Hạ Khuynh Nguyệt vừa dứt lời, Vân Triệt đang nín thở trong huyền trận cũng phải kinh ngạc đến lảo đảo, còn Liên Nguyệt ở ngoài điện thì thân thể mềm mại cũng khẽ run lên, mắt đẹp trừng lớn.
Nô... nô ấn!?
Gieo nô ấn... cho Phạm Đế Thần Nữ!?
Nô ấn, không thể nghi ngờ là một trong những ấn ký tinh thần tàn khốc nhất trên đời. Một khi bị hạ nô ấn, người đó sẽ răm rắp nghe theo mọi mệnh lệnh của chủ nhân, không bao giờ nảy sinh dù chỉ một tia phản kháng, cho dù bị ra lệnh đi tìm cái chết cũng sẽ không chút do dự mà tự kết liễu tính mạng, không hề có chút kháng cự, lại càng không thể có chuyện phản loạn.
Kể cả khi người hạ nô ấn đã chết, kẻ bị hạ nô ấn vẫn sẽ kế thừa ý chí của chủ nhân, nguyện trung thành đến chết!
Nói cách khác, kẻ bị hạ nô ấn sẽ trở thành nô bộc trung thành tuyệt đối của người hạ ấn! Hơn nữa, nó hầu như không thể dùng ngoại lực để giải trừ!
Cũng chính vì sự tàn khốc của nô ấn mà dù ở hạ giới, nó vẫn bị nghiêm cấm tuyệt đối. Kể cả là đế vương một nước hay tông chủ một tông cũng tuyệt đối không được phép hạ nô ấn lên một người dù có thân phận thấp kém nhất.
Vân Triệt đã sớm biết đến sự tồn tại của nô ấn, nhưng chỉ tận mắt thấy một lần duy nhất. Đó là sau khi Tiểu Yêu Hậu tái chưởng quyền hành, nàng đã dùng cái giá diệt tộc và tiếng xấu muôn đời để uy hiếp, gieo nô ấn tàn khốc lên tất cả gia chủ của các gia tộc thủ hộ và quận vương của các vương tộc từng phản loạn, biến bọn họ thành những con chó trung thành nhất của mình! Bất cứ ai dám nói xấu nàng nửa chữ, hoặc có nửa câu ngỗ nghịch, bọn họ đều hận không thể lao lên dùng răng nanh xé nát kẻ đó.
Mà một ấn ký tinh thần tàn khốc như vậy, tự nhiên cũng rất khó để thành công. Đến cấp bậc Thần đạo, đặc biệt là sau khi đạt tới Thần Hồn Cảnh, thì gần như... hay phải nói là không thể nào thành công!
Cho dù một huyền giả Thần đạo đang hấp hối, hôn mê, chỉ cần còn sót lại một tia tinh thần kháng cự, thì dù là tinh thần lực cấp bậc Thần Chủ cũng tuyệt đối không thể gieo nô ấn vào linh hồn của kẻ khác.
Muốn hạ nô ấn thành công, chỉ có một khả năng duy nhất, đó là đối phương phải hoàn toàn buông bỏ mọi phòng bị tinh thần, thậm chí là chủ động phối hợp.
Vậy mà... hạ nô ấn cho Phạm Đế Thần Nữ...
Đây tuyệt đối là câu nói hoang đường và nực cười nhất toàn bộ Đông Thần Vực, thậm chí toàn bộ Thần Giới, vậy mà lại được thốt ra một cách lạnh lùng từ miệng Hạ Khuynh Nguyệt, hơn nữa còn mang theo sự quyết đoán không cho phép nghi ngờ!
Thiên Diệp Ảnh Nhi là con gái của Thiên Diệp Phạm Thiên, là Phạm Thiên Thần Đế đời tiếp theo mà ai cũng biết, càng là Thần nữ số một đương thời! Hạ nô ấn cho nàng, để nàng trở thành nô lệ của một người khác trong suốt ba ngàn năm... chuyện này, làm sao có thể xảy ra và thực hiện được, thậm chí có lẽ chẳng ai dám nghĩ tới!
Vân Triệt kinh ngạc, Liên Nguyệt kinh ngạc, thế nhưng... trên khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân của Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không hề có chút rung động, ngược lại còn nở một nụ cười vừa như thê lương lại vừa như giễu cợt:
- Quả nhiên... Hạ Khuynh Nguyệt, ngươi cũng chẳng nghĩ ra được thứ gì khác!
Đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt phủ kín ánh sao:
- Với những hành vi độc ác mà ngươi đã gây ra cho bản vương và Vân Triệt năm đó, hiện giờ chỉ là một cái nô ấn, đổi lại còn cứu được mạng của phụ vương ngươi và tám đại Phạm vương, Thần nữ điện hạ, ngươi đúng là được hời lớn rồi. Ngươi có lý do gì để từ chối sao?
Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo lại, sau đó nàng chậm rãi gật đầu:
- Được...
Khi chữ này thoát ra từ đôi môi của Thiên Diệp Ảnh Nhi, Vân Triệt trợn trừng hai mắt, hoàn toàn không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy... Liên Nguyệt ở ngoài điện cũng xoay người lại, gương mặt lặng lẽ tràn đầy vẻ kinh hãi và khó tin.
Tốc độ nói của Thiên Diệp Ảnh Nhi rất chậm, thần thái bình tĩnh, chỉ có lồng ngực nàng là phập phồng kịch liệt một cách khác thường:
- Ta biết sẽ là kết quả này, đã tới đây thì cũng đã chấp nhận số phận. Ta đáp ứng... tạm thời làm nô lệ cho Vân Triệt, nhưng... tất cả phải có Trụ Thiên Thần Đế làm chứng!
Câu nói “Ta đáp ứng tạm thời làm nô lệ cho Vân Triệt” thốt ra từ miệng Thiên Diệp Ảnh Nhi khiến Vân Triệt hoàn toàn sững sờ.
Bất cứ ai nghe thấy câu nói này đều sẽ cảm thấy nó cực kỳ hoang đường, không có bất cứ khả năng nào thực hiện được... vậy mà Thiên Diệp Ảnh Nhi lại thật sự đồng ý?
Còn Hạ Khuynh Nguyệt... ngay từ đầu đã tin chắc rằng nàng ta sẽ đồng ý!?
Chuyện... quái quỷ gì đang xảy ra thế này???
Trong mấy năm nay, sự thấu hiểu của Hạ Khuynh Nguyệt đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi đã vượt xa sự hiểu biết của Thiên Diệp Ảnh Nhi đối với nàng!
Có lẽ ngoại trừ chính Thiên Diệp Ảnh Nhi và phụ thân nàng ra, Hạ Khuynh Nguyệt đã là người hiểu rõ nàng ta nhất trên đời này... mà cơ hội đó, lại đến từ mối hận sâu đến tận xương tủy!
Hạ Khuynh Nguyệt chuyển mắt:
- Như ngươi mong muốn. Liên Nguyệt, đi mời Trụ Thiên Thần Đế đến đây.
- Vâng.
Liên Nguyệt nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi.
Đuôi mày Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhướng, nàng lạnh lùng nói:
- Đi đi về về Trụ Thiên Thần Giới, nhanh nhất cũng cần mười canh giờ! Trụ Thiên Thần Đế trăm công nghìn việc, càng khó có lúc rảnh rỗi! Ngươi tốt nhất nên tin rằng trong khoảng thời gian này phụ vương ta sẽ không xảy ra chuyện gì, nếu không...
- Thần nữ điện hạ, hình như ngươi suy nghĩ nhiều rồi.
Hạ Khuynh Nguyệt lạnh nhạt nói, giọng nói vừa dứt, Liên Nguyệt đã quay trở về.
Bên cạnh nàng còn có một luồng khí tức mênh mông như biển rộng mà Thiên Diệp Ảnh Nhi vô cùng quen thuộc.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lập tức xoay người, nhìn về phía lão nhân đang chậm rãi bước vào, ánh mắt sâu thẳm, vẻ mặt phức tạp...
Rõ ràng chính là Trụ Thiên Thần Đế!
Vân Triệt thầm nghĩ: *Hắn chính là “khách quý” mà Khuynh Nguyệt đã nói... Hóa ra nàng đã sớm đoán được Thiên Diệp Ảnh Nhi sẽ yêu cầu Trụ Thiên Thần Đế làm chứng, nên đã mời ngài ấy đến Nguyệt Thần Giới từ trước!*
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, khẽ thi lễ:
- Trụ Thiên Thần Đế, lần này tình hình đặc thù, bổn vương chiêu đãi có phần sơ sài, mong ngài đừng trách tội.
- ...
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi ngước mắt, hai hàm răng khẽ nghiến vào nhau:
- Hay cho một Hạ Khuynh Nguyệt!
- Trên đời này, không có ai thích hợp hơn Trụ Thiên Thần Đế để làm người chứng kiến, cho nên bổn vương đã sớm mời ngài đến Nguyệt Thần Giới của ta làm khách. Như vậy, Thần nữ điện hạ còn có yêu cầu nào khác không?
Trụ Thiên Thần Đế khẽ thở dài:
- Haizz, Nguyệt Thần Đế, đây chính là mục đích ngươi mời lão hủ tới đây sao?
Hạ Khuynh Nguyệt gật đầu. Nàng nghe ra được ý thất vọng và trách cứ trong lời của Trụ Thiên Thần Đế, nhưng lại không hề có vẻ sợ hãi, mà trầm giọng nói:
- Không sai. Những lời vừa rồi giữa bổn vương và Thần nữ điện hạ, Trụ Thiên Thần Đế đã thông qua truyền âm huyền trận mà biết được tất cả. Chuyện nô ấn này là kết quả mà bổn vương và Thần nữ điện hạ đã thương lượng định ra, kính xin Trụ Thiên Thần Đế làm người chứng kiến, bổn vương vô cùng cảm kích.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu, giọng nói bình thản mang theo vẻ tức giận. Mặc dù đều là Thần Đế, nhưng hắn tuyệt đối có tư cách lấy tư thế trưởng bối để răn dạy:
- Hồ đồ, quả thật hồ đồ! Nguyệt Thần Đế, oán thù giữa ngươi và Thần nữ, lão hủ tuy không tường tận, nhưng cũng đã nghe qua. Nhưng mà, cho dù giữa hai người có thù hận gì, cũng tuyệt đối không thể dùng thứ cấm kỵ tà ác như “nô ấn” này!
- Ấn ký tàn khốc này, kể cả phàm nhân cũng không thể động tới, huống chi là Thần Đế và Thần nữ!
Với tính tình của Trụ Thiên Thần Đế, phản ứng như vậy là quá đỗi bình thường. Nô ấn thật sự quá mức tàn khốc, là một loại tàn khốc trời đất không dung, mất hết nhân tính! Sao Trụ Thiên Thần Đế có thể cho phép được!
Hạ Khuynh Nguyệt chẳng những không hề e sợ, ngược lại còn lạnh lùng hỏi lại:
- Vậy bổn vương xin thỉnh giáo Trụ Thiên Thần Đế, nô ấn với Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, cái nào tàn khốc hơn? Cái nào càng không thể chấp nhận và tha thứ hơn?
Trụ Thiên Thần Đế vừa định trả lời, đột nhiên khẽ chau mày, như nhận ra điều gì:
- Lời này của Nguyệt Thần Đế là có ý gì?
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:
- Năm đó Vân Triệt bị ép vào Long Thần Giới, không cách nào trở về, kể cả Trụ Thiên Thần Cảnh cũng không thể tiến vào, chắc Trụ Thiên Thần Đế có biết chuyện này liên quan đến Phạm Đế Thần Giới. Nhưng mà, Trụ Thiên Thần Đế có biết, năm đó, trên người Vân Triệt, đã bị Thiên Diệp Ảnh Nhi... tự tay hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn!
Lời này vừa nói ra, Trụ Thiên Thần Đế ngẩn ra, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi:
- Ngươi nói cái gì!?
- Hừ!
Thiên Diệp Ảnh Nhi quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng.
Mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lẽo, khí thế mơ hồ lấn át cả Trụ Thiên Thần Đế đang kinh hãi:
- Năm đó Vân Triệt đến Long Thần Giới, cũng không phải vì trốn về hướng đó, mà là không thể không đi. Bởi vì ngoại trừ người hạ ấn, trên đời này có thể giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn chỉ có Long Hậu Thần Hi. Phạm Hồn Cầu Tử Ấn là ấn ký tàn khốc, đáng sợ đến mức nào, Trụ Thiên Thần Đế chắc chắn biết rõ!
- Mà ở Thần Giới, hồn ấn được công nhận là tàn khốc nhất, không phải là nô ấn, mà là Phạm Hồn Cầu Tử Ấn!
Ánh mắt Trụ Thiên Thần Đế chấn động, hắn chợt xoay mắt nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Ngươi... thật sự đã hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn lên người Vân Triệt!?
Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề đáp lại.
Vào khoảnh khắc này, Trụ Thiên Thần Đế vốn có tính tình ôn hòa nhất cũng không nén được cơn thịnh nộ, trên mặt thoáng qua chút đỏ đậm:
- Vô liêm sỉ!! Ngươi... sao có thể làm như vậy!
- Năm đó, Thiên Diệp Ảnh Nhi vì một nguyên nhân nào đó đã sớm biết được Vân Triệt thân mang truyền thừa Tà Thần. Nàng ta đẩy bổn vương và Vân Triệt vào tuyệt cảnh, vì ép Vân Triệt phun ra bí mật trên người, dâng ra truyền thừa Tà Thần, nàng đã hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn cho Vân Triệt...
- Đừng nói đến việc thân trúng ấn này sẽ bị hãm sâu vào luyện ngục không đáy, hận không thể chết đi vạn lần để được giải thoát... Trên người Vân Triệt gánh lấy Tà Thần lực có ý nghĩa như thế nào, hiện giờ Trụ Thiên Thần Đế đã rõ ràng. Nếu không phải năm đó ta và Vân Triệt mạng lớn được người cứu, lại thêm Vân Triệt và Long Hậu Thần Hi có duyên, được Long Hậu ưu ái giải trừ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, thì Vân Triệt đã sớm không chịu nổi tra tấn mà chết. Như vậy, sau khi Kiếp Thiên Ma Đế trở về, cục diện sẽ ra sao? Hiện giờ chúng ta có còn trên thế gian hay không, Thần Giới có còn tồn tại hay không, đều không thể biết được!
Sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế lại thay đổi.
- Vân Triệt hoàn toàn xứng đáng là Thần Tử Cứu Thế, còn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng ta chẳng những vì ham muốn cá nhân mà hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn còn tàn khốc hơn nô ấn rất nhiều lên người Vân Triệt, mà còn suýt chút nữa gây thành đại họa diệt thế! Hiện giờ bổn vương lấy “nô ấn” đáp lại, liệu có chút nào quá đáng hay sao!?
Trụ Thiên Thần Đế nhất thời không nói nên lời. Sự bài xích và phẫn nộ ban đầu đối với “nô ấn” đã chuyển thành sự phẫn nộ gấp mười lần đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi!
Trụ Thiên Thần Đế không thể dung thứ cho nô ấn, tự nhiên càng không thể dung thứ cho Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.
Tuyệt đối không thể dung thứ, là vì nó đã từng bị Thiên Diệp Ảnh Nhi hạ lên người Vân Triệt... lên người Thần Tử Cứu Thế mà hắn ký thác tất cả hy vọng!
Hạ Khuynh Nguyệt nói không sai, nếu năm đó không được Thần Hi giải trừ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, Vân Triệt nhất định đã không chịu nổi tra tấn mà chết... chẳng khác nào hủy đi hy vọng cứu thế duy nhất!
Nghĩ đến kết quả kia, Trụ Thiên Thần Đế nhất thời toàn thân lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra.
Kể cả khi Thiên Diệp Ảnh Nhi không thừa nhận, Trụ Thiên Thần Đế cũng sẽ không hoài nghi chuyện này. Bởi vì hắn biết, nếu Thiên Diệp Ảnh Nhi đã biết trước chuyện Vân Triệt có truyền thừa Tà Thần, nàng ta tuyệt đối làm ra được chuyện đó!
Hạ Khuynh Nguyệt tiếp tục nói:
- Còn nữa... Bắt Thiên Diệp Ảnh Nhi tạm thời làm nô lệ cho Vân Triệt, chẳng những là cái giá hợp lý mà nàng ta nên trả, mà còn là một loại bảo hộ đối với Vân Triệt. Để trên đời này thiếu đi một người có khả năng hại hắn nhất, và nhiều thêm một người dốc sức bảo hộ hắn. Mà người từng suýt chút nữa hại chết hắn, sau này lại phải bảo vệ hắn có thực lực như thế nào, tin tưởng Trụ Thiên Thần Đế tất nhiên vô cùng rõ ràng.
- Hỗn Độn hiện giờ đang nguy nan, hy vọng duy nhất có thể ngăn cản Ma Thần họa thế chính là Vân Triệt. Cho dù không có Ma Thần họa thế, nếu như hắn vô ý bị người hoặc ngoại lực khác làm hại, Kiếp Thiên Ma Đế sẽ có phản ứng gì cũng có thể nghĩ ra được. Cho nên an nguy tính mạng của hắn liên quan đến an nguy của toàn thế. Mà bên cạnh hắn, nếu có một Thiên Diệp Ảnh Nhi ở bên bảo vệ, như vậy, một người hộ vệ đã bị hạ nô ấn sẽ là lá bùa hộ mệnh tốt nhất cho hắn, e rằng còn khiến người ta yên tâm hơn cả các Thần Đế tự mình bảo hộ.
- Trụ Thiên Thần Đế không cho là như thế sao?
- ...
Trụ Thiên Thần Đế trầm mặc thật lâu, nhưng ánh mắt của hắn đã thay đổi. Hắn vốn cực kỳ bài xích và chán ghét nô ấn, nhưng khi ánh mắt đảo qua người Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, ánh mắt của hắn lại dần dần thay đổi