- Sao nàng ta có thể biết được chuyện về Hồng Mông Sinh Tử Ấn!?
Thiên Diệp Phạm Thiên gầm nhẹ, cảm xúc rõ ràng có phần mất kiểm soát.
Bởi vì đây là bí mật lớn nhất của hắn, thậm chí là của toàn bộ Phạm Đế Thần Giới!
Sau khi gầm nhẹ, hắn mới đột nhiên cảnh giác, vung tay bày ra một kết giới cách âm khổng lồ.
Hồng Mông Sinh Tử Ấn, vào thời đại thượng cổ thuộc về Sáng Thế Thần Sinh Mệnh Lê Sa, là chí bảo đứng thứ ba chỉ sau Thủy Tổ Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Nếu được nó nhận chủ thì sẽ có được tuổi thọ vô tận!
Cũng chính là bất tử!
Tuy nó không phải là chí bảo mạnh nhất, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, hai chữ “bất tử” là mục tiêu theo đuổi tột cùng của tất cả sinh linh, cho dù là chân thần hay chân ma!
Nếu như bảy đại chí bảo đều đặt ở trước mắt và chỉ có thể chọn một, vậy thì thứ được chọn nhiều nhất không phải là Thủy Tổ Kiếm hay Tà Anh Vạn Kiếp Luân, mà chắc chắn là Sinh Tử Ấn!
Theo ghi chép từ thời thượng cổ, sau khi Sáng Thế Thần Sinh Mệnh Lê Sa ngã xuống, Hồng Mông Sinh Tử Ấn đã rơi vào tay Ma tộc, sau đó bặt vô âm tín, chưa từng xuất hiện ở thế gian này.
Nhưng trên thực tế, mười vạn năm trước nó đã bị Phạm Đế Thần Giới đoạt được.
Chỉ là, sau khi trải qua kiếp nạn Tà Anh, Hồng Mông Sinh Tử Ấn vốn e ngại lực lượng hắc ám nhất đã giống như Thiên Độc Châu, linh của nó đã sớm tiêu vong, chỉ còn lại một Hồng Mông Sinh Tử Ấn đã chết.
Đúng vậy, Hồng Mông Sinh Tử Ấn có thể ban cho sinh linh sức mạnh bất tử đã chết, nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng sự thật chính là như vậy.
Thế nhưng, dưới sự hấp dẫn của hai chữ “bất tử”, sao Phạm Đế Thần Giới lại có thể vì nó đã chết mà buông tha được chứ. Trong những năm tháng này, các đời Phạm Thiên Thần Đế đều dốc hết tâm sức tìm kiếm, thử đủ mọi phương pháp để khiến Hồng Mông Sinh Tử Ấn sống lại.
Kể từ đời Phạm Thiên Thần Đế tìm được Hồng Mông Sinh Tử Ấn, sự tồn tại của nó đã trở thành bí mật lớn nhất của Phạm Đế Thần Giới, chỉ có các đời Thần Đế và Phạm Thần biết được, ngay cả Phạm Vương cũng không có tư cách hay biết.
Nếu tin tức Hồng Mông Sinh Tử Ấn ở Phạm Đế Thần Giới bị truyền ra ngoài, không còn nghi ngờ gì nữa, vô số ánh mắt tham lam sẽ đổ dồn về đây. Cho dù là Vương giới đứng đầu Đông Vực, cho dù biết rõ Hồng Mông Sinh Tử Ấn đã chết, cho dù Phạm Đế Thần Giới chưa từng xuất hiện ai “bất tử”, cũng tuyệt đối không thể dập tắt được sự điên cuồng mà hai chữ “bất tử” mang lại cho sinh linh.
Phạm Đế Thần Giới hiện giờ vừa mới tổn thất ba Phạm Thần, lại phải gánh chịu áp lực từ Vân Triệt và Ma Đế... Nếu chuyện này bị truyền ra, Nam Minh Thần Giới chắc chắn sẽ gây khó dễ!
Không, có lẽ còn chưa tới lượt Nam Minh Thần Đế, Kiếp Thiên Ma Đế cũng sẽ chủ động tìm tới cửa!
Hai chữ “bất tử” đủ để kích thích triệt để lòng tham của Ma Đế.
Đây cũng là lý do vì sao sau khi nghe Thiên Diệp Ảnh Nhi nói vậy, Thiên Diệp Phạm Thiên lại có phản ứng dữ dội đến thế.
Thiên Diệp Ảnh Nhi trầm giọng nói:
- Mấy năm nay Hạ Khuynh Nguyệt vẫn luôn trấn áp nội loạn, chưa từng rời khỏi Nguyệt Thần Giới, nàng ta không thể nào dựa vào sức mình mà biết được. Chỉ có thể là Nguyệt Vô Nhai!
Ánh mắt Thiên Diệp Phạm Thiên trở nên u ám.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Ta đã sớm phát hiện, từ rất lâu trước kia hắn đã biết chuyện Nguyệt Vô Cấu năm đó là do ta gây nên. Hắn chưa bao giờ thể hiện ra mặt, nhưng âm thầm lại giở không ít trò. Nhưng mà, phụ vương cũng đừng quá lo lắng, cho dù Nguyệt Thần Giới có nhận ra chút manh mối thì cũng chỉ dừng lại ở phỏng đoán. Nếu họ dám tiết lộ chuyện này ra ngoài, ta ngược lại có vô số cách để đổ ngược lại rằng Hồng Mông Sinh Tử Ấn đang ở Nguyệt Thần Giới!
- Hơn nữa, Nguyệt Thần Giới còn chưa có tư cách trở mặt với chúng ta.
Thiên Diệp Phạm Thiên càng nhíu chặt mày:
- Trước kia thì đúng là như vậy, nhưng bây giờ đã khác. Nếu Vân Triệt báo chuyện này cho Kiếp Thiên Ma Đế... hậu quả khó lường.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng:
- Không, hắn không dám. Nếu Kiếp Thiên Ma Đế có được Hồng Mông Sinh Tử Ấn, dĩ nhiên sẽ khiến nàng ta vui mừng hơn, nhưng nếu không tìm thấy, vậy chính là lừa gạt, còn có thể chuốc lấy cơn thịnh nộ sau khi thất vọng... Phụ vương nghĩ trước khi xác nhận, Vân Triệt có dám mạo hiểm như vậy không?
Bị chạm đến bí mật lớn nhất, ngay cả Thiên Diệp Phạm Thiên trong mắt cũng bắt đầu lộ vẻ nôn nóng:
- Vì lẽ đó, Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt đến đây rất có thể chính là để thử xác nhận chuyện này! Tinh lọc ma khí là ngụy trang, muốn gặp ngươi giải quyết ân oán cũng là ngụy trang, lần này một chữ không đề cập đến, tiếp theo...
Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên xoay người:
- Ảnh Nhi, phân phó xuống, hai ngày này ta cần yên lặng suy nghĩ, bất cứ kẻ nào cũng không được đến quấy rầy!
...
Trong không gian vũ trụ, vẫn là chiếc huyền chu ấy, nhưng hướng đi lúc này là Nguyệt Thần Giới.
Vân Triệt vươn vai:
- Nhiệm vụ hoàn thành! Khuynh Nguyệt, bây giờ nàng nên cho ta biết mục đích của nàng rồi chứ?
- Sau khi đến Nguyệt Thần Giới, ta sẽ nói rõ ràng cho ngươi biết. Chuyện này cũng chỉ có ngươi mới có thể hoàn thành.
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
Vân Triệt ngẫm nghĩ rồi nói:
- Ừm... Không nói trước rốt cuộc nàng muốn làm gì, chuyến đi hôm nay chắc chỉ là ngụy trang để phân tán sự chú ý của Phạm Thiên Thần Đế thôi nhỉ?
- Đúng vậy.
Vân Triệt liếc nhìn Hạ Khuynh Nguyệt:
- Thứ cho ta nói thẳng, màn ngụy trang này có thể lừa được người khác, nhưng gần như không thể lừa được Thiên Diệp Phạm Thiên, bằng không ngôi vị Thần Đế đệ nhất của hắn cũng thành trò cười... Nói đi nói lại, nàng không thể nào không biết điểm này chứ?
Hạ Khuynh Nguyệt sâu xa nói:
- Ta muốn chính là không lừa được hắn. Tâm tư của hắn bây giờ nhất định đã bị dẫn đến “một nơi khác”.
Vân Triệt không hiểu:
- Một nơi khác? Là nơi nào?
Trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên ánh trăng:
- Ta biết một bí mật của hắn, mà hắn chắc cũng biết ta biết bí mật này. Lần này chúng ta “ghé thăm”, là do ngươi chủ động đề xuất, hắn vốn còn nghi hoặc trong lòng, mà ta lại đột nhiên đồng hành. Tuy không nhắc đến một chữ, nhưng hắn nhất định sẽ nghĩ theo hướng kia. Chắc chắn sẽ như vậy!
Vân Triệt nhíu mày:
- Hả? Vì sao lại tự tin như vậy?
- Bởi vì đó là một bí mật mà Thiên Diệp Phạm Thiên sợ bị người khác biết nhất, nên tự nhiên cực kỳ nhạy cảm với nó. Một khi ý niệm này nảy sinh, hắn sẽ không thể nào thoát ra được. Lại không biết... ngụy trang mới là mục đích thật sự.
Nếu lúc này Vân Triệt chạm phải ánh mắt của Hạ Khuynh Nguyệt, có lẽ sẽ lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ “đáng sợ” đối với nàng.
Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi nói:
- Phạm Đế Thần Giới còn có bí mật như vậy sao? Là bí mật gì, ta có thể biết không?
- Không thể!
- Xí, ta biết ngay mà.
Vân Triệt bĩu môi.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Bây giờ ngươi biết cũng không có chút lợi ích nào. Nếu ngày nào đó, thực lực của ngươi có thể trưởng thành đến mức khiến Phạm Đế Thần Giới phải kiêng kỵ, vậy không cần ngươi hỏi, ta sẽ nói rõ ràng cho ngươi biết. Sau khi ngươi biết bí mật kia muốn làm thế nào, cũng hoàn toàn tùy ngươi.
Vân Triệt giơ một ngón tay lên:
- Được! Một lời đã định!
Khoảng cách giữa Nguyệt Thần Giới và Phạm Đế Thần Giới cũng không quá xa, chỉ sau mấy canh giờ ngắn ngủi, Nguyệt Thần Giới đã ở trong tầm mắt.
Thần Đế hồi giới vốn là đại sự, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt lại thu huyền chu từ sớm, cố hết sức ẩn giấu khí tức, mang theo Vân Triệt đi thẳng vào Thần Nguyệt Thành, giấu giếm tất cả mọi người.
Hiển nhiên, nàng cũng không định để người khác biết Vân Triệt đã đến Nguyệt Thần Giới.
- Xem ra nàng cũng không muốn để người khác biết ta ở đây. Ta còn tưởng nàng sẽ gióng trống khua chiêng mang ta vào Nguyệt Thần Giới chứ.
Vân Triệt hơi oán giận nói.
Hạ Khuynh Nguyệt thản nhiên nói:
- Danh tiếng của ngươi ở Nguyệt Thần Giới cũng không tốt đẹp gì! Không muốn rước phiền phức thì cứ im lặng ở đây, không được đi đâu cả.
Trong lúc nói chuyện, nàng đã mang Vân Triệt tiến vào kết giới của tẩm cung Thần Đế.
Đây là tẩm cung của Hạ Khuynh Nguyệt, cũng là một tiểu thế giới đặc thù. Vừa bước vào, gió nhẹ phất qua mặt, bên tai mơ hồ có tiếng nước róc rách, ánh trăng dịu dàng không biết từ đâu chiếu xuống mặt đất, khiến người ta như đột nhiên lạc vào ảo cảnh ánh trăng thơ mộng.
Trong ánh trăng dịu dàng ấy, hiện ra ba bóng hình thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu.
Các nàng đi tới từ phía đối diện, dáng đi nhẹ nhàng, trang phục màu sắc khác nhau nhưng đều vô cùng động lòng người. Da thịt trắng như tuyết, mềm mại trong suốt, dưới ánh trăng, bóng dáng các nàng thướt tha thon dài, đường cong lồi lõm tinh tế. Mặc dù khí chất mỗi người mỗi khác, nhưng dung nhan đều đẹp như tranh vẽ.
- Tỳ nữ cung nghênh chủ nhân, Vân công tử.
Các nàng khom người hành lễ, không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của Vân Triệt, hiển nhiên Hạ Khuynh Nguyệt đã sớm truyền âm báo trước.
Trong ba nữ tử này, Vân Triệt nhận ra cô gái mặc váy vàng ở giữa, nhớ tên là Cẩn Nguyệt, hai người còn lại thì là lần đầu tiên gặp mặt. Các nàng đứng sóng vai nhau, Vân Triệt nhìn mà nhất thời có cảm giác hoa mắt... Cho dù có Hạ Khuynh Nguyệt ở bên, vẻ đẹp kinh diễm tuyệt luân của các nàng vẫn đủ để khiến bất cứ nam tử nào cũng phải lòng xao xuyến.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Các ngươi lui ra đi. Mấy ngày nay nếu không có lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được tới đây.
- Vâng.
Cẩn Nguyệt, Ngọc Nguyệt, Liên Nguyệt ngoan ngoãn đáp lời, sau đó nhẹ bước rời đi, chỉ còn lại làn gió thơm thoang thoảng.
Vân Triệt cười híp mắt nói:
- Nguyệt Thần Giới thật sự là một nơi tốt. Nhưng may mà người bên cạnh nàng đều là nữ tử, nếu là nam... ta không thể không bắt nàng đuổi hết bọn họ đi!!
- Ta đã là Đế của Nguyệt Thần, đừng nói nam hầu, cho dù nạp ngàn vạn nam phi cũng không có gì là không thể.
Mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi liếc nhìn hắn.
Vân Triệt nhất thời nghiến răng:
- Nam phi? Nếu nàng thật sự dám có, có bao nhiêu ta giết bấy nhiêu!
Hạ Khuynh Nguyệt cười như không cười:
- Thật sao? Đừng nói đến nam phi, nếu ngươi có thể đuổi ba tỳ nữ vừa rồi của ta đi, ta sẽ chiều theo ý ngươi, thế nào?
Không đợi Vân Triệt trả lời, Hạ Khuynh Nguyệt tiếp tục nói:
- À phải rồi, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. Trong ba người các nàng, Cẩn Nguyệt và Liên Nguyệt đều là Nguyệt Thần Sứ riêng của ta, tu vi đều là Thần Chủ cấp năm. Còn Ngọc Nguyệt nhìn như ngoan ngoãn dễ bắt nạt nhất, chính là Nguyệt Thần phụ tá của ta, cũng là người đứng đầu trong mười hai Nguyệt Thần của Nguyệt Thần Giới, hơn nữa trong tất cả Nguyệt Thần, thực lực chỉ đứng sau ta và Hoàng Kim Nguyệt Thần.
Lời Vân Triệt vừa định nói ra lập tức bị một chùy nện ngược vào bụng.
- Nếu ngươi không quản được tay chân mà trêu chọc các nàng, lỡ các nàng hơi nặng tay một chút, ngươi có trăm cái mạng cũng không đủ chết.
“...” Vân Triệt liên tiếp nuốt nước bọt. Có thể làm tỳ nữ cho Thần Đế, đương nhiên không thể là nhân vật đơn giản.
Nhưng ba tiểu cô nương nhìn có vẻ nhu mì điềm đạm, còn chẳng có vẻ uy hiếp bằng một con thỏ, lại không đơn giản đến mức thái quá như vậy chứ!
- Thực lực không đủ thì đừng nói năng xằng bậy. Bây giờ ngươi cảm thấy nếu ta muốn nạp nam phi, ngươi ngăn cản được sao?
- Không ngăn cản được cũng phải ngăn cản!
Vân Triệt oán hận nói, sau đó nghiêm mặt:
- Nhưng mà ta tin nàng chắc chắn sẽ không làm vậy.
Cánh môi của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhếch lên:
- Ngươi cho rằng ai cũng háo sắc như ngươi sao?
- Ặc...
Vân Triệt nhất thời nghẹn lời.
Hạ Khuynh Nguyệt không trêu chọc hắn nữa, chậm rãi tiến lên vài bước, đứng trong ánh trăng. Một cơn gió nhẹ thổi đến, mái tóc đen và chiếc váy tím của nàng phấp phới theo gió, vô tình bó sát lấy đường cong uyển chuyển đến kinh người, khiến ánh mắt Vân Triệt vì thế mà ngưng lại.
Dường như cảm nhận được ánh mắt đột nhiên im lặng phía sau, ngọc thủ của Hạ Khuynh Nguyệt chắp sau lưng, tay áo sa tím rộng rãi tự nhiên che đi phần eo hông lồi lõm quá mức gợi cảm, cũng ngăn cách tầm mắt của Vân Triệt:
- Bây giờ ta sẽ nói cho ngươi biết tiếp theo phải làm gì.
- Lần đầu tiên khi ngươi tinh lọc ma khí cho Thiên Diệp Phạm Thiên, có mấy lần ngươi đã kích động muốn nhân cơ hội hạ độc hắn, lại còn nói sẽ không bị hắn phát hiện. Lúc ấy ta không hiểu, nhưng sau này biết ngươi thân mang Thiên Độc Châu mới vỡ lẽ. Như vậy...
Ánh mắt của Hạ Khuynh Nguyệt hơi lạnh lẽo, như sương như băng:
- Ta muốn ngươi lần tiếp theo khi tinh lọc ma khí cho hắn, giống như suy nghĩ trước kia của ngươi, thừa dịp huyền khí xâm nhập cơ thể, hạ độc của Thiên Độc Châu vào trong người hắn!
Vân Triệt nhíu mày, nói:
- Dưới khí tức hỗn độn hiện giờ, tốc độ khôi phục độc lực của Thiên Độc Châu cực kỳ chậm chạp. Với mức độ khôi phục hiện tại của Thiên Độc Châu, cho dù ta phóng thích toàn bộ độc lực cũng không thể độc chết hắn được.
- Lúc trước ta cũng chỉ là nảy sinh suy nghĩ viển vông trong tình huống huyền khí xâm nhập cơ thể là thời cơ vô cùng tốt, ngay cả kích động cũng không tính. Không chỉ có vậy... Khi đó, cho dù thật sự có thể độc chết hắn, ta cũng chỉ có kích động chứ nhất định sẽ không hành động như vậy.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:
- Ta muốn không phải là ngươi độc chết hắn, mà ngươi cũng thật sự không thể độc chết hắn. Ta muốn là tuyệt cảnh của Thiên Diệp Phạm Thiên, chứ không phải tử cảnh!
Tuyệt cảnh sẽ khiến đối phương mang theo khát vọng giãy dụa, còn tử cảnh... lại là sự phản kháng liều chết và truy cùng giết tận.
Vế sau, không phải là thứ mà Vân Triệt và Nguyệt Thần Giới có thể gánh chịu.