— Lần trước ngươi biết rõ không thể nào độc chết hắn, nhưng vẫn nảy sinh ý định hạ độc Thiên Diệp Phạm Thiên, nói cách khác, cho dù không độc chết được hắn, cũng chắc chắn có thể khiến hắn trọng thương... đúng không?
Tiếng lòng của Vân Triệt liên tục chấn động.
Vì Thiên Diệp Phạm Thiên là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm, nên lần đó ở Trụ Thiên giới, khi hắn được Thiên Diệp Phạm Thiên mời, Hạ Khuynh Nguyệt đã đi cùng để hộ tống. Sau khi rời đi, hắn và Hạ Khuynh Nguyệt chỉ nói vài câu, cũng không nhiều lời, Hạ Khuynh Nguyệt lại đột ngột rời đi. Mấy lời hắn nói với nàng khi ấy cũng chỉ là thuận miệng nói ra, nếu Hạ Khuynh Nguyệt không nhắc lại, có lẽ hắn cũng chẳng còn nhớ.
Thế nhưng, chính từ mấy câu nói tùy tiện đó, Hạ Khuynh Nguyệt lại có thể suy ra được nhiều thông tin đến vậy... bao gồm việc hắn sở hữu Hắc Ám huyền lực, bao gồm cả mức độ đại khái của độc lực Thiên Độc... Nói không chừng còn nhiều hơn thế nữa.
Nàng thật sự là Hạ Khuynh Nguyệt sao? Cứ như thể đã thay đổi cả linh hồn!
Vân Triệt không thể không kinh hãi.
Điều đáng giận là, ngay trước mặt hắn mà tâm tư của Hạ Khuynh Nguyệt lại sắc bén đến thế!?
Nam tử phía sau đột nhiên im lặng, ánh mắt dừng trên người nàng cũng mơ hồ biến đổi, Hạ Khuynh Nguyệt thoáng liếc mắt:
— Ta nói sai rồi sao?
Lúc này Vân Triệt mới lên tiếng:
— Không, không sai. Tuy độc lực của Thiên Độc Châu khôi phục rất có hạn, nhưng cấp bậc của nó cực kỳ cao, nếu trúng phải, cho dù là Thiên Diệp Phạm Thiên cũng chỉ có thể gắng gượng chống đỡ chứ không thể nào thực sự hóa giải. Cho nên tuy không độc chết được Thiên Diệp Phạm Thiên, nhưng trước khi độc lực tự động biến mất, tuyệt đối đủ để khiến hắn khốn đốn một phen.
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, chìa ra bàn tay trắng như ngọc. Cổ tay và ngón tay nàng trắng nõn không chút trang sức, mỗi một ngón tay đều tựa như được ngưng tụ từ tuyết đầu mùa:
— Để ta thử một lần!
— Được.
Vân Triệt không do dự, Thiên Độc Châu có độc lực cực hạn đồng thời còn có năng lực tinh lọc cực hạn, tuyệt đối không đến mức tổn thương được Hạ Khuynh Nguyệt.
Hắn chìa tay phải, lòng bàn tay lóe lên ánh sáng xanh biếc, ngón tay điểm nhẹ vào lòng bàn tay của Hạ Khuynh Nguyệt, truyền một luồng thiên độc lực vào trong đó.
Khoảnh khắc thiên độc lực chạm vào cơ thể Hạ Khuynh Nguyệt, nó lập tức bùng nổ. Chỉ là một luồng độc khí rất nhỏ, lại khiến bàn tay Hạ Khuynh Nguyệt tức thì bị bao phủ bởi một tầng quang hoa màu xanh biếc đáng sợ.
Chân mày của Hạ Khuynh Nguyệt liền nhíu lại, Tử Khuyết huyền lực nhanh chóng vận chuyển, tử mang tức thời quấn quanh tay, cứng rắn áp chế lục mang.
Nhưng cũng chỉ là áp chế... Với tu vi của nàng, cho dù Tử Khuyết thần lực vận chuyển thế nào, cũng đều không thể hóa giải hay trục xuất luồng thiên độc lực kia. Nó bị áp chế trong kinh mạch nơi bàn tay, vô cùng băng giá, nhưng lại tồn tại một cách ngoan cường.
Chỉ một luồng đã như thế!
— Quả nhiên không cách nào hóa giải!
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói.
— Độc của Thiên Độc Châu là loại độc có sinh mệnh.
Vân Triệt nói, mà thiên độc có “sinh mệnh” là do sau khi Hòa Lăng trở thành Thiên Độc Độc Linh mới được thai nghén và khôi phục, độc lực trước đó đều đã yếu đi, lại là độc có thể hóa giải được:
— Một khi xâm nhập cơ thể, ngay cả Chân Thần cũng chưa chắc có thể hóa giải, mà với vạn linh hiện giờ, hoàn toàn không có khả năng hóa giải!
Trong lúc nói, Vân Triệt chìa tay trái, quang mang tinh lọc lóe lên, chỉ trong nháy mắt, độc khí trên người Hạ Khuynh Nguyệt đã tiêu tán không còn tăm tích.
Độc lực của Thiên Độc Châu chỉ có Vân Triệt có thể phóng thích, cũng chỉ có Vân Triệt có thể hóa giải. Chỉ tiếc dưới hoàn cảnh hiện giờ, tốc độ tích lũy độc lực thật sự quá chậm.
Nếu như đợi thêm vài năm, độc lực của Thiên Độc Châu đủ để độc chết cả cường giả như Thiên Diệp Phạm Thiên, đây cũng là thời gian quay về Thần Giới mà lúc trước hắn đã định ra với Hòa Lăng. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính, kiếp nạn đỏ thẫm ập đến, buộc hắn phải trở về Thần Giới trước thời hạn, mà độc lực tích lũy được hiện giờ, muốn độc chết Thiên Diệp Phạm Thiên là không thể nào.
— “Sinh mệnh” của nó sẽ duy trì bao lâu?
Hạ Khuynh Nguyệt thu hồi huyền khí, hỏi.
Vân Triệt chậm rãi nói:
— Khoảng chừng hai mươi canh giờ. Tuy Thiên Diệp Phạm Thiên không cách nào hóa giải, nhưng với huyền lực và thân thể của một Thần Đế, hắn tuyệt đối có thể chống đỡ qua hai mươi canh giờ này. Cho nên hạ độc hắn, với độc lực hiện giờ, dù là “tuyệt cảnh” hay “tử cảnh” mà nàng nói đều khó có khả năng xảy ra.
Hạ Khuynh Nguyệt hơi trầm ngâm:
— Hai mươi canh giờ... Tuy ngắn hơn dự tính của ta, nhưng vậy là đủ rồi.
Vân Triệt: “...?”
— Chỉ dựa vào thiên độc lực, tuy không giết được hắn, nhưng đối mặt với thiên độc mà ngay cả sức mạnh Thần Đế cũng không thể hóa giải, cộng thêm cái tên Thiên Độc Châu, Thiên Diệp Phạm Thiên trúng độc chắc chắn sẽ kinh hãi tột độ. Mà thời gian tồn tại của thiên độc lực, ngoài ngươi ra, bây giờ còn có ta, không ai biết. Theo thời gian trôi đi, khi sự chống cự của hắn ngày càng yếu, tất nhiên sẽ nảy sinh nỗi sợ hãi rằng bản thân sẽ chết dưới thiên độc... Một khi suy nghĩ và nỗi sợ này nảy sinh, mỗi một giây trôi qua nó sẽ càng thêm mãnh liệt!
Vân Triệt nhìn chằm chằm Hạ Khuynh Nguyệt, nói:
— Hả? Khoan nói tại sao lại muốn làm vậy với Thiên Diệp Phạm Thiên, cho dù...
Hạ Khuynh Nguyệt hiển nhiên biết Vân Triệt định nói gì, lập tức cắt ngang lời hắn:
— Nếu chỉ như vậy, nỗi sợ hãi cái chết kéo dài gần hai mươi canh giờ có lẽ không đủ để khiến Thiên Diệp Phạm Thiên sụp đổ, khả năng thành công sẽ không quá ba thành. Nhưng trong cơ thể hắn vốn đã tồn tại một thứ có thể khuếch đại nỗi sợ hãi này lên vô số lần.
— Tà Anh ma khí!
Vân Triệt nhíu mày, nhất thời khó hiểu:
— Ngươi định để ta hạ độc hắn, sau đó lại dẫn động ma khí trong cơ thể hắn bạo loạn? Không... không đúng! Làm vậy quá vô nghĩa, ngược lại còn không khác gì trực tiếp bại lộ chuyện ta có thể khống chế Hắc Ám huyền lực.
— Sự dung hợp đến cực hạn giữa độc lực của Thiên Độc Châu và sức mạnh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân sẽ tạo ra thứ gì?
Hai hàng chân mày của Vân Triệt nhíu lại:
— Vạn Kiếp Vô Sinh!
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt sâu như đầm băng, âm u không thấy đáy:
— Đúng! Ở Thần Giới, không ai không biết cái tên “Vạn Kiếp Vô Sinh”. Năm đó, “Vạn Kiếp Vô Sinh” do Tà Anh Vạn Kiếp Luân dung hợp với Thiên Độc Châu phóng thích ra đã kết thúc thời đại của Thần và Ma, gây ra biến động lớn cho cả cõi Hỗn Độn! Cái tên này, ngay cả Chân Thần Chân Ma nghe thấy cũng phải run sợ, huống chi là phàm linh!
Sắc mặt Vân Triệt quái dị:
— Này này! Nàng không phải định để ta dung hợp độc lực của Thiên Độc Châu với ma khí Tà Anh trong cơ thể Thiên Diệp Phạm Thiên đó chứ?
— Ngươi làm được sao?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi.
— Đương nhiên không thể!
— Ta cũng cho rằng ngươi không thể.
“...”
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn hắn, giọng nói trở nên chậm rãi, từng chữ từng chữ khắc sâu vào lòng Vân Triệt:
— Ta không cần dung hợp, chỉ cần trộn lẫn là được. Điều này ngươi làm được chứ?
Năm đó Tà Anh Vạn Kiếp Luân và Thiên Độc Châu đều là Huyền Thiên Chí Bảo thuộc về Ma tộc, chứng tỏ bản chất sức mạnh của chúng đều thuộc về mặt tiêu cực. Cho nên Hạ Khuynh Nguyệt có lý do tin tưởng sức mạnh của chúng sẽ không bài xích nhau.
“...” Vân Triệt thoáng ngẫm nghĩ, nói:
— Nếu ta chưa từng tiếp xúc với ma khí Tà Anh, ta không dám chắc. Nhưng qua mấy lần tiếp xúc, ta phát hiện ra, ma khí Tà Anh vốn cực kỳ đáng sợ đối với các Thần Đế, lại có một sự thân thuộc kỳ lạ với ta. Ngay cả khi ta dùng Quang Minh huyền lực để tinh lọc, nó cũng không hề giãy giụa hay bài xích như ta dự đoán ban đầu.
— Có lẽ là vì ta có Hắc Ám huyền lực đặc thù. Cũng có lẽ...
Vân Triệt nhẹ nhàng thở ra một hơi:
— Đây là sức mạnh đến từ “Nàng”, mang theo khí tức của nàng.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
— Cho nên, nếu chỉ là lén lút trộn lẫn thiên độc lực vào ma khí Tà Anh, ta... tin là có thể làm được một cách hoàn hảo.
Vì đã từng tinh lọc cho Trụ Thiên Thần Đế một lần, tinh lọc cho Phạm Thiên Thần Đế hai lần, ba lần tiếp xúc cũng đủ để hắn tin tưởng vào điểm này.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu, trong mắt lại u ám thêm vài phần. Tự mình tiếp xúc với độc khí thiên độc, cộng thêm lời nói của Vân Triệt, khiến cho sự nắm chắc trong lòng nàng lại tăng thêm vài phần:
— Rất tốt! Như vậy, từ nay trở đi, khi ngươi lại tinh lọc ma khí cho Thiên Diệp Phạm Thiên, hãy lén lút đưa toàn bộ thiên độc lực vào trong ma khí Tà Anh trong cơ thể hắn, cũng khống chế tốt thời cơ độc phát... Sau khi chúng ta rời khỏi Phạm Đế Thần Giới, hắn sẽ rơi vào cơn ác mộng mang tên “Vạn Kiếp Vô Sinh”!
Vân Triệt gật đầu:
— Thiên độc lực hòa lẫn với ma khí Tà Anh, khiến Thiên Diệp Phạm Thiên tưởng là độc của Vạn Kiếp Vô Sinh? Đừng nói Phạm Thiên Thần Đế... chỉ cần đầu óc không có vấn đề, sẽ chẳng ai tin đâu?
Hạ Khuynh Nguyệt cũng nhẹ nhàng gật đầu:
— Đương nhiên. Hắn sẽ không tin, cũng không cần hắn tin. Nhưng hắn nhất định sẽ liên tưởng đến “Vạn Kiếp Vô Sinh” -- loại độc đáng sợ đã hủy diệt chư thần chư ma, kết thúc cả một thời đại! Bóng ma mà nó để lại cho hậu thế thật sự quá lớn, khi sức mạnh của “Tà Anh” và “Thiên Độc” xuất hiện cùng lúc và hòa lẫn vào nhau, bất cứ kẻ nào cũng sẽ cảm thấy như chạm phải lời nguyền của ác quỷ, và sẽ lập tức nghĩ đến cái tên này.
— Độc của “Vạn Kiếp Vô Sinh” được kết hợp từ Tà Anh và thiên độc lực như thế nào, không ai biết được, ngay cả chủ nhân của Thiên Độc Châu cũng không biết, càng không có ai thực sự tiếp xúc với “Vạn Kiếp Vô Sinh”. Nhưng ai cũng biết đây là bốn chữ đáng sợ nhất trên đời này, biết chắc rằng nó do sức mạnh Tà Anh và sức mạnh thiên độc sinh ra... Như vậy, khi độc lực của Thiên Độc Châu và ma lực của Tà Anh Vạn Kiếp Luân lại một lần nữa “dung hợp” trên thân một người, ngoại trừ ngươi, chủ nhân của Thiên Độc Châu, không ai dám chắc liệu nó có phát sinh dị biến về chất để trở thành “Vạn Kiếp Vô Sinh” thật sự hay không.
— Nỗi sợ hãi về điều chưa biết vượt qua cả phạm trù nhận thức của một Thần Đế, bóng ma của Vạn Kiếp Vô Sinh, thiên độc mà ngay cả sức mạnh Thần Đế cũng không thể hóa giải nửa phần... tổng hợp tất cả lại, hai mươi canh giờ cũng đủ để khiến Thiên Diệp Phạm Thiên sụp đổ từng bước!
— Mặt khác, trước đó ta sẽ để lại cho Thiên Diệp Phạm Thiên đủ ám thị tinh thần.
“...” Vân Triệt giật mình nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, da đầu bất giác run lên.
Hạ Khuynh Nguyệt dường như không để ý đến ánh mắt biến đổi của Vân Triệt, tiếp tục nói:
— Thiên Diệp Phạm Thiên trời sinh đa nghi, hôm nay chúng ta đến thăm vốn đã khiến hắn nghi ngờ sâu sắc, mà khi đó ngay cả ngươi cũng không biết mục đích, nên cũng không có sơ hở gì. Những điều này đã đủ để hắn tin rằng việc tinh lọc ma khí chỉ là ngụy trang, sự chú ý của hắn sẽ hoàn toàn tập trung vào “chuyện kia”, thứ mà hắn quan tâm nhất.
— Đến lúc đó, trong quá trình ngươi tinh lọc ma khí, hắn sẽ dồn sự chú ý lên người ta, và ta cũng sẽ dùng cách của mình để khiến hắn tâm thần bất an. Cứ như vậy... ngươi cứ việc làm là được.
— Chuyện sau đó cứ giao toàn bộ cho ta.
Vân Triệt đưa tay vỗ trán, nhanh chóng sắp xếp lại tất cả những lời Hạ Khuynh Nguyệt đã nói, sau đó lắc đầu, cố gắng ổn định tâm thần nói:
— Mục đích của nàng là muốn dùng phương pháp này khiến Thiên Diệp Phạm Thiên đối mặt với bóng ma tử vong... sau đó phải cầu xin ta tha mạng?
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu:
— Ừm. Người sống càng lâu, thực lực càng mạnh, địa vị càng cao thì lại càng sợ chết. Mà Thiên Diệp Phạm Thiên có thể xem là kẻ sợ chết nhất Đông Thần Vực.
— Cho nên, nàng nói bùa hộ mệnh... là Thiên Diệp Phạm Thiên? Ép buộc hắn cầu xin ta tinh lọc thiên độc cho hắn, cái giá là đáp ứng một yêu cầu đặc thù của chúng ta, hoặc dùng nó để nắm lấy điểm yếu chí mạng nào đó của hắn?
— Ngươi nói đúng một nửa.
Giọng Hạ Khuynh Nguyệt hơi ngừng lại, ngực thoáng phập phồng:
— Thiên Diệp Phạm Thiên tạm thời không đáng để ta làm như vậy, mục đích của ta... là Thiên Diệp Ảnh Nhi!
— Mà bản thân Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng chắc chắn sẽ hiểu rõ điểm này! Cho nên, đến lúc đó, người cầu xin tha thứ sẽ không phải là Thiên Diệp Phạm Thiên, mà là Thiên Diệp Ảnh Nhi! Người đáp ứng “điều kiện” đương nhiên cũng sẽ là nàng ta.
Năng lực khống chế cảm xúc của Hạ Khuynh Nguyệt đã mạnh đến kinh người, nhưng khi nàng đề cập đến Thiên Diệp Ảnh Nhi, Vân Triệt vẫn cảm thấy nhiệt độ không khí giảm xuống đột ngột.
Nhìn vào mắt Hạ Khuynh Nguyệt, Vân Triệt thoáng nghĩ, rồi lại lắc đầu:
— Ta không cho rằng nàng có thể được như ý. Ta đã gặp Thiên Diệp Ảnh Nhi, đó là một kẻ điên cuồng và cực kỳ ích kỷ, nếu có thể đạt được mục đích của bản thân, nàng ta không tiếc bất cứ thứ gì. Tuy Thiên Diệp Phạm Thiên là cha ruột của nàng ta, nhưng với một người như vậy, cho dù là cha ruột, cho dù Thiên Diệp Phạm Thiên có cầu xin, ta cũng không cho rằng nàng ta sẽ vì hắn mà hy sinh lợi ích của bản thân.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhắm mắt, nói:
— Nếu là hai năm trước, ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng... trong khoảng thời gian kế vị Nguyệt Thần Đế này, một trong những việc ta làm nhiều nhất chính là tìm hiểu về Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, mối hận của Hạ Khuynh Nguyệt đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi đã sâu đến cực điểm, vĩnh viễn không thể hóa giải.
— Và trong quá trình đó, ta đã biết được một sơ hở trong nhân cách của nàng ta.