Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1476: CHƯƠNG 1474: SƠ HỞ CỦA THIÊN DIỆP

Sơ hở về nhân cách?

Thiên Diệp Ảnh Nhi, loại người âm độc tuyệt tình đến thế, mà cũng có sơ hở như vậy sao?

- Nàng nói sơ hở, chẳng lẽ là... Thiên Diệp Phạm Thiên có sức nặng rất lớn trong lòng Thiên Diệp Ảnh Nhi?

Vân Triệt hỏi.

Trong lòng một người con gái, người cha tự nhiên có một vị trí vô cùng quan trọng, hơn nữa còn là vị trí không ai có thể thay thế được. Nhưng mà... đó là Thiên Diệp Ảnh Nhi! Khi Vân Triệt nói ra câu này, hắn mang theo vẻ vô cùng khó tin.

- Rất nặng!

Hạ Khuynh Nguyệt nói.

Vân Triệt: “...”

- Chắc hẳn ngươi đã từng nghe, Thiên Diệp Ảnh Nhi là do chính thất của Thiên Diệp Phạm Thiên, cũng chính là Thần hậu của Phạm Đế Thần Giới sinh ra. Nhưng thực ra, mẹ đẻ của Thiên Diệp Ảnh Nhi khi đó chỉ là một phi tử bình thường, Thần hậu đương thời là một người khác, chính là mẹ đẻ của Phạm Đế thái tử.

Vân Triệt ngẩn ra. Phạm Đế thái tử? Hình như mình chưa từng nghe qua danh hiệu này.

- Sau khi Thiên Diệp Ảnh Nhi ra đời, từ nhỏ đã thể hiện thiên phú cao đến kinh người và dã tâm đối với huyền đạo càng kinh người hơn. Dã tâm về huyền đạo của nàng ta, một phần là do hoàn cảnh tạo nên, phần còn lại là vì mẫu phi của nàng.

- Khi đó Thiên Diệp Phạm Thiên có hai ngàn phi tần, cộng thêm quy tắc sinh tồn tàn khốc của Phạm Đế Thần Giới, địa vị của những phi tần bình thường có thể tưởng tượng được. Thuở nhỏ, Thiên Diệp Ảnh Nhi cùng mẫu phi nương tựa lẫn nhau, để cho mẫu phi có được địa vị và tiếng nói cao hơn ở Phạm Đế Thần Giới, nàng đã liều mạng tu luyện, vì tranh đoạt tài nguyên và kỳ ngộ mà dần triển lộ ra tâm cơ và thủ đoạn âm ngoan ngày một nặng nề. Hơn nữa, bản thân nàng vốn có thiên phú huyền đạo cực cao... Tự nhiên vì vậy, tốc độ trưởng thành của nàng đã kinh động cả Phạm Đế Thần Giới, cũng kinh động cả Thiên Diệp Phạm Thiên.

- Thiên Diệp Ảnh Nhi khi đó không hề ích kỷ, không từ thủ đoạn như bây giờ. Ngược lại, nàng khi đó có một nửa... hoặc nói là hơn phân nửa sống vì mẫu thân.

- Kể từ đó, Thiên Diệp Ảnh Nhi ngày càng được Thiên Diệp Phạm Thiên coi trọng, địa vị của mẫu phi nàng cũng tự nhiên ngày một nâng cao. Thiên Diệp Ảnh Nhi trưởng thành cũng không vì thế mà lười biếng, ngược lại, vì được Thiên Diệp Phạm Thiên coi trọng, nàng chiếm được càng nhiều kỳ ngộ và tài nguyên hơn, tốc độ trưởng thành vốn đã cực kỳ khủng bố lại càng thêm kinh người... Sau đó, Thiên Diệp Phạm Thiên thậm chí đã hạ một mật lệnh ở Phạm Đế Thần Giới.

Ánh mắt của Hạ Khuynh Nguyệt hơi thay đổi:

- Lệnh cho người của Phạm Đế Thần Giới không được tiết lộ hay bàn luận chuyện về Thiên Diệp Ảnh Nhi. Ngươi cũng biết mật lệnh này có ý nghĩa gì chứ?

- Đó là một loại bảo hộ đối với nàng ta, cũng là... ký thác kỳ vọng đặc biệt.

Vân Triệt đáp.

- Không sai. Mật lệnh này vừa ban xuống, cả Phạm Đế Thần Giới đều ngửi thấy một bầu không khí đặc biệt. Người bất an nhất không nghi ngờ gì chính là Phạm Đế thái tử, ngoài ra... còn có Phạm Đế Thần hậu đương thời! Khi đó, trong Phạm Đế Thần Giới đã có lời đồn rằng Phạm Thiên Thần Đế muốn dốc sức bồi dưỡng Thiên Diệp Ảnh Nhi, tương lai cũng sẽ để nàng kế thừa vị trí Thần Đế. Như vậy, danh hiệu Phạm Đế thái tử nói không chừng sẽ nhanh chóng bị phế bỏ, Phạm Đế Thần hậu cũng rất có thể sẽ bị phế truất, thay vào đó là mẫu phi của Thiên Diệp Ảnh Nhi.

- Sau đó... chỉ bốn ngày ngắn ngủi sau khi mật lệnh được ban ra, mẫu phi của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã chết.

Vân Triệt: “...”

- Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng gặp phải ám sát. Nhưng huyền lực của nàng khi đó đã là Thần Quân cảnh hậu kỳ, lại có lòng cảnh giác rất cao, trên người còn luôn mang theo huyền khí hộ thân mà Thiên Diệp Phạm Thiên ban cho, cho nên đã bình an vô sự... Nhưng nàng không thể bảo vệ được mẫu thân, hoặc có lẽ khi đó nàng còn quá non nớt, chưa hoàn toàn nhìn thấu sự đáng sợ của lòng người và quy tắc sinh tồn tàn khốc.

Vân Triệt lắc đầu:

- Dám ra tay ngay trong địa phận Phạm Đế Thần Giới. Người của Phạm Đế Thần Giới quả nhiên đều là một lũ điên cuồng.

- Tuy không tìm được chứng cứ hay dấu vết xác thực, nhưng trong lòng mọi người đều biết, kẻ dám mạo hiểm lớn như vậy để hạ độc thủ chỉ có thể là Thần hậu và thái tử.

- Nghe nói, Thiên Diệp Ảnh Nhi ngày ấy đã suy sụp đến mức muốn chết... Ngươi từng lĩnh giáo sự âm ngoan đáng sợ của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhất định sẽ khó tưởng tượng nổi nàng sẽ vì một người mà suy sụp đến thế. Nhưng mà, Thiên Diệp Ảnh Nhi khi đó vẫn chưa phải là Thiên Diệp Ảnh Nhi của bây giờ. Cũng có thể nói, chính biến cố đó đã tạo nên Thiên Diệp Ảnh Nhi của ngày hôm nay.

- Và ngày đó, cơn thịnh nộ của Thiên Diệp Phạm Thiên bao trùm toàn bộ Phạm Đế Thần Giới, hắn đã làm một chuyện khiến tất cả mọi người phải kinh hãi... hắn tự tay xử tử Thần hậu và thái tử!

- Cái gì!?

Vân Triệt chấn động.

Ngay trong ngày hôm đó... tự tay... xử tử Thần hậu của mình, con trai của mình... lại còn là thái tử!

- Hắn cũng tuyên bố vĩnh viễn xóa tên hai người khỏi tộc tịch Phạm Đế, về sau không cho phép bất kỳ ai nhắc đến. Đồng thời truy phong mẫu phi của Thiên Diệp Ảnh Nhi làm Thần hậu mới.

- Lại có... chuyện như vậy.

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm.

- Bây giờ, ngươi đã hiểu chưa?

Hạ Khuynh Nguyệt nói.

Vân Triệt khẽ gật đầu:

- Mẫu thân vốn là người thân quan trọng nhất trong cuộc đời nàng, nỗ lực của nàng hơn phân nửa là vì mẫu thân. Mẫu thân bị hại, còn phụ thân nàng lại dùng phương pháp tàn nhẫn và ngoan độc nhất để báo thù cho nàng, cũng cho mẫu thân nàng vinh quang và sự an ủi lớn nhất. Như vậy, tình thân và sự ỷ lại của nàng dành cho mẫu thân không còn nghi ngờ gì nữa sẽ chuyển một phần, thậm chí là toàn bộ, sang cho Thiên Diệp Phạm Thiên... thậm chí còn có thêm lòng cảm kích khắc cốt ghi tâm.

Hạ Khuynh Nguyệt thoáng chuyển mắt, dường như không muốn để Vân Triệt nhìn thấy hàn quang không ngừng lóe lên trong sâu thẳm đôi mắt nàng:

- Cho nên... Thiên Diệp Phạm Thiên chính là tình thân và sự dịu dàng duy nhất trong nhân tính của nàng ta. Khi nàng lạnh nhạt với tất cả, tình thân và sự dịu dàng duy nhất này sẽ trở thành thứ nàng không thể đánh mất nhất.

- Đồng thời cũng trở thành sơ hở duy nhất của nàng ta.

Vân Triệt: “...”

- Mà sơ hở này lại chính là Thần Đế đệ nhất Đông Vực, cho dù tất cả người đời đều biết, e rằng cũng không ai cho đó là sơ hở. Nhưng mà... sơ hở chung quy vẫn là sơ hở.

Mạnh như Thiên Diệp Phạm Thiên mà lại là sơ hở? E rằng khắp thiên hạ, ngoài Hạ Khuynh Nguyệt ra sẽ không có ai nghĩ như vậy, ngược lại còn coi câu này là một trò cười.

Nhưng nàng lại thật sự...

Một bí mật nào đó của Phạm Đế Thần Giới... sơ hở trong nhân cách của Thiên Diệp Ảnh Nhi... đặc điểm tính tình của Thiên Diệp Phạm Thiên... ma khí Tà Anh mà Thiên Diệp Phạm Thiên trúng phải... đoán ra Vân Triệt có thể khống chế Hắc Ám huyền lực... thiên độc của Vân Triệt...

Nàng đã tổng hợp những điều này lại với nhau như thế nào!?

Vân Triệt đột nhiên hỏi:

- Khuynh Nguyệt, nàng có thể trả lời ta một câu hỏi không?

Hạ Khuynh Nguyệt: “?”

- Ta... có được xem là sơ hở của nàng không?

Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt nàng.

Không hề có bất cứ do dự nào, ánh mắt cũng không hề xao động dù chỉ một thoáng, nàng bình thản nói:

- Trước kia thì đúng. Năm đó, ta có thể vì ngươi mà bội phản lại nghĩa phụ và Nguyệt Thần Giới, có thể vì cầu xin Thần Hi tiền bối mà dâng hiến tất cả những gì ta có.

-... Còn bây giờ?

Hạ Khuynh Nguyệt quay đầu lại, đôi mắt tuyệt mỹ mà u ám nhìn thẳng vào mắt hắn:

- Ta của bây giờ, không có sơ hở.

Vân Triệt: “...”

- Còn ngươi, thì có vô số!

Vân Triệt đứng đó, hồi lâu không nói gì.

Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, chậm rãi rời đi:

- Ngươi hãy cẩn thận suy nghĩ lại một lần nữa, đến lúc đó nên làm thế nào. Tuy hành động lần này là ta mượn sức của ngươi để trả thù Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhưng nếu thành công, cũng sẽ mang lại lợi ích rất lớn cho ngươi. Dù sao, ta thân là Nguyệt Thần Đế, sao có thể dùng không thời gian và sức lực của ngươi.

Bước chân nàng đột nhiên dừng lại, hỏi một câu kỳ lạ:

- Đúng rồi, ngươi đã giết tổng cộng bao nhiêu người?

-... Mấy trăm vạn người.

Vân Triệt trả lời.

- Vậy, gần ba năm nay thì sao?

Hạ Khuynh Nguyệt lại hỏi.

Vân Triệt ngẫm nghĩ, đáp:

- Bốn người.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhắm mắt:

- Quả nhiên, mùi máu tanh trên người ngươi nhạt đến mức khiến ta kinh ngạc. Vì sao?

Vân Triệt cười nhẹ:

- Không có nguyên nhân đặc biệt gì, chỉ là mấy năm nay không muốn trên tay dính quá nhiều máu tanh. Ta nói vậy, nàng chắc chắn sẽ thấy buồn cười. Nhưng mà, chờ sau khi nàng có con gái của riêng mình, nàng sẽ hiểu.

- Ngược lại, trong mấy năm kiếp nạn đỏ ửng này, số người ta cứu được còn nhiều hơn tất cả số người ta đã giết cộng lại. Cũng vì vậy, tâm tính của ta trong mấy năm nay cũng trở nên ngày càng bình thản, nhất là khi ở bên cạnh con gái ta.

Bước chân của Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng, một bóng hình áo tím tuyệt đẹp không tiếng động đi xa, cũng không nói thêm một lời nào nữa.

....

Ra khỏi tẩm cung, Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, sau đó gọi khẽ:

- Liên Nguyệt.

Một bóng dáng thiếu nữ mặc nguyệt thường màu xanh biển xuất hiện trước mặt nàng, nhẹ nhàng cúi chào.

- Ngươi hãy tự mình đến Trụ Thiên Thần Giới một chuyến, mời Trụ Thiên Thần Đế ba ngày sau nhất định phải đến Nguyệt Thần Giới ta làm khách. Nhớ nói cho hắn biết Vân Triệt đang ở đây, như thế hắn nhất định sẽ không từ chối.

- Dạ.

Liên Nguyệt nhẹ nhàng đáp lời, sau đó bóng dáng biến mất trong ánh trăng.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ lẩm bẩm:

- Hy vọng có thể thành công. Cho dù thất bại, lưng tựa Kiếp Thiên Ma Đế, hắn cũng sẽ không gặp phải hậu quả gì quá tệ, chỉ là...

Nàng ngẩng đầu lên, trên trời cao, vầng trăng sáng vằng vặc. Nó tồn tại trên bầu trời đêm mênh mông, nhưng không ai biết nó sinh ra từ đâu, và cuối cùng sẽ thuộc về nơi nào.

....

Nam Thần Vực, một nơi nguy hiểm không người nào dám lại gần.

Nơi này được gọi là Di Địa Tà Thần, theo ghi chép, đây là nơi Tà Thần đã ẩn thân từ thời đại xa xưa sau khi từ bỏ danh xưng Sáng Thế Thần, cũng là nơi năm đó Mạt Lỵ lấy được giọt máu bất diệt của Tà Thần.

Chẳng qua, hiện giờ nơi này hoàn toàn hoang vu, cũng không có khí tức đặc biệt gì, chỉ có một bầy huyền thú đáng sợ khiến người ta nghe danh đã phải khiếp sợ di chuyển.

Trên không trung xa xôi, Kiếp Uyên lẳng lặng lơ lửng ở đó.

Nàng đã ở đây một ngày một đêm, cũng suốt một ngày một đêm không hề động đậy, cứ yên lặng nhìn như vậy.

Nàng muốn tìm được chút gì đó, nhưng nơi này chỉ còn lại một mảnh hoang phế và trống rỗng, ngay cả khí tức và dấu vết hắn từng tồn tại cũng không còn sót lại chút gì.

Sau khi biết được nơi này là Di Địa Tà Thần, lại nghe được Thiên Sát Tinh Thần tìm thấy truyền thừa nào đó của Tà Thần ở đây, mỗi tấc đất nơi này đã sớm bị lật lên ngàn vạn lần, làm sao còn có thể lưu lại thứ gì.

Cuối cùng, nàng thu hồi ánh mắt và linh giác, nhưng không trở về bầu bạn với U Nhi, mà tùy tiện chọn một phương hướng, bay thẳng đi.

Nàng muốn thử tìm xem ở tinh vực gần đó có thể lưu lại dấu vết gì của hắn hay không.

Xuyên qua cánh đồng hoang vu, cây cối, sông ngòi... nàng nhìn thấy một tòa thành của nhân loại, nhưng tòa thành này cũng đang gặp phải tai họa bất ngờ ập xuống.

- Sao huyền thú của Tịch U Lâm lại có thể... a a a!

- Chẳng lẽ giống như Đông Thần Vực... là huyền thú náo động!?

- Mau đi... mau đi!!

Đối mặt với bầy huyền thú đột nhiên bạo loạn, nhân loại không hề phòng bị đã rơi vào cơn khủng hoảng tột độ. Dưới thú triều như sóng biển kinh hoàng, sự phản kháng của họ trở nên đặc biệt yếu ớt... sợ hãi, kêu thảm, tuyệt vọng như ôn dịch nhanh chóng lan tràn khắp thành.

- Hinh Nhi, chạy mau! Chạy mau!!

Một đôi phu thê vừa mang theo cô con gái chỉ chừng mười tuổi chạy trốn vừa liều chết chống đỡ bầy huyền thú không ngừng đuổi theo, dần dần đã sắp kiệt sức.

Ầm!

Một tiếng nổ vang, đôi phu phụ cản được lực lượng của huyền thú nhưng không hoàn toàn ngăn được dư chấn, con gái của họ bị một cơn lốc cuốn lấy, văng lên trời cao, rồi rơi xuống dưới móng vuốt của một con huyền thú khổng lồ.

Không trung vang lên tiếng kêu sợ hãi của cô bé và tiếng thét tuyệt vọng của đôi phu phụ.

Lúc này, một luồng hắc mang lóe lên, một bóng dáng đen kịt xuất hiện giữa cô bé và con huyền thú. Con huyền thú phía sau chớp mắt hóa thành bụi đen, còn cô bé được nàng tóm lấy, lực lượng trên người được nàng hóa giải hoàn toàn, ngoài kinh hãi ra thì không tổn một sợi tóc.

Kiếp Uyên vung tay, ném cô bé trở lại cho cha mẹ, rồi định rời đi.

Nhận lại cô con gái không hề xây xát, trên mặt đôi phu phụ không phải là lòng cảm kích mà là sự hoảng sợ vô tận. Họ nhìn Kiếp Uyên, run rẩy lùi về sau:

- Ma... ma nhân! Là ma nhân!!

Kiếp Uyên: “...”

- Phụ thân, là nàng đã cứu con, nàng là ân nhân cứu mạng của con!

Cô bé đã hết kinh hãi, nhưng câu nói này lại vô cùng rõ ràng.

Người phụ nữ che chở con gái, lùi lại từng bước, trong mắt lóe lên sự hoảng sợ... dường như còn có cả thù hận:

- Không! Nàng ta là ma nhân! Nàng ta chính là ma nhân đáng sợ nhất, dơ bẩn nhất, tội ác nhất trên đời mà nương vẫn thường kể cho con nghe!!

- Mau! Mau thông báo cho thành chủ, nơi này không chỉ có huyền thú, mà còn phát hiện ra ma nhân!!

- Trận huyền thú náo động này rất có thể... không! Nhất định có liên quan đến ma nhân này! Mau! Mau thông báo cho thành chủ... còn có Đại Giới Vương! Tuyệt đối không thể để cho ma nhân còn sống rời đi!

“...” Kiếp Uyên nhắm mắt lại, biến mất tại chỗ, chỉ còn lại một mảnh tai họa ồn ào náo động không biết đến khi nào mới có thể dừng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!