Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 149: CHƯƠNG 148: NGÀY ƯỚC CHIẾN

- Thiên... Lang... Trảm... Hây!!!

Theo tiếng quát lớn của Vân Triệt, Bá Vương cự kiếm đột nhiên phóng ra một luồng khí thế hùng hồn tựa sóng to gió lớn, thoáng chốc không gian xung quanh bị khuấy động, không khí bị xé toạc dữ dội. Trong khoảnh khắc trọng kiếm chém xuống, sau lưng Vân Triệt chợt lóe lên ảo ảnh một con sói xám đang ngẩng đầu hú dài lên trời...

Ầm!!!

Trọng kiếm nện xuống đất, cấm chế huyền lực vững chắc của huyền gian lập tức run rẩy kịch liệt, vô số vết rách toác lan ra cực nhanh, đá vụn bay tứ tung, trong chớp mắt bụi mù đã bao trùm toàn bộ huyền gian... Nếu không có huyền lực cường đại bảo hộ, e rằng dưới một kích này, cả huyền gian đã tan thành từng mảnh.

- Thành... Thành công rồi!

Vân Triệt vịn trọng kiếm, chậm rãi quỳ xuống đất, miệng thở hồng hộc nhưng trên mặt lại nở nụ cười vô cùng phấn khích:

- Ta cuối cùng... cuối cùng cũng chém ra được Thiên Lang Trảm!

Mạt Lỵ vốn cho rằng, việc Vân Triệt có thể lĩnh ngộ Tổng Quyết của Thiên Lang Ngục Thần Điển trong vòng một tháng đã là cực hạn. Nào ngờ, Vân Triệt không những hoàn toàn lĩnh ngộ Tổng Quyết mà ngay cả chiêu Thiên Lang đệ nhất kiếm – Thiên Lang Trảm – cũng đã chém ra một cách trọn vẹn. Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ thỉnh thoảng rời khỏi huyền gian, những lúc còn lại trọng kiếm không rời thân hắn một khắc, ngay cả lúc ngủ hắn cũng đeo nó trên lưng. Mỗi khi luyện kiếm, hắn đối với bản thân cực kỳ khắc nghiệt, lần nào cũng ép mình đến kiệt sức hoàn toàn, gần như đến mức ngay cả đầu ngón út cũng không nhúc nhích nổi... Ban đầu, một ngày hắn phải kiệt sức đến mấy chục lần, nhưng sau đó số lần ngày càng ít đi. Bá Vương cự kiếm trong tay hắn cũng ngày càng nhẹ nhàng linh hoạt, thế nhưng mỗi lần vung lên, sức mạnh kinh phong mà nó mang theo lại càng thêm mãnh liệt.

Bụi mù trong huyền gian rất lâu sau vẫn chưa tan hết. Phía sau màn bụi đó, Mạt Lỵ lặng lẽ nhìn thân ảnh mơ hồ của Vân Triệt, trong đôi mắt sáng đã ngập tràn ánh lệ... Nàng nhất thời xúc động dạy cho Vân Triệt Đại Đạo Phù Đồ Quyết rồi lại dạy hắn Thiên Lang Ngục Thần Điển là vì điều gì, chẳng phải chính là vì khoảnh khắc này hay sao...

Vừa rồi, khi Vân Triệt lần đầu tiên thi triển trọn vẹn "Thiên Lang Trảm"... Vung kiếm, hét lớn, thân hình bay múa, trọng kiếm vang trời... Tất cả giống hệt như vậy, khiến nàng bỗng nhiên thấy được bóng hình thân thương kia...

Nhưng lý trí lại tàn nhẫn nói với nàng, đây không phải là ca ca của nàng, ca ca của nàng đã không bao giờ có thể xuất hiện nữa.

Một chiêu "Thiên Lang Trảm" đã vắt cạn tia sức lực cuối cùng của Vân Triệt, hắn quỳ trên mặt đất hồi lâu không đứng dậy nổi. Lúc này, ngọc truyền âm bên trong Châu Thiên Độc bỗng nhiên sáng lên, giọng nói của Lam Tuyết Nhược vang lên trong tâm hải của hắn:

- Vân sư đệ, ngày mai là ngày ngươi và Mộ Dung Dật ước chiến, nhớ đến sớm để chuẩn bị. Cố gắng nghỉ ngơi một ngày cho thật tốt, sáng mai ta sẽ qua gọi ngươi.

Lời của Lam Tuyết Nhược khiến Vân Triệt ngẩn người... Ngày mai?

Ngày mai đã là ngày ước chiến với Mộ Dung Dật?

Khi dốc lòng tu luyện, người ta khó lòng nhận ra thời gian trôi qua, có khi chỉ một lần nhập định đã lặng lẽ qua đi mấy ngày. Vân Triệt không hề hay biết, từ lần đầu hắn tiến vào huyền gian đến nay đã trọn ba tháng.

Ba tháng này, ngoại trừ một lần tình cờ ra ngoài gặp tiểu tiên nữ rồi phát sinh một chút "sự cố ngoài ý muốn", hắn gần như dành toàn bộ thời gian ở trong huyền gian. Ba tháng nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn. Mà thu hoạch của hắn trong ba tháng này có thể nói là vô cùng to lớn. Chỉ riêng việc luyện thành Đại Đạo Phù Đồ Quyết và Thiên Lang Ngục Thần Điển đã khiến cả người hắn phát sinh biến hóa gần như thoát thai hoán cốt.

Nếu ngày mai đã là kỳ hạn ước chiến, đương nhiên Vân Triệt sẽ không tiếp tục tu luyện nữa. Thiên Lang đệ nhất kiếm đã luyện thành, hắn cũng cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Sau khi khôi phục một chút thể lực, hắn thay một bộ quần áo rồi rời khỏi Tháp Tụ Huyền, về tới chỗ ở, ngã người lên giường ngủ một giấc say sưa.

Trong giấc ngủ, huyền lực của Vân Triệt, vốn đã sớm đạt đến Chân Huyền Cảnh bậc một đỉnh phong từ nửa tháng trước, giờ đây lại thuận theo tự nhiên mà đột phá trong yên lặng, đạt đến Chân Huyền Cảnh bậc hai.

Trong thời gian ở huyền gian, mỗi ngày Vân Triệt chỉ ngủ hai ba canh giờ, nhưng lần này hắn ngủ một mạch từ chiều tối đến tận sáng sớm hôm sau, cho đến khi bị tiếng gõ cửa đánh thức.

- Vân sư đệ, ngươi có ở trong không?

Vân Triệt tỉnh giấc trong tiếng gõ cửa. Một giấc ngủ sảng khoái khiến tinh thần hắn sau khi tỉnh lại vô cùng sung mãn. Hắn vươn vai một cái, nhảy xuống giường sửa sang lại quần áo rồi bước nhanh ra mở cửa. Lam Tuyết Nhược đang đứng trước cửa, thanh tú động lòng người, nụ cười dịu dàng trong trẻo, trên tay mang theo một hộp cơm lớn tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

- Oa! Mùi gì mà thơm thế!

Trong khoảng thời gian này, Vân Triệt toàn ăn lương khô. Bình thường không cảm thấy gì, nhưng bị mùi thơm này quyến rũ, cả dạ dày hắn đều co thắt lại.

- Bữa sáng của ngươi đó.

Lam Tuyết Nhược giơ hộp cơm lên trước mắt hắn, cười hì hì nói.

Mở hộp cơm ra, đập vào mắt là bốn món ăn tinh xảo và một chén canh thơm nức mũi. Từ khi rời khỏi Tiêu Môn, nửa năm đầu Vân Triệt ăn gió uống sương, nửa năm sau hầu như đều ăn lương khô cho qua bữa, mỹ vị thế này đối với hắn mà nói đã xa cách quá lâu.

Vân Triệt ngồi xuống bàn liền bắt đầu ăn ngấu nghiến, vừa ăn vài miếng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, có chút ngượng ngùng nói:

- Sư tỷ, tỷ ăn chưa?

Lam Tuyết Nhược mỉm cười, nói:

- Ta ăn rồi. Ngươi cứ từ từ ăn, bây giờ vẫn còn sớm, cách thời gian ước chiến còn nửa canh giờ nữa.

Vân Triệt lập tức bắt đầu ăn như hổ đói. Lam Tuyết Nhược hai tay chống cằm, yên lặng nhìn tướng ăn như trẻ con của hắn, không nhịn được khẽ mỉm cười. Chưa đến nửa khắc đồng hồ, Vân Triệt đã ăn sạch sẽ không chừa một chút gì. Nàng chớp chớp mắt, mỉm cười hỏi:

- Ăn ngon không?

- Ừm, rất ngon, gần như ngang với tay nghề của tiểu cô cô ta.

Vân Triệt vỗ vỗ bụng, thỏa mãn nói.

- Ừm, vậy thì tốt rồi.

Lam Tuyết Nhược vui vẻ gật đầu, giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ hài lòng và thư thái.

Sự thay đổi trong biểu cảm của nàng khiến Vân Triệt khẽ giật mình, sau đó hắn thử dò hỏi:

- Sư tỷ, những món này... chẳng lẽ là do tỷ tự tay làm?

- Ừm.

Lam Tuyết Nhược gật đầu, cười nói:

- Có thể hợp khẩu vị của ngươi là tốt nhất rồi. Mà tướng ăn của ngươi đúng là như trẻ con thật.

- Ta đã mười bảy tuổi rồi, chỗ nào giống trẻ con chứ!

Vân Triệt chỉ vào chóp mũi mình, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của Lam Tuyết Nhược, ánh mắt mang theo một chút xâm lược:

- Sư tỷ vừa xinh đẹp, vừa dịu dàng, nấu ăn lại còn ngon như vậy... Không biết tương lai gã đàn ông nào may mắn đến mức bị thiên lôi đánh mới được tỷ để mắt tới... À này, tỷ thật sự không thể cân nhắc một nam nhân nhỏ tuổi hơn mình mà lại đã thành hôn sao?

- Lại nữa rồi.

Lam Tuyết Nhược lườm hắn một cái đầy bất đắc dĩ:

- Còn dám trêu ghẹo sư tỷ, sau này không nấu cơm cho ngươi ăn nữa.

- Ý... Nói vậy là nếu không trêu ghẹo, sau này sư tỷ sẽ thường xuyên nấu cơm cho ta ăn sao?

Trên mặt Vân Triệt lập tức tràn đầy vẻ kinh ngạc và vui mừng.

- Phải xem biểu hiện của ngươi thế nào đã.

Lam Tuyết Nhược nhẹ nhàng cười một tiếng, trong sự dịu dàng mang theo một chút quyến rũ mà chính nàng cũng không nhận ra. Nàng từ nhẫn không gian lấy ra một bộ quần áo lụa trắng tinh, đặt trước mặt Vân Triệt:

- Đây là quần áo luyện công ta mới làm cho ngươi, chắc là vừa vặn lắm. Bộ quần áo này đã qua xử lý đặc biệt, không những giúp hành động thuận tiện hơn mà còn có năng lực chống đỡ ngoại lực nhất định. Lát nữa giao thủ với Mộ Dung Dật, mặc nó là thích hợp nhất.

Vân Triệt nhận lấy nhưng không mặc vào ngay mà khẽ ngửi mùi hương trên đó. Dù rất nhạt nhưng hương thơm ấy vô cùng quen thuộc, chính là mùi hương cơ thể dịu dàng động lòng người trên người Lam Tuyết Nhược. Hắn mỉm cười nói:

- Bộ quần áo này cũng là sư tỷ tự tay làm cho ta sao?

Đôi môi hồng của Lam Tuyết Nhược khẽ mím lại, khuôn mặt trắng như tuyết nổi lên một rặng mây đỏ nhàn nhạt, mắt nhìn xuống chân nói:

- Lần đầu ta may quần áo cho nam nhân nên cũng không biết có vừa không... Tóm lại ngươi cứ thử trước xem sao.

Nói xong, Lam Tuyết Nhược quay lưng đi. Nhìn bóng lưng nàng, Vân Triệt mỉm cười, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Hắn cởi áo ngoài với tốc độ nhanh nhất rồi mặc vào bộ quần áo luyện công do chính tay Lam Tuyết Nhược làm.

- Sư tỷ, ta thay xong rồi.

Lam Tuyết Nhược xoay người lại, nhìn Vân Triệt đã đổi sang một thân quần áo luyện công màu trắng, trong đôi mắt đẹp lập tức lóe lên ánh sáng khác thường.

So với ba tháng trước, Vân Triệt lại cao thêm một chút. Lúc may, Lam Tuyết Nhược cũng đã cẩn thận cân nhắc đến điểm này, cho nên bộ quần áo trên người hắn rất vừa vặn, không chút nào không cân đối. Nhưng trong ba tháng này, Vân Triệt không chỉ cao hơn. Dưới tác dụng thoát thai hoán cốt của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, ánh mắt, làn da, khí tức, khí chất của hắn đều phát sinh những biến hóa vi diệu. Ánh mắt hắn càng trở nên thâm thúy, nhìn vào tựa như tinh không mênh mông, khóe miệng mỉm cười ấm áp nhưng lại ẩn chứa một loại tà khí không nói thành lời, gương mặt vốn đã tuấn tú dị thường càng thêm phần thành thục... Nàng đã gặp rất nhiều nam nhân có tướng mạo tuấn mỹ, nhưng chưa từng vì tướng mạo của ai mà trong lòng gợn sóng. Vậy mà nhìn Vân Triệt lúc này, ánh mắt nàng lại trở nên mê ly hoảng hốt, trái tim cũng đập loạn một hồi.

Nàng vội vàng nghiêng mặt đi, có chút hoảng loạn nói:

- Rất vừa vặn... Trông cũng rất đẹp.

Vân Triệt giơ cánh tay lên, khẽ ngửi hương thơm trên ống tay áo, mỉm cười nói:

- Đây là bộ quần áo tỷ tự tay làm cho ta, ta nhất định sẽ giữ gìn thật tốt... Đa tạ sư tỷ.

- Ừm... Ngươi muốn cảm tạ ta thế nào đây?

Lam Tuyết Nhược chớp chớp mi mắt, có chút tinh nghịch nói.

- Chuyện này sao, để ta suy nghĩ kỹ đã.

Vân Triệt ngẩng đầu, làm ra vẻ suy tư rồi bỗng nhiên cười bí ẩn, nói:

- Sư tỷ, tỷ nhắm mắt lại trước đi.

- Hửm?

Đôi mắt đẹp của Lam Tuyết Nhược chớp chớp, sau đó ngoan ngoãn nhắm lại, chờ đợi "lời cảm tạ" của Vân Triệt. Nàng đoán chắc hắn muốn cho mình một bất ngờ, mà bất kỳ cô gái nào đối với thứ gọi là "bất ngờ" cũng đều có một sự chờ mong không thể cưỡng lại.

Nàng vừa nhắm mắt lại liền cảm giác được một luồng hơi thở nam tính quen thuộc đột nhiên áp sát, sau đó một đôi cánh tay bỗng ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng. Nàng chưa kịp phản ứng, một đôi môi nóng bỏng đã hôn lên cánh môi anh đào của nàng, hơi thở nam tính nồng đậm phả vào chóp mũi.

- A!

Lam Tuyết Nhược lập tức mở to hai mắt, thân thể mềm mại bỗng nhiên cứng đờ, đầu óc trở nên trống rỗng. Sau đó, nàng theo bản năng giãy giụa, trong miệng cũng phát ra tiếng rên khẽ như con thú nhỏ bị thương, nhưng Vân Triệt ghì rất chặt, sự giãy giụa của nàng lại vô cùng yếu ớt, hoàn toàn không thể thoát ra. Cảm giác trên môi thơm ngày càng rõ ràng, hơi thở gần trong gang tấc cũng không ngừng trêu chọc nội tâm, khiến trái tim thiếu nữ của nàng đập loạn như hươu con chạy, nôn nao khó tả. Một chút khí lực cuối cùng cũng tan biến, sự giãy giụa của nàng ngày càng yếu ớt, bàn tay nhỏ đặt trên ngực Vân Triệt cũng mềm nhũn buông thõng, cơ thể vẫn cứng đờ không chút động đậy, đôi mắt cũng khe khẽ khép lại.

Phản ứng của Lam Tuyết Nhược khiến sự căng thẳng trong lòng Vân Triệt cũng biến mất, khóe môi hắn nở nụ cười. Không còn thỏa mãn với việc chỉ chạm vào môi, hắn tham lam mút lấy đôi môi mềm mại như cánh hoa của nàng, động tác càng thêm xâm lược khiến Lam Tuyết Nhược hô hấp trở nên gấp gáp, nhịp tim càng thêm kịch liệt. Nàng không có chút kinh nghiệm nào, hoàn toàn không biết làm sao để chống cự sự xâm lược của đối phương, hàm răng ngọc khẽ hé mở, bị Vân Triệt dễ dàng xâm nhập, chạm vào chiếc lưỡi đinh hương mềm mại kia.

- Đừng...

Toàn thân Lam Tuyết Nhược run lên như bị điện giật. Một chút nước bọt thanh ngọt bị Vân Triệt hút lấy, hương vị trong veo ngoài dự liệu khiến hắn không kìm được muốn tác quái hơn nữa, hai tay siết chặt eo thon của nàng, xâm chiếm từng ngóc ngách trong khoang miệng nàng.

Mắt Lam Tuyết Nhược lặng lẽ hé ra một khe nhỏ, ánh mắt mê ly như sương, mũi ngọc liên tục hừ nhẹ. Dưới sự công kích ngày càng kịch liệt của Vân Triệt, chiếc cổ cao thon thả của nàng đã ngẩng lên, yên lặng đáp lại trong vô thức, hơi thở nóng rực phả lên mặt Vân Triệt. Thân thể yêu kiều của nàng cũng trở nên nóng hổi, cánh tay mềm mại trong lúc vô tình cũng ôm chặt lấy thân thể hắn.

Mà một tay của Vân Triệt đã lặng lẽ rời khỏi vòng eo nhỏ nhắn, sau đó không an phận đặt lên đôi gò bồng đảo cao vút của Lam Tuyết Nhược, nắm lấy khối mềm mại sung mãn kia, nhẹ nhàng xoa nắn qua lớp áo không quá dày.

- A...

Kích thích cực lớn khiến thân thể Lam Tuyết Nhược cứng đờ, đôi mắt đẹp trừng lớn, miệng hoảng hốt kêu lên một tiếng duyên dáng. Nàng lập tức thoát khỏi vòng tay Vân Triệt, theo bản năng đưa tay che vị trí vừa bị xâm phạm, ánh mắt mông lung, sắc mặt ửng hồng, tóc mai rối loạn, miệng thở hổn hển.

- Sư tỷ, ta...

Đầu óc Vân Triệt cũng lập tức tỉnh táo lại, biết mình đã quá đường đột.

- Ngươi...

Lam Tuyết Nhược cắn môi, không dám nhìn thẳng vào Vân Triệt, sự bối rối trong lòng làm sao cũng không thể đè xuống.

- Đồ... tên đàn ông xấu!

Nàng vốn định trách cứ Vân Triệt, nhưng lời vừa thốt ra lại giống như thiếu nữ đang hờn dỗi tình lang, khiến ráng mây đỏ trên mặt nàng càng thêm đậm, rồi vội vàng chạy ra ngoài như thể đang bỏ trốn.

- Sư tỷ, chờ ta một chút.

Vân Triệt vội vàng đuổi theo, nắm lấy bàn tay Lam Tuyết Nhược. Nàng theo bản năng muốn giằng ra nhưng thử mấy lần cũng không thoát được, đành mặc cho hắn nắm lấy, cùng hắn sóng vai đi bên nhau, mặt cúi gằm, trước sau không dám đưa mắt nhìn hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!