Hai ngày sau, tại Phạm Đế Thần Giới.
Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt đúng hẹn mà đến, không sớm không muộn.
Lần này, thái độ của Thiên Diệp Phạm Thiên ân cần, khách sáo hơn hẳn lần trước, hắn đích thân ra ngoài nghênh đón, sau đó lại tự mình dẫn đường đến Phạm Thiên Thần Điện.
Hiển nhiên, vì bị “chạm đến bí mật cấm kỵ nhất”, hắn đã cẩn trọng đến cực điểm.
- Lần này vốn nên do Thiên Diệp mang huyền chu đến đón, lại phiền đến Nguyệt Thần Đế, Thiên Diệp vừa cảm kích lại vừa bất an.
Thiên Diệp Phạm Thiên nói với vẻ chân thành.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh nhạt đáp:
- Phạm Thiên Thần Đế nói quá lời. Hôm nay Vân Triệt đến để cứu vớt nhân vật quan trọng nhất đương thời, hắn đã là khách của Nguyệt Thần Giới, bổn vương tự nhiên phải bảo hộ hắn chu toàn.
Cùng là Thần Đế, một người thì nhiệt tình tươi cười, một người lại hờ hững lạnh nhạt, cả hai đều tỏ ra như không có gì… quả là một cảnh tượng kỳ lạ.
- Vân Triệt, đã đến lúc ngươi đi tìm Kiếp Uyên Ma Đế. Đừng kéo dài thêm nữa, trực tiếp bắt đầu đi.
Vừa vào Phạm Thiên Thần Điện, Hạ Khuynh Nguyệt đã nói thẳng, không có bất cứ lời nói dư thừa nào.
- Được.
Vân Triệt cũng gật đầu, chìa tay về phía Thiên Diệp Phạm Thiên:
- Phạm Thiên Thần Đế, mời.
Giống như hai lần trước, hắn và Thiên Diệp Phạm Thiên ngồi đối diện, Quang Minh huyền lực được phóng thích, xâm nhập vào cơ thể y để thong thả tinh lọc ma khí Tà Anh.
Hạ Khuynh Nguyệt cũng giống như lần trước, ngồi ngay ngắn bên cạnh Vân Triệt, khí cơ khóa chặt lấy hắn, dường như không hề tin tưởng Phạm Đế Thần Giới, e sợ có người gây bất lợi cho hắn… Vả lại, nàng không hề để tâm việc Thiên Diệp Phạm Thiên nhìn ra điểm này.
Thần điện trở lại yên tĩnh, thời gian lặng lẽ trôi đi. Vân Triệt ngưng tâm thúc giục Quang Minh huyền lực, Thiên Diệp Phạm Thiên yên tĩnh tiếp nhận tinh lọc, Hạ Khuynh Nguyệt yên tĩnh canh giữ bên cạnh Vân Triệt, tất cả đều bất động, không một lời.
Nửa canh giờ… một canh giờ… hai canh giờ…
Cho đến khi ba canh giờ trôi qua, Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên mở mắt, sau đó chậm rãi đứng dậy.
Khí cơ vẫn khóa chặt trên người Vân Triệt, nhưng bóng dáng nàng đã rời khỏi bên cạnh hắn, thong thả dạo bước trong Phạm Thiên Thần Điện rộng lớn, bước chân rất nhẹ, tay áo không một tiếng động.
Sau khi dạo bước gần nửa Phạm Thiên Thần Điện, nàng dừng chân trước một bức họa mang phong cách cổ xưa, trên bức họa là một lão giả không giận mà uy, mặc một thân phạm kim thần y tượng trưng cho địa vị cao nhất của Phạm Đế Thần Giới.
Nàng im lặng nhìn bức họa, ánh mắt dần ngưng lại, rất lâu không dời đi.
- Ha ha, xem ra Nguyệt Thần Đế dường như có hứng thú với tổ tiên của bổn vương.
Trong đại điện tĩnh lặng, giọng nói của Thiên Diệp Phạm Thiên đột nhiên vang lên, giọng điệu rất bình thản.
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt khẽ chuyển:
- Thì ra là vậy. Khó trách chỉ một bức họa đã có khí thế bức người như thế. Không biết đây là Thần Đế thế hệ nào của quý giới?
Thiên Diệp Phạm Thiên cười nói:
- Là Thần Đế đời thứ ba của bổn vương. Nếu Nguyệt Thần Đế cẩn thận tìm kiếm trong ký ức hạch tâm của các đời Nguyệt Thần Đế, có lẽ sẽ có ấn tượng.
Hạ Khuynh Nguyệt hơi trầm ngâm, như có thâm ý nói:
- Vị tổ tiên Thần Đế này, dường như đã từng để lại không ít công tích lớn cho Phạm Đế Thần Giới, thật đáng kính, đáng ca ngợi.
Tính theo thời gian, vị Phạm Thiên Thần Đế thế hệ này chính là người đã tìm được Hồng Mông Sinh Tử Ấn năm đó!
- Công tích của tổ tiên, thân là hậu bối không dám bàn luận bừa bãi, nhưng Nguyệt Thần Đế dường như có điều ngụ ý?
Thiên Diệp Phạm Thiên vẫn giữ nụ cười trên môi.
Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng cũng dời mắt khỏi bức họa:
- Phạm Thiên Thần Đế quá lo rồi. Bổn vương chỉ là bị khí thế của bức họa này thu hút, thuận miệng hỏi mà thôi.
Vào lúc này, Vân Triệt đang phóng thích Quang Minh huyền lực đột nhiên lên tiếng:
- Phạm Thiên Thần Đế, xin cố gắng đừng phân tâm, bằng không ma khí sẽ khó khống chế.
- A, là Thiên Diệp đường đột.
Thiên Diệp Phạm Thiên lập tức đáp lại.
Hạ Khuynh Nguyệt rời khỏi bức họa, thong thả dạo bước về hướng khác, Thiên Diệp Phạm Thiên không nói gì thêm, hai mắt khép lại, một lần nữa tĩnh tâm ngưng thần.
Và đúng vào lúc sự chú ý của Thiên Diệp Phạm Thiên tập trung nhất, chân mày của Vân Triệt lại khẽ động.
- Hòa Lăng, bắt đầu đi!
Nhất thời, từng luồng độc tức Thiên Độc theo huyền khí của hắn im hơi lặng tiếng tràn vào cơ thể Thiên Diệp Phạm Thiên, sau đó đi thẳng vào bên trong luồng ma khí Tà Anh.
Cùng là lực lượng phụ diện, ma khí Tà Anh không hề bài xích độc tức Thiên Độc tràn vào.
Mặc dù khá chắc chắn và sự chú ý của Thiên Diệp Phạm Thiên đã bị Hạ Khuynh Nguyệt kéo đi, Vân Triệt vẫn hành động cực kỳ cẩn thận, độc tức Thiên Độc luôn được truyền vào từng chút một, bình thản mà chậm rãi.
Thời gian như ngưng đọng, sau nửa canh giờ dài đằng đẵng… độc tức Thiên Độc mà Hòa Lăng khổ công “bồi dưỡng” suốt ba năm đã bị Vân Triệt rót toàn bộ vào cơ thể Thiên Diệp Phạm Thiên, ẩn mình hoàn hảo bên trong ma khí Tà Anh.
Không sót lại một chút nào.
Đại công cáo thành, Vân Triệt mở mắt, bàn tay hơi mất sức rời khỏi ngực Thiên Diệp Phạm Thiên, sau đó khẽ thở phào một hơi, đưa tay lau đi lớp mồ hôi lấm tấm trên trán.
- Vân Thần Tử, làm phiền rồi.
Thiên Diệp Phạm Thiên cũng mở mắt, cảm kích nói.
Trên mặt Vân Triệt hiện lên nụ cười, nửa đùa nửa thật nói:
- Phạm Thiên Thần Đế đừng khách khí. Vãn bối chưa tiêu hao nhiều khí lực lắm, lại có thể khiến Phạm Thiên Thần Đế nợ một ân tình không nhỏ, tính ra vẫn là vãn bối may mắn.
Thiên Diệp Phạm Thiên cười ha hả:
- Ha ha ha ha, Vân Thần Tử yên tâm, ân tình này, đời này Thiên Diệp ta sẽ không bao giờ quên. Nếu Vân Thần Tử có việc cần, Thiên Diệp nhất định dốc hết toàn lực.
Hạ Khuynh Nguyệt quay lại, đứng bên cạnh Vân Triệt, liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới, lạnh nhạt nói:
- Đã kiệt sức thì dừng ở đây đi. Phạm Thiên Thần Đế, tiếp theo Vân Triệt phải dồn toàn lực đi khuyên nhủ Kiếp Uyên Ma Đế, đây là đại sự hàng đầu của toàn bộ Thần Giới. Cho nên trong một thời gian rất dài sắp tới, e là khó có cơ hội tinh lọc ma khí cho ngài nữa, nếu nó lại bùng phát, ngài chỉ có thể tìm cách khác.
Thiên Diệp Phạm Thiên cười nói:
- Ha ha, không sao. Ma khí đã được hóa giải gần bốn thành, cho dù có bùng phát lại lần nữa, Thiên Diệp cũng chịu đựng được, tiếp theo tự Thiên Diệp tinh lọc là được, không dám làm phiền Vân Thần Tử nữa.
Câu nói này của Thiên Diệp Phạm Thiên khiến ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt quay lại, nói:
- Tự mình tinh lọc? Mặc dù huyền lực của Phạm Thiên Thần Đế thông thiên, nhưng muốn tự mình tinh lọc ma khí Tà Anh cấp bậc cực cao như thế này, e rằng cần mấy năm, thậm chí hơn mười năm.
- Sự thống khổ khi ma khí bùng phát, với bản lĩnh của Phạm Thiên Thần Đế có thể chịu được. Nhưng mà, dường như Phạm Thiên Thần Đế không để ý đến một mối họa lớn.
Ánh mắt Thiên Diệp Phạm Thiên chợt lóe, trên mặt lộ vẻ nghi vấn:
- Hửm? Xin Nguyệt Thần Đế giải thích.
- Nếu bổn vương đoán không sai, khoảng thời gian trước, Nam Minh Thần Đế nhất định đã đích thân đến đây?
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
- Ha ha, đúng là như thế. Nguyệt Thần Đế quả nhiên thông minh kinh người.
Thiên Diệp Phạm Thiên khẽ gật đầu, nhưng đuôi mày lại hơi nhíu lại.
Hạ Khuynh Nguyệt híp đôi mắt đẹp, chậm rãi nói:
- Phạm Thiên Thần Đế quá khen rồi, bất cứ ai có chút hiểu biết về Nam Minh Thần Đế đều có thể nghĩ ra. Quan hệ giữa hai giới các người luôn luôn vi diệu, Phạm Đế Thần Giới tổn thất ba Phạm Thần, cơ hội như vậy nếu không bỏ đá xuống giếng, thì đó không phải là Nam Minh Thần Đế!
- Huống chi hắn yêu Thần Nữ đến si mê, chuyện này thiên hạ đều biết!
Thiên Diệp Phạm Thiên vẫn không đổi sắc mặt, mỉm cười như trước:
- Nguyệt Thần Đế xin yên tâm, cho dù Phạm Đế Thần Giới ta mất đi ba Phạm Thần, cũng không đến mức phải e ngại Nam Minh hắn!
- Vậy sao, nếu như Phạm Đế Thần Giới lại mất đi ngài thì sao?
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng nói.
Nụ cười trên mặt Phạm Thiên Thần Đế cứng lại, chân mày nhíu chặt:
- Lời này của Nguyệt Thần Đế có ý gì?
- Nam Minh Thần Đế là người thế nào, tin rằng Phạm Thiên Thần Đế rõ hơn bất cứ ai. Thủ đoạn của hắn ác độc ti tiện, có thể nói thiên hạ không ai sánh bằng. Trước cơ hội bỏ đá xuống giếng vạn năm khó gặp này, nếu Phạm Thiên Thần Đế không thỏa mãn ý nguyện của hắn, vậy thì, nói không chừng hắn sẽ hạ độc thủ với Phạm Thiên Thần Đế ngài! Đến lúc đó, Phạm Đế Thần Giới vừa mất đi ba Phạm Thần lại mất đi Thần Đế, hắn muốn có được Thần Nữ, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều sao.
Thiên Diệp Phạm Thiên giận dữ:
- Hừ! Vớ vẩn! Hạ độc thủ với bổn vương? Chỉ bằng hắn?
- Nếu bàn về thực lực, Phạm Thiên Thần Đế tự nhiên không sợ bất cứ ai. Nhưng mà… Nam Minh Thần Giới có một loại độc, tên là “Thí Thần Tuyệt Thương”, là ma độc thượng cổ còn sót lại, cũng là loại độc đáng sợ nhất đương thời, năm đó ngay cả Thiên Sát Tinh Thần còn suýt chút nữa bị độc chết. Phạm Thiên Thần Đế phải hết sức cẩn thận.
Hạ Khuynh Nguyệt nhàn nhạt cảnh cáo.
Thiên Diệp Phạm Thiên hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Hạ Khuynh Nguyệt:
- Nguyệt Thần Đế, ngài thật sự cho rằng bổn vương sẽ sợ ma độc của Nam Minh?
Hạ Khuynh Nguyệt không hề né tránh ánh mắt của hắn, khẽ nói:
- Phạm Thiên Thần Đế trước kia tự nhiên không sợ. Nhưng mà… thân nhiễm ma khí Tà Anh, ngài… thật sự không sợ sao?
- Có ý gì?
Thiên Diệp Phạm Thiên nhíu mày, nhất thời không phản ứng kịp.
- Trăm vạn năm trước, độc “Vạn Kiếp Vô Sinh” đã chôn vùi tất cả thần và ma là sự kết hợp giữa ma lực của Tà Anh Vạn Kiếp Luân và độc lực của Thiên Độc Châu mà thành. Mà bản chất của Vạn Kiếp Vô Sinh, lại không phải là ma khí, mà là độc… Nói cách khác, nếu kịch độc chạm phải ma khí Tà Anh, rất có thể sẽ phát sinh biến đổi nào đó, và đó sẽ là biến đổi vô cùng đáng sợ.
“…” Sắc mặt của Thiên Diệp Phạm Thiên không đổi, nhưng con ngươi lại hơi cứng lại.
- Phạm Thiên Thần Đế thân trúng ma khí Tà Anh, nếu không cẩn thận trúng phải độc Thí Thần Tuyệt Thương, e rằng hậu quả khó lường. Nhưng mà, thủ đoạn âm hiểm ngoan độc và hậu quả nghiêm trọng như vậy, đổi lại là bất cứ ai cũng sẽ không làm, cũng không dám làm, nhưng nếu là Nam Minh Thần Đế, trước một “cơ hội” tốt như vậy, chỉ có chuyện hắn có muốn hay không, chứ không có chuyện hắn có dám hay không. Mà chuyện bổn vương có thể nghĩ đến, Nam Minh Thần Đế không có lý do gì không nghĩ đến được.
Lời nói của nàng đột nhiên dừng lại, liếc mắt nhìn Thiên Diệp Phạm Thiên:
- Hửm? Xem ra, Phạm Thiên Thần Đế dường như cũng không lo lắng về phương diện này, xem ra là bổn vương nghĩ nhiều rồi. Vân Triệt, chúng ta đi thôi.
- Phạm Thiên Thần Đế nhiều việc bận rộn, không cần tiễn, cáo từ.
Sự ám chỉ tâm lý này của Hạ Khuynh Nguyệt, trong mắt Vân Triệt, khéo léo đến đáng sợ.
Thay vì nói là ám chỉ, chi bằng nói… nàng đã trực tiếp gieo một bóng ma vào lòng Thiên Diệp Phạm Thiên.
Độc và ma khí Tà Anh va chạm có thật sự phát sinh biến đổi nào đó hay không? Không ai biết, càng không ai từng thấy.
Nhưng trên đời này, thứ khiến người ta sợ hãi nhất chính là những điều chưa biết, vượt ngoài nhận thức.
Độc Thí Thần Tuyệt Thương, chính là loại độc năm đó Mạt Lỵ đã trúng.
Nam Minh Thần Đế Nam Vạn Sinh… người năm đó suýt chút nữa đã hại chết Mạt Lỵ! Vân Triệt hiểu biết rất ít về Nam Minh Thần Đế, nhưng lời nói hôm nay của Hạ Khuynh Nguyệt, không thể nghi ngờ đã khiến Vân Triệt ý thức được đây là một nhân vật đáng sợ với thủ đoạn cực kỳ âm độc, không hề có “phong thái Thần Đế”.
Nói không chừng thật sự xứng đôi với Thiên Diệp Ảnh Nhi!
Nhìn Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt đi xa, ánh mắt của Thiên Diệp Phạm Thiên dần dần âm trầm, sau đó rơi vào mê hoặc và trầm tư.
Không gian bên cạnh hắn vặn vẹo, bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện ra.
- Chuyện này là sao?
Thiên Diệp Phạm Thiên trầm ngâm rất lâu… hắn cảm thấy có điều gì đó vô cùng bất thường.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu kim mi, khẽ nói:
- Nàng ta và Vân Triệt không phải đến vì Hồng Mông Sinh Tử Ấn. Mặt khác, ta cảm giác được dường như nàng ta đã phát hiện ra ta, nhưng lại làm bộ như không biết, càng không đề cập đến tên ta… Nói cách khác, nàng ta cũng không phải vì ta mà đến.
Trừ hai điểm này, cho dù là Thiên Diệp Phạm Thiên hay Thiên Diệp Ảnh Nhi, trong khoảng thời gian ngắn đều không nghĩ ra được hai lần “bái phỏng” này của bọn họ rốt cuộc là muốn làm gì.
Chẳng lẽ thật sự chỉ vì tinh lọc ma khí cho Phạm Thiên Thần Đế, để hắn nợ một ân tình lớn??
✧ Thiên Lôi Trúc ✧ Thư viện truyện dịch AI