Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1499: CHƯƠNG 1497: LỰA CHỌN CỦA KIẾP UYÊN

Vân Triệt hỏi:

- Vì sao? Chẳng lẽ bây giờ, tiền bối đã không còn hứng thú với Thủy Tổ Thần Quyết nữa?

Kiếp Uyên hừ lạnh, giọng điệu lãnh đạm:

- Năm đó, chính vì Nghịch Thế Thiên Thư này mà ta trúng phải âm mưu của lão cẩu Mạt Ách, cũng vì quá hiếu kỳ và tham lam đối với Nghịch Thế Thiên Thư, ta đã lần đầu tiên làm trái lời khuyên của Nghịch Huyền. Giờ đây, ta ngay cả cơ hội để bị chàng trách cứ... cũng không còn nữa.

Vân Triệt: “...”

- Nghịch Thế Thiên Thư trong tay ngươi có một phần đến từ lão cẩu Mạt Ách, nhìn vào chỉ bẩn mắt ta, chạm vào chỉ bẩn tay ta! Ngươi cứ giữ lấy mà dùng! Ngay cả xem ta cũng không thèm!

- ... Vâng.

Lòng Vân Triệt trĩu nặng những cảm xúc phức tạp.

Hắn vốn tưởng rằng Thủy Tổ Thần Quyết trong tay là thứ có thể lay động Kiếp Uyên nhất, không ngờ nàng chẳng những không có ham muốn chiếm đoạt, mà trong lời nói còn tràn ngập sự chán ghét sâu sắc.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với thân phận Ma Đế duy nhất đương thời, không có bất kỳ lực lượng nào có thể tạo thành dù chỉ một chút uy hiếp đối với nàng, nàng cần Thủy Tổ Thần Quyết để làm gì? Mà bi kịch của nàng và tộc nhân, Thủy Tổ Thần Quyết lại là nguyên nhân lớn nhất, nàng có phản ứng như vậy... ngẫm kỹ lại cũng không có gì là lạ.

Cứ như vậy, “lợi thế” duy nhất trong tay hắn đã hoàn toàn vô dụng.

Kiếp Uyên đột nhiên nói:

- Ta không ngại cho ngươi biết, ta đúng là đã vứt bỏ Nghịch Thế Thiên Thư, nhưng không phải vứt bỏ ở ngoài Hỗn Độn. Dù sao ta cũng được sinh ra từ Thủy Tổ Thần, đó là ân huệ lớn nhất mà Thủy Tổ Thần ban cho, sao ta có thể đặt nó ở ngoài Hỗn Độn được.

Khóe môi Kiếp Uyên khẽ nhếch lên, tựa như cười lạnh, lại như giễu cợt, một biểu cảm không tài nào diễn tả thành lời:

- Nếu ngươi có chút hứng thú với Nghịch Thế Thiên Thư này, cũng có thể thử tìm kiếm một phen. Có điều, trong những năm tháng ở ngoài Hỗn Độn, ta ngược lại đã ngộ ra một chuyện.

- Nghịch Thế Thiên Thư này là khởi nguyên của huyền đạo. Thủy Tổ Thần lưu nó lại chỉ vì không muốn nó quy về hư vô, cũng có thể là một bài khảo nghiệm đối với hậu thế. Mà cho dù có tập hợp nó lại hoàn chỉnh, lại giải mã được toàn bộ, thì trên đời này cũng không thể có ai tu thành được nó!

- Vì sao tiền bối lại cho là như vậy?

Vân Triệt buột miệng hỏi.

- Bởi vì pháp tắc ẩn chứa trong Nghịch Thế Thiên Thư là một loại tồn tại đặc thù mang tên “Hư Vô”. “Vạn vật vạn linh trong thế gian đều sinh ra từ hư vô, cuối cùng cũng quy về hư vô”, đây là câu thần quyết duy nhất ta lĩnh ngộ được từ mảnh Nghịch Thế Thiên Thư trong tay. Nhưng nguyên lý hư vô ẩn chứa trong đó, ta làm cách nào cũng không thể chạm tới.

Vân Triệt: “...”

- Ngoại trừ Thủy Tổ Thần chân chính sống trong “Hư Vô”, sẽ không thể có bất kỳ sinh linh nào thực sự chạm đến được pháp tắc “Hư Vô”, kể cả Ma Đế và Sáng Thế Thần! Dù cho có tập hợp đủ Nghịch Thế Thiên Thư thì đã sao... Ha, thật nực cười cho ta của năm đó!

“...” Vân Triệt ngây người hồi lâu mới nói:

- Vãn bối thụ giáo. Còn một chuyện khác, vãn bối muốn thương lượng với tiền bối, mong tiền bối có thể thành toàn.

- Về chuyện của “Tà Anh”?

Kiếp Uyên thản nhiên nói.

Vân Triệt đột ngột ngẩng đầu, kinh ngạc đến sững sờ.

- Hừ, mấy ngày nay chẳng phải ngươi đều ở cùng nó sao.

Tóc gáy toàn thân Vân Triệt dựng đứng, Kiếp Thiên Ma Đế này... lại có thể theo dõi mình!

Tuy trong lòng kinh hãi, nhưng lời của Kiếp Uyên lại khiến nỗi bất an trong lòng Vân Triệt tan biến ngay tức khắc:

- Tiền bối đã biết sự tồn tại và trạng thái hiện giờ của “Tà Anh”, nói cách khác, tiền bối cũng không có ý định phong ấn Tà Anh?

Kiếp Uyên hỏi ngược lại:

- Phong ấn? Tại sao? Tà Anh bây giờ ra sao, thì có liên quan gì đến ta?

Vân Triệt nghe câu này mà ngẩn ra, nhất thời không sao hiểu nổi.

Đừng nói là Thần tộc và Ma tộc khác, ngay cả Tà Thần cũng bị chôn vùi dưới “Vạn Kiếp Vô Sinh” đến từ Tà Anh.

Câu nói này của Kiếp Uyên ẩn chứa thâm ý đặc biệt mà chỉ mình nàng mới hiểu:

- Tà Anh nhận chủ, quả là một chuyện thú vị, nhưng không hề liên quan một chút nào đến ta cả. Ngươi đừng nhắc lại chuyện này với ta nữa.

- Ngoài ra, chuyện về tộc nhân của ta, ngươi cũng đừng nhắc lại. Dù ngươi có đưa ra lý do tự cho là thú vị hay hữu dụng gì, lợi thế hay thủ đoạn nào khác, cũng đừng đề cập đến với ta, ta không muốn nghe một chữ nào.

Môi Vân Triệt khẽ mấp máy, định nói gì đó, lại nghe giọng nàng trầm xuống, mang theo vẻ mệt mỏi:

- Một tháng sau, ngươi hãy đến đây tìm ta, ta sẽ cho ngươi câu trả lời.

- ... Vâng.

Vân Triệt không thể từ chối, và từ trong lời nói của Kiếp Uyên, hắn mơ hồ cảm nhận được dường như nàng đã có quyết định của riêng mình.

- Ưm...

Giữa biển hoa u tối, U Nhi chậm rãi mở đôi mắt bốn màu, mơ màng nhìn về phía này.

Kiếp Uyên liếc nhìn, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng như gió thoảng, nàng thấp giọng nói:

- Gọi Hồng Nhi ra đi, sau đó, ngươi qua nói chuyện với U Nhi.

- Vâng...

...

Ở dưới Tuyệt Vân Nhai một ngày, mãi cho đến khi Hồng Nhi mệt lả, gục đầu ngủ thiếp đi trên người hắn, Vân Triệt mới được phép rời đi.

Vân Triệt nhẹ nhàng ôm lấy Hồng Nhi, chuyển vào không gian của Thiên Độc Châu, động tác vô cùng mềm mại, ánh mắt cũng tràn ngập vẻ cưng chiều như đang đối diện với con gái của mình.

Nhìn dáng vẻ của hắn, ánh mắt Kiếp Uyên có chút thay đổi, đột nhiên nói:

- Ta cũng đã từng giống như ngươi.

- Hả?

Vân Triệt ngẩng đầu, tỏ vẻ không hiểu.

- Thân là Ma Đế, ta từng hủy diệt không biết bao nhiêu sinh linh, dù cho xóa sổ cả một tinh cầu cũng không hề có chút cảm giác nào. Nhưng từ khi có con gái, trở thành một người mẹ, ta bất giác trở nên nhân từ, thậm chí bắt đầu không thể chấp nhận việc bản thân phải sát sinh... Bởi vì ta không muốn dùng đôi tay vấy bẩn máu tươi này để ôm lấy con gái của mình.

Vân Triệt ngẩn người.

- Có con gái, trở thành một người mẹ, sẽ cảm thấy thế giới trước kia trở nên thật đẹp đẽ. Sau khi con người trở nên nhân từ, vạn linh trong mắt cũng dường như trở nên hiền lành lương thiện. Sát tâm, sự cảnh giác, và tính quyết đoán trước kia cũng lặng lẽ phai nhạt đi trong vô thức...

Kiếp Uyên khẽ thở dài:

- Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến ta dễ dàng bị Mạt Ách tính kế... cho đến tận bây giờ ta vẫn không biết đây rốt cuộc là ưu điểm hay là khuyết điểm trong bản tính con người.

- Mà trong những năm tháng ở ngoài Hỗn Độn, ta mới dần dần thực sự hiểu ra, ở đẳng cấp của ta, chính vì có gia đình tốt đẹp, ta ngược lại càng phải trở nên ngoan độc hơn. Dùng đôi tay đẫm máu để bảo vệ người thân, hay để người thân cũng phải nhuốm máu... nếu là ngươi, ngươi sẽ chọn thế nào?

Vân Triệt: “...”

- Dưới khí tức Hỗn Độn hiện giờ, ngươi có thể đạt được thành tựu như vậy chỉ trong nửa giáp, chứng tỏ đã trải qua vô số máu tươi và tôi luyện sinh tử. Nhưng ngươi của bây giờ, tuy bị động theo đuổi sức mạnh, nhưng lại không có huyết khí và lệ khí tương xứng, ngược lại trong lòng chỉ toàn là ý niệm nhân từ “cứu thế”... Đây có lẽ là chuyện tốt đối với người khác, nhưng ngươi thì khác, ngươi nên hiểu rõ sự khác biệt của bản thân.

- Ngươi kế thừa sức mạnh của Nghịch Huyền, nhất định sẽ trở thành vương giả thế gian. Nhưng vương giả không chỉ khiến người ta kính trọng, mà còn phải khiến người ta sợ hãi. Ngươi phải có ý thức khắc chế sự mềm yếu trong tâm hồn mình.

- Mà theo phương diện cá nhân, ta tuyệt đối không muốn nhìn thấy người kế thừa sức mạnh của chàng... lại trở thành một kẻ lương thiện như chàng năm đó.

Vân Triệt suy ngẫm, gật đầu nói:

- Vâng, lời tiền bối dạy, vãn bối xin ghi nhớ.

Ánh mắt Kiếp Uyên liếc sang, đột nhiên nói:

- Đúng rồi, nữ nô mà ngươi thu nhận cũng không tệ.

- Hả?

Vân Triệt không hiểu vì sao Kiếp Uyên đột nhiên nhắc đến Thiên Diệp.

- Chỉ bàn về dung mạo, nàng ta có thể sánh ngang với kẻ được gọi là “Thánh Nữ đệ nhất Thần tộc” Lê Sa năm đó! Hừ.

Kiếp Uyên vốn luôn vô cùng lãnh đạm, nhưng khi nhắc đến mấy chữ “Thánh Nữ đệ nhất Thần tộc Lê Sa”, giọng nói rõ ràng mang theo ý nghiến răng nghiến lợi.

Nhìn thoáng qua thần sắc của Kiếp Uyên, Vân Triệt dè dặt hỏi:

- Tiền bối... dường như từng có ân oán với Sinh Mệnh Sáng Thế Thần Lê Sa?

Kiếp Uyên quay mặt đi, khẽ hừ lạnh, giọng điệu băng giá:

- Năm đó, Nghịch Huyền thời còn niên thiếu ngu muội đã từng theo đuổi Lê Sa ròng rã cả trăm vạn năm! Lại luôn bị Lê Sa từ chối... cuối cùng trong lúc lòng tan nát, mới đi đến ranh giới Ma tộc và gặp được ta!

- Hừ! Thánh Nữ đệ nhất Thần tộc cái gì chứ, chỉ là một ả đàn bà ngu xuẩn có mắt không tròng! Nghịch Huyền có điểm nào không xứng với ả!

- Tiền bối... nói rất phải.

Vân Triệt cúi đầu thật sâu, gương mặt khẽ co giật... Quả nhiên, phụ nữ dù ở đẳng cấp nào, về phương diện này cũng giống hệt nhau!

- Đáng tiếc, Hồng Nhi lại nhận ân huệ của ả.

Kiếp Uyên lẩm bẩm một tiếng, rồi xoay người đi:

- Ngươi đi đi... Nhớ kỹ lời ta, một tháng sau hãy đến tìm ta. Trong khoảng thời gian này, dù với bất cứ lý do gì cũng không được đến làm phiền!

...

Vân Triệt rời đi, thế giới hắc ám dưới Tuyệt Vân Nhai lại chìm vào tĩnh lặng.

Kể từ khi Kiếp Uyên đến đây, những tiếng gầm rú không ngớt của cự thú trước kia đã không còn vang lên nữa. Dưới khí tức hắc ám như có như không của Kiếp Uyên, những con cự thú hắc ám đó lúc nào cũng run rẩy trong sợ hãi.

Nhìn U Nhi lại yên bình ngủ thiếp đi, Kiếp Uyên đứng giữa biển hoa u tối, đôi mắt từng khiến vạn linh kinh hãi giờ đây lại phủ một tầng mây mờ mịt và bi thương sâu thẳm.

Nàng khẽ tự nhủ:

- Nghịch Huyền... tại sao bao năm trôi qua rồi, ta vẫn không thể nào quen được với một thế giới không có chàng...

- Ta chấp nhất sống sót, vội vã quay về như vậy... điều ta mong mỏi nhất trước giờ chưa từng là báo thù, mà là để được gặp lại chàng, gặp lại con gái của chúng ta...

- Tất cả tộc nhân, bạn bè, kẻ địch, kẻ thù đều đã không còn, Hỗn Độn cũng đã trở nên vô cùng xa lạ. Nhưng con gái của chúng ta vẫn còn đây, tuy rằng con bé từ “Nghịch Kiếp” của chúng ta biến thành Hồng Nhi và U Nhi, nhưng ít nhất, sự tồn tại của con bé tuy bị “xé nát”, nhưng cũng không hề thiếu sót.

- Hồng Nhi vĩnh viễn vui vẻ vô tư như vậy, U Nhi chỉ cần có người bầu bạn là sẽ mãn nguyện như vậy. Hơn nữa, cuối cùng ta cũng đã tìm được cách để con bé trở nên hoàn chỉnh, và cũng sẽ có người vĩnh viễn ở bên bầu bạn.

- Vận mệnh đã hủy diệt tất cả, nhưng lại lưu lại con gái của chúng ta. Rốt cuộc ta nên oán hận số mệnh, hay là nên cảm tạ số mệnh đây...

Nàng nhắm mắt lại, thì thầm như mộng:

- Nghịch Huyền, ta biết chàng muốn ta làm gì. Nhưng xin hãy tha thứ cho ta, vì ta lại một lần nữa làm trái ý nguyện của chàng... bởi vì ta đã tìm được một... lựa chọn còn tốt hơn.

Nàng ngẩng đầu, trên gương mặt hằn sâu vô số vết tích năm tháng lại nở một nụ cười mà bất kỳ sinh linh nào nhìn thấy cũng không thể tin nổi:

- Nghịch Huyền, chàng chờ ta... tìm được chốn về thích hợp nhất cho U Nhi, cũng là nơi con bé yêu thích nhất, cuối cùng ta... cũng có thể đến gặp chàng rồi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!