Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1471: CHƯƠNG 1469: UY HIẾP CỦA NAM MINH

Hạ Khuynh Nguyệt không phủ nhận lời của Vân Triệt:

- Kiếp Thiên Ma Đế quả thật là lá bùa hộ mệnh mạnh nhất của ngươi lúc này. Sự tồn tại của nàng tạo thành uy hiếp không gì sánh bằng đối với thế gian. Nhưng ngoài uy hiếp ra, còn có gì nữa? Lực lượng của nàng, có thể để cho ngươi sử dụng sao?

Vân Triệt: “...”

Không đợi Vân Triệt mở miệng, Hạ Khuynh Nguyệt đã bình thản nói với giọng không cho phép chất vấn:

- Ngươi không cần trả lời. Ta chắc chắn là không thể. Thân là Ma Đế thượng cổ, sao có thể để một nhân loại sử dụng lực lượng của mình! Hơn nữa, thân là người kế thừa lực lượng Tà Thần, nếu muốn dựa vào sức mạnh của người khác để dương oai, nàng sẽ chỉ thất vọng, khinh bỉ, thậm chí là tức giận.

Lời Hạ Khuynh Nguyệt nói không sai một lời... Ngay trước đó không lâu, Kiếp Uyên đã từng cảnh cáo hắn như thế, muốn hắn vĩnh viễn đừng vọng tưởng mượn dùng lực lượng của nàng.

Hạ Khuynh Nguyệt tiếp tục nói:

- Ta tin như vậy, và những người khác cũng sẽ nghĩ như vậy. Mà điểm này chỉ là thứ yếu. Ngươi có từng nghĩ tới, nếu như có một ngày, lá bùa hộ mệnh Kiếp Thiên Ma Đế này biến mất, sẽ có hậu quả gì không?

- Nàng chính là Kiếp Thiên Ma Đế, ai có thể khiến nàng biến mất?

Vân Triệt nói.

- Ta nói biến mất, không phải là bản thân nàng biến mất, mà là “ân sủng” của nàng đối với ngươi biến mất. Bởi vì ngươi chung quy chỉ là kẻ kế thừa thần lực của Tà Thần, về bản chất vẫn là một phàm linh, chứ không phải bản thân Tà Thần.

“...” Vân Triệt không phản bác, nhưng trong lòng không phục. Bởi vì ngoài thần lực Tà Thần ra, hắn còn có Hồng Nhi, còn có U Nhi, nỗi lo của Hạ Khuynh Nguyệt thực ra sẽ không xuất hiện.

Hạ Khuynh Nguyệt dường như nhìn thấu sự không phục của Vân Triệt, thầm than một tiếng, nói:

- Cũng không biết chừng có một ngày, Kiếp Thiên Ma Đế sẽ thật sự rời đi hoặc biến mất khỏi thế gian này bằng một hình thức nào đó.

- Ta biết ngươi nhất định muốn nói là không thể, vậy thì, ta hỏi ngươi mấy vấn đề...

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ chau mày, chậm rãi nói:

- Khi ngươi chết ở Tinh Thần giới, có từng nghĩ bản thân còn có thể sống lại không?

Vân Triệt: “...”

- Năm đó, khi ngươi mới đến Thần giới, khi biết được khái niệm Vương giới, nếu có người nói vài năm sau ta sẽ trở thành Thần Đế của Nguyệt Thần giới, ngươi sẽ cảm thấy có khả năng sao?

Vân Triệt: “...”

- Năm đó ở Lưu Vân thành, ngươi có thể nghĩ đến dù chỉ một chút rằng có một ngày bản thân sẽ cứu vớt được vận mệnh của toàn bộ Hỗn Độn không?

Vân Triệt: “...”

- Trên thế giới này có rất nhiều chuyện ngươi cho rằng không thể, nhưng lại thật sự sẽ xảy ra. Nhất là... Kiếp Thiên Ma Đế muốn làm gì, là thiện hay ác, đối xử với ngươi tốt hay không, đều hoàn toàn do nàng quyết định, chứ không phải do ngươi. Từ đầu đến cuối, quyền chủ động đều nằm trong tay nàng.

- Cho nên hiện giờ nàng đúng là lá bùa hộ mệnh của ngươi, nhưng là một lá bùa hộ mệnh có thể biến mất bất cứ lúc nào. Mà một khi lá bùa hộ mệnh này biến mất, chờ đợi ngươi chính là tác dụng phụ vô cùng khủng khiếp.

Giọng của Hạ Khuynh Nguyệt hơi trầm xuống, từng chữ nặng nề:

- Khi ngươi không còn lá bùa hộ mệnh Kiếp Thiên Ma Đế này, ngươi chính là Vân Triệt. Mà ngày hôm nay ở Ngâm Tuyết giới, những người đến vì ngươi, những người cúi mình trước mặt ngươi đều là nhân vật thế nào? Có Giới Vương của Thượng vị Tinh giới, có Thần Đế của Vương giới! Nếu có một ngày, ngươi lại biến thành một Vân Triệt đơn thuần, vậy thì, việc phải cúi mình lấy lòng một huyền giả tiểu bối đến từ hạ giới sẽ trở thành nỗi sỉ nhục cả đời của bọn họ!

“...” Vân Triệt nhớ rõ ràng, năm đó Mạt Lỵ đã từng nói lời tương tự với hắn.

- Đây chính là cái mà nàng nói, tình cảnh của ta rất nguy hiểm?

Mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt theo bản năng nhìn về phía tây, sâu xa nói:

- Còn hơn thế rất nhiều. Ngươi phải hiểu rằng, ở trong cùng thế hệ, tu vi của ngươi đúng là khó ai bì kịp, nhưng cấp bậc mà ngươi tiếp xúc thật sự quá cao. Nếu có người oán hận ngươi mà bất chấp hậu quả ra tay... Sẽ không ai kịp bảo vệ tính mạng cho ngươi.

Vân Triệt nhíu mày:

- Không đến mức đó chứ? Nếu nói người ở Thần giới oán hận ta nhất, cũng chỉ có mụ đàn bà điên Lạc Cô Tà kia, nhưng dù thế nào cũng không đến mức gánh chịu cơn phẫn nộ của Kiếp Uyên tiền bối để giết ta chứ?

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói:

- Một khi nhân tính bị vặn vẹo vì một nguyên nhân nào đó, có đôi khi sẽ đáng sợ vượt xa sức tưởng tượng. Mà kẻ đáng sợ nhất, chưa bao giờ là kẻ nhe nanh múa vuốt ra ngoài, ngược lại thường là người trước nay luôn tao nhã lương thiện, khiến người ta không hề phòng bị.

Vân Triệt chắp hai tay ra sau gáy, lẩm bẩm:

- Điều này ta vẫn luôn biết, lòng đề phòng của ta tự nhận còn sâu sắc hơn bất cứ ai. Khuynh Nguyệt, chúng ta là người sinh cùng năm cùng tháng! Nhưng sao cứ có cảm giác nàng đang dạy dỗ hậu bối vậy.

Hạ Khuynh Nguyệt nói:

- Ngươi có thể không nghe, không tin, nhưng chuyện tiếp theo, ngươi phải nghe lời ta. Ngươi có thể yên tâm, nếu thất bại, ngươi sẽ không có tổn thất gì, còn nếu thành công, sẽ cho ngươi thêm... một lá bùa hộ mệnh chân chính.

- Hả?

Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt ngưng lại, sâu trong con ngươi như có một vầng trăng lạnh đang lóe lên:

- Một lá bùa hộ mệnh có thể hoàn toàn do ngươi khống chế, cho dù cường giả như Thần Đế muốn giết ngươi cũng có thể ngăn cản!

Vân Triệt kinh ngạc, câu nói này của Hạ Khuynh Nguyệt tuyệt đối đủ để khiến bất cứ ai ở Thần giới phải chấn động.

Trên đời này còn có lá bùa hộ mệnh như vậy sao!?

- Nàng rốt cuộc đang nói đến cái gì?

Vân Triệt hỏi.

Hạ Khuynh Nguyệt nhìn về phía nam, cảm nhận được khí tức kia đang ngày càng gần:

- Hiện giờ ta không thể nói cho ngươi biết, nếu không sẽ lộ sơ hở. Ngươi sẽ nhanh chóng biết thôi.

- Được rồi.

Vân Triệt cũng không hỏi tới, đột nhiên cười tủm tỉm:

- Dù đã thành Nguyệt Thần Đế, cũng không quên hao tâm tổn trí vì phu quân của mình. Không hổ là chính thê mà ta cưới hỏi đàng hoàng.

Hạ Khuynh Nguyệt hờ hững nói:

- Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta chẳng qua chỉ lợi dụng năng lực đặc thù của ngươi, làm một chuyện mà bản thân không cách nào làm được. Về phần “lá bùa hộ mệnh” kia, xem như là báo đáp vì ta đã lợi dụng ngươi để đạt thành mục đích, không hơn.

- Được, được, được.

Vân Triệt tỏ vẻ bất đắc dĩ, trợn mắt.

----

Đông Thần Vực, Phạm Đế Thần giới.

Thiên Diệp Phạm Thiên rời khỏi Ngâm Tuyết giới với tâm trạng nặng nề, nên tốc độ quay về cũng không nhanh. Vừa trở về Phạm Đế Thần giới, mới vào trung tâm thần vực, hắn đã nhận ra một khí tức không nên xuất hiện.

Chân mày nhíu lại, hắn chậm rãi hạ xuống, thong thả đi về phía Phạm Thiên Thần Điện. Vừa vào trong điện, chân mày của hắn đã giãn ra, trên mặt cũng lộ ra nụ cười thản nhiên.

- Ha ha ha ha!

Một tràng cười lớn vang lên trong điện. Tại Phạm Thiên Thần Điện, nơi thần thánh và quan trọng nhất của Phạm Đế Thần giới, lại có người đang đứng ở đó. Hắn xoay người lại, cười hề hề nhìn Thiên Diệp Phạm Thiên đi vào:

- Phạm Thiên Thần Đế, ngươi lại để bổn vương chờ lâu.

Một thân ngân y, gương mặt tuấn mỹ trắng nõn, hơi có vẻ yếu ớt, thoáng nhìn như một công tử thế gia tửu sắc quá độ, nhưng nụ cười trên mặt hắn lại hết sức tà dị, ánh mắt chạm vào khiến người ta bất giác lạnh sống lưng.

Rõ ràng là Thần Đế hạng nhất Nam Thần Vực... Nam Minh Thần Đế Nam Vạn Sinh!

Thiên Diệp Phạm Thiên mặt vẫn tươi cười, bước chân nhanh hơn, giơ tay nói:

- Hóa ra là khách quý đã đến. Thiên Diệp vì có việc rời đi một lúc, khiến khách quý phải chờ lâu, Thiên Diệp thật hổ thẹn.

- Lần này Nam Minh Thần Đế đích thân đến Đông Thần Vực, có phải cũng vì chuyện của Kiếp Thiên Ma Đế và Vân Triệt không?

Thiên Diệp Phạm Thiên hỏi.

Nam Minh Thần Đế cười nhạt, cũng không hỏi chuyện Vân Triệt và Kiếp Uyên, như thể không hề quan tâm đến đại sự liên quan đến vận mệnh tương lai của Hỗn Độn:

- Không không, chuyện này do Đông Thần Vực các ngươi ra mặt thì thích hợp hơn, Nam Minh ta chẳng qua chỉ thích hóng chuyện mà thôi. Nam Minh đến đây, đương nhiên vẫn là vì Ảnh Nhi. Chỉ tiếc, dường như Ảnh Nhi cũng không ở trong giới, Nam Minh thật đau lòng.

Thiên Diệp Phạm Thiên cười nói:

- Ha ha, Ảnh Nhi luôn ngao du bên ngoài, hiếm khi về giới, ngay cả ta cũng ít khi gặp được nó. Nếu Nam Minh Thần Đế muốn gặp Ảnh Nhi, e rằng phải tốn chút tâm tư rồi.

- Không không, Nam Minh đến đây, đúng là vì Ảnh Nhi, nhưng không phải để gặp nàng, mà là vì một chuyện khác quan trọng hơn.

Thiên Diệp Phạm Thiên:

- Ồ?

Nam Minh thu lại nụ cười trên mặt, một luồng đế uy vô hình phóng thích:

- Nam Minh tại vị Thần Đế đã hơn hai vạn năm, nhưng chưa bao giờ lập Hậu. Vốn tưởng rằng nữ tử thiên hạ này không ai xứng làm Hậu của Nam Minh, cho đến năm đó gặp được Ảnh Nhi, mới biết Hậu của Nam Minh, ngoài Ảnh Nhi ra không thể là ai khác.

Chân mày Thiên Diệp Phạm Thiên khẽ động, nụ cười không đổi.

- Hiện giờ Ma Đế trở về, Hỗn Độn biến đổi, người người thấp thỏm lo âu. Nếu Nam Minh còn tiếp tục do dự, ngày nào đó kiếp nạn đột nhiên giáng xuống, vậy kiếp này sẽ không còn cơ hội, chẳng phải sẽ thành tiếc nuối lớn cả đời sao. Cho nên...

Nụ cười trên mặt Nam Minh Thần Đế lại hiện lên, kính cẩn thi lễ với Thiên Diệp Phạm Thiên:

- Hôm nay Nam Minh đến đây, là để thương nghị chuyện hai giới kết thân với Phạm Thiên Thần Đế, kính xin Phạm Thiên Thần Đế gả Ảnh Nhi cho Nam Minh, để giải quyết tâm nguyện cả đời của Nam Minh.

Thiên Diệp Phạm Thiên không hề thay đổi sắc mặt:

- Ha ha, Nam Minh Thần Đế lại nói đùa rồi.

Nam Minh Thần Đế thẳng lưng lên, nụ cười trên mặt dần dần trở nên hơi chói mắt:

- Lần này không hề đùa. Trước kia hai giới chúng ta ngang hàng ngang vế, nếu Phạm Thiên Thần Đế ngươi không muốn, bổn vương cũng không thể làm gì. Nhưng hiện giờ, Phạm Đế Thần giới không còn ba Phạm Thần, bổn vương nhắc lại lời này, đoán chừng là có thừa tự tin.

Một giây trước kính cẩn thi lễ, ý cười như gió, giây tiếp theo đột nhiên thay đổi sắc mặt... Hơn nữa là một bộ mặt chưa bao giờ xuất hiện trước Thiên Diệp Phạm Thiên. Chân mày Thiên Diệp Phạm Thiên đột nhiên trầm xuống, sau đó mỉm cười:

- Nam Minh Thần Đế, bổn vương có thể nghe không hiểu lời này của ngươi. Có ba Phạm Thần hay không, Phạm Đế Thần giới ta vẫn là Phạm Đế Thần giới, không ai có thể lay động, có liên quan gì đến sự tự tin của ngươi chứ?

Nam Minh Thần Đế cười tủm tỉm nói:

- Phạm Thiên Thần Đế nói đùa, tổn thất ba Phạm Vương thì thôi, ba Phạm Thần toàn bộ đột tử, chậc chậc, cho dù Phạm Đế Thần giới các ngươi có ba đầu sáu tay, cũng gánh không nổi. Đột nhiên bị chặt đứt ba cánh tay, ít nhất ở thời đại này, Phạm Đế Thần giới đã không còn tư cách ngang hàng ngang vế với Nam Minh Thần giới ta. Phạm Thiên Thần Đế cảm thấy thế nào?

Thiên Diệp Phạm Thiên: “...”

Nam Minh Thần Đế tiếp tục nói:

- À đúng rồi, nghe nói tân đế của Nguyệt Thần giới có thù cũ với Ảnh Nhi, cũng rất không thân thiện với Phạm Đế Thần giới các ngươi. Mà hiện giờ Vân Triệt lại được Kiếp Thiên Ma Đế cưng chiều... Nam Minh mơ hồ biết được, năm đó hắn chạy trốn vào Long Thần giới, khiến cho không thể vào Trụ Thiên Thần Cảnh, dường như cũng có liên quan đến Phạm Đế Thần giới các ngươi... Tổng hợp lại những chuyện này, khiến người ta muốn không lo lắng cho các ngươi cũng khó.

Nam Minh Thần Đế lắc đầu, tỏ vẻ lo lắng cho Phạm Đế:

- Mà vào lúc này, nếu lại có kẻ nào đó vì không vui mà ngáng chân, e rằng ngày sau Vương giới hạng nhất Đông Vực này sẽ càng ngày càng không dễ chịu, có khi còn không có cơ hội xuất hiện Phạm Thần tiếp theo.

Hai mắt của Thiên Diệp Phạm Thiên nhíu lại:

- Nam Minh, ngươi đang uy hiếp ta?

Nam Minh Thần Đế không phủ nhận, ngược lại cười lớn một tiếng:

- Ha ha ha ha, chỉ cần có thể cưới Ảnh Nhi làm Hậu, Nam Minh có thể không tiếc bất cứ giá nào, bất cứ thủ đoạn nào. Nếu có chọc giận Phạm Thiên Thần Đế, đợi tương lai cưới được Ảnh Nhi, Phạm Thiên Thần Đế chính là nhạc phụ của Nam Minh, nhạc phụ đại nhân muốn trừng phạt trách tội thế nào, Nam Minh tự nhiên phải hoàn toàn chịu đựng, tuyệt đối không dám có bất kỳ phản kháng nào.

Thiên Diệp Phạm Thiên hừ lạnh:

- Hừ! Tính tình của Ảnh Nhi, ngươi nên biết rõ hơn bất cứ ai. Nếu nó muốn gả cho ngươi, không ai cản được. Nếu nó không muốn gả cho ai, không ai có thể ép buộc.

Nam Minh Thần Đế cười hề hề nói:

- Không, chính vì Nam Minh hiểu rõ Ảnh Nhi vạn phần, nên mới cho rằng, Phạm Thiên Thần Đế nhất định khuyên được Ảnh Nhi. Có lẽ trước kia không thể, nhưng hiện giờ chỉ cần Phạm Thiên Thần Đế nguyện ý, nhất định có thể làm được.

Không đợi Phạm Thiên Thần Đế đáp lại, Nam Minh Thần Đế đã giơ tay nói:

- Phạm Thiên Thần Đế khoan vội từ chối. Nếu hai giới ta và ngươi kết thân, Ảnh Nhi chính là Hậu của Nam Minh ta, từ đây hai giới chung một cành, ngay cả Long Thần giới cũng có thể không sợ. Mà có một điểm, tin rằng Phạm Thiên Thần Đế không phải không rõ...

- Với tình hình hiện giờ, nếu Nam Minh ta không muốn, Phạm Đế Thần giới muốn xuất hiện Phạm Thần tiếp theo, e rằng vô cùng khó khăn. Mà nếu Nam Minh nguyện ý, lại dốc sức giúp đỡ, Phạm Thần tiếp theo ra đời cũng không xa.

Nam Minh Thần Đế nói từng chữ ôn hòa thanh nhã, nhưng lại từng chữ như ngâm trong kịch độc, uy hiếp khủng khiếp hòa cùng với dụ dỗ lợi hại.

Đáng sợ hơn là, uy hiếp của hắn là thật, nhưng dụ dỗ của hắn, ngươi lại không biết câu nào là thật, câu nào là giả.

- Lời Nam Minh muốn nói đều đã nói xong. Tin rằng sắp tới Phạm Thiên Thần Đế nhất định hết sức bận rộn, nên không quấy rầy nữa. Giờ ta quay về Nam Vực, yên lặng chờ tin lành.

Nam Minh Thần Đế cười nhạt một tiếng, cất bước rời đi. Thiên Diệp Phạm Thiên vẫn chưa ngăn cản hay nói gì, nhưng hai tay đã lặng lẽ siết chặt.

Bước chân của Nam Minh Thần Đế dừng lại, gương mặt tái nhợt khẽ quay lại:

- À đúng rồi, Phạm Thiên Thần Đế chắc hẳn rất rõ, tính nhẫn nại của Nam Minh ta vốn luôn cực kỳ kém. Một khi mất kiên nhẫn mà nổi giận, có khi đến chính ta cũng phải sợ hãi.

Khóe miệng khẽ nhếch, Nam Minh Thần Đế lại cất bước, không nhanh không chậm đi ra khỏi Phạm Thiên Thần Điện. Theo khí tức cấp tốc đi xa, hắn rất nhanh đã biến mất khỏi linh giác của Thiên Diệp Phạm Thiên.

Rầm!!!

Thiên Diệp Phạm Thiên đánh một quyền xuống, khiến đại điện nứt ra một vết dài mấy trăm trượng.

- Tên khốn kiếp!

Thiên Diệp Phạm Thiên nghiến răng nghiến lợi, toàn thân run rẩy.

Ba Phạm Thần của Phạm Đế Thần giới bị Kiếp Uyên hủy diệt trong nháy mắt. Ở trước mặt người khác, Thiên Diệp Phạm Thiên tỏ ra rất bình thản, nụ cười trên mặt không hề giảm đi, không ai nhìn ra một chút thương tiếc, như thể chỉ mất đi ba tên lâu la không đáng kể.

Nhưng trong một tháng này, Thiên Diệp Phạm Thiên không biết đã âm thầm nuốt bao nhiêu ngụm máu.

Nam Minh Thần Đế nói thật ra không sai chút nào, mất đi ba Phạm Thần, đồng nghĩa với việc bẻ gãy ba cánh tay của Phạm Đế Thần giới!

Tuy chỉ là ba người, nhưng đó là ba Thần Chủ cấp mười, ba cường giả cấp bậc Thần Đế! Hậu quả nó mang lại chính là thực lực của Phạm Đế Thần giới đột ngột xuất hiện chênh lệch với Nam Minh Thần giới!

Vốn trong Thần giới, dưới Long giới, Nam Minh Thần giới và Phạm Đế Thần giới là mạnh nhất, hai bên không ai có thể lay động ai, không ai có thể thật sự áp chế được ai.

Nhưng Phạm Đế Thần giới đột nhiên mất đi ba Phạm Thần, vậy thì Nam Minh Thần giới tuyệt đối có năng lực áp chế Phạm Đế Thần giới, hơn nữa chỉ cần nguyện ý, có thể áp chế Phạm Đế Thần giới lâu dài đến mức không ngóc đầu lên được.

Tuy rằng làm vậy sẽ khiến Nam Minh Thần giới tự tổn tám trăm, nhưng Thiên Diệp Phạm Thiên rất rõ ràng, tên điên đáng sợ Nam Minh Thần Đế này nhất định làm ra được!

Hậu quả của việc mất đi ba Phạm Thần, khiến cho lực lượng cốt lõi hụt xuống... Hơn nữa Thiên Diệp Phạm Thiên biết rõ, đây mới chỉ là bắt đầu! Quy tắc sinh tồn tàn khốc của Thần giới vẫn luôn là như vậy, và càng đứng trên cao, thường lại càng tàn khốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!