Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1488: CHƯƠNG 1486: CẨN NGUYỆT

Tại Đông Thần Vực, giữa tinh vực mênh mông, một chiếc huyền chu tiểu hình tỏa ra nguyệt quang trong trẻo, nhanh chóng bay về phương bắc.

Mấy ngày được Hạ Khuynh Nguyệt đưa rời khỏi Ngâm Tuyết Giới, với hắn tựa như một giấc mộng. Điều tạo nên cảm giác mỏng manh hư ảo này không phải là quá trình, mà chính là kết quả.

Hơn nữa, ở bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt, khoảng cách giữa hai người chẳng những không được kéo lại gần, mà ngược lại... dường như càng thêm xa cách.

Nàng, Nguyệt Thần Đế, thật sự đã không còn là Hạ Khuynh Nguyệt của ngày xưa nữa.

Trong huyền chu không chỉ có một mình Vân Triệt, một thiếu nữ mặc nguyệt thường màu vàng nhạt đang lẳng lặng đứng đó. Nàng có ngọc nhan môi son, tướng mạo động lòng người, khí chất dịu dàng mềm mại, nhưng dường như đang đặc biệt khẩn trương, đầu luôn cúi thấp, hai tay thỉnh thoảng lại vặn vẹo vạt áo, không dám ngẩng đầu liếc nhìn Vân Triệt.

Vân Triệt bừng tỉnh khỏi dòng suy tư, liếc nhìn nàng rồi cất tiếng gọi:

- Cẩn Nguyệt cô nương.

Thân thể Cẩn Nguyệt khẽ run, nàng ngẩng đầu lên rồi lại vội vàng cúi xuống, run giọng nói:

- A... a! Công... công tử... có gì phân phó?

Nhìn dáng vẻ của nàng, Vân Triệt không khỏi bật cười. Mấy năm trước hắn đã từng gặp nàng, Cẩn Nguyệt khi đó đặc biệt nhút nhát. Nàng xuất thân từ Nguyệt Thần Giới, nhưng khi đối mặt với một huyền giả hậu bối đến từ tinh giới trung vị như hắn lại khẩn trương sợ hãi, mắt không dám nhìn thẳng, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

Khi đó, nàng là tỳ nữ duy nhất bên cạnh “Thần Hậu”. Có thể trở thành tỳ nữ duy nhất của “Thần Hậu”, không cần nghĩ cũng biết thực lực và địa vị của nàng không hề tầm thường, thế nhưng... nàng trước sau vẫn giữ tư thái nhu mì, đối với bất kỳ ai cũng đều kính cẩn, dù có cho người ta thêm mười cái đầu cũng không tài nào liên hệ được nàng với thân phận “Nguyệt Thần Sứ”.

Nhu mì như một chú mèo con, ngây thơ tựa con sóc nhỏ... Nếu là Vân Triệt của bảy tám năm trước, có lẽ hắn đã không nhịn được mà trêu chọc nàng.

Nhưng thân phận thật sự của nàng chính là Nguyệt Thần Sứ thuộc riêng Nguyệt Thần Đế, một Thần Chủ cấp năm... Chỉ riêng tu vi huyền đạo đã đáng sợ hơn cả Hỏa Phá Vân từng trải qua ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh, một đầu ngón tay của nàng cũng đủ sức đâm chết hắn cả trăm lần.

- Mấy năm nay Khuynh Nguyệt sống thế nào? Với tình cảnh lúc trước của nàng ấy, khi kế vị Nguyệt Thần Đế chắc hẳn đã rất gian nan phải không?

Vân Triệt hỏi.

Hạ Khuynh Nguyệt không có ý định nói cho hắn biết chuyện này, hắn đành phải hỏi Cẩn Nguyệt.

Cẩn Nguyệt khẽ đáp:

- Mấy năm nay chủ nhân thật sự rất vất vả, nhưng cũng không quá khó khăn.

Vân Triệt:

- Hửm?

- Chủ nhân là người tài ba nhất trên đời này, tất cả trở ngại đều được chủ nhân dễ dàng hóa giải. Mặc dù mới ba năm ngắn ngủi, nhưng uy nghi và mị lực của chủ nhân đã chinh phục tất cả mọi người trên dưới Nguyệt Thần Giới, không một ai dám làm trái ý chủ nhân.

Giọng nói của Cẩn Nguyệt êm dịu chậm rãi, nhưng khi nói, trong đôi mắt nàng như có ánh trăng chớp động, đó là một niềm kiêu hãnh và lòng sùng kính đến từ sâu trong linh hồn.

“...” Vân Triệt ngẩn người hồi lâu.

Khi còn ở Lam Cực Tinh, hắn thường xuyên tiếp xúc với hoàng thất. Dù chỉ là quốc gia ở hạ giới, tân đế đăng cơ muốn thu phục lòng dân cũng cần một thời gian rất dài, việc bình ổn một nước lại càng khó khăn hơn.

Năm đó ở Huyễn Yêu Giới, Tiểu Yêu Hậu có được sự ủng hộ của các gia tộc thủ hộ và các vương tộc mà cuối cùng còn suýt thất bại. Còn Hạ Khuynh Nguyệt... tình cảnh của nàng khi đó, nói là một mình đối mặt với toàn bộ Nguyệt Thần Giới cũng không hề khoa trương chút nào.

Bởi vì ngoài Nguyệt Vô Nhai ra, không một ai chấp nhận để nàng kế vị Nguyệt Thần Đế... cho dù có di mệnh của ông.

Chỉ cần có người đứng ra dẫn đầu, cục diện phản đối sẽ lập tức bùng nổ toàn giới.

Ba năm... thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.

- Chắc nàng ấy đã giết rất nhiều người nhỉ?

Vân Triệt hỏi.

Cẩn Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

- Quả nhiên là vậy.

Trong lòng Vân Triệt vô cùng phức tạp.

Cẩn Nguyệt không biết, nhưng hắn lại rất rõ ràng... khi ở hạ giới, Hạ Khuynh Nguyệt là người nhìn bề ngoài thì lạnh lùng bạc tình, nhưng thực chất lại đặc biệt mềm lòng, chưa bao giờ thật sự tước đoạt tính mạng của bất kỳ ai.

- Ta nhớ Nguyệt Thần Giới các ngươi có một thái tử được khâm định, hình như tên là Nguyệt Huyền Ca. Hắn đã có danh “Thái tử”, lại còn có uy vọng tích lũy vạn năm, lúc trước chắc hẳn đã gây ra cho Khuynh Nguyệt trở ngại rất lớn?

Vân Triệt lại hỏi. Mặc dù hắn chưa từng gặp Nguyệt Huyền Ca, nhưng ấn tượng lại rất sâu sắc... Năm đó Nguyệt Huyền Ca đã mượn tay hai vương đệ để cảnh cáo hắn, rõ ràng không phải là kẻ dễ đối phó.

Cẩn Nguyệt khẽ đáp lại, rồi lại nhẹ nhàng lắc đầu:

- Vâng... nhưng cũng không tính là trở ngại quá lớn. Lúc hắn gây khó dễ, chủ nhân đã vạch ra hơn ba mươi trọng tội của hắn trước mặt mọi người, hơn nữa đều có bằng chứng xác thực. Sau đó, hắn bị chủ nhân... tự tay xử quyết ngay tại chỗ, những kẻ dám bảo vệ hắn cũng bị giết sạch toàn bộ.

Vân Triệt: “...”

Vân Triệt biết Hạ Khuynh Nguyệt luôn mang lòng cảm kích và áy náy sâu sắc đối với Nguyệt Vô Nhai, đây cũng là một trong những nguyên nhân nàng nguyện ý kế vị Nguyệt Thần Đế. Thế nhưng, Nguyệt Huyền Ca là nhi tử của Nguyệt Vô Nhai, lại còn là trưởng tử, vậy mà nàng lại...

Nàng của bây giờ, thật sự đã trở nên tàn nhẫn đến vậy sao?

Vân Triệt trầm mặc một lúc, sau đó sắc mặt đột nhiên nghiêm lại:

- Trong mấy năm này, Khuynh Nguyệt không qua lại quá thân cận với nam nhân nào chứ? Khụ khụ, ta và nàng ấy đã bái đường thành thân... À, nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, ta quan tâm đến chuyện này là lẽ đương nhiên!

Cẩn Nguyệt lén liếc nhìn Vân Triệt, rồi lại vội vàng cúi đầu:

- Chuyện này... Bên cạnh chủ nhân vẫn luôn là tỳ nữ và hai vị tỷ tỷ Ngọc Nguyệt, Liên Nguyệt, chưa bao giờ có nam tử nào đến gần. Những năm nay, tẩm cung của chủ nhân cũng chỉ có một mình Vân công tử là nam tử được bước vào.

Vân Triệt thỏa mãn gật đầu:

- Ừm. Như vậy mới đúng. Sau này nếu có tình huống tương tự, nhớ lập tức nhắc nhở nàng ấy là một nữ nhân đã có chồng!

-... Vâng.

Cẩn Nguyệt rất ngoan ngoãn đáp lời.

Thái độ dễ dàng chấp thuận của Cẩn Nguyệt ngược lại khiến Vân Triệt rất kinh ngạc. Hắn nhìn dáng vẻ đầy khẩn trương, co quắp của thiếu nữ, nói:

- Ngươi dường như rất sợ ta? Ngươi không phải đối với ai cũng như vậy chứ? Ngươi chính là Nguyệt Thần Sứ thân cận của Nguyệt Thần Đế, địa vị trong số các Nguyệt Thần Sứ chắc cũng thuộc hàng cao nhất rồi?

Lời này của Vân Triệt khiến Cẩn Nguyệt cúi đầu thấp hơn nữa, ngón tay đang quấn trên vạt áo vì khẩn trương mà gần như muốn kéo rách cả nó:

- Tỳ nữ... tỳ nữ không phải người nhát gan, chỉ là... chỉ là không còn mặt mũi nào đối diện với Vân công tử.

Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc và suy tư:

- Hửm? Vì sao? Ta chưa từng bắt nạt ngươi mà?

Cẩn Nguyệt nhẹ nhàng cắn môi, giọng nói mềm mại mang theo vẻ sợ hãi:

- Không, không phải lỗi của công tử, là... là... chẳng lẽ công tử đã quên, bốn năm trước, hôn thư mà công tử giao cho tỳ nữ, là... là do tỳ nữ sơ suất, mới để cho người ngoài cướp đi, do đó... do đó... càng vì vậy mà hại chủ nhân và công tử gặp phải độc thủ của Phạm Đế Thần Nữ.

Vân Triệt: “...”

- Tất cả đều là lỗi của tỳ nữ. Cũng may chủ nhân và công tử cát nhân thiên tướng, nếu không... tỳ nữ chết vạn lần cũng không thể bù đắp được lỗi lầm to lớn này.

Nàng vừa nói, hai tay vừa vặn vẹo, gương mặt trở nên trắng bệch, chực trào nước mắt.

Năm đó trong đại điển ở Nguyệt Thần Giới, hôn thư đột nhiên bị Tinh Tuyệt Không công bố, lúc đó hắn đã rất kinh hãi, nhưng sau đó nghĩ lại thì khả năng lớn nhất là do Thiên Diệp Ảnh Nhi gây ra. Thiên Diệp Ảnh Nhi muốn mượn việc này để đẩy hắn và Hạ Khuynh Nguyệt vào tuyệt cảnh.

Mà hôn thư bị cướp đi một cách lặng lẽ từ trên tay Cẩn Nguyệt, điều này tự nhiên đã khiến trong lòng nàng từ đó mang theo nỗi hổ thẹn và tự trách vô cùng lớn.

Vân Triệt đột nhiên hiểu vì sao Hạ Khuynh Nguyệt lại để Cẩn Nguyệt đưa hắn về, hóa ra là để mình giúp nàng cởi bỏ khúc mắc trong lòng. Hiển nhiên, những năm qua chuyện này vẫn luôn đè nặng lên tâm trí nàng.

Nhưng cũng chính vì tính cách này của nàng, mới có thể trở thành người thân cận nhất bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt.

Vân Triệt mỉm cười:

- Cẩn Nguyệt cô nương, ta đột nhiên hiểu vì sao Khuynh Nguyệt lại coi trọng ngươi như vậy.

- Hả?

Cẩn Nguyệt hơi ngẩng đầu, thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Con người luôn có lòng hiếu kỳ, nhất là nữ tử. Mà khi đó, thứ ta cố ý giao cho chủ nhân của ngươi, đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ vô cùng tò mò. Ta nhớ lúc đó cái hộp đựng hôn thư cũng không phải loại đặc biệt gì, càng không có huyền lực ngăn cách. Với tu vi của ngươi, chỉ cần linh giác lướt qua là có thể biết bên trong là gì, lại không để cho bất kỳ ai phát hiện, nhưng ngươi lại không làm vậy, thậm chí nó biến mất lúc nào cũng không hay biết. Hiển nhiên, linh giác của ngươi chưa từng xâm nhập vào nó dù chỉ một chút.

Vân Triệt cười lắc đầu:

- Một điểm này, thật sự quá ít người có thể làm được, đổi lại là ta... ta có thể nói tuyệt đối không làm được. Cho nên, ta nghĩ, chủ nhân của ngươi nhất định không vì chuyện này mà trách cứ ngươi, đổi lại là bất kỳ ai cũng không thể trách cứ, ngược lại sẽ càng thêm tán thưởng và quý trọng ngươi.

Cẩn Nguyệt ngước mắt lên, ngơ ngẩn nhìn hắn hồi lâu...

- Bên người có một người như ngươi bầu bạn, Khuynh Nguyệt thật sự có phúc khí, thật sự khiến người ta yên tâm.

Vân Triệt cười nói.

Cẩn Nguyệt vội vàng lắc đầu:

- Không... có thể hầu hạ chủ nhân là phúc khí của Cẩn Nguyệt.

Vân Triệt nhìn nàng, đột nhiên tỏ vẻ thành thật nói:

- Ừm... Cẩn Nguyệt cô nương, nếu như có một ngày ngươi ở bên cạnh Khuynh Nguyệt không vui, nhất định phải nhớ tới tìm ta. Ta nghĩ có một người giống như ngươi ở bên cạnh, ngủ cũng có thể cười đến tỉnh giấc.

Lời này dường như mang một ý tứ khác, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩn Nguyệt đỏ bừng lên, khẽ nói:

- Tỳ nữ... tạ ơn ý tốt của công tử. Chỉ là tỳ nữ đã quyết định cả đời hầu hạ chủ nhân, cùng sống chết với chủ nhân, cùng chung vinh nhục, cho dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ không rời khỏi người.

“...” Ánh mắt Vân Triệt trợn trừng, đưa tay sờ cằm, rất chua chát nói:

- Khuynh Nguyệt đây là dùng cách gì, mà lại khiến ngươi nguyện ý đối xử với nàng ấy như vậy... hừm, xem ra lần sau đến Nguyệt Thần Giới phải để nàng ấy chỉ giáo một chút, sau này dỗ dành nữ tử sẽ tiện hơn nhiều.

- Phụt...

Cẩn Nguyệt vội đưa tay che miệng, rặng mây đỏ trên ngọc nhan cũng nhanh chóng lan đến tận gáy tuyết.

Vân Triệt cũng bật cười, ánh mắt nhìn Cẩn Nguyệt tràn đầy sự tán thưởng:

- Ha ha ha ha, thảo nào bình thường ngươi chưa bao giờ cười, cười lên xinh đẹp đến thế... thật quá nguy hiểm.

Cẩn Nguyệt không dám đáp lời, mặc dù vẫn khẩn trương như trước, nhưng cảm giác bất an và áy náy trong lòng bấy lâu nay đã lặng lẽ tiêu tan. Qua một hồi lâu, nàng mới nhẹ nhàng nói:

- Vân công tử, cảm ơn ngươi.

- Hả? Cảm ơn ta, vì sao?

Cẩn Nguyệt lắc đầu:

- Công tử, ngươi thật sự là một người rất tốt, thảo nào...

Dường như nghĩ tới điều gì, nàng không nói hết câu.

- Thảo nào cái gì?

Vân Triệt lập tức hỏi tới.

Cẩn Nguyệt lại lắc đầu, nàng cắn nhẹ cánh môi, lấy hết dũng khí nói:

- Thật ra, mặc dù chủ nhân đối với công tử rất lạnh lùng, nhưng người thật sự... thật sự rất quan tâm đến công tử, chỉ là bây giờ chủ nhân là Nguyệt Thần Đế, rất nhiều chuyện người đều không thể làm theo ý mình được.

- Hơn nữa, tỳ nữ cảm thấy... Vân công tử và chủ nhân rất xứng đôi, cho nên... cho nên... xin công tử hãy cố gắng hơn nữa.

Những lời này khiến trong lòng Vân Triệt vô cùng thoải mái, nỗi u uất vì Hạ Khuynh Nguyệt mà sinh ra cũng tiêu tan đi không ít. Hắn cười nói:

- Cho dù nàng biến thành thế nào, trừ phi ta chủ động bỏ nàng, bằng không, cả đời này nàng cũng chỉ có thể là nữ nhân của Vân Triệt ta... A đúng rồi, bao gồm cả ngươi nữa, câu nói sẽ hầu hạ nàng cả đời là do chính miệng ngươi nói đó, ha ha ha ha.

Cẩn Nguyệt đỏ bừng mặt cúi đầu, không dám trả lời, nhưng trong lòng lại không vì lời trêu chọc này của hắn mà sinh ra bất cứ sự phản cảm nào.

Tuy rằng năm đó vì Vân Triệt mà danh dự của Nguyệt Thần Giới bị tổn hại nghiêm trọng, nhưng trong mắt Cẩn Nguyệt, hắn lại là một người mang đến cho nàng rất nhiều ấn tượng tốt.

Ít nhất hiện giờ nàng cho là như thế, cũng nói như thế.

Thậm chí còn mong chờ vào sự phát triển giữa hắn và chủ nhân.

Nhưng vận mệnh chính là biến hóa vô thường và tàn khốc vô tình đến vậy.

Nàng tuyệt đối sẽ không ngờ tới, lần sau khi họ gặp lại, người nam tử trước mắt đã giúp nàng buông bỏ áp lực nặng nề trong tâm linh suốt mấy năm, khiến trong lòng nàng sinh ra những gợn sóng ấm áp này, lại trở thành kẻ địch không chết không thôi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!