Màn mở đầu của Thiên Diệp Phạm Thiên quá hoàn hảo, tất cả các thần chủ vốn có tôn nghiêm nặng nề này đều bị biểu hiện của y làm cho kinh sợ, sau đó như từ trong mộng tỉnh lại, mọi câu nệ đều bị xé nát tan tành, gần như nối gót nhau phủ phục dưới đất, lớn tiếng tuyên thệ nguyện trung thành.
Trụ Thiên thần đế quỳ lạy, Nam Minh thần đế quỳ lạy... Long Hoàng cũng cúi đầu quỳ xuống thật sâu.
Tôn nghiêm của Thần Chủ? Tôn nghiêm của Giới Vương? Tôn nghiêm của thần đế?
Với uy lăng và lực lượng của bọn họ, trước mặt vạn linh thế gian, họ chính là những vị “Thần” cần cả đời ngưỡng vọng, không thể xúc phạm hay làm trái.
Nhưng ở trước mặt ma đế thượng cổ, tất cả chỉ là trò cười!
Chỉ có Vân Triệt còn đứng ở đó, dường như vẫn còn hơi ngơ ngác.
Hắn không phải bị dọa sợ, mà là…
Cứ như vậy… là xong rồi sao?
Kiếp Thiên Ma Đế đã quyết định sẽ không làm hại thế gian này nữa rồi?
Phẫn nộ và thù hận mấy trăm vạn năm, chỉ… vì vài lời nói vừa rồi của hắn mà cứ thế bỏ qua sao??
Vô số lo lắng, vô số bất an, cùng với nỗi sợ hãi và u ám không cách nào xua đi được trước đó... Không chỉ có hắn, dù cho linh hồn Băng Hoàng đã hết lời cổ vũ an ủi, nhưng thật ra Vân Triệt vẫn luôn cảm nhận được sự bi quan trong khí tức và giọng nói của nàng.
Linh hồn Băng Hoàng cũng từng khẳng định rằng, Tà Thần thần lực trên người hắn tuy sẽ tác động đến Kiếp Thiên Ma Đế, nhưng gần như không có khả năng chân chính thao túng ý chí và hóa giải thù hận của nàng, mà sự tồn tại của Hồng Nhi và U Nhi mới là hy vọng lớn nhất.
Thế nhưng… từ đầu đến cuối hắn đều không hề nhắc đến sự tồn tại của Hồng Nhi và U Nhi!
Mà giờ khắc này, kể từ lúc Kiếp Thiên Ma Đế bước ra khỏi vết rách Hỗn Độn cũng mới chưa đến một khắc ngắn ngủi mà thôi!
Thời gian chưa đến một khắc, đã khiến nàng buông bỏ mối thù hận kéo dài mấy trăm vạn năm như vậy…
Chuyện này…
Sững sờ một hồi lâu, Vân Triệt mới bỗng nhiên hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống, trong lòng phức tạp và kinh ngạc còn nặng nề hơn niềm vui sướng rất nhiều.
Kiếp Uyên đứng đó, ánh mắt nàng nhìn lên khối thủy tinh đỏ thẫm hình củ ấu khảm trên vách tường Hỗn Độn, hồi lâu không hề lay động, sắc mặt nàng không có biến hóa gì, nhưng trong con ngươi đen thẳm lại không ngừng lóe lên những tia hắc mang phức tạp.
Bị trục xuất ra ngoài Hỗn Độn mấy trăm vạn năm, nàng vẫn không chết, giờ phút này cuối cùng đã trở về… nàng muốn báo thù, muốn gặp lại hắn, muốn gặp được nữ nhi của nàng và hắn.
Nhưng mà tất cả đều đã thay đổi, tất cả mọi người đều đã chết…
Cùng một thế giới, nhưng lại là một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Chỉ có sức mạnh trên người Vân Triệt mang theo dấu vết của “hắn”, nghênh đón nàng trở về.
“…” Kiếp Uyên nhắm mắt lại, hàm răng khẽ cắn, hai tay siết chặt, không tiếng động run rẩy.
Người đời đều biết nàng là ma đế, nhất là đối với sinh linh đương thời mà nói, nàng là một tồn tại vô cùng khủng bố... nhưng họ đều đã quên, nàng cũng là một sinh linh có đủ thất tình lục dục và tình cảm.
Một sinh linh mà bản tính và ý chí không hề bị vặn vẹo dù đã ở ngoài Hỗn Độn mấy trăm vạn năm.
Nàng không lên tiếng, tất cả mọi người đều quỳ rạp trên đất, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
- Vân Triệt!
Bên tai bọn họ cuối cùng cũng truyền đến giọng nói của Kiếp Uyên, lại đang gọi tên Vân Triệt.
Vân Triệt ngẩng đầu, ngay sau đó, cả người hắn đã bị một luồng sức mạnh của Kiếp Uyên cuốn lấy, nhấc bổng lên.
Nàng nhìn hư không phương xa, lạnh lùng nói:
- Theo ta đi một nơi.
- Vâng.
Vân Triệt đương nhiên không thể cự tuyệt.
Trên cánh tay phải của Kiếp Uyên, chiếc gai nhọn sắc bén kia đột nhiên lóe lên một luồng quang hoa màu đỏ mỏng manh... Lúc này, Kiếp Uyên đột nhiên liếc mắt, nói một câu có phần kỳ quái:
- Chuyện bản tôn trở về, các ngươi tốt nhất ngậm chặt miệng lại! Khi nào nên báo cho người đời biết ai là chúa tể mới của thế giới này, bản tôn sẽ tự mình thông báo, hiểu chưa!?
- Vâng… vâng vâng, không có mệnh lệnh của Ma Đế đại nhân, chúng thần tuyệt đối không dám nhiều lời nửa câu.
Mọi người vội vàng lên tiếng phụ họa.
Hòa cùng tiếng động chưa dứt, một tia hồng quang mỏng manh lóe lên, Kiếp Uyên đã mang theo Vân Triệt biến mất tại chỗ.
Không ai biết bọn họ đi đâu… bởi vì không hề có dấu vết không gian nào có thể tìm ra, ngay cả một chút gợn sóng không gian cũng không có.
Bởi vì đó là thứ nguyên thần lực đến từ Càn Khôn Thứ!
Kiếp Thiên Ma Đế rời đi, ma áp hắc ám cũng theo đó biến mất, nhất thời bọn họ giống như thoát khỏi vô số gông xiềng hắc ám nặng tựa tỷ quân, toàn thân trên dưới thoải mái không nói nên lời.
Như đã hẹn trước, bọn họ đều không lập tức đứng dậy mà ngồi bệt xuống đất, nặng nề thở dốc, khắp người đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Thiên Diệp Phạm Thiên là người đầu tiên đứng dậy. Ba Phạm Thần của y bị tổn hại nặng nề, suýt chút nữa bị Kiếp Uyên hủy diệt, bản thân y lại là người đầu tiên vứt bỏ tôn nghiêm quỳ xuống đất, nhưng lúc này vẻ mặt lại bình thản, nhìn mọi người, trên mặt còn lộ ra nụ cười rất nhạt, giống như than thở, lại giống như bất đắc dĩ thở dài:
- Thời thế đã thay đổi rồi.
Mọi người cũng lần lượt đứng dậy, trên mặt ai nấy đều mang theo vẻ trầm trọng và phức tạp ở các mức độ khác nhau.
Đúng vậy, ma đế lâm thế, Hỗn Độn đổi thay… thế giới này đã có thêm một vị chúa tể chân chính!
Vả lại là một vị chúa tể tuyệt đối.
- Thế mà lại xảy ra chuyện như vậy.
Thánh Vũ Giới Vương Lạc Thượng Trần hít sâu một ngụm khí lạnh, hai tay vẫn còn hơi run rẩy.
Một luồng cảm xúc u ám, bi ai cấp tốc lan tràn.
Trụ Thiên thần đế nâng tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán, sau khi thở phào mấy hơi cũng nở nụ cười:
- Không, các ngươi sai rồi, tất cả đều sai rồi, chúng ta nên cảm thấy vạn phần may mắn. Bởi vì… đã không có kết quả nào tốt hơn thế này.
Lời hắn nói khiến tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn sang.
- Ma đế trở về, hận đầy càn khôn, lão hủ vốn đã tuyệt vọng chờ chết… Nhưng mà, lời nói vừa rồi của ma đế rõ ràng là nể mặt di chí của Tà Thần, sẽ không trút hận lên sinh linh, kể cả… vẫn chưa ra tay với chúng ta, những kẻ kế thừa sức mạnh của thần tộc.
Lời hắn nói mang theo niềm vui từ tận đáy lòng. Là người biết chân tướng sớm nhất, gần như mang theo tuyệt vọng đợi đến ngày hôm nay, đối với Trụ Thiên thần đế mà nói, kết quả hiện giờ đã giống như một giấc mộng thiên đường.
- Nhưng mà, với sự đáng sợ của Kiếp Thiên Ma Đế, nếu nàng muốn giết ai, muốn thay đổi chủ ý vào lúc nào, chẳng qua chỉ là một ý niệm của nàng, nào có ai ngăn cản được.
Kỳ Lân Đế của Tây Vực nói.
Trụ Thiên thần đế vuốt râu mỉm cười:
- Ha ha, chẳng lẽ các ngươi đã quên, là ai đã khiến tâm niệm của ma đế thay đổi, tiêu tán toàn bộ căm hận?
Mọi người đều ngẩn ra.
Trụ Thiên thần đế chậm rãi nói:
- Đột nhiên nghe tin Kiếp Thiên Ma Đế và Tà Thần là phu thê, chắc hẳn các vị đều kinh hãi trong lòng. Nhưng có thể khiến họ không tiếc phá vỡ cấm kỵ để kết hợp, lại còn trao đổi chí bảo, tình cảm của hai người không thể nghi ngờ là sâu đậm đến cùng cực.
- Bị trục xuất mấy trăm vạn năm, mối hận của ma đế nặng tận trời, mà người có thể khiến nàng cam nguyện buông bỏ như vậy, người có thể ảnh hưởng đến ý chí và quyết định của nàng, trong thiên hạ này cũng chỉ có Tà Thần… không, là Vân Triệt, kẻ kế thừa thần lực và ý chí của Tà Thần, lại còn thân mang Thiên Độc Châu!
- Cũng chính là Vân Triệt… chỉ bằng vài câu ngắn ngủi, đã khiến ma đế buông tha cho chúng ta, cũng… ít nhất là tạm thời buông xuống mối hận này.
Trụ Thiên thần đế vừa xúc động lại vừa tán thưởng:
- Năm đó khi Vân Triệt ở Long Thần giới, được Long Hậu Thần Hi truyền thụ Quang Minh huyền lực, chuyện này do lão hủ truyền ra, tin rằng các vị chắc đã sớm nghe qua. Mà căn cứ vào ghi chép viễn cổ, muốn tu luyện Quang Minh huyền lực, nhất định phải có được “Thánh tâm” lòng dạ vì thiên hạ, thương xót chúng sinh.
- Vân Triệt có thể tu luyện Quang Minh huyền lực, đã chứng minh hắn có thánh tâm cứu thế. Hắn chắc chắn sẽ vì cứu vớt thế nhân mà không tiếc sức lực, dùng phương pháp của mình dần dần khiến ma đế chân chính hoàn toàn buông bỏ tất cả thù hận, sẽ không để xảy ra hậu quả mà chúng ta sợ nhất… Hắn nhất định có thể làm được! Và ngay vừa rồi, ngay trước mặt chúng ta, hắn đã rất dễ dàng làm được điều đó.
Trụ Thiên thần đế vừa nói, đột nhiên xoay người, hướng về phía Mộc Huyền Âm:
- Ngâm Tuyết Giới Vương, ngày đó lệnh đồ Vân Triệt đề nghị với lão hủ muốn tham gia đại hội Trụ Thiên này, lão hủ còn tưởng rằng hắn chỉ nhất thời hứng khởi. Không ngờ hắn chính là mang trong mình tấm lòng cứu thế, cũng mang theo sức mạnh cứu thế đến đây!
- Hôm nay nếu không có Vân Triệt, lão hủ đã sớm chết dưới cơn phẫn nộ của ma đế. Nếu không có Vân Triệt, Thần giới cũng chắc chắn gặp phải đại kiếp nạn. Hành động cao quý của Vân Triệt, xứng đáng nhận được sự kính ngưỡng và bái tạ của vạn linh. Ngâm Tuyết Giới Vương dạy dỗ được một đệ tử như vậy… Xin nhận của lão hủ một lạy!
Mộc Huyền Âm nhíu băng mi lại, nhanh chóng nói:
- Trụ Thiên thần đế tuyệt đối không thể…
- Không, cho dù là đại ân cứu mạng lão hủ, hay là đại ân cứu thế, Ngâm Tuyết Giới Vương đều xứng đáng nhận một lạy của bất cứ ai!
Trụ Thiên thần đế không phải nịnh bợ, từng lời đều phát ra từ tận đáy lòng, lời vừa dứt, hắn đã cúi đầu thật sâu về phía Mộc Huyền Âm.
Mộc Huyền Âm: “…”
Thủy Thiên Hành tiến lên trước nói:
- Trụ Thiên thần đế nói không sai. Uy thế của ma đế, các vị đã tận mắt chứng kiến. Dưới cơn thịnh nộ của ma đế, vạn linh đều là con kiến, nếu hôm nay không có Vân Triệt, nói không chừng đã bùng nổ một trận kiếp nạn che trời, sau này cũng chỉ có Vân Triệt mới có thể ảnh hưởng đến ý chí của ma đế, để nàng dần dần chân chính buông bỏ tất cả thù hận phẫn nộ, khiến ma đế giáng xuống đương thời mà vẫn có thể bảo vệ thế gian bình an.
Thủy Thiên Hành nói từng chữ vang dội, trịnh trọng bái xuống thật sâu, thân thể Thần Chủ cao quý gần như cúi gập xuống:
- Mà nếu không có Ngâm Tuyết Giới Vương năm đó thu lưu và bồi dưỡng, sao có được Vân Triệt ngày hôm nay. Ngâm Tuyết Giới Vương, xin nhận một lạy của Thủy mỗ. Nếu sau này Hỗn Độn yên ổn, ơn cứu thế lần này chắc chắn sẽ được vĩnh viễn ghi vào sử sách Thần giới, Lưu Quang giới ta càng phải ghi chép vào giới điển, trọn đời không quên.
Thủy Mị Âm lè lưỡi, nhỏ giọng nói:
- Cha lại bắt đầu rồi.
Thủy Ánh Nguyệt ở bên cạnh nàng nói nhỏ:
- Không, lần này phụ thân không sai. Nếu sau này ma đế trở về mà không gây họa cho thế gian, như vậy, Vân Triệt… chính là công thần cứu thế hàng đầu.
Những ai tận mắt chứng kiến, tự mình cảm nhận sự đáng sợ của Kiếp Thiên Ma Đế đều sẽ vô cùng rõ ràng một điểm này -- một sức mạnh có thể trong nháy mắt diệt sát ba Phạm Thần, muốn lật đổ thế giới hiện giờ thật sự quá dễ dàng.
Kẻ kế thừa thần lực của Tà Thần… chủ nhân của Thiên Độc Châu… Thủy Ánh Nguyệt khẽ lắc đầu, trong lòng ngược lại có phần thoải mái. Khó trách năm đó huyền lực của mình còn hơn hắn một đại cảnh giới mà lại hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, đối với một quái thai như vậy, việc mình lần đầu tiên bị đánh bại dù hơn một đại cảnh giới, xem ra cũng không còn khó chấp nhận nữa.
Trụ Thiên thần đế đi đầu, Lưu Quang Giới Vương nối gót, những cường giả chí tôn ở đây nào có ai là kẻ ngốc? Sau khi đầu óc tỉnh táo lại từ cơn kinh hãi tột độ, bọn họ nhanh chóng phản ứng, sau đó vội vàng tiến đến gần Mộc Huyền Âm.
Đều là Thần Chủ, Mộc Huyền Âm là Giới Vương trung vị, là người có địa vị thấp nhất trong tất cả mọi người… nhưng vào lúc này, trong giây lát lại trở thành tiêu điểm của mọi người, từng đám Giới Vương thượng vị lần lượt khen ngợi, vái lạy nàng, kẻ trước người sau, tư thái lộn xộn, dường như đã hoàn toàn không còn để ý đến sự thận trọng của bậc Thần Chủ.
- Ngâm Tuyết Giới Vương, xin nhận một lạy của Lục mỗ!
- Ngày khác, bản vương nhất định tự mình đến thăm Ngâm Tuyết giới, để tỏ chút lòng thành tạ ơn.
- Ơn cứu mạng cứu thế, mười kiếp cũng khó báo đáp. Sau này nếu Ngâm Tuyết Giới Vương có chuyện khó giải, cứ việc thông báo bất cứ lúc nào, Phi Tinh giới ta vạn tử bất từ!
- Thế gian có Ngâm Tuyết giới và Ngâm Tuyết Giới Vương, mới có thần tử cứu thế Vân Triệt. Sau này, Ngâm Tuyết giới chính là thánh địa của thế gian, ai dám xúc phạm, chính là kẻ địch trọn đời của Thăng Dương Thánh giới ta!
- Đông Thần Vực thật vô cùng may mắn, có thể có được Ngâm Tuyết Giới Vương, có thể có được Vân thần tử!
…
…
Xung quanh Mộc Huyền Âm, đang trình diễn một cảnh tượng mà bất cứ ai nhìn thấy đều sẽ kinh ngạc đến ngây người như phỗng.
Bản tính của con người rất khó thay đổi, nhưng cách hành xử lại không phải là bất biến.
Mạnh và yếu luôn đối lập. Một người ở vị diện hạ đẳng có lực lượng vô địch, đế uy lăng thế, chỉ có thể nhìn xuống mà chưa từng phải ngưỡng mộ ai. Nhưng ném kẻ đó đến vị diện thượng đẳng, có lẽ sẽ vì sinh tồn mà chỉ có thể như chó vẫy đuôi cầu thương.
Thần Chủ là tồn tại tối cao của vị diện thượng đẳng, cũng sẽ không có Thần Chủ nào lại làm ra bộ dạng nịnh bợ như thế, bởi vì đến cấp bậc của bọn họ, chỉ có họ tùy ý quyết định sinh tử của người khác, mà không có ai có thể tùy ý quyết định sinh tử của họ.
Nhưng hiện giờ lại xuất hiện một người như vậy.
Người này có thể dễ dàng nắm trong tay sự tồn vong của bọn họ, có thể tùy tay giết chết cả gia tộc của bọn họ… mà người có thể ảnh hưởng đến người này, chỉ có Vân Triệt, còn Mộc Huyền Âm lại là sư tôn của Vân Triệt.
Vì thế, một màn nhìn như không thể tưởng tượng nổi này, lại vừa có phần châm chọc lại vừa vô cùng tự nhiên… có thể nói là tất yếu mà trình diễn.