Ánh mắt Vân Triệt chợt lóe lên.
— Bao nhiêu người?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi, trên mặt không hề có vẻ kinh ngạc.
— Thưa chủ nhân, tỳ nữ đã tra xét rõ ràng. Chỉ có một mình nàng ta, không có huyền chu, cũng không có bất kỳ kẻ nào đi theo.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu:
— Rất tốt. Liên Nguyệt, ngươi hãy tự mình đưa nàng ta vào thần điện gặp ta. Nhớ kỹ, đừng che giấu hành tung, cũng đừng để quá nhiều người chú ý.
— Dạ.
Bóng dáng của Liên Nguyệt biến mất tại chỗ.
— Xem ra mọi chuyện đều thuận lợi, đúng như ý nguyện của nàng.
Vân Triệt nói, ánh mắt có phần phức tạp.
Người tới không phải là Phạm Thiên Thần Đế, cũng không có Phạm Vương nào đi cùng, mà chính là Thiên Diệp Ảnh Nhi... hơn nữa chỉ có một mình nàng ta!
Hoàn toàn không sai lệch so với dự đoán của Hạ Khuynh Nguyệt!
— Còn có chỗ nào cần tới ta không?
Hắn hỏi.
Hạ Khuynh Nguyệt đưa tay, một luồng huyền khí vô hình đã quấn quanh cánh tay hắn:
— Ngươi chính là nhân vật chính! Nếu thiếu ngươi, màn kịch sau đó sẽ không còn thú vị nữa... đi theo ta!
Hạ Khuynh Nguyệt dẫn Vân Triệt đi thẳng vào thánh điện. Vừa bước vào, từng luồng huyền khí kinh người đã ập tới khiến Vân Triệt lập tức cảm thấy hít thở không thông.
Liếc mắt nhìn lại, trong thánh điện là hơn mười huyền trận phòng ngự khác nhau đang đan xen tỏa sáng. Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc, hỏi:
— Những huyền trận này, chắc là mới bố trí không lâu?
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
— Đương nhiên. Đây là do chính tay ta bố trí hôm nay, để bảo vệ tính mạng cho ngươi.
Bóng dáng nàng lóe lên, đã đưa Vân Triệt vào trung tâm huyền trận, nhíu mày dặn dò:
— Nhớ lấy, từ giờ trở đi, ngươi không được bước ra khỏi huyền vực này nửa bước! Thiên Diệp Ảnh Nhi âm độc đến mức nào, ngươi đã thấy rồi, tuyệt đối không thể không đề phòng! Nếu lỡ nàng ta ra tay, những huyền trận này sẽ đồng loạt khởi động, đảm bảo ngươi không nguy hiểm đến tính mạng.
— ...Ta hiểu rồi.
Vân Triệt lặng lẽ nhìn vào gò má của Hạ Khuynh Nguyệt... Chỉ một ngày không gặp, nàng dường như đã chuẩn bị rất nhiều thứ.
Nàng bảo Liên Nguyệt đưa Thiên Diệp Ảnh Nhi đến sau một khắc, chính là vì muốn đưa hắn vào trong trận pháp này trước.
— Khuynh Nguyệt, bây giờ nàng nên nói cho ta biết, rốt cuộc nàng định làm gì nàng ta?
Vân Triệt hỏi.
Mục đích của nàng, tất nhiên đã được quyết định từ trước khi nàng đưa hắn đến Nguyệt Thần Giới... không, có lẽ còn sớm hơn thế nữa.
Hạ Khuynh Nguyệt không nói thẳng, mà hỏi lại:
— Theo ngươi, ngoài tính mạng ra, thứ mà Thiên Diệp Ảnh Nhi không thể đánh mất nhất là gì?
Vân Triệt ngẫm nghĩ rồi nói:
— Ta không hiểu rõ về nàng ta lắm. Nhưng từ những gì ta thấy và nghe được, nàng ta hoàn toàn khác với nữ tử tầm thường, có chấp niệm quá mức đối với huyền đạo, mọi chuyện nàng ta làm đều xoay quanh việc theo đuổi sức mạnh. Cho nên, những thứ mà nữ tử bình thường xem trọng như tình cảm, tôn nghiêm hay dung nhan... thậm chí có thứ còn hơn cả sinh mạng, thì đối với nàng ta, có lẽ thứ không thể đánh mất nhất chính là sức mạnh mà nàng ta đã dốc toàn lực để theo đuổi.
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn ra ngoài điện, ánh mắt trở nên lạnh lẽo:
— Ngươi nói hoàn toàn không sai. Nếu ta ép nàng ta tự phế trước, sau đó lại chủ động nhượng bộ ở điểm mấu chốt này... như vậy thì bất kể điều kiện là gì, cho dù là sự khuất nhục mà trước kia nàng ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, cũng sẽ trở thành thứ mà nàng ta không thể không chấp nhận.
“...” Nhìn bóng lưng của Hạ Khuynh Nguyệt, Vân Triệt không hiểu sao lại cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Chỉ mới mấy năm ngắn ngủi, một người thật sự có thể thay đổi kinh người đến thế sao?
Tâm trí, tính tình, cách hành xử, chẳng phải là những thứ khó thay đổi nhất của một con người hay sao?
Năm đó Thần Hi từng nói một câu kỳ lạ, rằng Lưu Ly Tâm của Hạ Khuynh Nguyệt sắp thức tỉnh. Chẳng lẽ... có liên quan đến nó?
Lúc này, Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên liếc mắt, thấp giọng dặn dò lần nữa:
— Nhớ kỹ, không được bước ra khỏi trận vực!
— Biết rồi, biết rồi.
Vân Triệt bĩu môi. Hắn rất không thích cái giọng điệu răn dạy này của Hạ Khuynh Nguyệt... Cứ như là sư tôn của hắn vậy.
Bóng dáng Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên, đã đứng giữa thánh điện. Cùng lúc đó, trước cửa điện hiện ra một bóng hình màu vàng thon dài, một thân nhuyễn giáp vàng chói lọi, quý giá và bắt mắt không chỉ tượng trưng cho thân phận “Thần Nữ”, mà còn phác họa nên dáng người tuyệt mỹ mộng ảo bậc nhất thế gian.
— Chủ nhân, Phạm Đế Thần Nữ đã đến.
Liên Nguyệt cung kính nói, sau đó toàn thân cứng đờ, hồi lâu không có động tĩnh.
Trong nháy mắt khi ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi và Hạ Khuynh Nguyệt chạm nhau, không gian hoàn toàn ngưng đọng, cho dù là Liên Nguyệt hay Vân Triệt đều sinh ra ảo giác đáng sợ rằng thời gian đã ngừng trôi.
— Ra ngoài điện canh chừng, chờ lệnh bất cứ lúc nào.
Hạ Khuynh Nguyệt nói, không để Liên Nguyệt rời đi quá xa, cũng không để nàng che chắn bên cạnh Vân Triệt.
— Dạ.
Liên Nguyệt lĩnh mệnh, lui ra ngoài điện, khí tức cũng lập tức chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu, trên khuôn mặt tinh xảo mà bình tĩnh mang theo vẻ căng thẳng không thể hoàn toàn che giấu.
Thân là tỳ nữ bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt, các nàng là người rõ nhất Hạ Khuynh Nguyệt oán hận Thiên Diệp Ảnh Nhi đến nhường nào.
Ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi lướt qua người Vân Triệt trong thoáng chốc, sau đó ghim thẳng vào Hạ Khuynh Nguyệt:
— Hạ Khuynh Nguyệt... Nguyệt Thần Đế! Vẫn khỏe chứ!
Thân mang Lưu Ly Tâm và Linh Lung Thể, thiên phú của Hạ Khuynh Nguyệt đủ khiến bất kỳ ai trên thế gian này cũng phải ghen tị... kể cả Thiên Diệp Ảnh Nhi! Ban đầu tại đại điển của Nguyệt Thần Giới, khi Hạ Khuynh Nguyệt hiện thân đã gây ra một cơn chấn động trời long đất lở.
Tương lai của nàng không một ai có thể đoán trước được... Giống như Vân Triệt. Nhưng, đó là tương lai!
Thiên Diệp Ảnh Nhi tuyệt đối chưa từng nghĩ tới, bản thân sẽ thất bại triệt để dưới tay Hạ Khuynh Nguyệt nhanh chóng và dễ dàng đến thế.
Hạ Khuynh Nguyệt điềm nhiên nói:
— Bổn vương tất nhiên vẫn khỏe, nhưng sắc mặt của Thần Nữ trông không được tốt lắm. Không biết hôm nay ghé thăm có gì chỉ giáo?
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh một tiếng, có mặt nạ vàng che mặt, không thể nhìn thấy biểu cảm của nàng, nhưng giọng nói của nàng, mỗi một chữ đều lộ ra âm hàn thấu xương:
— Ha, Hạ Khuynh Nguyệt! Lá gan của ngươi thật lớn, thủ đoạn ti tiện, quả nhiên khiến ta phải mở mang tầm mắt!
Mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt hơi lay động, nhưng sắc mặt không đổi:
— Ồ? Bổn vương thân là Nguyệt Thần Đế, sao có thể làm ra hành vi ti tiện làm ô uế uy nghi thần đế của ta. Chẳng qua, chỉ có ngươi... Thần Nữ điện hạ, ngươi cảm thấy mình xứng để bổn vương dùng thủ đoạn chính đáng đối phó sao?
— Đúng rồi, chợt nghe tin Phạm Thiên Thần Đế trúng kịch độc, còn kéo theo tám đại Phạm Vương cùng trúng độc. Quý giới còn vì vậy mà vội vàng bế giới, xem ra tình hình rất đáng lo ngại. Vậy mà Thần Nữ điện hạ vẫn có nhàn hạ thoải mái đến Nguyệt Thần Giới của ta dạo chơi, cái danh bạc tình quả nhiên danh bất hư truyền, bổn vương bội phục.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh một tiếng, giọng nói càng thêm băng giá:
— Bội phục? Ngươi và Vân Triệt dùng độc của Thiên Độc Châu ám hại phụ vương ta, chính là vì ép ta đến đây, hiện giờ mọi chuyện đã như ý nguyện của ngươi, trong lòng ngươi hẳn đang vô cùng đắc ý khoái trá lắm phải không!
Hạ Khuynh Nguyệt thản nhiên nói:
— Ồ? Bổn vương nghe không hiểu lời này của Thần Nữ điện hạ. Phạm Thiên Thần Đế đột nhiên trúng kịch độc, thật là chuyện đáng tiếc. Nhưng mà, các ngươi dựa vào đâu mà nhận định đó là độc của Thiên Độc Châu? Hay là Thần Nữ điện hạ hoặc vị cao nhân nào đó của quý giới đã từng biết đến độc của Thiên Độc Châu?
— Hơn nữa, Phạm Thiên Thần Đế là nhân vật bậc nào, Vân Triệt chẳng qua chỉ có tu vi Thần Vương, nếu nói hắn có thể hạ kịch độc lên một Phạm Thiên Thần Đế đường đường, thì đến trẻ con ba tuổi cũng không tin. Lời của Thần Nữ điện hạ thật sự nực cười vô cùng.
Vân Triệt: “...”
Thiên Diệp Ảnh Nhi vốn dứt khoát tiến lên, lại vì mấy lời ngắn ngủi của Hạ Khuynh Nguyệt mà lửa giận ngập lòng:
— Hạ... Khuynh... Nguyệt! Ngươi đừng có ý định dùng mấy lời này để quấy nhiễu tâm thần của ta! Ta đã đích thân đến đây, thì cũng không định sẽ toàn thân trở ra!
Nàng hơi ngước mắt, từng chữ ngoan tuyệt:
— Thiên Diệp Ảnh Nhi ta nhận thua... nói ra điều kiện của ngươi đi!
Vẻ mặt của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn không hề có bất kỳ thay đổi nào, cho dù Phạm Đế Thần Nữ nói ra hai chữ “nhận thua”, nàng cũng không hề có một chút biểu cảm nào của người chiến thắng, bình tĩnh đến đáng sợ:
— Rất tốt! Điều kiện của bổn vương rất đơn giản, chỉ cần ngươi... tự phế là được!
Câu trả lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi lại là một tiếng cười lạnh khinh thường:
— Ha, Hạ Khuynh Nguyệt, ngươi nên biết rõ, ta không thể nào đáp ứng điều kiện này, ngươi đừng giở cái trò ngây thơ lùi một bước để tiến ba bước đó trước mặt ta. Ta nghĩ, Nguyệt Thần Đế ngươi hẳn là còn sợ cá chết lưới rách hơn Phạm Đế Thần Giới của ta, cho nên, ngươi cứ nói thẳng ra điều kiện mà ngươi thật sự muốn đi, đừng lãng phí thời gian và sự nhẫn nại của nhau.
Vân Triệt chau mày... Tâm tư của Hạ Khuynh Nguyệt đã bị Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn thấu ngay lập tức, nàng ta còn mượn đó để đẩy Hạ Khuynh Nguyệt từ thế thượng phong xuống hạ phong.
Hai nữ nhân đáng sợ này...
— Được thôi, nói chuyện với người thông minh quả nhiên đỡ tốn sức hơn.
Hạ Khuynh Nguyệt hơi nghiêng người, quét mắt nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, đồng thời khóe mắt đẹp cũng nhàn nhạt liếc về phía Vân Triệt, hỏi ngược lại:
— Vậy ngươi cảm thấy, mạng của phụ thân ngươi, mạng của Thần Đế hạng nhất Đông Vực, cộng thêm mạng của tám đại Phạm Vương, cùng với tương lai của Phạm Đế Thần Giới các ngươi, ngươi có thể đưa ra điều kiện trao đổi như thế nào?
Thiên Diệp Ảnh Nhi sắc sảo đáp trả:
— Không, dường như ngươi đã nói sót một điều. Nếu như Phạm Đế Thần Giới của ta thật sự mất đi những thứ này, nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để Nguyệt Thần Giới của ngươi sụp đổ! Cái giá này, ngươi cũng đừng quên cộng thêm vào.
Hạ Khuynh Nguyệt cười nhạt:
— Nực cười, trong trận chiến với Tà Anh, Phạm Đế Thần Giới mất đi hai Phạm Vương, Ma Đế trở về, chôn vùi ba Phạm Thần. Hiện giờ Phạm Thiên Thần Đế và tám đại Phạm Vương đều trúng kịch độc, nếu không thể cứu chữa, một Đế, ba Phạm Thần, mười bảy Phạm Vương trong quá khứ của Phạm Đế Thần Giới sẽ điêu linh đến mức chỉ còn lại bảy Phạm Vương. Một Phạm Đế Thần Giới như thế mà cũng xứng để Nguyệt Thần Giới của ta sụp đổ sao?
— Nội tình và át chủ bài của Phạm Đế Thần Giới ta đâu phải thứ ngươi có thể tưởng tượng được! Cho dù chỉ còn lại bảy Phạm Vương, hủy diệt Nguyệt Thần Giới của ngươi cũng dư sức!
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh.
Hạ Khuynh Nguyệt cười như không cười:
— Vậy ngươi làm sao biết được nội tình của Nguyệt Thần Giới ta sâu đến cỡ nào? Cá chết lưới rách đúng là kết quả đôi bên cùng thiệt, nhưng một Phạm Đế Thần Giới chỉ còn lại bảy Phạm Vương, ai chết ai rách còn chưa biết đâu!
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt sâu xa nhìn nàng:
— Mặt khác, chắc ngươi vẫn chưa quên một chuyện, chuyện quan trọng nhất của thế giới hỗn độn hiện nay. Chủ nhân của Thiên Độc Châu là Vân Triệt, sau lưng Vân Triệt là Kiếp Thiên Ma Đế. Mối thù giữa ngươi và Vân Triệt, trong lòng ngươi tự biết rõ, mà bổn vương với Vân Triệt lại từng là phu thê. Lỡ như bổn vương nghĩ ra cách nào đó lấy Vân Triệt làm cầu nối, mời Kiếp Thiên Ma Đế tham gia vào việc này, như vậy, kết quả cá chết lưới rách, e rằng còn chưa có cơ hội xuất hiện... ngươi nói có đúng không?
Ong...
Không gian sau lưng Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ rung lên.
Huyền khí mất kiểm soát, đại biểu cho tâm đã loạn.
Cánh môi nàng khẽ động, nhếch lên một đường cong thê lương:
— Hạ Khuynh Nguyệt, ngươi nhớ kỹ! Ta không thua trong tay ngươi, mà thua Thiên Độc Châu và Kiếp Thiên Ma Đế... còn có thua trong tay của chính ta! Không phải là ngươi!
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng cười.
Ngực Thiên Diệp Ảnh Nhi phập phồng, bộ ngực đầy đặn bị kim giáp bó chặt khẽ run lên:
— Nói ra điều kiện của ngươi! Ta không muốn nghe thêm nửa chữ vô nghĩa nào nữa!
Trong cuộc giao phong ngắn ngủi này, cuối cùng Thiên Diệp Ảnh Nhi đã hoàn toàn thất bại... phải nói rằng, vào khoảnh khắc nàng bước vào Nguyệt Thần Giới, nàng đã thua rồi.
Chỗ dựa lớn nhất lần này của Hạ Khuynh Nguyệt, trước nay đều không phải là Thiên Độc Châu, mà là Kiếp Thiên Ma Đế!
Mặc dù (có lẽ) bản thân Kiếp Thiên Ma Đế cũng không hề hay biết.
Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng không còn nói lời thừa thãi nào nữa, chậm rãi mà bình thản nói:
— Rất đơn giản. Bổn vương có thể hứa sẽ giữ lại tính mạng và huyền lực của ngươi, còn việc ngươi phải làm, chỉ có một!
Ánh mắt nàng liếc xéo, nhìn về phía Vân Triệt:
— Để Vân Triệt hạ Nô Ấn ba ngàn năm trong linh hồn của ngươi