Nguyệt Thần Giới, tẩm điện của Thần Đế.
Vân Triệt đã được Cẩn Nguyệt đưa tiễn, lên đường quay về Ngâm Tuyết Giới.
Ban đầu ở Trụ Thiên Thần Giới, Hạ Khuynh Nguyệt đã đoán được Vân Triệt có khả năng mang trong mình Hắc Ám huyền lực. Sau đó, khi Ma Đế trở về, chuyện Vân Triệt sở hữu Thiên Độc Châu cũng bại lộ cùng lúc... Kể từ đó, một kế hoạch trả thù Thiên Diệp Ảnh Nhi vô cùng đặc biệt đã thành hình trong lòng nàng.
Sau khi Vân Triệt trở về, nàng liền trực tiếp đưa hắn đi.
Hiện giờ, mọi chuyện đều diễn ra đúng như ý nguyện của nàng. Thiên Diệp Ảnh Nhi, kẻ vô cùng cường đại và âm độc không ai bì kịp, đã trở thành nô bộc ngàn năm cho Vân Triệt.
Chỉ cần nàng muốn và không màng đến hậu quả, trong ngàn năm này, nàng có thể lấy mạng Thiên Diệp Ảnh Nhi bất cứ lúc nào để triệt để báo thù rửa hận.
Nhưng hiển nhiên, nàng chưa có ý định làm vậy.
Tuy tất cả đều do nàng bày mưu tính kế, nhưng dù là độc lực của Thiên Độc Châu, sự khống chế của Hắc Ám huyền lực, hay uy hiếp từ Kiếp Thiên Ma Đế, tất cả đều đến từ Vân Triệt. Vì vậy, lần này chủ yếu là để Vân Triệt trả mối thù “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn” năm xưa, đồng thời cũng là tìm cho hắn một lá bùa hộ mệnh cực kỳ cường đại, còn bản thân nàng nhiều nhất cũng chỉ là trút giận mà thôi.
Trong tẩm cung chỉ còn lại một mình Hạ Khuynh Nguyệt. Rõ ràng mọi việc đều thuận lợi, nhưng không biết vì sao, nàng lại cảm thấy có phần tâm thần bất an.
Trong tĩnh lặng, nàng thong thả dạo bước. Khi đến gần cửa điện, nàng đột nhiên dừng chân, sau một thoáng trầm mặc, nàng chậm rãi xoay người lại.
Một bóng đen lặng lẽ đứng trên mặt đất nơi nàng vừa bước qua, thân hình cao lớn, gương mặt chi chít vết khắc, đôi mắt lóe lên hắc quang tựa như đêm đen vô tận có thể nuốt chửng vạn vật.
Kiếp Thiên Ma Đế!
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi khom người hành lễ:
- Nguyệt Thần Đế Hạ Khuynh Nguyệt, bái kiến Ma Đế tiền bối.
“...” Gương mặt Kiếp Uyên lạnh lùng, sự hiện diện của nàng khiến không gian cả tẩm cung trở nên vô cùng âm trầm, tĩnh lặng. Nàng nhìn nữ tử trước mặt, lạnh lùng nói:
- Mượn uy danh của bản đế để tính kế người khác, giờ thấy bản đế, ngươi lại không sợ sao?
Kiếp Uyên có linh giác nhạy bén đến mức nào, nàng cảm nhận được nữ tử trước mắt không phải đang cố nén hay giả vờ, mà thật sự không hề có chút sợ hãi nào, một sự thờ ơ đến kinh người.
- Cùng lắm cũng chỉ là cái chết, có gì đáng sợ.
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng đáp.
Kiếp Uyên híp mắt lại, hắc mang ngưng đọng. Ngoài Vân Triệt, đây là lần đầu tiên nàng nảy sinh hứng thú với một con người:
- Cửu Huyền Linh Lung Thể và Băng Tuyết Lưu Ly Tâm cùng lúc xuất hiện trên một người, quái thai như vậy, ngay cả ở thời đại của bản đế cũng chưa từng xuất hiện. Ở thế gian có khí tức vẩn đục, nhạt nhẽo này lại xuất hiện trên người một nữ tử phàm nhân, thật sự khiến bản đế mở rộng tầm mắt.
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Nàng chậm rãi đưa tay về phía Hạ Khuynh Nguyệt, trong miệng phát ra âm thanh lạnh như băng đâm vào tâm can:
- Tuy rằng Nguyệt Thần thần lực trên người ngươi khiến bản đế rất chán ghét, nhưng đối với cá nhân ngươi... hiện giờ bản đế thật sự cảm thấy hứng thú!
Hắc quang trong lòng bàn tay đột nhiên lóe lên, một luồng hắc khí từ trên trời giáng xuống, áp lên người Hạ Khuynh Nguyệt.
Hạ Khuynh Nguyệt nhất thời như rơi vào hầm băng, thân hình run rẩy giãy giụa, nhưng trong lòng nàng lại vang lên giọng nói của Kiếp Uyên:
- Muốn linh hồn bị thương tổn, vậy cứ dốc sức mà giãy giụa đi!
“...” Sự giãy giụa của Hạ Khuynh Nguyệt chậm lại, sau đó nàng đành chấp nhận số phận mà nhắm mắt lại.
Linh hồn của nàng bị một luồng khí tức hắc ám cấp tốc lướt qua... nhưng ngay lập tức, luồng khí tức hắc ám đang xâm nhập thẳng vào nơi sâu nhất trong linh hồn nàng lại đột nhiên ngưng đọng, sau đó tán loạn vô tung trong nháy mắt.
- Ngươi...
Bàn tay Kiếp Uyên vẫn dừng giữa không trung, nhưng sắc mặt nàng đã thay đổi, đôi ma đồng tối đen ngưng lại hồi lâu.
“?” Hạ Khuynh Nguyệt vô lực lùi lại một bước, thở dốc liên tục.
Nàng biết rõ Kiếp Thiên Ma Đế đang đọc ký ức của mình, nhưng không hiểu vì sao Kiếp Thiên Ma Đế lại có phản ứng như vậy.
Kiếp Uyên gọi tên nàng:
- Hạ Khuynh Nguyệt, ngươi xem như là người có vận mệnh bi ai nhất mà cả đời bản đế từng gặp... Kể cả bản đế từng trải qua kiếp nạn ngoài Hỗn Độn cũng thấy bi ai thay ngươi!
Hạ Khuynh Nguyệt: “...”
Ánh sáng trong ma đồng của Kiếp Uyên càng thêm âm u:
- Càng bi ai hơn là khi ngươi cuối cùng đã nhận ra điều gì đó lại lựa chọn thuận theo? Là cảm thấy mình vốn không có khả năng kháng cự, hay là...
Nàng không nói hết, Hạ Khuynh Nguyệt đứng thẳng người, thấp giọng nói:
- Tiền bối đang nói gì vậy? Khuynh Nguyệt không thể hiểu được.
Kiếp Uyên cười nhạt một tiếng:
- Hửm, ngươi thật sự không hiểu, hay không muốn biết? Nhưng mà, nhờ phúc của ngươi, bản đế lại biết được một bí mật vốn không nên biết... ha ha, vận mệnh thứ này thật sự kỳ diệu, thật sự quá kỳ diệu.
Hạ Khuynh Nguyệt: “??”
Bí mật vốn không nên biết? Câu nói này của Kiếp Uyên khiến Hạ Khuynh Nguyệt hoàn toàn mờ mịt.
Kiếp Uyên xoay người đi, ngay khi Hạ Khuynh Nguyệt tưởng rằng nàng sắp rời đi, lại nghe thấy nàng khẽ thở dài một tiếng ẩn chứa cảm xúc khó hiểu, giọng nói cũng trở nên chậm rãi:
- Ngươi theo ta đến một nơi.
...
Quay về Ngâm Tuyết Giới, Cẩn Nguyệt đưa Vân Triệt xuống huyền chu. Nhìn thế giới tuyết trắng vô tận trước mắt, nàng nhất thời ngẩn ra, hồi lâu không chớp mắt.
Vân Triệt cười tủm tỉm nói:
- Cẩn Nguyệt, chắc đây là lần đầu tiên ngươi đến Ngâm Tuyết Giới phải không? Hay là ở lại chơi vài ngày đi? Dù sao Khuynh Nguyệt cũng không nói ngươi phải trở về lúc nào.
Cẩn Nguyệt thu hồi ánh mắt, dịu dàng lắc đầu:
- Tỳ nữ tạ ơn ý tốt của công tử, nhưng không ở bên cạnh chủ nhân lâu, trong lòng tỳ nữ thấy bất an.
- Tỳ nữ cáo từ... mong Vân công tử vạn an.
Cẩn Nguyệt có chút lưu luyến, nhưng vẫn không hề do dự rời đi. Trong lòng Vân Triệt hơi chua xót... Mới rời đi một lát đã lập tức thấy bất an, Hạ Khuynh Nguyệt rốt cuộc đã dạy dỗ những thị nữ này như thế nào?
Cũng may bên cạnh ta có một Tiên Nhi, hừ, không cần phải hâm mộ!
Nghĩ đến Phượng Tiên Nhi ngoan ngoãn phục tùng, xinh đẹp quyến rũ, luôn luôn sùng bái hắn vô hạn, Vân Triệt bất giác nhếch miệng cười, mặc dù mới rời Lam Cực Tinh không được mấy ngày, nhưng đã rất muốn trở về.
Vả lại với cục diện hiện giờ, hắn đi đi về về Lam Cực Tinh cũng không cần phải cẩn thận tột độ như trước nữa.
Trở lại Băng Hoàng Thần Tông, hắn đi thẳng vào thánh điện.
Trong điện chỉ có Mộc Phi Tuyết, không thấy bóng dáng Mộc Huyền Âm đâu.
Mộc Phi Tuyết tĩnh tọa trong điện, như một đóa tuyết liên ngạo nghễ nở rộ, đẹp đến nghẹt thở nhưng lại lạnh thấu xương. Đối với sự trở về của Vân Triệt, nàng tỏ ra rất lạnh nhạt, chỉ thoáng liếc nhìn hắn một cái rồi lại thu hồi ánh mắt.
Vân Triệt nhìn quanh rồi hỏi:
- Phi Tuyết, sư tôn đâu?
Mộc Phi Tuyết nói:
- Sư tôn đang tu luyện, ngươi phải sau hôm nay mới gặp được người.
- À.
Vân Triệt đáp một tiếng, sau đó tùy ý ngồi xuống, yên lặng tiêu hóa tất cả những gì đã xảy ra trong những ngày này. Vô số suy nghĩ cùng nhau dâng lên, khiến đầu óc hắn nhất thời hoàn toàn hỗn loạn, hồi lâu sau mới dần bình ổn lại.
Ma Đế trở về...
Mạt Lỵ và Thải Chi đang ở Thái Sơ Thần Cảnh...
Nên đối mặt với Mạt Lỵ đã hóa thân thành Tà Anh như thế nào, và làm sao để nàng được người đời chấp nhận...
Bên chỗ Thần Hi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... Sẽ không phải bị Long Hoàng phát hiện ra “bí mật” chứ? Nhưng nếu Thần Hi không chủ động nói ra, Long Hoàng không thể nào biết được.
Còn có chuyện trước mắt, nên giải thích với sư tôn về Thiên Diệp Ảnh Nhi như thế nào...
...
Ngoài những chuyện này ra, còn có một chuyện khác dường như còn lớn hơn nữa...
Rốt cuộc nên chuẩn bị lễ vật gì cho Vô Tâm!
Vẻ mặt thất vọng sâu sắc lúc trước của con bé, Vân Triệt không bao giờ muốn nhìn thấy lần nữa.
Hơn nữa cảm giác thất hứa với con bé còn khó chịu hơn bất kỳ lần thất hứa nào trong quá khứ... Cứ như thể đã phạm phải một lỗi lầm lớn mà chính bản thân cũng không thể tha thứ được.
Cho nên rốt cuộc nên tặng cái gì mới được đây...
Linh ngọc, bảo khí hay là thần tinh của Thần Giới?
Nhưng đây đều là những thứ có thể mua được, quá tầm thường...
Không Huyễn Thạch?
Vừa nghĩ, Vân Triệt vô thức lấy Không Huyễn Thạch ra, sau đó lại lặng lẽ cất về... Mặc dù là vật bảo mệnh, thích hợp tặng cho Vô Tâm nhất, nhưng Không Huyễn Thạch này là do Thải Chi đưa cho, tặng nó cho Vô Tâm, nếu Thải Chi biết được chẳng phải sẽ đánh chết hắn sao.
Tặng cho con bé một món vũ khí?
Linh giác quét qua Thiên Độc Châu một lượt... những thanh kiếm quý hiếm, đẹp mắt đã sớm bị Hồng Nhi ăn sạch, còn lại đều có vẻ ngoài không hợp với con gái, hơn nữa cũng không phải thứ mà Vô Tâm hiện giờ có thể khống chế được.
Hay là hôm khác lại đến Nguyệt Thần Giới một chuyến, bên đó chắc hẳn phải có vài thứ kỳ diệu gì đó chứ?
Hoặc là moi chút gì đó từ trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi? Ừm... không thực tế! Trước khi Thiên Diệp Ảnh Nhi đến Nguyệt Thần Giới, chắc chắn đã cất hết những thứ tốt ở Phạm Đế Thần Giới, rất có khả năng ngay cả ký ức liên quan đến những bí mật cấm kỵ cũng đều “khóa” lại rồi.
Tuy Mộc Phi Tuyết luôn trầm tĩnh không tiếng động, nhưng ánh mắt nàng vẫn không ngừng lặng lẽ liếc về phía Vân Triệt, nhìn hắn lúc thì nhíu mày, lúc lại nhe răng trợn mắt, lúc thì rung đùi đắc ý, trông quái dị không nói nên lời, giống như đang vô cùng rối rắm chuyện gì đó.
- Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Lời của nàng gần như buột miệng thốt ra, muốn thu lại cũng không kịp.
Vân Triệt đảo mắt, đáp:
- Trước khi ta về đây, đã hứa với con gái ta rằng lúc trở về nhất định sẽ mang cho con bé một món lễ vật của Thần Giới. Nhưng mà, lần trước vì Kiếp Thiên Ma Đế mà về sớm, cũng quên sạch chuyện này luôn.
Mộc Phi Tuyết: “...”
Vân Triệt gãi đầu:
- Lần này trở về, dù thế nào cũng không thể quên được, chỉ là... Rốt cuộc nên mang cái gì cho con bé mới được đây?
- Ta cũng là lần đầu làm cha, thật sự không nghĩ ra được con gái bằng tuổi nó sẽ thích cái gì.
Vân Triệt đang rối rắm, ánh mắt đột nhiên sáng lên, nhìn Mộc Phi Tuyết:
- Đúng rồi, Phi Tuyết, ngươi hiểu Thần Giới hơn ta, ngươi có ý kiến gì hay không?
Ngọc nhan của Mộc Phi Tuyết hơi nghiêng đi, không đối diện với ánh mắt của hắn, nói:
- Ngươi từng nghe nói đến Hằng Ảnh Thạch chưa?
Vân Triệt lắc đầu:
- Hằng Ảnh Thạch? Chưa từng.
Trong đôi mắt đẹp của Mộc Phi Tuyết lưu chuyển băng mang, nàng lạnh lùng nói:
- Hằng Ảnh Thạch là một loại huyền ảnh thạch, có thể dùng để khắc ghi hình ảnh. Huyền ảnh thạch thông thường có tuổi thọ giới hạn, loại huyền ảnh thạch cao cấp nhất, hình ảnh khắc ghi trong đó lâu nhất cũng chỉ có thể tồn tại ngàn năm, trừ phi trước khi vỡ nát lại khắc ghi lần nữa, bằng không hình ảnh sẽ biến mất sau ngàn năm. Mặt khác, cho dù không có ngoại lực tác động, huyền ảnh thạch bình thường cũng có một chút khả năng vỡ nát, khiến cho hình ảnh khắc ghi tan biến.
Nghe Mộc Phi Tuyết nói, Vân Triệt như có điều suy nghĩ:
- Hằng Ảnh Thạch mà ngươi nói, nghe tên thì chẳng lẽ có thể khắc ghi vĩnh cửu?
Mộc Phi Tuyết khẽ gật đầu:
- Con người mỗi ngày đều thay đổi, nhất là con gái ở độ tuổi đó, một khi trưởng thành sẽ không thể nào quay lại được. Tình cảm cha con các ngươi tốt như vậy, nếu có thể vĩnh viễn lưu lại dáng vẻ mỗi ngày giữa ngươi và con bé... đối với nó mà nói, hẳn sẽ là một món quà rất tốt đẹp.
“...” Vân Triệt động lòng, vừa nghĩ, ánh mắt nhất thời sáng rực lên, hỏi:
- Vậy có thể mua được hoặc tìm được Hằng Ảnh Thạch này ở đâu?
- Hằng Ảnh Thạch là một vật viễn cổ, không phải thứ mà thời nay có thể ngưng tụ thành, cho nên số lượng tồn tại trên thế gian cực kỳ ít ỏi, khó mà tìm thấy.
Mộc Phi Tuyết liếc nhìn hắn.
Với đặc tính của Hằng Ảnh Thạch, người có được nó gần như không thể nào chuyển cho người khác, cho nên muốn có được một viên quả thật vô cùng khó khăn. Vân Triệt ngẫm nghĩ:
- Vậy ta đi Thiên Cơ Giới thử xem.
Mộc Phi Tuyết nói:
- Không cần. Chỗ của ta vừa hay còn lại một viên.
Nàng đưa ngọc thủ ra, trong lòng bàn tay trắng như tuyết là một viên ngọc thạch sáng trắng, trơn nhẵn, xinh xắn. Khác với huyền ảnh thạch thông thường, nó hiện lên màu trắng như băng kỳ dị, bao phủ bởi băng mang, lại sáng long lanh như làn da tuyết trong lòng bàn tay của Mộc Phi Tuyết.
Ánh mắt vừa chạm đến, Vân Triệt đã cảm nhận được một khí tức rất đặc thù, đó là một cảm giác “vĩnh hằng” mông lung, xa lạ, đặc biệt, nhưng lại tồn tại vô cùng chân thật.
Vân Triệt vừa định hỏi, đầu ngón tay Mộc Phi Tuyết đã khẽ gảy, nhất thời, một đường cong sáng trắng xẹt qua, Hằng Ảnh Thạch đã nhẹ nhàng rơi vào trong tay Vân Triệt.
- Tặng ngươi.
Nói xong, nàng lại ngưng thần nhắm mắt, như thể vừa làm một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.
Xúc cảm đặc thù, khí tức thần bí, còn mơ hồ mang theo hơi ấm của Mộc Phi Tuyết... Vân Triệt theo bản năng nắm chặt: Hằng Ảnh Thạch có thể khắc ghi hình ảnh vĩnh cửu này...
- Phi Tuyết, Hằng Ảnh Thạch đã trân quý như vậy, ta sao có thể...
Mộc Phi Tuyết nói:
- Nó vô dụng với ta. Lúc trước ngươi đã cứu mạng ta, cứ xem như là báo đáp.
Vân Triệt ngẫm nghĩ, thu hồi Hằng Ảnh Thạch, mỉm cười nói:
- Được, vậy ta nhận. Tin rằng Vô Tâm con bé nhất định sẽ rất thích.
Mộc Phi Tuyết không trả lời, lại quay về dáng vẻ trầm tĩnh không tiếng động.