- Phụ vương, người lại thật sự nổi giận vì lão già Nam Minh đó sao? Thật khiến người ta bất ngờ.
Trong thần điện, bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi không biết đã xuất hiện từ lúc nào, có lẽ nàng vẫn luôn ở đó... Dù sao, thuật nặc ảnh của nàng đã hoàn mỹ đến mức qua mặt được cả Mạt Lỵ.
Thiên Diệp Phạm Thiên vẫn chưa nguôi giận:
- Ta không thể không giận. Nếu không phải có thể chọc vào điểm yếu của ta, sao hắn lại đích thân chạy từ Nam Minh Thần Vực đến đây.
- Những năm gần đây, chúng ta và Nam Minh vẫn luôn ngấm ngầm tranh giành vị trí Vương giới thứ hai, nhưng không bên nào thực sự áp chế được bên nào. Bây giờ chúng ta tổn thất ba Phạm Thần, sao hắn có thể không bỏ đá xuống giếng chứ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh nhạt nói:
- Phụ vương không cần lo lắng. Nơi này là Đông Thần Vực, tay hắn không dễ dàng vươn tới đây như vậy. Hơn nữa, lão già Nam Minh kia chẳng qua chỉ là một kẻ sớm muộn gì cũng chết trên bụng đàn bà, không đáng để phụ vương phải tức giận như thế. Hừ, lại càng không xứng đến gần Thiên Diệp Ảnh Nhi ta.
Thiên Diệp Phạm Thiên lại chậm rãi lắc đầu:
- Không, Ảnh Nhi, có một câu con phải nhớ kỹ, cho tới nay, con chưa bao giờ gặp được Nam Minh Thần Đế thật sự. Gương mặt hắn thể hiện trước mặt con chưa bao giờ là bộ mặt thật của hắn, hắn để con mê hoặc, mặc cho con lợi dụng, chỉ vì hắn cam tâm tình nguyện mà thôi.
- Nhất là vì đây là phương pháp duy nhất để hắn tiếp cận và có được con, mà bây giờ, hắn đã tìm được một phương pháp tốt hơn! Chuyện này không thể không suy xét cẩn thận.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh một tiếng:
- Ha, nực cười, chỉ bằng hắn? Hắn tốt nhất là chỉ nói mồm thôi, nếu thật sự chọc giận ta, dù hắn là Nam Minh Thần Đế, ta cũng sẽ cho hắn biết hậu quả.
Người hiểu Thiên Diệp Ảnh Nhi nhất trên đời này không ai khác ngoài Thiên Diệp Phạm Thiên. Mà Thiên Diệp Phạm Thiên lại hiểu Nam Minh Thần Đế hơn bất kỳ ai, giọng hắn trầm xuống vài phần:
- Ta nói lại lần nữa, đừng so sánh Nam Vạn Sinh với mấy món đồ chơi trước đây của con, hắn có thể trở thành Thần đế số một Nam Thần Vực, tâm cơ thủ đoạn của hắn tuyệt đối không thua kém bất kỳ ai đương thời.
- Lần này đến Ngâm Tuyết Giới, thu hoạch thế nào?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi.
- Tin tức không tốt lắm.
Thiên Diệp Phạm Thiên dừng lại vài giây, xem như đã nén giận xuống, cau mày nói:
- Chuyện này tạm thời không bàn tới. Trước khi rời khỏi Ngâm Tuyết Giới, Vân Triệt đột nhiên chủ động đề nghị muốn đến tinh lọc ma khí Tà Anh cho ta, tiện đường đến bái phỏng Phạm Đế Thần Giới... Ảnh Nhi, con thấy hắn có ý đồ gì?
- Vì ta?
Đôi mắt vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi lóe lên tia sáng kỳ lạ.
Thiên Diệp Phạm Thiên nói:
- Ta đã nghĩ suốt đường đi, ngoài lý do đó ra, không còn khả năng nào khác. Năm đó con hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn lên người hắn, đó là mối thù không đội trời chung, cho dù cuối cùng hắn không sao, nhưng chắc chắn không có khả năng buông bỏ. Mà bây giờ hắn lại có Kiếp Thiên Ma Đế chống lưng, con nghĩ hắn sẽ làm gì?
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại cười lạnh, không những không hề lo lắng, mà đôi môi khẽ nhếch lên còn tràn đầy vẻ khinh miệt và xem thường:
- Chẳng lẽ hắn còn có thể dùng Kiếp Thiên Ma Đế để giết ta? Dù có thể, một kẻ phải mượn sức người khác để trả thù ra oai, cho dù kế thừa Sáng Thế Thần lực, cũng chỉ là phế vật! Cũng xứng để ta phải kiêng kỵ sao?
- Phụ vương, người vẫn nên nói chuyện về Kiếp Thiên Ma Đế đi, ta hứng thú với chuyện đó hơn. Còn về Vân Triệt...
Thiên Diệp Ảnh Nhi híp đôi mắt vàng lại:
- Hắn tốt nhất là dám đến!
...
- Sắp đến rồi.
Nhìn tinh vực bên ngoài, Hạ Khuynh Nguyệt nói.
- Chúng ta rốt cuộc đi đâu?
- Phạm Đế Thần Giới!
Khí tức trên người Hạ Khuynh Nguyệt khẽ động, đôi mắt tuyệt mỹ thoáng hiện một tia tử mang.
Vân Triệt như có điều suy nghĩ:
- Quả nhiên. Nàng bảo ta nói những lời đó với Thiên Diệp Phạm Thiên, là vì chuyện này?
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn không gian đang cấp tốc lùi lại bên ngoài huyền chu, chậm rãi nói:
- Đến Phạm Đế Thần Giới lần này, ngươi chỉ cần làm một việc. Giống như lần trước, dùng Quang Minh huyền lực của ngươi tinh lọc ma khí Tà Anh cho Thiên Diệp Phạm Thiên, không cần nghĩ gì khác, càng không được có hành động thừa thãi nào. Mặt khác, khi tinh lọc nhớ đừng dốc toàn lực, nhưng cũng đừng làm qua loa quá, hiệu quả đạt được bảy tám phần như lần trước là được.
- Chỉ vậy thôi?
- Đúng!
- Được.
Vân Triệt gật đầu, dù hoàn toàn không biết Hạ Khuynh Nguyệt định làm gì, nhưng hắn không hỏi nhiều. Cũng như lời Hạ Khuynh Nguyệt đã nói, nếu hắn biết quá nhiều, nhất định trong lòng sẽ có vướng bận, từ đó lộ ra sơ hở... Thiên Diệp Phạm Thiên là nhân vật thế nào, trước mặt hắn tuyệt đối không thể có thứ gọi là sơ hở được.
- Ngươi thật sự không định hỏi đến cùng?
Vân Triệt cứ thế đáp ứng dứt khoát, ngược lại khiến Hạ Khuynh Nguyệt có chút kinh ngạc.
- Giữa vợ chồng với nhau, sự tin tưởng là điều cần có chứ.
Vân Triệt cười tủm tỉm nói.
- Ngây thơ.
Vốn tưởng Hạ Khuynh Nguyệt ít nhiều sẽ có vài phần cảm động, nhưng thứ hắn nhận được lại là hai chữ lạnh nhạt của nàng.
Nhưng Vân Triệt không để tâm:
- Ta tin tưởng nàng là sai sao!?
- Đừng dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai... bất kỳ ai.
Giọng nói rất nhẹ, nhưng không biết vì sao nàng lại lặp lại một lần.
- Kể cả nàng sao?
Vân Triệt liếc mắt.
Hạ Khuynh Nguyệt không chút do dự nói:
- Đúng. Vân Triệt, ngươi không phải người bình thường, thế giới mà ngươi phải đối mặt phức tạp hơn người thường rất nhiều, thứ ngươi không nên có nhất chính là quá tin tưởng người khác.
- Được được được, ta hiểu cả rồi.
Hạ Khuynh Nguyệt lại bắt đầu ra vẻ như tiền bối dạy bảo hắn, Vân Triệt nhếch miệng, trước mắt lại thoáng qua bóng dáng của Hỏa Phá Vân, nhất thời bất giác thở dài, nói:
- Tin tưởng, thật sự là một thứ xa xỉ, bởi vì nó rất dễ vỡ nát, mà một khi đã vỡ, dù chỉ một lần, cũng vĩnh viễn không thể nào hàn gắn lại được.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
- Ta từng có một vài trải nghiệm, khiến ta rất khó thực sự tin tưởng một người, về điểm này, nàng không cần lo lắng cho ta nhất. Nhưng mà, vợ, cha mẹ, con gái của ta luôn là ngoại lệ.
Vân Triệt nheo mắt nhìn gò má Hạ Khuynh Nguyệt, hồi lâu không chịu dời đi, cười như không cười.
Con gái... Hai chữ Vân Triệt thuận miệng nói ra lại khiến chân mày Hạ Khuynh Nguyệt giật giật.
- Con gái của ngươi và Nguyệt Thiền sư bá, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi.
- Mười bốn tuổi, thêm một năm rưỡi nữa là thành niên, đến độ tuổi năm đó nàng gả cho ta.
Vân Triệt không khỏi thổn thức:
- Thời gian trôi nhanh thật.
- Con bé tên là gì?
Hạ Khuynh Nguyệt lại hỏi.
Vân Triệt trả lời:
- Vân Vô Tâm. Đây là do mẫu thân con bé đặt tên. Nói ra thì, năm đó lần đầu tiên ta gặp con bé, còn không biết nó là con gái mình, thậm chí còn cười nhạo cái tên này.
Hạ Khuynh Nguyệt lặng lẽ liếc mắt, nhìn thần thái của Vân Triệt lúc này, khi nhắc đến con gái, giọng điệu, vẻ mặt, sắc thái của hắn đều thay đổi rõ rệt. Hạ Khuynh Nguyệt chỉ cần nhìn hắn là có thể cảm nhận được một tình cảm vô cùng dịu dàng, ấm áp và kiêu hãnh.
- Ngươi... không nên có con.
Câu nói này của Hạ Khuynh Nguyệt rất nhẹ. Mỗi một chữ đều mang theo cảm xúc phức tạp đến cực điểm.
Chân mày Vân Triệt chợt nhíu lại, kinh ngạc vì Hạ Khuynh Nguyệt lại nói ra một câu như vậy:
- Vì sao?
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:
- Ngươi là người quá coi trọng tình cảm, đó cũng chính là điểm yếu của ngươi. Mà có con gái sẽ làm mềm lòng ngươi, phân tán ý chí của ngươi, ảnh hưởng đến quyết đoán của ngươi, lấy đi sự tàn nhẫn của ngươi, tăng thêm vướng bận cho ngươi, và cũng có thêm một sơ hở chí mạng.
Vân Triệt thoáng kinh ngạc, sau đó bật cười:
- Nàng nói không sai một phần nào. Bản thân ta cũng nhận ra, tính cách của ta thật sự đã thay đổi đôi chút vì Vô Tâm. Nhưng mà, đối với ta, Vô Tâm không chỉ là người thân quan trọng nhất trong đời, mà còn là động lực cho cuộc đời ta.
- Cũng bởi vì Vô Tâm... và một chuyện ta không muốn nhớ lại, ta đã hứa với con bé sẽ trở thành người mạnh nhất thế gian, để con bé không phải chịu bất kỳ sự ức hiếp hay nguy hiểm nào, đây cũng là một mục đích khác để ta trở về Thần Giới... Mặc dù bị ép trở về hơi sớm.
Vân Triệt nhìn về phương xa, than thở nói:
- Nếu có thể giải quyết thành công kiếp nạn ma thần này, từ nay về sau thời gian ở lại Thần Giới của ta đều phải lấy tu luyện làm chủ. Mà Kiếp Uyên tiền bối vô cùng am hiểu Tà Thần Thần Lực, nếu có thể nhận được sự chỉ dẫn của nàng, chắc chắn sẽ giúp ích rất lớn cho tiến cảnh của ta.
Vân Triệt mỉm cười:
- Lời hứa của cha với con gái, tuyệt đối không thể nuốt lời.
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng nói:
- Không kịp nữa rồi. Trụ Thiên Thần Cảnh đã không thể mở ra, thiên phú của ngươi có cao đến đâu, tốc độ tu luyện có nhanh thế nào, cũng đã không còn kịp nữa...
- Không kịp? Không kịp cái gì?
- Chuyện ngươi có được truyền thừa của Tà Thần đã là điều ai cũng biết, hiện giờ ai cũng rõ nếu ngươi trưởng thành, chỉ riêng truyền thừa của Sáng Thế Thần cũng rất có khả năng khiến ngươi đứng trên tất cả chúng sinh. Nếu Kiếp Thiên Ma Đế vẫn luôn che chở ngươi, ngươi có thể bình an trưởng thành, nhưng nếu ngươi mất đi sự che chở của Kiếp Thiên Ma Đế... bọn họ tuyệt đối sẽ không cho phép một người trong tương lai có thể vượt qua tất cả bọn họ trưởng thành, tuyệt đối không.
- Đây cũng là lý do vì sao ta phải tìm cho ngươi một lá bùa hộ mệnh khác. Đến lúc đó, cho dù xảy ra kết quả tồi tệ nhất, có Trụ Thiên Giới, Nguyệt Thần Giới, còn có lá bùa hộ mệnh này bảo vệ, ngươi mới có thể sống yên ổn.
Vân Triệt lại nhíu mày, hắn nhìn gò má Hạ Khuynh Nguyệt, đột nhiên nói:
- Khuynh Nguyệt, sao ta cứ có cảm giác... nàng dường như thật sự tin rằng Kiếp Thiên Ma Đế sẽ không còn quan tâm đến ta nữa? Vì sao nàng lại có nỗi lo mãnh liệt như vậy về chuyện này?
Hạ Khuynh Nguyệt nhắm mắt:
- Ta không biết. Ta chỉ cảm thấy gần đây rất bất an... một sự bất an chưa từng có.
- Nếu như có thể biết được nguyên nhân thì tốt rồi.
Giọng nói nhẹ nhàng này, chỉ có mình Hạ Khuynh Nguyệt mới có thể nghe thấy.
Vân Triệt: “...?”
Mái tóc dài buông xõa, Hạ Khuynh Nguyệt quay đầu, nói:
- Ngươi có thể hiểu là ta lo nghĩ vẩn vơ, ta cũng hy vọng “khả năng cực kỳ nhỏ bé này” sẽ không xảy ra, hy vọng ngươi có thể bình an trưởng thành đến độ cao như ngươi đã hứa với con gái, cũng hy vọng lá bùa hộ mệnh mà ta tìm cho ngươi, ngươi có thể tiện tay vứt đi.
- Ừm...
Vân Triệt đưa tay sờ cằm.
Lần trước hắn còn oán trách Hạ Khuynh Nguyệt không nói một lời đã rời đi, lần này, Hạ Khuynh Nguyệt lại nói với hắn tương đối nhiều, nhưng... phần lớn đều rất kỳ quái.
Bất an vô cớ?
Thứ linh cảm báo động này, Vân Triệt luôn có phần tin tưởng. Nhưng đó là một phản ứng phòng ngự sau khi đã trải qua vô số lần sinh tử, là phản ứng gần như bản năng của thân thể và linh hồn trước khi nguy cơ ập đến... Còn nỗi bất an của Hạ Khuynh Nguyệt lại không rõ nguyên do, vả lại bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy gần như không thể xảy ra, nhưng dáng vẻ của nàng lại cực kỳ tin tưởng vào thứ này, khiến người ta không thể không lo lắng theo.
Mặc dù Hạ Khuynh Nguyệt rất lạnh lùng nói rằng nàng lợi dụng Vân Triệt để đạt được một mục đích nào đó, “bùa hộ mệnh” là thứ tặng kèm sau khi lợi dụng. Nhưng lời nói sau đó của nàng lại để lộ ra “bùa hộ mệnh” mới là mục đích hàng đầu của nàng.
- Hừm...
Vân Triệt rơi vào trầm tư.
- Đến rồi!
Theo giọng nói nhẹ nhàng của Hạ Khuynh Nguyệt, một tinh giới khổng lồ cấp tốc tiến lại gần trong tầm mắt của Vân Triệt.
Cùng lúc đó, khí tức và không gian xung quanh đột ngột thay đổi. Huyền chu đi trong đó tựa như bị vạn mảnh giấy ráp chà xát, phát ra từng hồi âm thanh sắc lẻm chói tai, khiến lòng người bất an, thân thuyền cũng bắt đầu rung lên nhè nhẹ.
- Đây là?
Ở bên trong huyền chu, Vân Triệt cảm nhận được một loại khí tức vô cùng hung hãn.
- Đi!
Hạ Khuynh Nguyệt không giải thích, lắc mình đến bên cạnh Vân Triệt, nắm lấy cánh tay hắn, đưa hắn bay về phía Phạm Đế Thần Giới đã ở ngay trước mắt.
...
Phạm Thiên Thần Điện.
- Nói như vậy, tai họa thật sự còn ở phía sau?
Đôi mày vàng nhỏ của Thiên Diệp Ảnh Nhi cau lại, thì thầm một tiếng:
- Gần trăm Ma Thần thượng cổ...
Bất kỳ ai nghe được tin tức như vậy, đều không thể không kinh hãi.
Thiên Diệp Phạm Thiên trầm giọng nói:
- Hy vọng cuối cùng vẫn đặt trên một mình Vân Triệt. Nhưng hiển nhiên đó là hy vọng xa vời. Dù sao Vân Triệt cũng chỉ là một phàm linh kế thừa Tà Thần Thần Lực, hắn ảnh hưởng đến ý chí của Kiếp Thiên Ma Đế còn chưa đến mức đó. Cho nên phải chuẩn bị tốt để đối phó với một hồi kiếp nạn... Làm thế nào để sống sót trong đại kiếp nạn này, mới là chuyện cần làm nhất hiện giờ.
Lúc này, ngoài điện đột nhiên truyền đến truyền âm của Phạm Đế Thần Sứ:
- Khởi bẩm Thần Đế, Vân Triệt đã đến.
Trước đó hắn đã ra lệnh, nếu Vân Triệt đến, phải báo cho hắn biết ngay lập tức.
Thiên Diệp Phạm Thiên và Thiên Diệp Ảnh Nhi đồng thời quay mắt lại.
Thiên Diệp Phạm Thiên thấp giọng lẩm bẩm, hỏi:
- Nhanh như vậy? Chỉ có một mình hắn?
- Không, người đi cùng hắn... vừa rồi đã xác nhận, là Nguyệt Thần Đế!
- Hả?
Chân mày Thiên Diệp Phạm Thiên hơi trầm xuống, hiển nhiên không hề ngờ tới.
Hai tròng mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo lại, trong mắt hiện lên kim mang nguy hiểm:
- Hạ Khuynh Nguyệt? Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, quả nhiên là vì ta mà đến.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng:
- Vân Triệt thì thôi, Hạ Khuynh Nguyệt cũng vội vàng như thế, là ta đã đánh giá cao nàng ta sao? Hừ, cũng được, để ta xem xem, bọn họ dựa vào một Kiếp Thiên Ma Đế, có thể làm khó dễ gì được ta ở đây