Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1491: CHƯƠNG 1489: DUNG NHAN THẬT CỦA THIÊN DIỆP ẢNH NHI

- Ngươi... hạ nô ấn cho nàng?

Mộc Huyền Âm cuối cùng cũng lên tiếng... Đây là khả năng duy nhất mà nàng có thể nghĩ đến, dù rằng câu nói này vốn là chuyện hoang đường nhất, bất khả thi nhất trên đời.

- Ừm, hì hì.

Vân Triệt không khỏi đắc ý cười cười, phản ứng vặn vẹo đến cực điểm của những người xung quanh, so với chuyện Thiên Diệp Ảnh Nhi bị hắn hạ nô ấn, cũng chẳng hề khoa trương chút nào:

- Sư tôn thật thông minh.

Lời vừa ra khỏi miệng, hắn chợt giật mình, vội vàng sửa lại:

- Đệ tử... đệ tử nói là sư tôn cơ trí.

Có Phạm Đế Thần Nữ làm nô bộc mà vẫn còn “sợ” nàng như vậy, trong đôi mắt băng giá của Mộc Huyền Âm xẹt qua một tia khác thường, lúc này trong lòng nàng cuối cùng cũng bình tĩnh lại:

- Đây là mục đích mà Hạ Khuynh Nguyệt mang ngươi đi?

Vân Triệt có bao nhiêu cân lượng, nàng là người rõ ràng nhất. Nàng tuyệt đối không tin đây là chuyện mà chỉ dựa vào sức của bản thân Vân Triệt có thể làm được.

Vân Triệt đàng hoàng nghiêm túc nói:

- Dạ. Nếu sư tôn muốn biết, đệ tử sẽ bẩm báo tường tận.

Mộc Huyền Âm xoay người sang chỗ khác, nói:

- Đã không có chuyện gì, tất cả lui ra đi.

- A... Dạ.

Mệnh lệnh này của Mộc Huyền Âm vừa ban ra, mọi người phải mất một lúc lâu mới vội vàng đáp lại, dù bọn họ đã hoàn hồn, nhưng cơn kinh hãi trong lòng vẫn như sóng lớn vạn trượng. Lúc lui xuống, ánh mắt không ngừng quét về phía Vân Triệt và Phạm Đế Thần Nữ, tim gan đều run rẩy kịch liệt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi, vị Phạm Đế Thần Nữ mà vô số anh kiệt Thần Giới chỉ mong được liếc nhìn một cái cũng là hy vọng xa vời, ngay cả Thần Đế đệ nhất Nam Vực cầu cạnh nhiều năm cũng không chạm được đến nửa ngón tay nàng, vậy mà... lại cam tâm tình nguyện làm nô bộc cho Vân Triệt!?

Đây tuyệt đối là chuyện... không, nếu tin này truyền ra ngoài, tuyệt đối sẽ là chuyện không thể tưởng tượng, khó tin và điên rồ nhất mà bất cứ ai, bất cứ sinh linh nào từng được nghe.

Long Hậu và Thần Nữ, nghe đồn chiếm hết sáu phần phong thái tao nhã của đương thời, là hai nữ tử chói mắt nhất thế gian! Long Hậu là thê tử của Long Hoàng, còn bến đỗ của Thần Nữ, trong mắt người đời dù không bằng Long Hoàng thì cũng phải là một nhân vật cấp bậc Thần Đế. Ai có thể ngờ nàng lại thuộc về Vân Triệt... mà còn là một nô bộc!

Kể cả bỏ qua danh hiệu Thần Tử cứu thế đặc biệt vinh quang này, chỉ riêng việc có được Thần Nữ đã khiến Vân Triệt, trên nhiều phương diện, trở thành một nam nhân đủ để sánh ngang với Long Hoàng trong mắt người đời.

Có thể tưởng tượng... không, không thể nào tưởng tượng nổi, những Giới Vương, Thần Tử, Thần Đế vốn tham luyến, ái mộ, thèm nhỏ dãi Phạm Đế Thần Nữ sau khi biết được tin này sẽ ghen ghét đến phát điên phát cuồng thế nào.

Vân Triệt thản nhiên nói, nhưng không để cho nàng đi:

- Ảnh Nô, đứng lên. Ngươi ở lại đây, không có lệnh của ta, không được đi đâu hết!

- Dạ.

Ánh mắt, khuôn mặt của Thiên Diệp Ảnh Nhi đều mang theo vẻ lạnh lùng và ngạo nghễ trời sinh, khiến người ta ngay cả nhìn thẳng cũng không dám, huống chi là tới gần. Nhưng âm thanh trả lời lại hết sức nhu thuận.

Trở lại thánh điện, Vân Triệt thuật lại tường tận chuyện đã tính kế Thiên Diệp Phạm Thiên và Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Trong số những người hắn tín nhiệm nhất, không giấu giếm nhất trên đời này, Mộc Huyền Âm tuyệt đối là một trong số đó.

Nhất là sau khi biết được chuyện bốn năm trước Mộc Huyền Âm đã bất chấp nguy hiểm to lớn, liều cả Ngâm Tuyết Giới bị liên lụy để cứu hắn thoát khỏi tay Hạ Khuynh Nguyệt, sự rung động trong lòng hắn càng không lời nào tả xiết.

Khi Vân Triệt thuật lại, Mộc Huyền Âm không cắt ngang, cũng không nói gì, chỉ là trong mắt từng có biến ảo mấy lần... Nhất là khi nghe đến việc Hạ Khuynh Nguyệt lại có thể dễ dàng đoán được Vân Triệt khống chế được Hắc Ám huyền lực.

Mộc Huyền Âm nhíu mày nói nhỏ:

- Thần Đế đệ nhất Đông Vực và Thần Nữ đệ nhất Đông Vực, hai người này có thể nói là những nhân vật đáng sợ nhất Đông Thần Vực, vậy mà lại dễ dàng bị nàng đùa bỡn trong lòng bàn tay như vậy. Lưu Ly Tâm trong truyền thuyết, quả nhiên kinh người đến thế...

Ngẫm nghĩ, Vân Triệt vẫn nói ra:

- Khuynh Nguyệt thay đổi thật sự quá lớn, lớn đến mức khiến ta có phần sợ hãi.

- Trên thế giới này nàng là người không có khả năng hại ngươi nhất, ngươi còn có gì mà phải sợ hãi. Cũng như lần này, nàng gánh chịu vô số rủi ro, còn lợi lộc lại trao hết cho ngươi.

Mộc Huyền Âm như có phần kích động nói:

- Ngươi cũng nên thấy may mắn vì nàng không phải là kẻ địch của ngươi.

Vân Triệt:

- Ặc...

Mộc Huyền Âm chậm rãi nói:

- Tuy rằng hành động lần này nhất định sẽ gây kinh động thế gian, nhưng thật sự là kết quả vô cùng tốt đối với ngươi. Trên đời này không có người bảo vệ nào hoàn hảo và đáng tin cậy hơn một người bị hạ nô ấn, huống chi thực lực của Thiên Diệp Ảnh Nhi có thể sánh ngang Thần Đế, lại còn có Trụ Thiên Thần Đế làm chứng. Có nàng che chở cho ngươi, bất cứ ai cũng có thể yên tâm về an nguy của ngươi.

Tuy rằng Vân Triệt có Kiếp Thiên Ma Đế che chở, nhưng Kiếp Thiên Ma Đế không thể nào bảo vệ hắn mọi lúc mọi nơi, nếu có kẻ nào không màng hậu quả muốn hại hắn, rất nhiều người đều có thể dễ dàng đắc thủ.

Nhưng hiện giờ bên người Vân Triệt có một Thiên Diệp Ảnh Nhi bị hạ nô ấn, quả thật khiến người ta muốn lo lắng cũng khó.

- Hiện giờ ngươi có Phạm Đế Thần Nữ làm nô, có Trụ Thiên, Nguyệt Thần hỗ trợ, cho dù không có uy hiếp của Kiếp Thiên Ma Đế, Đông Thần Vực này, ngươi có thể đi ngang.

Mộc Huyền Âm hừ nhẹ một tiếng, khó mà phân biệt được cảm xúc của nàng khi nói ra những lời này.

Vân Triệt lập tức nói:

- Còn có sư tôn nữa mà. Sư tôn mới là vị thần hộ mệnh vĩ đại nhất, quan trọng nhất của đệ tử... Vẫn luôn là như vậy.

“...” Đôi mắt băng giá của Mộc Huyền Âm lay động, đón lấy ánh mắt nhìn thẳng của Vân Triệt, nàng không hề né tránh, nàng cảm nhận được hắn đã biết chuyện của bốn năm trước.

Mộc Huyền Âm quay lưng đi, lạnh lùng nói:

- Vân Triệt, ta nói lại một lần nữa, đệ tử thân truyền hiện giờ của ta chỉ có một mình Mộc Phi Tuyết, ngươi đã sớm không phải là đệ tử của ta!

“...” Vân Triệt không trả lời.

Ánh mắt Mộc Huyền Âm phức tạp... một vẻ phức tạp mà có lẽ ngay cả chính nàng cũng không hiểu rõ, nàng thở khẽ một tiếng, nói:

- Ngươi nên đi làm chính sự. Chuyện bên phía Kiếp Thiên Ma Đế liên quan đến an nguy của toàn cõi Hỗn Độn, cho dù chỉ vì bản thân ngươi cũng phải dốc toàn lực.

Vân Triệt đáp:

- Đệ tử đã rõ. Nhưng mà trước đó đệ tử muốn đi một nơi.

Mộc Huyền Âm: “?”

Ngực Vân Triệt phập phồng, nhẹ nhàng nói:

- Thái Sơ Thần Cảnh. Ta muốn... ta nhất định phải tìm nàng trở về.

Mộc Huyền Âm khẽ nhắm mắt, trong giây lát, nàng không ngăn cản mà vô cùng bình thản nói:

- Kể từ ngày Ma Đế trở về, thế giới này đã trở thành thế giới do Ma tộc làm chủ, chỉ là Kiếp Thiên Ma Đế còn chưa chính thức chiếu cáo thiên hạ mà thôi.

Những lời này của Mộc Huyền Âm là sự thật, là sự thật mà tất cả mọi người đã ngầm thừa nhận sau khi biết tin Kiếp Thiên Ma Đế trở về.

- Như vậy, Tà Anh mà trước kia người đời không thể dung thứ, có lẽ vì chuyện này mà được tha thứ, hoặc phải nói là, khả năng rất cao là không thể không tha thứ. Đây đối với nàng mà nói, đối với ngươi mà nói đều là một cơ hội rất lớn. Ngươi... đúng là nên đi tìm nàng về.

Lời Mộc Huyền Âm nói gần như hoàn toàn giống với Hạ Khuynh Nguyệt.

Vân Triệt ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn bóng lưng Mộc Huyền Âm, nhất thời nói không ra lời.

Hạ Khuynh Nguyệt không bài xích Hắc Ám huyền lực và Tà Anh là vì nàng xuất thân hạ giới, không có nhận thức ăn sâu bén rễ giống như ở Thần Giới. Còn Mộc Huyền Âm... nàng bao dung cho hắn có Hắc Ám huyền lực, hiện giờ không ngờ lại chủ động để cho hắn đi tìm Tà Anh mà người đời kinh sợ không dung.

- Nàng cũng vì ngươi mà hóa thân Tà Anh, lực lượng của nàng cũng sẽ nguyện ý vì ngươi mà không hề giữ lại. Nếu ngươi có thể tìm nàng về, bên cạnh có thêm một lực lượng cấp bậc như nàng, cho dù sự tồn tại của nàng vẫn không thể được người đời dung thứ, thì ngươi cũng sẽ trở thành một trong những nhân vật không thể chọc vào nhất trên đời này.

- Ngươi muốn đi, thì bây giờ đi luôn đi.

Thái Sơ Thần Cảnh là một nơi cực kỳ nguy hiểm đối với Vân Triệt, nhưng trong lời nói của Mộc Huyền Âm lại không hề có bao nhiêu lo lắng, bởi vì hắn có Phạm Đế Thần Nữ bảo hộ.

Mà Phạm Đế Thần Nữ lại là người quen thuộc Thái Sơ Thần Cảnh nhất trong truyền thuyết, số lần nàng ra vào Thái Sơ Thần Cảnh còn nhiều hơn cả các Thần Đế của Đông Vực cộng lại.

...

Không gian Hỗn Độn, Độn Nguyệt Tiên Cung bay nhanh về phía trung tâm Hỗn Độn, tuy rằng không phải dốc hết tốc độ, nhưng tuyệt đối đủ để cho đại đa số Thần Chủ cũng khó lòng theo kịp.

Muốn vào Thái Sơ Thần Cảnh, huyền lực Thần Quân cảnh là giới hạn thấp nhất... Không sai! Thần Quân, cảnh giới hùng bá một phương ở Thần Giới, lại chỉ là ngưỡng cửa để bước vào Thái Sơ Thần Cảnh, ngay cả Thần Vương tiến vào cũng chỉ đơn thuần là đi tìm chết mà thôi.

Lần này Vân Triệt tiến vào đây, không phải vì lịch lãm và kỳ ngộ, chỉ vì tìm được Mạt Lỵ.

Sau khi biết được từ Hạ Khuynh Nguyệt rằng nàng chắc chắn đang ở Thái Sơ Thần Cảnh, Vân Triệt đã không thể chờ đợi thêm một ngày nào nữa.

Mạt Lỵ, ta vốn tưởng đã vĩnh viễn mất đi nàng. Tin tức nàng còn sống chính là tiên âm tuyệt diệu nhất mà đời này ta từng được nghe. Cái gì mà Tà Anh họa thế... chỉ cần nàng còn sống, tất cả những thứ khác đều không còn quan trọng nữa.

Ngay từ đầu nàng đã biết trên người ta có ngọn lửa Niết Bàn do Phượng Hoàng Thần Linh ban cho, vậy nên nàng nhất định biết ta vẫn còn sống... Nhưng mấy năm nay, nàng lại không hề đi tìm ta, thậm chí chưa từng xuất hiện trước mặt người đời.

Ta biết vì sao...

Trên thế giới này, còn có ai có thể hiểu được nàng hơn ta.

Lần này, bất kể thế nào, ta cũng sẽ không để nàng trốn thoát nữa.

Không gian mờ mịt cấp tốc lùi lại phía sau, Thái Sơ Thần Cảnh càng ngày càng gần. Bên trong Độn Nguyệt Tiên Cung, Thiên Diệp Ảnh Nhi yên tĩnh đứng bên cạnh hắn, mái tóc vàng óng khẽ phất phơ, phủ lên đường cong yêu kiều ma mị nơi eo lưng nàng.

Đây xem như là lần đầu tiên Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự ở riêng cùng nhau, nhưng mà khí tức đáng sợ vốn đến từ huyết mạch và huyền mạch của nàng vẫn khiến hắn thỉnh thoảng run rẩy.

Cái vai diễn chủ nhân của Thần Nữ này, có lẽ hắn còn cần một khoảng thời gian khá dài để thích ứng.

Vân Triệt đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mang theo vẻ uy nghiêm cứng rắn:

- Ảnh Nô, gỡ mặt nạ của ngươi xuống!

Hắn chưa từng thấy dung nhan chân thật của Thiên Diệp Ảnh Nhi, hình như cũng đã rất nhiều năm không có ai thấy.

Sở dĩ như vậy, là vì có lời đồn rằng dung nhan thật của nàng đã rước lấy quá nhiều phiền toái, cũng có lời đồn rằng Thiên Diệp Ảnh Nhi cảm thấy dung mạo của mình không xứng để cho bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy.

Cho dù là nguyên nhân gì, ít nhất trong nhận thức của người đời, nàng là nữ tử duy nhất đương thời có thể sánh ngang danh tiếng với Thần Hi về phương diện dung nhan.

Mỗi lần đối mặt với Thần Hi, Vân Triệt đều có cảm giác hư ảo như lạc vào chốn mộng ảo tiên cảnh.

Thần Hi thật sự là nữ tử đẹp đến hư ảo, đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy cả trần thế này đều không xứng, ngay cả mộng cảnh cũng không xứng. Trừ phi tận mắt chứng kiến, bằng không tuyệt đối không thể tin được lại có một nữ tử có thể đẹp đến nhường ấy...

Từng thấy dung nhan Thần Hi, bất cứ kẻ nào đều sẽ không nghi ngờ vì sao chí tôn đương thời Long Hoàng lại có thể mê luyến nàng đến mức độ như vậy.

Mỗi một lần đè nàng dưới thân, Vân Triệt đều trở nên đặc biệt điên cuồng... Thậm chí mỗi lần đều có cảm giác dù chết vạn lần cũng không hối tiếc.

Thần Hi chính là người “đáng sợ” như vậy.

Nàng là tiên tử ngoài trần thế, là nữ tử bước ra từ trong mộng cảnh, Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự có thể so sánh với nàng sao?

Nói thật, Vân Triệt tương đối hoài nghi.

- Dạ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhẹ nhàng lên tiếng trả lời, cánh tay nâng lên, ngón tay ngọc khẽ chạm, nhất thời mặt nạ màu vàng của nàng không tiếng động rơi xuống trong tay nàng.

Dung nhan chân thật đã rất lâu không lộ diện của nàng, hoàn chỉnh và gần trong gang tấc, hiện ra trước mắt Vân Triệt.

Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới bên trong Độn Nguyệt Tiên Cung bỗng chốc lặng ngắt như tờ, bởi vì hô hấp, nhịp tim, thậm chí cả dòng máu trong người Vân Triệt đều hoàn toàn ngưng đọng.

Ánh trăng chiếu rọi không gian bên trong cung điện bỗng lặng lẽ lu mờ, cho đến khi không ai còn cảm nhận được sự tồn tại của nó nữa.

Vân Triệt yên lặng, ngơ ngác nhìn, giống như trúng phải nguyền rủa, toàn thân trên dưới bất động, đôi mắt càng hoàn toàn trợn trừng... Mỗi một tấc linh hồn của hắn đều bị một lực lượng không thể kháng cự hút lấy, rồi rơi vào vực sâu vô tận...

Thời gian giống như triệt để dừng lại.

Rầm!

Độn Nguyệt Tiên Cung như va phải một tảng thiên thạch, truyền đến một tiếng va chạm nặng nề.

Tròng mắt Vân Triệt khẽ co rụt lại, đầu hắn cố gắng quay đi, hai mắt nhắm nghiền, miệng thở dốc hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt... Tựa như vừa trải qua một trận ác chiến sinh tử kéo dài mấy ngày mấy đêm.

Vân Triệt thở hổn hển nói:

- Đeo mặt nạ vào! Không có mệnh lệnh của ta, bất cứ lúc nào cũng không được tháo xuống

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!