Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1459: CHƯƠNG 1457: MA ĐẾ MÊ MAN

Ngược lại, Mộc Huyền Âm lại là người có dáng vẻ bình thản nhất, nàng đứng yên ở đó, đối mặt với các Giới Vương thượng vị, thậm chí là các Vương giới tôn quý đang đủ kiểu bái lạy tạ ơn, ca tụng nịnh nọt, sắc mặt nàng cũng không có biến đổi quá lớn.

Từ khi Vân Triệt nói cho nàng biết mọi chuyện, nàng đã nghĩ tới viễn cảnh này nếu như Vân Triệt thật sự có thể “trấn an” ma đế quay về thế gian.

Mà bây giờ khi nó thật sự xảy ra, nàng vẫn có phần không biết phải làm sao.

Những người này, mỗi người đều sở hữu sức mạnh cường đại, mỗi người đều ở địa vị cực cao, những lời bái tạ cứu mạng cứu thế của bọn họ thật sự là vì cảm kích sao?

Có lẽ có, nhưng tuyệt đối không mãnh liệt như vẻ bề ngoài của họ.

Phần lớn là vì ma đế giáng thế, nên bọn họ cũng thuận theo đó mà thay đổi quy tắc sinh tồn của mình.

Nam Minh Thần Đế đi tới, khí tức của hắn khiến các Thần Chủ khác phải lặng lẽ tránh đường, hắn cúi đầu thật sâu với Mộc Huyền Âm, nói:

- Ngâm Tuyết Giới Vương chẳng những có tiên tư tuyệt thế, mà còn dạy dỗ ra một thần tử cứu thế. Lần này Nam Minh đến Đông Thần Vực, có thể diện kiến Ngâm Tuyết Giới Vương đã là chuyến đi này không uổng công, càng là may mắn cả đời.

Giờ phút này đối mặt với Mộc Huyền Âm, hắn nào còn chút ngạo mạn lỗ mãng như trước, dáng vẻ nho nhã lễ độ, giọng nói thanh nhã như gió, cho dù là cảm kích hay ca ngợi đều khiến bất cứ ai cũng không thể nghi ngờ sự chân thành.

- Nam Minh Thần Đế quá khen rồi.

Mộc Huyền Âm nói.

Nam Minh Thần Đế lập tức nói:

- Không, vài lời ít ỏi này khó mà bày tỏ được một phần vạn lòng kính trọng. Nam Minh mặt dày, chân thành mời Ngâm Tuyết Giới Vương lúc rảnh rỗi đưa Vân thần tử đến Nam Vực ngao du, Nam Minh nhất định sẽ tháp tùng suốt chặng đường, mong rằng Ngâm Tuyết Giới Vương và Vân thần tử nhất định nể mặt.

- Nói nể mặt thì quá lời rồi. Nếu có cơ duyên, chắc chắn sẽ đến bái phỏng.

Mộc Huyền Âm không lạnh không nhạt, không kiêu ngạo tự mãn, cũng không làm mất mặt người ta.

Đối mặt với “quy tắc sinh tồn” thay đổi sau khi Kiếp Thiên Ma Đế trở về, Thần Đế hạng nhất thì có khác gì phàm nhân?

Suy cho cùng, bản chất đều là người. Trước mặt kẻ yếu, họ là cường giả chí cao. Mà trước mặt cường giả, họ lại đều là kẻ yếu.

Sau hai Thần Đế của Nam Vực, Thánh Vũ Giới Vương Lạc Thượng Trần cuối cùng cũng chen vào được, chỉ là ánh mắt hắn có phần né tránh, bước chân cũng hơi phù phiếm.

Trong tay hắn còn kéo theo Lạc Trường Sinh.

Lạc Thượng Trần khẽ khom người, mặt mày tươi cười:

- Hôm nay nếu không có Ngâm Tuyết Giới Vương, không có Vân thần tử, e rằng đã sớm tai họa giáng xuống, công đức cứu thế của Ngâm Tuyết Giới Vương xứng đáng được Thần giới ghi nhớ muôn đời.

- Nhớ lại năm đó, khuyển tử Trường Sinh từng có một trận chiến với Vân thần tử ở Trụ Thiên, Vân thần tử kế thừa Tà Thần lực, lại có ân sư bậc này là Ngâm Tuyết Giới Vương, khuyển tử làm gì có tư cách so bì, cũng khó trách sẽ thảm bại. Nhưng có thể giao đấu một trận với Vân thần tử đã là may mắn cả đời của khuyển tử.

Lạc Trường Sinh cúi người nói:

- Phụ vương nói rất đúng. Trận chiến năm đó với Vân thần tử, vãn bối Trường Sinh suốt đời khó quên.

Lạc Thượng Trần như đột nhiên nghĩ tới điều gì, kinh ngạc nói:

- A, đúng rồi. Vài ngày trước Lạc mỗ tình cờ biết được, xá muội Cô Tà dường như vì tư thù cá nhân mà đã có hành vi mạo phạm Ngâm Tuyết Giới, may nhờ Ngâm Tuyết Giới Vương ra tay giáo huấn. Mặc dù Cô Tà đã rời khỏi Thánh Vũ Giới, nhưng dù sao cũng là muội muội của Lạc mỗ, sư phụ của Trường Sinh, Lạc mỗ khó thoát tội này, trong lòng vô cùng áy náy, trong vòng mười ngày, Lạc mỗ chắc chắn sẽ đích thân đến Ngâm Tuyết Giới bồi tội, sau này nếu có chỗ nào cần đến Thánh Vũ Giới, chỉ cần một lời của Ngâm Tuyết Giới Vương là đủ.

Mộc Huyền Âm gật đầu:

- Được, bổn vương nhớ kỹ rồi.

Trụ Thiên Thần Đế không buồn để ý đến các Thần Chủ, hắn nghĩ lại từng cảnh tượng năm đó sau khi Vân Triệt lần đầu tiên xuất hiện ở Trụ Thiên Giới, trong lòng cảm khái vạn phần, không nhịn được than thở:

- “Lão tổ” vẫn luôn nói, kiếp nạn này chỉ có kỳ tích mới có thể cứu vớt, thì ra kỳ tích đã sớm tồn tại.

- Tà Thần trước khi ngã xuống đã để lại hy vọng cứu thế. Mà Vân Triệt cũng đã hoàn mỹ thắp lên ngọn lửa hy vọng này, xem ra vận mệnh cuối cùng vẫn luôn chiếu cố thế gian này. Thiên Cơ Giới quả thật không lừa ta, Vân Triệt quả nhiên là “Thiên Đạo chi tử” mà vận mệnh đã lựa chọn.

Long Hoàng bên cạnh hắn mỉm cười, thản nhiên nói:

- Xem ra, ánh mắt năm đó của chúng ta đều không sai.

Nghĩ lại năm đó Long Hoàng muốn thu Vân Triệt làm nghĩa tử, còn mình và Thiên Diệp Phạm Thiên muốn thu Vân Triệt làm đệ tử thân truyền, Trụ Thiên Thần Đế vuốt râu cười:

- Ha ha, lão hủ cuối cùng đã hiểu, vì sao năm đó hắn lại từ chối tất cả mà cam tâm ở lại một tinh giới trung vị. Thân mang Tà Thần lực, truyền thừa Sáng Thế Thần duy nhất đương thời, khi đó hắn chắc đã ôm ý niệm cứu thế, thật đáng khen ngợi.

(Vân Triệt: …?)

Trong mắt Trụ Thiên Thần Đế, bất cứ lời tán dương ca ngợi nào dùng trên người Vân Triệt đều không hề quá đáng.

- Nói đi cũng phải nói lại, kết cục hôm nay cũng phải đa tạ Long Thần Giới các ngươi.

Trụ Thiên Thần Đế nói.

- Hửm?

Long Hoàng liếc mắt.

- Mặc dù không biết năm đó rốt cuộc Thiên Diệp đã làm gì Vân Triệt, nhưng Vân Triệt quả thật đã vì vậy mà phải lưu lại Long Thần Giới, không cách nào quay về Đông Thần Vực.

Nói đến đây, Trụ Thiên Thần Đế hơi nhíu mày:

- May nhờ được Long Hậu thu lưu.

Long Hoàng: “…”

- Long Hậu là kỳ nữ siêu thoát trần thế, không gần gũi vạn vật, nhưng mắt sáng như sao, đã giữ Vân Triệt lại, còn truyền thụ Quang Minh huyền lực. Bằng không e rằng khó có được kết quả như hôm nay. Nhưng chuyện này trên đời lại có ít người biết, với tính cách của Long Hậu, chắc chắn cũng khinh thường dính dáng đến thứ hư danh này.

Trụ Thiên Thần Đế lại cảm thán một tiếng thật sâu:

- Ngày khác Long Hậu hoàn thành bế quan, phiền Long Hoàng chuyển lời cảm kích của lão hủ.

- …Ha ha.

Long Hoàng cười nhẹ, không tỏ rõ ý kiến.

Sự bi quan u ám trong lòng đã chuyển thành lạc quan, Trụ Thiên Thần Đế nhìn về hướng Kiếp Uyên rời đi, rồi xoay người lại nói:

- Vân Triệt nhận ơn sâu của Long Hậu, vốn là may mắn của hắn. Mà lần này xem ra, có mối quan hệ giữa Vân Triệt và Long Hậu như vậy, đối với Long Thần Giới mà nói…

Giọng nói của hắn đột ngột dừng lại, chân mày khẽ động, nghi hoặc hỏi:

- Long Hoàng, ngươi… lại bị thương sao?

Hắn nhìn thấy khóe môi Long Hoàng đang chậm rãi chảy ra một vệt máu.

Long Hoàng đưa tay lên, lau đi vệt máu tươi tràn ra giữa kẽ răng, cười nhạt:

- Có lẽ vừa rồi phải chịu đựng uy áp của ma đế, khí huyết có phần chảy ngược, không cần để ý.

- Ừm.

Trụ Thiên Thần Đế không nghĩ nhiều.

- Chuyện ma đế giáng thế, tuy không thể công khai, nhưng phải nhanh chóng thông báo cho những người cần biết để sớm nhắc nhở và chuẩn bị. Vậy Long mỗ xin về trước, bên phía Đông Vực phiền Trụ Thiên lo liệu.

Nói xong, Long Hoàng như thuận miệng nói thêm:

- Đúng rồi, Thần Hi từng nói, lần bế quan này của nàng rất quan trọng, chậm thì mấy trăm năm, lâu thì mấy ngàn năm, ý của Trụ Thiên, e rằng phải báo lại sau.

Trụ Thiên Thần Đế nói:

- Lời này của Long Hoàng thật khiến lão hủ hổ thẹn.

Hắn xoay người, ánh mắt ngưng lại, giọng nói đầy uy nghiêm:

- Chư vị, một khi tin tức ma đế trở về truyền ra, nhất định sẽ gây ra hoảng loạn cực lớn, cho nên chuyện này phải dốc hết sức giữ bí mật đến cùng. Huống chi, vừa rồi ma đế cũng đã cố ý dặn dò… Tuyệt đối không được đụng phải điều cấm kỵ, dẫn tới cơn thịnh nộ của ma đế.

Tất cả mọi người đồng thanh đáp lời.

Bọn họ đều biết, tất cả giống như lời Phạm Thiên Thần Đế nói, hỗn độn đã hoàn toàn thay đổi.

Từ hôm nay trở đi, quy tắc của thế giới này sẽ không còn do họ định đoạt… mà là một chúa tể tuyệt đối mà bất cứ sinh linh hay sức mạnh nào cũng không thể chống lại.

Một không gian khác.

Nơi này vẫn là không gian vũ trụ, nhưng khí tức lại hoàn toàn khác với lúc trước, vô cùng âm u ngột ngạt, ngay cả ánh sáng cũng lộ ra vẻ u ám rõ rệt.

Hơn nữa nơi này đặc biệt trống trải, chỉ có hư không u ám tĩnh mịch, hiếm thấy ngôi sao nào.

Vân Triệt bị Kiếp Uyên đột nhiên đưa tới nơi này, hắn nhanh chóng nhìn lướt qua bốn phía, sau đó trong lòng chợt động… Khí tức và bầu không khí nơi này, chẳng lẽ là khu vực của Bắc Thần Vực?!

- Tinh cầu kia, quả nhiên không còn nữa.

Bên tai hắn, truyền đến giọng nói của Kiếp Uyên. Trầm thấp… nhưng lại mang theo sự cô đơn rõ ràng.

Vân Triệt nghiêng mắt, thăm dò hỏi:

- Tiền bối, nơi này là?

Kiếp Uyên không trả lời Vân Triệt, sau tiếng thì thầm kia, nàng nhắm hai mắt lại, trầm mặc thật lâu mới cuối cùng mở miệng:

- Ngươi đã có được sức mạnh của hắn như thế nào?

Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ban đầu, người nhận được “giọt máu bất diệt” mà Tà Thần để lại không phải là ta, mà là… sư phụ huyền đạo đầu tiên của ta. Nàng tình cờ tìm được nó ở Nam Thần Vực, sau khi thân trúng kịch độc gặp được ta, mới dùng nó lên người ta.

Chân mày Kiếp Uyên khẽ động:

- Nam Thần Vực? Vậy Thiên Độc Châu thì sao? Lại từ đâu mà có? Vì sao độc linh của nó lại hoàn toàn thay đổi?

Tuy rằng Thiên Độc Châu đã hòa làm một với Vân Triệt, nhưng Kiếp Uyên vẫn chỉ cần liếc mắt là đã nhìn thấu tất cả.

Bởi vì nàng là chủ nhân đầu tiên của Thiên Độc Châu! Nàng có mối liên hệ nguyên thủy nhất với nó.

Chuyện này thật sự có phần khó giải thích, Vân Triệt chỉ có thể giải thích một cách gượng gạo:

- Thiên Độc Châu là… do sư phụ y đạo của ta ở thế giới mà ta xuất thân vô tình tìm được, sau đó vì một tai nạn ngoài ý muốn, ta đã nuốt nó vào, rồi nó cứ thế dung hợp với cơ thể ta. Về phần độc linh của nó, có lẽ sau khi bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân cướp đi và phóng thích Vạn Kiếp Vô Sinh thì đã chết, vào ba năm trước mới có độc linh mới.

- Nuốt vào? Dung hợp?

Kiếp Uyên liếc nhìn Vân Triệt, nàng chắc chắn Vân Triệt không dám nói dối trước mặt mình, nhưng nàng lại không thể nào hiểu được những lời này của hắn!

Nàng không hỏi tiếp, trực tiếp đưa tay ra, giọng lạnh lùng nói:

- Cho ta xem ký ức của ngươi!

- …Vâng.

Vân Triệt không thể từ chối, nhắm mắt lại.

Kiếp Uyên xòe năm ngón tay, trực tiếp chụp lên thiên linh của Vân Triệt, một tia hắc khí lóe lên… Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng rồng ngâm đột nhiên vang lên trong tâm hồn nàng, khiến bàn tay nàng rung động rất nhỏ, hai hàng chân mày cũng đột nhiên nhíu chặt.

Chậm rãi, nàng thu bàn tay đặt trên đầu Vân Triệt về, một lần nữa nhìn hắn thật sâu:

- Chỉ là một phàm nhân, tuổi còn trẻ, chẳng những có sức mạnh của hắn, mà còn thân mang bốn loại thần hồn, ông trời đối với ngươi cũng quá ưu ái rồi đi!

Vân Triệt:

- A…

Kiếp Uyên chuyển ánh mắt đi:

- Thôi vậy. Linh hồn của ngươi hiện giờ đã tự thành một thế giới, còn có Long Thần thần hồn bảo vệ, nếu ta cố tình dòm ngó, sẽ có khả năng làm tổn hại đến thần hồn, không xem cũng chẳng sao!

Những lời này của Kiếp Uyên khiến trong lòng Vân Triệt dấy lên chấn động thật lâu.

Vì không muốn làm tổn thương hắn… thần hồn của một phàm nhân, mà nàng cứ thế từ bỏ việc xem trộm ký ức của hắn.

Kiếp Thiên Ma Đế bên cạnh hắn, và ma thần đáng sợ mang đầy hận thù trở về trong tưởng tượng của hắn bấy lâu nay… vốn hoàn toàn không giống nhau.

Kiếp Uyên chậm rãi nói:

- Có thể nhận được sức mạnh của hắn, là cơ duyên của ngươi. Có thể có được Thiên Độc Châu, cũng là số phận của ngươi. Hắn đã qua đời, Thiên Độc đã đổi chủ, ta cần gì phải truy cứu thêm.

Nàng nhẹ nhàng nói, lan tỏa trong không gian âm u là một sự mông lung và thê lương khó có thể dùng lời miêu tả.

Nàng cuối cùng đã trở về… nhưng người yêu, người hận, tất cả đều đã không còn.

Vân Triệt không phải là Kiếp Uyên, hắn không cách nào trải nghiệm được đó là cảm giác gì.

Ma đế bên cạnh không còn khiến Vân Triệt cảm thấy sợ hãi nữa. Hắn chủ động mở miệng:

- Ma Đế tiền bối, tiền bối đưa vãn bối đến nơi này là vì…?

Kiếp Uyên hơi thất thần nói:

- Nơi này, đã từng có một tinh cầu, một… tinh cầu mà ta và hắn cùng nhau tạo ra.

Vân Triệt: “…”

- Hắn là một trong những Sáng Thế Thần của Thần tộc, cũng là vị thần kém cỏi nhất trong bốn Sáng Thế Thần về mặt “sáng thế”. Tinh cầu đầu tiên hắn tạo ra vẫn là dưới sự giúp đỡ của ta mới hoàn thành được… là do hai chúng ta cùng nhau hoàn thành.

- Cũng ở nơi đó, chúng ta kết làm phu thê, còn có một nữ nhi.

- Đáng tiếc, tinh cầu nhỏ bé kia, không thể nào chống đỡ được cuộc ác chiến giữa hai tộc…

Kiếp Uyên nắm chặt hai tay, đối mặt với thế giới hoàn toàn xa lạ trước mắt, tất cả hận ý, phẫn nộ, chờ đợi, khát vọng trong lòng nàng đều tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và mờ mịt…

Người yêu, người hận, người quen… ngay cả ký ức xưa kia cũng đều đã hóa thành bụi đất.

Rốt cuộc ta quay về để làm gì, những năm tháng qua ta đã liều mạng sống sót vì điều gì…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!