Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 150: CHƯƠNG 149: VẠN CHÚNG CHÚ MỤC

Quảng trường trung tâm ngoại phủ của Thương Phong Huyền Phủ rộng mênh mông. Ngày thường, nơi đây luôn có đông đảo đệ tử luận bàn võ nghệ, cũng thu hút không ít người đến vây xem. Các cuộc tỷ thí huyền lực của ngoại phủ cũng đều được tổ chức tại đây.

Hôm nay, toàn bộ quảng trường còn náo nhiệt hơn gấp mấy chục lần. Xung quanh võ đài trung tâm, biển người chen chúc, lít nha lít nhít. Trong số hơn năm vạn đệ tử ngoại phủ, đã có đến tám thành tụ tập tại đây, vây kín khu vực trung tâm đến nước chảy không lọt. Bọn họ đều ngóng mắt nhìn lên đài cao, chờ đợi nhân vật chính của ngày hôm nay xuất hiện.

Hôm nay là ngày diễn ra trận ước chiến giữa Vân Triệt và Mộ Dung Dật.

Thế nhưng, nhân vật chính trong lòng các đệ tử ngoại phủ này tuyệt đối không phải Vân Triệt, mà là Mộ Dung Dật. Phần lớn bọn họ đến đây là để chiêm ngưỡng phong thái của đệ tử nội phủ. Còn Vân Triệt, suốt ba tháng qua, hắn chỉ là một trò cười trong miệng các đệ tử ngoại phủ mà thôi.

Vốn dĩ, chuyện một đệ tử mới vào phủ không biết tự lượng sức mình đi khiêu chiến đệ tử nội phủ cũng không đủ để gây chấn động lớn đến vậy, nhưng mấu chốt của vấn đề là trận ước chiến này lại kinh động đến cả Phó Phủ chủ Tần Vô Thương. Hơn nữa, Tần Vô Thương còn đích thân đứng ra làm người chứng kiến. Thế nên, cả Huyền Phủ không muốn chú ý cũng không được.

Thời gian ước chiến ngày một đến gần, chỉ còn chưa đến một khắc, nhưng cả Vân Triệt và Mộ Dung Dật đều chưa lộ diện. Đúng lúc này, phía đông quảng trường bỗng nhiên trở nên xôn xao, từng tràng hô hoán vang lên.

- Mau nhìn! Là Tần Phủ chủ, Tần Phủ chủ đến rồi!

Đám đông tự động rẽ ra một lối đi, một đoàn người chậm rãi tiến đến. Dẫn đầu là một trung niên mặc áo bào tím, tướng mạo hiền hòa, giơ tay nhấc chân đều toát ra một loại khí tức khiến người khác phải kính nể. Đó chính là Phó Phủ chủ của Thương Phong Huyền Phủ, Tần Vô Thương. Bên cạnh ông là Tần Vô Ưu với vẻ mặt tươi cười, theo sau là vài vị trưởng lão và đạo sư của ngoại phủ.

Đoàn người Tần Vô Thương an tọa trong một lương đình cách đài cao không xa, ánh mắt bình thản nhìn lên võ đài trống không. Các đệ tử xung quanh theo bản năng vội vàng lùi lại, ánh mắt hướng về phía lương đình đều tràn ngập vẻ kính ngưỡng.

- Tần Phủ chủ đến thật rồi!

- Nói nhảm, Tần Phủ chủ là nhân vật bực nào, đương nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh.

- Nhưng mà tại sao Tần Phủ chủ lại đồng ý đích thân làm chứng cho một trận ước chiến thế này chứ? Vân Triệt và Mộ Dung sư huynh chênh nhau cả một đại cảnh giới. Dù là ba tháng trước, nhưng bây giờ khoảng cách này cũng không thể rút ngắn được bao nhiêu, nói không chừng còn xa hơn. Kết quả trận chiến, đến kẻ ngốc cũng có thể đoán ra...

- Tâm tư của Tần Phủ chủ đâu phải hạng người như chúng ta có thể phỏng đoán. Cũng có thể là ngài chỉ nhất thời hứng khởi mà thôi...

Tần Vô Thương đã đến được một lúc, nhưng Vân Triệt và Mộ Dung Dật vẫn chưa xuất hiện. Thời gian ước chiến chỉ còn lại vài phút, tiếng bàn tán trên quảng trường cũng ngày một lớn hơn. Đúng lúc này, một tràng kinh hô lớn từ phía bắc quảng trường truyền đến.

- Mộ Dung Dật, Mộ Dung Dật đến rồi!

Dưới vô số ánh mắt kích động của các đệ tử, Mộ Dung Dật cuối cùng cũng xuất hiện. Đi bên cạnh hắn là một nam tử toàn thân áo trắng, khuôn mặt tuấn tú nhưng lại có nét âm nhu, đôi mắt híp lại, ánh mắt lơ đãng mà âm hàn.

- Mau nhìn người bên cạnh Mộ Dung Dật kìa! Đó là Phong Bạch Y, xếp hạng ba mươi sáu trên Thiên Huyền Bảng!

- Woa! Hạng ba mươi sáu?

Tiếng kinh hô của các đệ tử ngoại phủ lập tức dâng cao thêm mấy phần.

Sự xuất hiện của Mộ Dung Dật và Phong Bạch Y khiến đám đệ tử ngoại phủ đang chen chúc trên quảng trường trở nên náo loạn. Tuyệt đại đa số bọn họ đến đây chính là để tận mắt chiêm ngưỡng đệ tử nội phủ trong truyền thuyết. Ai nấy đều nhón chân để nhìn cho rõ, ánh mắt nóng rực.

- Đường ca, lần này nhất định phải dạy dỗ Vân Triệt một trận cho ra trò, tốt nhất là đánh hắn thành tàn phế! Cục tức này ta đã nhịn suốt ba tháng rồi!

Mộ Dung Dạ chen lấn nửa ngày mới đến được bên cạnh Mộ Dung Dật, nghiến răng nghiến lợi nói.

- Yên tâm, chỉ là một con chuột nhắt không biết trời cao đất rộng mà thôi. Ta muốn nắn tròn hay bóp dẹt hắn đều được. Nếu ngươi muốn tự tay xả giận, hừ.

Mộ Dung Dật khinh thường cười lạnh một tiếng:

- Sau khi ta hạ gục hắn, sẽ giao cho ngươi tùy ý xử trí... Dù sao lúc trước hắn cũng đã nói, nếu thua sẽ mặc cho ta xử trí.

- Hắc hắc.

Mộ Dung Dạ xoa xoa tay, vẻ mặt không thể chờ đợi:

- Đường ca, vậy ta sẽ đợi huynh hung hăng đánh hắn thành một con chó chết. Ba ngày sau, muốn đi đâu chơi, đường ca cứ việc lên tiếng.

- Chỉ là giẫm chết một con châu chấu tự tìm đường chết thôi mà, có cần phải làm quá lên thế không?

Phong Bạch Y ngáp một cái, lười nhác nói.

Mộ Dung Dật liếc nhìn võ đài, hừ lạnh một tiếng:

- Tên Vân Triệt kia vẫn chưa tới sao?

- Vẫn chưa.

Mộ Dung Dạ vội vàng đáp, sau đó cười khẩy:

- Chắc là không dám tới rồi.

Hắn vừa dứt lời, một trận xôn xao lại vang lên từ đám người phía xa. Phong Bạch Y híp mắt lại, nở một nụ cười đầy mỉa mai:

- Hừm, vậy mà cũng dám tới.

Vân Triệt mặc một bộ võ phục màu trắng, đến gần như cùng lúc với Mộ Dung Dật. Nhưng vì mọi người quá ồn ào, hắn lại vào một cách rất lặng lẽ, thêm nữa không có nhiều người từng gặp hắn, nên hắn đứng trong đám đông nửa ngày cũng không bị ai nhận ra. Mãi cho đến khi hắn khó khăn chen được vào khu vực trung tâm, rồi thong thả bước lên võ đài, ánh mắt của mọi người mới đổ dồn về phía hắn.

Vân Triệt đứng trên võ đài, ánh mắt đảo qua phía dưới, nhìn thấy Tần Vô Thương và Tần Vô Ưu trong lương đình cách đó không xa, ánh mắt hắn hơi dừng lại một chút, sau đó rơi vào một góc khuất không ai chú ý phía sau đám đông. Lam Tuyết Nhược đang yên tĩnh đứng ở đó, ánh mắt nàng đầy lo lắng và khẩn trương, vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn. Lam Tuyết Nhược mỉm cười, rồi bất giác nghĩ đến cảnh tượng lúc trước, gò má bất giác ửng hồng, vội ngượng ngùng cúi đầu... Cho đến bây giờ, tâm trí nàng vẫn còn trong trạng thái mơ màng. Thậm chí nàng còn không hiểu nổi, tại sao bị hắn đối xử và xâm phạm như vậy, trong lòng nàng lại không hề có chút cảm giác bài xích nào...

- Hử? Chân Huyền Cảnh cấp hai?

Mộ Dung Dật nhìn Vân Triệt trên đài, lập tức nhìn ra đẳng cấp huyền lực của hắn.

- Cái... Cái gì? Chân Huyền Cảnh cấp hai? Không thể nào! Ba tháng trước hắn vẫn là Nhập Huyền Cảnh mà!

Mộ Dung Dạ trừng to mắt nói.

Phong Bạch Y cười híp mắt:

- Thôi đi, châu chấu có béo hơn một chút thì vẫn là châu chấu. Mộ Dung huynh muốn giẫm chết hắn, chỉ cần một ngón tay út là đủ rồi. Chẳng qua, nếu ta là Mộ Dung huynh, chậc chậc, trước khi giẫm chết hắn hoàn toàn, ta sẽ vờn hắn một trận cho thỏa thích. Phải biết là, châu chấu ngu ngốc tự tìm đến tai vạ như thế này trên đời cũng không có nhiều đâu.

- Ta sẽ khiến hắn vĩnh viễn ghi nhớ ngày hôm nay.

Mộ Dung Dật hừ lạnh một tiếng, dưới chân khẽ điểm một cái, thân hình như một con đại bàng tung cánh, nhảy vọt qua khoảng cách hơn mười trượng, vững vàng đáp xuống võ đài, đứng đối diện Vân Triệt.

- Oa!!!

Cú bay người của Mộ Dung Dật khiến toàn trường kinh hô, hơn phân nửa đệ tử ngoại phủ đều há hốc mồm. Vẻ mặt hâm mộ sùng bái dõi theo Mộ Dung Dật, mơ ước một ngày nào đó mình cũng đạt đến cảnh giới như vậy.

- Không hổ là đệ tử nội phủ, bay một cú đã vượt qua gần ba mươi trượng! Ai, trước hai mươi tuổi, ta đoán chừng không có hy vọng.

- Người mặc đồ trắng kia chính là Vân Triệt? Chậc chậc, nhìn xem, da dẻ non mềm thế kia, đâu có chút dáng vẻ nào của huyền giả? Rõ ràng là một tiểu bạch kiểm. Loại hàng này mà cũng dám khiêu chiến Mộ Dung Dật? Một quyền của ta cũng đủ đánh gục hắn.

Mộ Dung Dật và Vân Triệt đứng đối mặt nhau trên đài. Mộ Dung Dật thân hình cao lớn, làn da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, vừa nhìn đã biết tràn đầy sức mạnh bùng nổ. Ngược lại, Vân Triệt dáng người mảnh khảnh, làn da trắng nõn mịn màng, nào có chút tính công kích nào? Nói hắn là tiểu bạch kiểm còn khách khí, trông chẳng khác gì một tên ẻo lả.

- Ngươi đoán Mộ Dung Dật cần mấy chiêu để hạ gục tên Vân Triệt này? Ta đoán ba chiêu là xong.

- Cái gì? Ba chiêu? Ngươi đúng là sỉ nhục đệ tử nội phủ! Mộ Dung Dật chỉ cần nghiêm túc một chút, một chiêu... một chiêu là quá đủ rồi!

Bên trong lương đình, Tần Vô Thương mỉm cười, dường như rất mong chờ trận đấu sắp tới. Ông liếc sang Tần Vô Ưu bên cạnh, nói:

- Ba tháng tăng lên hai cấp, không tệ, không tệ. Nhưng Mộ Dung Dật lại là Chân Huyền Cảnh cấp chín, hơn nữa ba tháng qua huyền lực của hắn cũng tăng tiến rất nhiều, chênh lệch gần mười cấp. Vô Ưu, ngươi cho rằng Vân Triệt có khả năng chiến thắng Mộ Dung Dật không?

- Chuyện này...

Tần Vô Ưu chần chừ một lúc, rồi vẫn lắc đầu, thở dài:

- Thẳng thắn mà nói, ta cho rằng tuyệt đối không có khả năng. Dù sao cũng chênh lệch đến tận bảy cấp kia mà. Mặc dù lúc trước hắn từng dùng huyền lực Nhập Huyền Cảnh cấp một đánh trọng thương đối thủ Nhập Huyền Cảnh cấp mười, nhưng chênh lệch giữa mỗi tiểu cảnh giới ở Chân Huyền Cảnh hoàn toàn không phải Nhập Huyền Cảnh có thể so sánh.

- Hừ, tiểu tử này đúng là cuồng vọng tự đại, không biết tự lượng sức mình.

Tề đạo sư ở phía sau cười lạnh nói.

Tần Vô Thương lại cười nhạt một tiếng:

- Ta lại cho rằng Vân Triệt có khả năng sẽ thắng.

Tần Vô Ưu lập tức nhìn sang, kinh ngạc nói:

- Đại ca, xưa nay huynh chưa bao giờ nói mà không nắm chắc, vì sao lại xem trọng Vân Triệt như vậy? Mặc dù Vân Triệt thiên phú kinh người, có thể chiến đấu vượt cấp, nhưng chênh lệch bảy cấp ở Chân Huyền Cảnh là tuyệt đối không thể vượt qua, cũng chưa từng nghe nói có ai làm được.

Tần Vô Thương nhìn chăm chú vào Vân Triệt, chậm rãi nói:

- Ba tháng này, huyền lực của Mộ Dung Dật đại tiến, mọi tiến bộ của hắn ta đều có thể cảm nhận rõ ràng. Nhưng Vân Triệt, tiến bộ không chỉ ở huyền lực. Ngoại trừ vẻ bề ngoài, ta cảm giác hắn của ba tháng trước và hắn của bây giờ hoàn toàn khác biệt. Thật sự giống như đã lột xác thành một người khác. Hơn nữa, trên người hắn mơ hồ... toát ra một loại khí tức khiến người ta không thể nào nhìn thấu. Chính cái cảm giác không thể nắm bắt này khiến ta cũng không cách nào dự đoán được kết quả trận đấu.

Tần Vô Ưu:

- ...

- Vô Ưu, đã đến giờ rồi. Ngươi qua đó chủ trì trận ước chiến này đi... Nhưng bất kể kết quả ra sao, dưới vạn chúng chú mục, hy vọng ngươi sẽ chủ trì một cách hoàn toàn công chính. Những chuyện khác, sau này hãy xử lý.

Tần Vô Thương nói đầy thâm ý.

Tần Vô Ưu gật đầu, phi thân lên, đáp xuống rìa võ đài. Ông vừa xuất hiện, toàn trường lập tức yên tĩnh trở lại. Tất cả đệ tử đều nín thở chờ đợi cảnh tượng tiếp theo.

- Thời gian đã gần đến, hai vị có thể bắt đầu.

Tần Vô Ưu nói với giọng bình thản mà uy nghiêm:

- Nhưng hãy nhớ, đây chỉ là một trận luận bàn, không phải sinh tử chiến. Tuyệt đối không được tổn hại đến tính mạng đối phương, nếu không sẽ bị nghiêm trị. Được rồi, bắt đầu đi.

Giọng Tần Vô Ưu vừa dứt, Mộ Dung Dật vẫn giữ vẻ mặt hờ hững. Đối mặt với một kẻ chỉ có Chân Huyền Cảnh cấp hai, hắn cũng không cần phải thực sự nghiêm túc. Hắn nhìn Vân Triệt một lượt rồi nói với giọng cực kỳ khinh thường:

- Vân Triệt, đã nghĩ ra mình sẽ chết như thế nào chưa?

- Câu này phải là ta hỏi ngươi mới đúng.

Vân Triệt cũng đáp lại, khinh thường cười lạnh:

- Lấy vũ khí của ngươi ra đi.

- Vũ khí?

Mộ Dung Dật cười ha hả:

- Đối phó với ngươi mà ta cũng cần dùng vũ khí sao?

- Phải không?

Vân Triệt nhếch miệng, không nhanh không chậm xoay xoay cổ tay:

- Vậy thì vũ khí của ta cũng không cần lấy ra nữa. Hy vọng lát nữa ngươi vẫn còn cười nổi.

Mộ Dung Dật và Vân Triệt chỉ đối đáp vài câu, dưới đài đã vang lên một tràng la ó.

- Mẹ nó! Thật sự nghe không nổi nữa! Vân Triệt có biết mình là ai không? Có biết người trước mặt mình là ai không?

- Lúc trước nghe nói tên Vân Triệt này đầu óc có vấn đề, ta còn không tin, bây giờ thì ta tin hoàn toàn rồi. Chân Huyền Cảnh cấp chín đối phó với một tên Chân Huyền Cảnh cấp hai mà còn cần vũ khí sao? Tên này lại dám ngông cuồng ở đây, Thương Phong Huyền Phủ đường đường sao lại có thể tồn tại một tên ngu xuẩn như vậy.

- Tên Vân Triệt này sao không tự đi mà soi bãi nước tiểu xem mình là cái thá gì. Chân Huyền Cảnh cấp hai mà dám ngông cuồng trước mặt Mộ Dung sư huynh? Ta nhổ vào! Mộ Dung sư huynh, mau đá hắn cút xuống đài đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!