— Ngươi… Ngươi sao lại đến đây?
Đầu óc Vân Triệt trống rỗng một giây, sau đó mới lắp bắp mở miệng.
— Không phải ngươi gọi ta đến sao?
Bạch y tiên tử liếc đôi mắt đẹp sang, ánh nhìn không chút cảm xúc.
— Nhưng… ngươi cũng nhanh quá rồi đấy!
Vân Triệt lặng lẽ nuốt nước bọt… Mẹ nó! Nàng có thể âm thầm xâm nhập ngoại phủ, tiến vào trung phủ, điều này cũng không có gì lạ. Nhưng lối vào nội phủ còn có cấm chế phong ấn cực mạnh, lại có nhân vật cấp bậc trưởng lão của Huyền phủ ngày đêm trông coi, vậy mà nàng cứ thế tiến vào, còn nhanh hơn cả hắn!
Thương Phong Huyền Phủ với tư cách là tài sản riêng của hoàng thất đã đứng sừng sững ngàn năm, ngoài Tần Vô Thương ra chắc chắn còn có cường giả cảnh giới Thiên Huyền khác trấn thủ. Vậy mà nàng lại có thể tránh được tất cả tai mắt của người trong Huyền phủ, vào đây đơn giản như vào chốn không người… Chẳng lẽ chênh lệch giữa nửa bước Vương Huyền và Thiên Huyền cảnh lại lớn đến vậy sao?
— Khi nào bắt đầu giải độc?
Bạch y tiên tử hiển nhiên không muốn phí lời, lạnh lùng hỏi.
Vân Triệt đi vào, đóng cửa lại, suy nghĩ một chút rồi nói:
— Bây giờ có thể bắt đầu. Nhưng chắc hẳn ngươi cũng cảm nhận được loại Bản Nguyên Băng Độc này lợi hại thế nào, ngay cả huyền lực của ngươi cũng không thể hóa giải nó. Hẳn ngươi cũng hiểu rõ, muốn hóa giải nó tuyệt không phải chuyện dễ dàng. Ta và ngươi vốn không quen biết, nếu ta cứ vô duyên vô cớ giải độc cho ngươi, ta tin rằng ngươi cũng sẽ không yên lòng. Mà bản thân ta cũng chưa vô tư đến mức độ đó.
— Ta đã nói sẽ hậu tạ ngươi.
— Hậu tạ cái gì?
— …Ngươi cần gì?
Lúc nói chuyện, ánh mắt của bạch y tiên tử từ đầu đến cuối vẫn lạnh như băng, thấu tận xương tủy, giống như Vạn Niên Huyền Băng trên đỉnh tuyết sơn.
— Ta muốn ngươi đáp ứng ta ba yêu cầu!
Vân Triệt nói dứt khoát, không đợi tiên tử lộ vẻ giận dữ, hắn liền giải thích ngay:
— Có điều, ngươi yên tâm. Ta tuyệt đối sẽ không ép buộc ngươi. Ba yêu cầu ta đề ra sẽ hoàn toàn không vi phạm bất kỳ lương tâm và nguyên tắc nào của ngươi, càng không có bất cứ tội ác hay tham lam gì, thậm chí sẽ không tổn hại đến bất kỳ lợi ích nào của ngươi. Hơn nữa, nếu ngươi cảm thấy yêu cầu nào quá đáng, ngươi có thể từ chối ngay lập tức.
— Ngươi có thể hoàn toàn hóa giải độc trên người ta?
Khi nghe hắn nhắc đến "ba yêu cầu", đôi mắt đẹp của bạch y tiên tử lại càng thêm lạnh lẽo, nhưng sau khi nghe những lời tiếp theo, ánh mắt nàng mới dịu đi đôi chút.
— Nắm chắc không cao.
Vân Triệt nói:
— Chắc khoảng chín phẩy chín chín chín chín phần. Bởi vì trong quá trình này, ta không dám chắc trời có đột nhiên giáng một tia sét đánh chết ta hay không.
Câu nói đùa bất ngờ ấy không hề khiến ánh mắt tiên tử có chút gợn sóng nào, nàng chỉ đáp lại bằng hai chữ lạnh nhạt:
— Ngươi nói.
— Vậy ta nói…
Vân Triệt cảm thấy thật vô vị, bèn lặng lẽ bĩu môi.
Thầm nghĩ trong lòng: Khuynh Nguyệt nhà ta tuy tính tình cũng lạnh như băng, nhưng dù sao vẫn là tiểu nữ hài mười sáu tuổi, trêu chọc một chút ít nhiều vẫn có phản ứng. Tiểu tiên nữ này… quả thực chính là một khối huyền băng! Muốn làm tan chảy nàng, độ khó quả thật không phải dạng vừa…
— Yêu cầu thứ nhất, nói cho ta tên của ngươi.
Vân Triệt nói một cách nghiêm túc:
— Cái này hẳn là cực kỳ đơn giản chứ?
Tiên tử hơi trầm mặc, sau đó lắc đầu:
— Không được.
— Này này! Mặc dù ngươi trông xinh đẹp như tiên nữ, nhưng cũng không thể hẹp hòi như vậy chứ. Nếu ta giải được độc trên người ngươi thì cũng xem như là nửa cái ân nhân cứu mạng của ngươi. Vậy mà ngay cả tên mình ngươi cũng không chịu nói! Tên của ta thì ta đã nói cho ngươi ngay từ đầu rồi. Chưa nói đâu xa, ngươi ngay cả tên cũng không chịu nói, bây giờ ta phải xưng hô với ngươi thế nào đây?
Vân Triệt bất mãn la lên.
— Tùy ngươi, muốn xưng hô thế nào cũng được.
Tiên tử lạnh lùng nói.
— Được thôi.
Vân Triệt lộ vẻ bất đắc dĩ:
— Đã vậy, yêu cầu thứ nhất của ta đổi một chút. Ta không hỏi tên ngươi nữa, sau này ta gọi ngươi là tiểu tiên nữ được không?
— Tiểu tiên nữ?
Lông mày thanh tú của tiên tử khẽ rung, nàng lạnh nhạt nói:
— Hoang đường! Tuổi của ta đủ làm trưởng bối của ngươi!
Vân Triệt tức giận nhảy dựng lên:
— Coi như ngươi là tiên nữ thật đi nữa, nhưng ngươi cũng quá bắt nạt người khác rồi! Ta sắp giải cho ngươi loại Bản Nguyên Băng Độc đáng sợ, cứu nửa cái mạng của ngươi! Ta chẳng đòi hỏi ngươi thứ gì, chỉ muốn biết tên ngươi, ngươi lại từ chối… Tốt, ta nhịn. Ngươi cũng chính miệng nói tùy ta muốn xưng hô thế nào cũng được. Bây giờ ta chỉ muốn gọi ngươi là tiểu tiên nữ, ngươi lại không đồng ý! Ngươi quá đáng lắm rồi!
— Lại còn cố ý nói dối để chiếm tiện nghi của ta! Ta sắp mười bảy, còn ngươi, trông nhiều nhất cũng không quá hai mươi, có chỗ nào đủ tư cách làm trưởng bối của ta chứ! Quá bắt nạt người! Thôi được, độc này ta không biết, không chữa nữa!
Vân Triệt như một đứa trẻ bị chọc giận, ngồi phịch xuống đất, quay lưng về phía tiểu tiên nữ với vẻ mặt đầy tức giận.
Tiên tử trầm mặc, sau đó dường như cũng cảm thấy mình hơi quá đáng, bèn nhượng bộ nói:
— Đã vậy thì tùy ngươi, muốn xưng hô thế nào thì cứ xưng hô như thế.
Vân Triệt lập tức xoay người lại, vẻ tức giận ban nãy đã biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là nụ cười tủm tỉm:
— Như vậy mới ngoan chứ, tiểu tiên nữ. Ta muốn nói yêu cầu thứ hai… Bỏ mạng che mặt của ngươi xuống, ta muốn nhìn thấy dung mạo thật của ngươi.
— Ta không đồng ý.
Tiên tử từ chối thẳng thừng không chút do dự.
— Này! Chẳng qua chỉ là muốn thấy dung mạo thật của ngươi thôi, có gì quá đáng đâu chứ?
Vân Triệt bất mãn nói.
Tiên tử lạnh giọng đáp:
— Ngươi và ta chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau. Nếu ngươi thật sự có thể hóa giải độc trên người ta, ta tự nhiên sẽ hậu tạ, sau đó đôi bên không ai nợ ai, đường ai nấy đi, có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại. Ngươi không cần phải biết tên ta, càng không cần thiết phải biết tướng mạo của ta.
Rõ ràng là người có việc cầu cạnh, nhưng giọng nói vẫn cứng rắn lạnh lùng như thế, thần thái khí chất cũng xa cách ngàn dặm. Nếu không phải vì thực lực của tiểu tiên nữ quá kinh khủng cộng thêm dung mạo xinh đẹp, Vân Triệt chắc chắn đã mặc kệ từ lâu. Hắn bất đắc dĩ nói:
— Được rồi, được rồi. Đã vậy ta cũng đổi lại yêu cầu thứ hai… Nếu ta hóa giải hoàn hảo băng độc trên người ngươi, ta hy vọng hai tháng sau, ngươi có thể âm thầm bảo vệ ta một thời gian. Thời gian bảo vệ cũng không cần quá dài, ba bốn tháng là được… Cái này không vấn đề gì chứ?
Sự lạnh lùng cao ngạo của tiên tử, một nửa là thiên tính, một nửa là do địa vị cao không thể với tới của nàng. Nhưng người càng như vậy lại càng không muốn nợ ân tình của người khác. Yêu cầu này của Vân Triệt, nàng chỉ cân nhắc trong giây lát rồi gật đầu ngay:
— Được, ta đáp ứng. Bắt đầu từ hai tháng sau, ta sẽ âm thầm bảo vệ ngươi ba tháng.
— Cứ quyết định như vậy đi!
Vân Triệt vui vẻ gật đầu:
— Còn yêu cầu thứ ba… Ta vẫn chưa nghĩ ra, đợi ta nghĩ kỹ sẽ nói với ngươi. Đương nhiên, có đáp ứng hay không, quyền quyết định vẫn ở ngươi. Vậy thì, bây giờ bắt đầu giải độc thôi.
Đi về phía tiên tử, Vân Triệt vươn tay ra, nghiêm túc nói:
— Tiểu tiên nữ, đưa tay ngươi ra trước, ta cần thăm dò tình trạng băng độc trong cơ thể ngươi.
Đối với xưng hô "tiểu tiên nữ", tiên tử cực kỳ khó chịu, nhưng dù sao cũng đã miễn cưỡng đồng ý, nàng chỉ có thể nhíu mày chấp nhận. Nhưng lời nói và động tác sau đó của hắn khiến sắc mặt nàng lạnh như băng:
— Ta chưa từng để bất kỳ nam nhân nào chạm vào cơ thể mình.
Vân Triệt im lặng một chút rồi cười tủm tỉm nói:
— Ngươi yên tâm, là một thần y chân chính, sao ta lại không biết cách bắt mạch cách không chứ? Ta cam đoan sẽ không chạm vào bất kỳ bộ vị nào trên người ngươi.
Ánh mắt lạnh như băng liếc nhìn hắn, cuối cùng tiên tử cũng đưa tay phải ra. Bàn tay nàng trắng như tuyết, óng ánh như băng, khiến Vân Triệt vừa nhìn thấy đã có chút hoa mắt, thậm chí không dám tin đây là bàn tay của một nữ nhân… Hắn càng tin rằng, đây là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ mà ông trời đã dốc hết tâm can để tạo tác.
Vân Triệt ổn định tâm thần, duỗi tay ra, bày một thủ thế kỳ lạ lơ lửng trên ngọc thủ của tiên tử, huyền lực nhẹ nhàng phóng thích, bao phủ cổ tay nàng, rồi thuận theo đó chậm rãi tiến vào kinh mạch… Đương nhiên, dù có thêm mười lá gan, hắn cũng không dám để huyền lực có hành vi không quy củ nào trong cơ thể tiên tử, nếu không nàng chỉ cần một cái tát là có thể đập chết hắn.
Sau khi dò xét một phen, Vân Triệt thầm kinh hãi trong lòng.
Bởi vì mức độ trúng Bản Nguyên Băng Độc của nàng nặng hơn rất nhiều so với dự đoán của hắn.
Bản Nguyên Chi Độc đáng sợ như vậy… Xem ra, tiểu tiên nữ đã giết ít nhất một con Thiên Huyền thú!
Tim Vân Triệt hơi thắt lại… Một mình diệt sát một con Thiên Huyền thú, tiểu tiên nữ này khủng bố đến mức nào!
Huyền lực của Vân Triệt tiếp tục lan tỏa, khi đến gần huyền mạch, lông mày hắn đột nhiên nhíu chặt, sau đó sắc mặt đại biến… Bởi vì ở trung tâm huyền mạch của nàng, có một đoàn sương mù rất nhỏ không ngừng chuyển động, tỏa ra hàn khí âm trầm băng giá. Vân Triệt chỉ dùng huyền lực chạm vào mà đã cảm nhận được hàn khí kinh người mà đoàn sương mù kia phóng ra.
Đây là…!
Bản Nguyên Chi Độc này đến từ một con Băng hệ độc thú cường đại, vậy mà lại kinh khủng đến mức sinh ra ý thức, tạo thành Độc Linh! Chắc chắn tia ý thức này là do con Băng hệ độc thú kia rót vào bên trong Bản Nguyên Chi Độc trước khi chết.
Vốn dĩ Vân Triệt muốn giúp nàng hóa giải kịch độc rất đơn giản, chỉ cần dùng Thiên Độc Châu tịnh hóa là đủ. Nhưng sự tồn tại của Độc Linh đã khiến mọi chuyện không thể đơn thuần dùng Thiên Độc Châu để tịnh hóa được nữa. Bởi vì Độc Linh là kịch độc thôn phệ huyền lực của ký chủ để sinh trưởng, ký sinh bên trong huyền mạch, ở một mức độ nào đó đã hòa làm một thể với huyền mạch. Nếu cưỡng ép tịnh hóa, đồng thời diệt trừ Độc Linh và kịch độc, sẽ gây ra tổn thương vĩnh viễn cho huyền mạch.
Ngay lúc huyền lực của Vân Triệt chạm vào Độc Linh, tiên tử cũng có cảm giác, sắc mặt lập tức hơi biến đổi.
Vân Triệt thu tay về, nghiêm nghị nói:
— Tiểu tiên nữ, vừa rồi chắc ngươi cũng cảm nhận được, kịch độc trong cơ thể ngươi đã sinh ra Độc Linh! Muốn hóa giải loại kịch độc này, trước hết phải hủy diệt Độc Linh! Mà muốn hủy diệt Băng hệ Độc Linh này, phải dùng viêm lực cực kỳ tinh thuần để chặt đứt liên hệ giữa Độc Linh và huyền mạch của ngươi, sau đó ép Độc Linh ra khỏi huyền mạch, rồi lại dùng viêm lực cưỡng ép hút nó ra ngoài… Độc Linh này vẫn chưa hoàn toàn thành hình, viêm lực của ta có thể miễn cưỡng làm được, nhưng nếu để nó tiếp tục phát triển, sẽ triệt để nguy hiểm… Đừng cử động!
Vân Triệt dùng một giọng điệu gần như ra lệnh quát lên, ánh mắt hắn ngưng tụ, Phượng Hoàng Chi Huyết trong cơ thể sôi trào, trên bàn tay bùng lên ngọn lửa màu đỏ thắm.
— Phượng Hoàng Chi Viêm? Ngươi là người của Phượng Hoàng Thần Tông?
Cường giả tuyệt thế nửa bước Vương Huyền kiến thức vô cùng uyên bác! Nàng từng giao thủ với đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông nên có chút hiểu biết về đặc tính của Phượng Hoàng Chi Viêm. Khi ngọn lửa trên tay Vân Triệt bùng lên, nàng lập tức nhận ra đây chính là Phượng Hoàng Chi Viêm. Hơn nữa, nó còn tinh khiết hơn mấy lần so với Phượng Hoàng Chi Viêm mà nàng từng biết.
— Đây đúng là Phượng Hoàng Chi Viêm, nhưng ta tuyệt đối không phải người của Phượng Hoàng Thần Tông.
Thương Phong đế quốc đối với Phượng Hoàng Thần Tông cực kỳ kính sợ, điều này Vân Triệt biết rõ, hắn giải thích qua loa một câu. Bàn tay hắn cách ngực tiên tử vài phân, Phượng Hoàng Chi Viêm cách không lan vào trong cơ thể nàng.
Tất cả những thứ thuộc hệ Băng đều e ngại hỏa diễm, Độc Linh hệ Băng yếu ớt cũng vậy, huống chi đây còn là Phượng Hoàng Chi Viêm cấp độ cực cao. Ngay khoảnh khắc Phượng Hoàng Chi Viêm thiêu đốt trong cơ thể tiên tử, liên hệ giữa Độc Linh và huyền mạch của nàng liền bị cưỡng ép chặt đứt, viêm lực trực tiếp bao vây lấy Độc Linh.
Tiếp theo, chính là ép Độc Linh ra khỏi huyền mạch… Mắt Vân Triệt hoàn toàn nhắm lại, bởi vì để xua đuổi Độc Linh, hắn phải tập trung tinh thần tuyệt đối. Tiểu tiên nữ cũng nhắm mắt, cảm nhận Phượng Hoàng Viêm Lực của Vân Triệt đang di chuyển trong huyền mạch của mình, trong lòng dấy lên những gợn sóng kinh ngạc… Nàng càng lúc càng chắc chắn đây không thể nghi ngờ chính là Phượng Hoàng Chi Viêm.
Hắn nói hắn không phải người của Phượng Hoàng Thần Tông… Nhưng nếu không phải, sao lại có Phượng Hoàng Chi Viêm?
Độc Linh sợ hãi giãy giụa muốn chạy trốn… Nhưng chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi đã bị Phượng Hoàng Chi Viêm ép ra khỏi huyền mạch.
Rất tốt… Vân Triệt thở phào một hơi, Phượng Hoàng Chi Viêm đột ngột tăng tốc, trong nháy mắt đã hoàn toàn bao phủ lấy Độc Linh đang chạy trốn.
Tốt, ra đây cho ta… Vân Triệt thầm hô trong lòng, Phượng Hoàng Viêm Lực đột nhiên bùng lên, tay phải điều khiển ngọn lửa nhanh chóng đưa về phía trước… Ngay khoảnh khắc bàn tay hắn tiếp xúc với Độc Linh, nó cũng vừa vặn chụp lấy khối mềm mại cao vút, năm ngón tay lún sâu vào trong…