tung bay, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Ủa? Cứ thế mà đi sao?

Mẹ kiếp! Cứ thế mà đi rồi sao?!

Đi thì cũng phải nói một tiếng chứ!!

Nhìn bóng hình xinh đẹp biến mất ở phía chân trời, Vân Triệt nhe răng trợn mắt một hồi, thầm nghĩ, chẳng lẽ tiểu tiên nữ kia cho rằng mình là kẻ lừa đảo sao?

Ôi, quên đi...

Vân Triệt lắc đầu, trở về Thương Phong Huyền phủ.

Từ ngoại phủ, xuyên qua trung phủ, tiến vào nội phủ, đi thẳng về tiểu viện của mình, Vân Triệt chậm rãi xoay người, sau đó đẩy cửa phòng. Vừa bước vào một bước, cả người hắn nhất thời sững sờ.

Bởi vì phía trước cửa sổ gian phòng bằng trúc, một bóng hình nữ tử trong bộ tuyết y đẹp tựa mộng ảo đang đứng nơi đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!