Mặc dù về bản chất, hằng ảnh thạch chỉ là một loại huyền ảnh thạch cao cấp, nhưng luồng khí tức thần bí kia đã đủ chứng minh nó không phải vật tầm thường. Mộc Phi Tuyết nói số lượng của nó vô cùng ít ỏi, đều đến từ thời viễn cổ chứ không phải do thế gian hiện tại tạo ra, tuyệt đối không phải lời hư dối.
Cảm nhận khí tức của nó một hồi lâu, Vân Triệt mới thận trọng cất nó đi.
Hắn không thăm dò bên trong hằng ảnh thạch, chính là bỏ qua một chi tiết... Đó là khi Mộc Phi Tuyết đưa hằng ảnh thạch cho hắn, nàng cũng không có động tác xóa đi hình ảnh có khả năng đã tồn tại ở trong đó.
Mặc dù Mộc Phi Tuyết nói là vì trả ơn cứu mạng của hắn, nhưng việc này lại để lại một tâm sự trong lòng Vân Triệt... Thứ trân quý nhường này, biết lấy gì để báo đáp đây?
Chuyện này quả thật khiến người ta phiền lòng.
Lúc này, không gian xa xa đột nhiên truyền đến dao động bất thường, tuyết vực yên tĩnh cũng vang lên những tiếng động hỗn loạn từ nơi xa.
Vân Triệt và Mộc Phi Tuyết đồng thời cảnh giác, và đúng lúc này, một tiếng nổ trầm đục truyền đến... Tuy rằng cực xa, nhưng lại mang theo một luồng áp bức lớn đến không thể tưởng tượng nổi, khiến Vân Triệt và Mộc Phi Tuyết đồng thời kinh hãi.
- Có kẻ cố tình xông vào Băng Hoàng giới!
Vân Triệt nhíu mày... Dưới cục diện hiện giờ, các Vương giới đều phải khách khí với Ngâm Tuyết giới, các tinh giới thượng vị hận không thể quỳ liếm, là kẻ nào lại dám to gan xông vào!?
Hơn nữa cảm giác áp bức kinh khủng như thế...
Khoan đã! Chẳng lẽ là...
Lúc này, phía trước hai người chợt lóe lên lam ảnh, hiện ra một bóng dáng lạnh như băng và mộng ảo.
- Sư tôn.
Vân Triệt và Mộc Phi Tuyết đồng thời cất tiếng gọi, hiển nhiên, nàng là người bị kinh động đầu tiên.
Mộc Huyền Âm nhìn về phương xa, băng mi đột nhiên nhíu lại, đôi môi khẽ ngâm hai chữ lạnh như băng:
- Thiên... Diệp!
Tiếng thì thầm của Mộc Huyền Âm không còn nghi ngờ gì đã chứng thực người tới chính là Thiên Diệp Ảnh Nhi! Điều này khiến trong lòng Vân Triệt không khỏi kinh ngạc... Khi hắn ở Nguyệt Thần giới, chỉ lệnh hắn ban cho Thiên Diệp Ảnh Nhi là muốn nàng đưa “Thiên Độc Đan” cho Thiên Diệp Phạm Thiên xong, xử lý xong “hậu sự” rồi mới tới Ngâm Tuyết giới tìm hắn, nhưng không ngờ nàng lại tới nhanh như vậy!
Hắn hạ lệnh cho Thiên Diệp Ảnh Nhi xong liền nhanh chóng từ Nguyệt Thần giới trở về Ngâm Tuyết giới. Hắn mới đến đây không lâu, Thiên Diệp Ảnh Nhi lại gần như đã đến cùng lúc!
Cũng không phải Vân Triệt quá chậm, huyền chu của Nguyệt Thần giới sao có thể chậm được? Mà là thực lực và tốc độ của Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự quá mức khủng bố, lúc trước nàng chính là bằng vào thực lực bản thân đuổi kịp Độn Nguyệt Tiên Cung, thêm vào đó khi Vân Triệt truyền lệnh cho nàng đã thuận miệng kèm theo hai chữ “lập tức”, Thiên Diệp Ảnh Nhi tự nhiên dốc toàn lực tăng tốc suốt chặng đường.
Cho nên mới nhanh đến mức khiến Vân Triệt trở tay không kịp.
Vân Triệt vội vàng đứng lên:
- Sư tôn, người đừng lo lắng, nàng bây giờ là...
Mộc Huyền Âm lạnh giọng thấu xương:
- Hừ! Với tình thế hiện giờ, ngay cả Phạm Thiên Thần Đế cũng phải lễ phép đến thăm, vậy mà nàng ta vẫn dám xông vào! Ta ngược lại muốn xem xem nàng ta định làm gì!
- Vân Triệt, ngươi ở yên tại đây, trước khi ta xác nhận tình huống, không được rời đi nửa bước! Phi Tuyết, trông chừng hắn!
- Sư tôn, nàng...
Vân Triệt nói nhanh sao có thể so được với thân pháp của Mộc Huyền Âm, hắn vừa vội vàng lên tiếng, bóng dáng của Mộc Huyền Âm đã biến mất trước mặt.
Da đầu Vân Triệt nhất thời run lên, cuối cùng bất chấp tất cả, dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng ra ngoài điện, Mộc Phi Tuyết định ngăn cản cũng không kịp.
Ngoài Băng Hoàng giới, không khí lạnh như băng và ngột ngạt, mỗi một bông tuyết đều như bị ghìm chặt giữa không trung, run rẩy mơ hồ.
Mộc Hoán Chi và Mộc Băng Vân đứng ở phía trước, một đám Băng Hoàng cung chủ và trưởng lão gần như có mặt đông đủ, mà đối diện họ là một bóng dáng màu vàng đang phóng thích ra uy áp khủng bố.
Trong khoảng thời gian này, vô số đại lão tranh nhau đến bái phỏng Ngâm Tuyết giới, cũng có Thần Đế đích thân tới, bọn họ đã kinh ngạc vô số lần, dần dần cũng bắt đầu có phần chai sạn.
Thế nhưng, đối mặt với Phạm Đế Thần Nữ đột nhiên giáng lâm, mỗi một người bọn họ không khỏi da đầu run lên, tay chân lạnh ngắt.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chìa tay ra, lòng bàn tay chỉ về phía đám dân đen đang chắn đường trước mặt... Không sai, trong thế giới của nàng, sinh linh của một tinh giới trung vị chỉ xứng với hai chữ “dân đen”.
Nô ấn chỉ gieo vào nàng ý chí “tuyệt đối phục tùng Vân Triệt”, chứ không sửa đổi tính tình của nàng, càng không thay đổi những nhận thức khác. Nếu không phải nàng biết những người này là đồng môn của “chủ nhân”, nàng thậm chí sẽ không có chút kiên nhẫn nào để giằng co với họ.
- Tất cả cút ngay!
Bốn chữ ngắn ngủi, như thiên lệnh không thể kháng cự, mà kim quang lóe lên trong lòng bàn tay nàng càng làm cho trái tim mọi người đột nhiên ngừng đập, vài Băng Hoàng cung chủ thậm chí không tự chủ được lùi lại mấy bước, toàn thân run rẩy không thể khống chế.
Mộc Hoán Chi cố hết sức dùng giọng điệu hòa hoãn nói:
- Thần Nữ... điện hạ. Chúng ta đã bẩm báo Tông chủ rằng điện hạ đã đến, kính xin chờ một chút.
Kim mi của Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi trầm xuống, kim quang trong lòng bàn tay đâm sâu vào đáy mắt mọi người:
- Nếu làm lỡ thời gian ta tìm kiếm chủ nhân... tội không thể tha!
Oong!!
Một tiếng trầm đục vang lên, kim quang ngập trời, các trưởng lão, cung chủ vốn không kịp có bất kỳ phản ứng nào, ngay cả tiếng kêu sợ hãi cũng không kịp phát ra đã như bị vạn quân nện vào người, toàn bộ bay tứ tán.
Kết giới Băng Hoàng phía sau họ cũng bị phá vỡ một lỗ hổng khổng lồ.
Với địa vị, thực lực và phong cách hành sự của Thiên Diệp Ảnh Nhi, giết một đám người của tinh giới trung vị vốn không cần chớp mắt. Nhưng lần này, các trưởng lão và Băng Hoàng cung chủ bị đánh bay chỉ bị hất văng ra xa, không một ai thiệt mạng, ngay cả bị thương cũng rất nhẹ.
Không phải vì nàng nhân từ, mà chỉ bởi vì họ là đồng môn của Vân Triệt.
Trước kia, nàng làm bất cứ chuyện gì cũng đều lấy lợi ích của bản thân làm đầu. Mà bây giờ, nàng lại lấy lợi ích của Vân Triệt làm đầu.
Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa định tiến vào Băng Hoàng giới, một lam ảnh đã lao đến chính diện, mang theo một luồng băng hàn phong tỏa đất trời, cứng rắn bức lui nàng, sau đó, lỗ hổng trên kết giới vừa bị phá vỡ lập tức được hàn gắn.
- Mộc... Huyền... Âm!
Bóng dáng nữ tử đột nhiên hiện ra trước mắt khiến nàng khẽ thốt lên, ánh mắt vàng lóe lên vẻ phức tạp, lạnh lùng nói:
- Cho dù ngươi là sư tôn của chủ nhân, nhưng làm trễ nải thời gian ta tìm hắn, ngươi cũng không gánh nổi đâu! Cút ngay!
Đuôi mày Mộc Huyền Âm giật mạnh.
Hai chữ “chủ nhân” thốt ra từ miệng Phạm Đế Thần Nữ, bất cứ ai nghe được phản ứng đầu tiên cũng đều cho rằng mình nghe lầm.
Mộc Huyền Âm quét thần thức ra bốn phía, phát hiện mọi người rõ ràng đã bị công kích nhưng không một ai bị thương, trong lòng nàng bớt đi rất nhiều kinh hãi, giọng nói băng hàn cũng giảm đi vài phần sát ý:
- Phạm Đế Thần Nữ, ngay cả phụ thân ngươi đến đây cũng phải khách sáo bảy phần, hôm nay ngươi xông vào kết giới Băng Hoàng của ta, là muốn thế nào!
- Hừ, mệnh lệnh của chủ nhân, đừng nói xông vào một Băng Hoàng giới nho nhỏ, kể cả diệt sạch Ngâm Tuyết giới này của ngươi thì đã sao!?
Mộc Huyền Âm: “...?”
Đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện giờ mà nói, quay về bên cạnh Vân Triệt là nhiệm vụ hàng đầu, nàng kiên nhẫn đến mức này đã là cực hạn:
- Cút ngay cho ta!!
Bàn tay Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ đẩy, tuy chỉ là một cái đẩy nhẹ, nhưng lại như vạn vì sao rơi xuống, uy áp kinh hoàng khiến các trưởng lão cung chủ nhất tề biến sắc, từ xa sợ hãi gầm lên:
- Tông chủ cẩn thận!
Mộc Huyền Âm không hề sợ hãi, cũng chìa bàn tay ra, một tia băng quang như hào quang nơi cực địa, nháy mắt lan khắp trời, trong khoảnh khắc thay đổi màu sắc của cả thế giới... Nhưng vào lúc này, băng mi của nàng chợt nhíu lại.
Nàng cảm nhận được khí tức của Vân Triệt, hơn nữa đang cấp tốc tới gần.
Ngọc thủ của nàng khựng lại, thế tay thay đổi, chuyển thủ thành công, muốn hoàn toàn áp chế lực lượng của Thiên Diệp Ảnh Nhi... Mà đúng lúc này, từ xa xa phía sau truyền đến tiếng gầm to dồn dập của Vân Triệt:
- Ảnh nô, dừng tay!!
Tiếng gầm đột ngột vang lên, bất cứ ai nghe thấy cũng đều không hiểu bốn chữ này có ý gì, nhưng nó lại khiến toàn thân Thiên Diệp Ảnh Nhi cứng đờ, liều mạng chịu nguy hiểm tự tổn hại, cưỡng ép thu hồi Phạm Thần thần lực sắp đánh ra.
Cùng lúc đó, Băng Hoàng thần lực của Mộc Huyền Âm vội vàng đánh ra, nhắm thẳng vào trước ngực nàng. Thiên Diệp Ảnh Nhi rên khẽ một tiếng, bị đẩy lui hơn mười trượng, trên mặt thoáng qua vẻ trắng bệch như băng, sau đó khôi phục như thường.
Với thực lực của nàng, tự nhiên không thể nào dễ dàng bị thương. Nhưng vì cưỡng ép thu hồi lực lượng, lại bị Mộc Huyền Âm đánh trúng, khí huyết toàn thân nàng hỗn loạn trong chốc lát, phải thở dốc mấy hơi cuối cùng mới áp chế được.
- Sư tôn, người không bị thương chứ?
Vân Triệt bước nhanh về phía trước, vội vàng hỏi, nhìn thấy Mộc Huyền Âm hoàn toàn không tổn hao gì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
“...” Mộc Huyền Âm liếc nhìn hắn, sâu trong đáy mắt là sự kinh ngạc tột độ.
Vân Triệt lại quay đầu, linh giác cấp tốc quét qua xung quanh:
- Các vị trưởng lão, cung chủ có ai bị thương không?
Mộc Băng Vân vội la lên:
- Chúng ta không sao. Vân Triệt, ngươi mau lui xuống! Nơi này quá nguy hiểm.
Vân Triệt lắc đầu, không kịp giải thích gì, mắt nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, sắc mặt trầm xuống, lớn tiếng quát:
- Ảnh nô! Nơi này là sư môn của ta, ai cho phép ngươi làm càn động thủ ở đây!
Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa bình ổn khí huyết, đột nhiên nghe thấy lời ấy, trên mặt hiện vẻ kinh hoàng:
- Ảnh nô nhất thời sốt ruột tìm chủ nhân, mới...
Sau đó, nàng ý thức được không nên biện giải với chủ nhân, nhanh chóng quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói:
- Ảnh nô biết sai, xin chủ nhân trách phạt.
Lạch cạch!
Xung quanh vốn là tuyết vực tĩnh lặng đặc biệt, bỗng truyền đến một loạt tiếng tròng mắt và cằm rơi xuống đất.
Bọn họ trợn mắt nhìn về phía Vân Triệt, nhìn Phạm Đế Thần Nữ đang quỳ một chân cúi đầu, nghe được hai tiếng “Ảnh nô” và “chủ nhân” thốt ra từ miệng hai người... mỗi người đều lồi cả hai mắt ra ngoài, miệng há to đến mức có thể nhét vừa mấy tên Vân Triệt, giống như gặp quỷ giữa ban ngày.
Mộc Huyền Âm nhìn Vân Triệt, rồi lại nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi đang quỳ dưới đất, động tác quay đầu vô cùng chậm chạp và cứng ngắc.
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Ảnh nô, ngươi nghe cho kỹ đây, Băng Hoàng Thần Tông là sư môn của ta, không có mệnh lệnh của ta, ngươi không được có bất cứ hành vi lỗ mãng nào ở đây! Không được bất kính với trưởng bối sư môn! Tất cả quy củ của nơi này, ngươi cũng phải tuân thủ đàng hoàng, không được vượt qua hay xúc phạm, nghe hiểu chưa!
Vừa nói, trong lòng hắn còn có phần sợ hãi. Lấy thực lực đáng sợ tuyệt luân của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nếu như nàng không giữ chừng mực, không biết có bao nhiêu người nơi này sẽ bị chôn sống.
- Vâng, Ảnh nô cẩn tuân mệnh lệnh của chủ nhân.
Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn quỳ trên đất cúi đầu, không dám đứng dậy.
Vân Triệt xoay người nói:
- Sư tôn, đây là do đệ tử sơ suất, không kịp thời báo cho người biết chuyện này. Chắc là... chắc là không có chuyện gì đâu.
“...” Mộc Huyền Âm quay mắt lại, im lặng nhìn hắn, hồi lâu không nói gì.
Bốp!
Trong không khí yên tĩnh truyền đến một tiếng bạt tai vô cùng vang dội.
Mộc Hoán Chi sờ lên gò má đỏ ửng của mình, cảm nhận cơn đau nóng rát, ngược lại càng thêm mơ hồ.
Đây... đây đây... đây đây đây đây... đây là có chuyện gì!???
Phạm Đế Thần Nữ... Vân Triệt... thế mà lại thế mà lại thế mà lại...
Đó chính là Phạm Đế Thần Nữ! Phạm Thiên Thần Đế tương lai, được công nhận là thần nữ số một Đông Vực! Nhân vật đáng sợ mà ngay cả các Vương giới cũng không dám trêu chọc... vậy mà lại quỳ gối trước mặt Vân Triệt, còn gọi hắn là “chủ nhân”!?
Là ta đang nằm mơ, hay là ta đã điên rồi, hay là cả thế giới này đều đã điên rồi