- Sao rồi?
Trên huyền chu trở về, Hạ Khuynh Nguyệt hỏi.
Vân Triệt thở nhẹ một hơi:
- Đại công cáo thành. Ba canh giờ sau, độc sẽ phát tác triệt để. Bản thân Thiên Diệp Phạm Thiên không dám tùy tiện đụng chạm ma khí Tà Anh, vì vậy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn sẽ không thể phát hiện thiên độc ẩn giấu bên trong.
- Vậy thì tốt.
Dù mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, nhưng Vân Triệt vẫn không khỏi cảm thấy nghĩ lại mà sợ:
- Nhưng mà... Đó chính là Thiên Diệp Phạm Thiên, lá gan của chúng ta thật sự quá lớn.
Hạ Khuynh Nguyệt bình tĩnh nói:
- Nếu không có Kiếp Thiên Ma Đế làm chỗ dựa vững chắc cho ngươi, ta cũng tuyệt đối không dám làm như thế. Giờ này ngày mai có lẽ sẽ có kết quả. Nếu thành công thì tốt, nếu thất bại... ta sẽ gánh vác mọi hậu quả.
- Độc do ta hạ, nếu thất bại, ta sẽ cùng nàng gánh vác.
Vân Triệt nói với vẻ tùy ý.
Hạ Khuynh Nguyệt coi như hoàn toàn không nghe thấy lời hắn:
- Ngươi vẫn nên lo tốt chuyện của mình đi. Về chuyện ma thần trở lại thế gian, ngươi đã nghĩ ra biện pháp nào chưa?
Vân Triệt lắc đầu:
- Hoàn toàn không có.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Hy vọng lớn nhất không thể nghi ngờ chính là Hồng Nhi và U Nhi, nhưng mà...
Giọng Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ đi:
- Đối mặt với những tồn tại ở cấp bậc ma đế, ma thần, phàm linh hiện giờ thật sự quá hèn mọn và bất lực. Ngươi đừng tự tạo áp lực quá lớn, cũng đừng ép buộc bản thân nhất định phải thành công. Ngươi không phải là đấng cứu thế được định sẵn, cũng không có nghĩa vụ phải trở thành đấng cứu thế.
Vân Triệt mỉm cười:
- Ừm, ta biết rồi, cảm ơn nàng.
Câu cảm ơn này của Vân Triệt khiến Hạ Khuynh Nguyệt liếc nhìn hắn với vẻ phức tạp.
Giọng điệu của Hạ Khuynh Nguyệt trở nên bình thản:
- Đúng rồi, sau khi trở về, chắc hẳn ngươi vẫn chưa đến Long Thần Giới vấn an Thần Hi tiền bối phải không? Nàng là ân nhân cứu mạng của ngươi, lại còn trao cho ngươi Quang Minh huyền lực. Nếu không có Thần Hi tiền bối, chuyện hôm nay cũng không thể nào thực hiện được.
Vân Triệt dựa lưng vào vách tường, vẻ mặt có chút khác lạ:
- Ừm, đúng là chưa đi. Trong khoảng thời gian ngắn cũng sẽ không thể đi.
- Vì sao? Vì nàng đang bế quan sao?
Hạ Khuynh Nguyệt quay đầu lại.
Vân Triệt lắc đầu, thần thái hơi mất tự nhiên:
- Tuy không biết bên phía nàng đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng chắc chắn không phải đang bế quan.
Hạ Khuynh Nguyệt dường như có chút hứng thú:
- Ồ? Chuyện Long Hậu Thần Hi bế quan là do chính miệng Long Hoàng nói ra, ở Long Thần Giới cũng không phải bí mật, vì sao ngươi lại cho là như vậy?
- Bởi vì ta hiểu nàng hơn bất kỳ ai... khụ khụ, ý ta là huyền lực của Thần Hi rất đặc thù, không cần bế quan theo cách thông thường. Hơn nữa, thân ở cấm địa lớn nhất Long Thần Giới, người có thể “quấy rầy” nàng bất cứ lúc nào cũng chỉ có Long Hoàng. Nếu nàng muốn không bị quấy rầy trong thời gian dài, sẽ trực tiếp phong bế Luân Hồi Cấm Địa, căn bản không cần báo trước cho Long Hoàng, Long Hoàng thấy vậy sẽ tự động rời đi. Hơn nữa, với tính tình cực kỳ lạnh nhạt, không muốn dính dáng gì đến thế tục của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không cho phép hắn công bố chuyện này cho toàn bộ Long Thần Giới và ngoại giới biết.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
- Mặt khác, quan hệ giữa nàng và Long Hoàng thực ra luôn duy trì một giới hạn đặc thù mà người ngoài không thể nào tưởng tượng nổi. Thêm một nguyên nhân đặc biệt hơn, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, nàng tuyệt đối sẽ không muốn mượn hay nợ Long Hoàng bất cứ thứ gì, dù chỉ là một chút. Cho nên... dù nàng thật sự muốn bế quan dài hạn, cũng tuyệt đối sẽ không mượn lực lượng của Long Hoàng để tạo thành một kết giới phong tỏa.
Hạ Khuynh Nguyệt liếc nhìn Vân Triệt thật sâu.
- Vì vậy, ngày ấy ở Ngâm Tuyết Giới, khi Trụ Thiên Thần Đế báo cho ta biết chuyện Thần Hi bế quan, ta đã vô cùng nghi hoặc. Sau này khi đến Trụ Thiên Giới gặp Long Hoàng, ánh mắt hắn nhìn ta, và những lời hắn nói với ta, đều khá là... Thôi, cũng không có gì.
Lời Vân Triệt nói đột ngột dừng lại.
- Ngươi ở Luân Hồi Cấm Địa chỉ có một năm ngắn ngủi mà lại thấu hiểu Thần Hi tiền bối đến thế sao?
Hạ Khuynh Nguyệt nói đầy ẩn ý.
Vân Triệt bĩu môi, nói một cách thâm sâu:
- Muốn thấu hiểu một nữ nhân, đâu có dễ dàng như vậy. Đây chỉ là một vài tập tính và nguyên tắc cơ bản của nàng.
- Hiện giờ ta chỉ có thể tập trung vào chuyện của Kiếp Uyên tiền bối, tạm thời không thể phân tâm. Trước khi đến Long Thần Giới tìm nàng, ta cảm thấy mình phải tìm hiểu rõ một vài chuyện, nếu không có thể sẽ... Ừm...
Đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên tia sáng kỳ lạ:
- Vì sao lại cẩn trọng do dự như thế, lại còn có chút che giấu? Hay là, khi ở Long Thần Giới, ngươi đã làm ra chuyện gì không thể để người khác biết?
Vân Triệt vội vàng lắc đầu:
- Không có, không có, không có! Chỉ là một vài chuyện của riêng ta, ta sẽ tự mình giải quyết.
Chuyện giữa hắn và Thần Hi quá mức cấm kỵ, kể cả Hạ Khuynh Nguyệt và Mộc Huyền Âm, hắn cũng tuyệt đối không dám để các nàng biết dù chỉ một chút.
Tâm tư của Hạ Khuynh Nguyệt kín đáo đáng sợ, Vân Triệt sợ mình nói thêm nữa sẽ bị nàng phát hiện ra điều gì, bèn cố tình chuyển chủ đề:
- Nhân tiện, ta vẫn luôn muốn hỏi... thứ đeo trên cổ nàng là gì vậy?
“...” Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt chợt khựng lại, nhưng không trả lời.
Vân Triệt vốn chỉ thuận miệng hỏi để đổi chủ đề, nhưng phản ứng của Hạ Khuynh Nguyệt lại khiến hắn đột nhiên hứng thú, thân thể nghiêng về phía trước:
- Rốt cuộc là cái gì vậy? Từ trước đến nay chưa từng thấy nàng đeo thứ gì, vật này lại luôn mang trên người, ngay cả khi gặp Thiên Diệp Phạm Thiên cũng không tháo xuống... Chẳng lẽ là nam nhân nào tặng cho nàng sao!
- Ngây thơ!
Hạ Khuynh Nguyệt dứt khoát đưa tay, ngón tay trắng như tuyết lướt qua sau gáy, trực tiếp lấy tấm gương tròn vẫn luôn đeo trên cổ xuống:
- Muốn xem thì xem đi.
Vân Triệt đưa tay nhận lấy, nhìn thoáng qua rồi nghi ngờ nói:
- Hình như chỉ là một tấm gương đồng rất bình thường, tại sao nàng lại mang nó?
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Đây là di vật mẫu thân để lại cho ta. Bên trong khắc ấn huyền ảnh của phụ thân ta, cùng với Nguyên Bá và ta khi còn bé. Vào năm mẫu thân rời khỏi phụ thân... đây là vật duy nhất bà lén mang theo.
Vân Triệt đã biết được kết cục của Nguyệt Vô Nhai và Nguyệt Vô Cấu từ Mộc Huyền Âm, lời của Hạ Khuynh Nguyệt khiến vẻ mặt hắn hơi cứng lại, tấm gương đồng trong tay cũng nặng thêm vài phần, ngay cả động tác cũng trở nên dè dặt cẩn trọng:
- Thì ra là thế... vậy ta có thể mở ra xem không?
- Tùy ngươi.
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
Vân Triệt đưa tay, dùng động tác rất nhẹ nhàng mở tấm gương đồng ra. Dưới mặt gương khắc ấn một huyền ảnh dài chừng ba tấc, bên trong là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, cùng một đôi nam nữ chỉ chừng ba bốn tuổi.
Vân Triệt vừa liếc mắt đã nhận ra, nam tử kia chính là Hạ Hoằng Nghĩa lúc còn trẻ, so với vẻ thanh nhã như nước hiện giờ, hắn trong huyền ảnh mỉm cười rạng rỡ, hăng hái.
Nữ hài phấn điêu ngọc trác, tuổi còn nhỏ nhưng đã thoáng hiện vẻ xinh đẹp.
Nam hài rõ ràng nhỏ hơn nữ hài một chút, nhưng lại có thân thể không phù hợp với lứa tuổi. Rõ ràng chỉ mới ba tuổi, nhưng gần như chỉ có thể dùng từ “cường tráng” để hình dung.
- Khuynh Nguyệt, hóa ra khi còn bé nàng lại đáng yêu như thế.
Vân Triệt cười nói. Ký ức thời thơ ấu đã sớm mơ hồ, mà sau đó, mãi cho đến năm mười sáu tuổi thành hôn, hắn đều hiếm khi gặp Hạ Khuynh Nguyệt. Cho nên, dù cùng sống trong một thành và có hôn ước từ nhỏ, Vân Triệt không hề có ấn tượng rõ ràng nào về Hạ Khuynh Nguyệt trước mười sáu tuổi.
- Còn Nguyên Bá thì... xem ra không chỉ sau khi lớn lên, mà ngay cả khi còn nhỏ như vậy, hai người đứng cạnh nhau hoàn toàn không giống một đôi tỷ đệ.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Vân Triệt ngẩng đầu, nói:
- Mẫu thân nàng luôn lén giữ lại tấm gương đồng này, chứng tỏ...
Hạ Khuynh Nguyệt cắt ngang lời hắn:
- Được rồi, đừng nói nữa. Ta không muốn nghe.
Vân Triệt không nói tiếp, ánh mắt cúi xuống, vừa định khép gương đồng lại, chân mày đột nhiên co giật.
Huyền ảnh trong gương đồng... Hạ Hoằng Nghĩa không hề thay đổi, nhưng bên cạnh hắn là một nam hài gầy yếu, mặt vẫn còn nét trẻ con.
Chỉ có hình ảnh của hai người, không hề có Hạ Nguyên Bá vạm vỡ lạ thường khi còn nhỏ, càng không có bóng dáng của Hạ Khuynh Nguyệt.
Chân mày hắn đột nhiên nhíu lại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Theo hình ảnh thoáng mơ hồ đi, khi ánh mắt tập trung trở lại, huyền ảnh trong tầm mắt đã khôi phục như cũ, vẫn là Hạ Hoằng Nghĩa thời thanh niên, cùng Hạ Nguyên Bá và Hạ Khuynh Nguyệt khi còn nhỏ.
Vừa rồi, chắc là ảo giác.
- Sao vậy?
Thấy thần sắc Vân Triệt thay đổi rồi lại đột nhiên lắc đầu, Hạ Khuynh Nguyệt nghi ngờ hỏi.
- À, không có gì. Có lẽ do huyền lực tiêu hao quá độ, vừa rồi ý thức hơi hoảng hốt.
Vân Triệt nói xong, cẩn thận khép tấm gương đồng lại, trả cho Hạ Khuynh Nguyệt:
- Mẫu thân của nàng, về thân phận là nhạc mẫu của ta, nhưng ta chưa từng được bái kiến. Đây cũng là tiếc nuối lớn nhất của ta. Hy vọng mẫu thân nàng ở thế giới bên kia không còn buồn lo.
Hạ Khuynh Nguyệt nhận lại gương đồng, một lần nữa đeo lên chiếc cổ trắng ngần... Mấy năm nay, nó chưa bao giờ rời khỏi người nàng.
...
Phạm Đế Thần Giới.
Những lời Hạ Khuynh Nguyệt nói trước khi rời đi rõ ràng có ẩn ý, quả thật như gieo một cái gai độc vào lòng Thiên Diệp Phạm Thiên, muốn bỏ qua hay lãng quên cũng không thể.
Sau khi trong người đã có ma khí Tà Anh lại trúng thêm Thí Thần Tuyệt Thương Độc... thật sự sẽ phát sinh biến hóa nào khác đủ để tru sát thần đế? Không ai biết, bởi vì chuyện này chưa từng xảy ra, mà chính sự không biết lại đủ để khiến người ta sinh lòng e ngại.
Huống chi, “Vạn Kiếp Vô Sinh” do độc lực của Thiên Độc Châu và ma lực Tà Anh dị biến mà thành, là bốn chữ đáng sợ nhất từ xưa đến nay trong cõi hỗn độn.
Cho nên, dù Thiên Diệp Phạm Thiên biết rõ hành động lần này của Hạ Khuynh Nguyệt rất có thể là có dụng tâm kín đáo, nhưng hắn vẫn ghi nhớ từng lời nàng nói, tâm thần không yên hồi lâu... lại không biết, trong cơ thể hắn đã bị gieo xuống một ma quỷ đáng sợ.
Khiến Thiên Độc Châu một lần nữa có được độc linh, không chỉ có nghĩa là độc lực của nó đang cấp tốc khôi phục, mà thiên độc đặc thù do nó kết hợp cũng có sinh mệnh và ý thức.
Mà kẻ điều khiển sinh mệnh và ý thức đó, tự nhiên là Hòa Lăng và Vân Triệt.
Tất cả thiên độc đều im hơi lặng tiếng ẩn vào trong ma khí Tà Anh bên trong cơ thể Thiên Diệp Phạm Thiên, và chúng sẽ phát tác sau ba canh giờ... đã nói ba canh giờ, thì chính là ba canh giờ!
Ba canh giờ sau, khi Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt còn chưa tới Nguyệt Thần Giới, Thiên Diệp Phạm Thiên đang tĩnh tọa suy tư trong thần điện đột nhiên toàn thân run rẩy dữ dội, hắn đột ngột mở mắt, khí tức hoàn toàn đại loạn.
Trước thần điện, Đệ Cửu Phạm Vương đang canh giữ chợt xoay người, trong lòng kinh hãi. Đã không biết bao nhiêu năm hắn chưa từng cảm nhận được khí tức của Thiên Diệp Phạm Thiên biến đổi kịch liệt như thế, vội vàng nói:
- Thần Đế, sao vậy?
Hắn vừa dứt lời, thân thể Thiên Diệp Phạm Thiên lại lung lay, chợt nhào về phía trước, trên người bốc lên sương khói tối đen như mực, khiến sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên trong khoảnh khắc như phủ một tầng màu đen, một luồng âm khí lạnh thấu xương tủy nhanh chóng lan tràn khắp đại điện.
Sắc mặt Đệ Cửu Phạm Vương đột nhiên thay đổi:
- Đây là... ma khí phát tác? Không phải mấy canh giờ trước Vân Triệt mới vừa tinh lọc sao, sao có thể...
Không chỉ ma khí phát tác, mà nhìn qua còn mãnh liệt hơn bất cứ lần nào trước đó!
Lời còn chưa dứt, đôi mắt hắn đột nhiên co rút lại... sau hắc khí, trên người Thiên Diệp Phạm Thiên lại đột nhiên bùng lên một luồng quang mang kỳ lạ màu xanh biếc.
Mà sắc mặt của Thiên Diệp Phạm Thiên cũng vào lúc này trở nên vô cùng thống khổ và dữ tợn.
Trong cơ thể hắn, lực lượng thiên độc toàn bộ bùng nổ, trong nháy mắt ấy như có một đầu ma thần xanh biếc đột nhiên thức tỉnh, đồng thời cũng kéo theo đầu ma thần hắc ám vốn đã yên lặng trở nên vô cùng cuồng bạo.
- Độc... là độc! A a!
Đến cấp bậc thần đế, vốn nên là vạn tà bất xâm, vạn độc không sợ. Nhưng giờ phút này, mặt mày của Thiên Diệp Phạm Thiên lại méo mó như ác quỷ, hắn rít lên một tiếng vô cùng thống khổ, rồi đột ngột quỳ sụp xuống đất, toàn thân co rúm run rẩy, hồi lâu không thể đứng dậy.
Khí tức trên người hắn hỗn loạn đến mức Đệ Cửu Phạm Vương khó có thể tin... lực lượng thần đế điên cuồng vận chuyển kia không cách nào áp chế được hắc mang đang bạo tẩu trên người, càng không cách nào áp chế được quang hoa xanh biếc quỷ dị, vừa bắt mắt vừa khiến người ta lạnh thấu tâm hồn kia.
⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡