Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1500: CHƯƠNG 1498: VÔ TÂM LƯU LY (THƯỢNG)

Rời khỏi Vực sâu Tuyệt Vân, Vân Triệt bay về phía Lục địa Thiên Huyền, tốc độ không nhanh, mày luôn chau lại, dường như tâm sự nặng trĩu.

Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn duy trì một khoảng cách đều đặn theo ở phía sau, linh giác quét qua thế giới cấp thấp hèn mọn trong nhận thức của nàng.

- Chủ nhân, chủ nhân đang nghĩ gì vậy?

Hòa Lăng ân cần hỏi.

Vân Triệt hoàn hồn, nói:

- Qua vài lần tiếp xúc, ngươi cảm thấy Kiếp Thiên Ma Đế là người như thế nào?

Hòa Lăng rất nghiêm túc suy nghĩ một lúc, đáp lại:

- Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta thật sự rất sợ hãi, một nỗi sợ không cách nào khống chế. Nhưng thông qua mấy lần chủ nhân gần gũi với nàng, ta ngược lại không còn cảm thấy sợ hãi nữa, trái lại... nhờ có nàng, cũng nhờ có chủ nhân mà nhận thức trước kia của ta về “Ma” và “huyền lực hắc ám” đã thay đổi.

- Hơn nữa ta cảm nhận được nàng vô cùng... cô độc, một nỗi cô độc không thể tả thành lời. Hơn nữa mỗi một lần nhìn thấy nàng, cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt.

Ánh mắt Vân Triệt phức tạp:

- ... Hóa ra không chỉ mình ta cảm thấy vậy. Trên đời này có rất nhiều người cả đời theo đuổi quyền lực, địa vị và sức mạnh vô thượng, người càng đứng ở trên cao lại càng như thế.

- Mà Kiếp Thiên Ma Đế, sức mạnh của nàng không ai có thể chống lại, sự tồn tại của nàng vượt xa mọi sinh linh đương thời. Nàng có thể hiệu lệnh, sử dụng bất kỳ sinh linh nào, có thể tùy ý làm chuyện muốn làm, tìm thứ muốn tìm, chỉ cần là thứ tồn tại trên đời đều có thể dễ dàng có được, có thể quyết định vận mệnh tồn vong của bất kỳ sinh linh nào, thậm chí có thể dễ dàng thay đổi mọi quy tắc, pháp tắc, kết cục.

- Thứ quyền uy và địa vị tuyệt đối này, ngay cả Long Hoàng, chí tôn của cõi Hỗn Độn, dù là mười Long Hoàng cộng lại cũng khó lòng có được. Cho dù là những cường giả chí tôn dốc hết cả đời theo đuổi vị diện đỉnh cao, bọn họ cũng tuyệt đối không dám hy vọng xa vời đến thế.

- Nhưng mà, Kiếp Thiên Ma Đế có được tất cả, trong khoảng thời gian nàng quay về thế gian, lại lạnh nhạt đến kinh người. Không thấy giận hờn, không thấy vẻ kiêu ngạo lăng không nhìn xuống vạn vật, càng không hiệu lệnh, sử dụng, đòi hỏi gì, cũng không cảm thấy hỉ nộ ái ố, thậm chí chưa bao giờ công khai, cũng không cho phép số ít người biết được chân tướng công khai sự tồn tại của nàng cho thế nhân.

Vân Triệt lắc đầu:

- Không chỉ có thế, nàng lại không hề có hứng thú đối với Tà Anh Vạn Kiếp Luân, đối với Thủy Tổ Thần Quyết, thật khó hiểu...

- Thời gian Kiếp Thiên Ma Đế tồn tại vô cùng lâu dài, cả đời nàng đã trải qua cũng không phải sinh linh đương thời nào có thể sánh bằng. Cho nên tâm tình và lối suy nghĩ của nàng, chúng ta khó hiểu cũng là chuyện hết sức bình thường.

Hòa Lăng nhẹ nhàng nói.

Cũng như... nàng ở bên cạnh Thần Hi đã nhiều năm, nhưng từ trước đến giờ đều không cách nào thực sự biết được Thần Hi đang nghĩ gì, càng không cách nào lý giải nổi chuyện Thần Hi đã làm đối với Vân Triệt.

Vân Triệt ngẫm nghĩ, gật đầu nói:

- Ừm, ngươi nói đúng. Cảm giác duy nhất mà ta có thể xác định giống hệt ngươi. Nàng thật cô độc, hơn nữa còn là nỗi cô độc mà có lẽ cả đời này chúng ta cũng không thể nào thấu hiểu.

Hai hàng chân mày của Vân Triệt trầm xuống, trong mắt lóe lên quang mang kỳ lạ:

- Nàng bảo ta một tháng sau lại đến tìm nàng, sau đó sẽ cho ta “Đáp án”... Ta có cảm giác, “Đáp án” mà một tháng sau nàng nói với ta, rất có thể sẽ trực tiếp quyết định vận mệnh của cõi Hỗn Độn sau này!

...

Trở lại Lục địa Thiên Huyền, linh giác của Vân Triệt đảo qua... Vân Vô Tâm quả nhiên đang ở Băng Vân Tiên Cung.

Đi thẳng tới Băng Vân Tiên Cung, Vân Vô Tâm cũng không phải đang tu luyện mà đang theo Sở Nguyệt Thiền học viết chữ, con bé học vô cùng nghiêm túc, bàn tay nhỏ bé trắng nõn như đang nhẹ nhàng bay múa trên cuộn giấy, độ mạnh yếu vừa phải, chữ viết hết sức xinh đẹp, vả lại không hề có cảm giác non nớt.

Vân Triệt yên lặng nhìn, ban đầu không muốn quấy rầy, đến phía sau, tầm mắt và tinh thần của hắn không tự chủ đắm chìm vào trong nét bút của con bé, không muốn dời đi.

Lại viết xong đầy một trang, ngước mắt nhìn thành quả của mình, con bé rất vui vẻ cười đắc ý, vừa định xin mẫu thân khen ngợi, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vân Triệt không biết xuất hiện ở đó từ lúc nào đang mỉm cười nhìn mình.

- Phụ thân!

Đôi mắt Vân Vô Tâm sáng ngời, kêu to một tiếng rồi bay tới. Lúc này Sở Nguyệt Thiền cũng mới phát hiện ra sự tồn tại của Vân Triệt, thân hình yêu kiều khẽ chuyển:

- Ngươi đã trở lại.

Nàng nhìn nữ tử áo vàng ở phía sau Vân Triệt, ánh mắt xinh đẹp nhất thời ngưng lại.

Trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề phóng thích ra huyền khí, nhưng khí tức vô hình thuộc cấp bậc Thần giới, uy lăng vạn sinh, mang đến cho Sở Nguyệt Thiền một cảm giác áp bách đáng sợ vượt trên nhận thức của nàng vô số lần.

Vân Triệt ôm lấy nữ nhi... Chỉ là thân hình của Vân Vô Tâm mười bốn tuổi rưỡi đã thon dài rất nhiều, chiều cao đã thoáng qua bờ vai của hắn, đã không cách nào giống như vài năm trước đây một tay ôm vào trước ngực, khiến hắn có một cảm giác tiếc nuối kỳ lạ, trong miệng cũng bật thốt lên:

- Ha ha, mới hơn nửa tháng không gặp, sao lại giống như cao lớn hơn rồi?

Bất tri bất giác, chỉ hai năm nữa là con bé đã đến tuổi cập kê rồi. Hạ Khuynh Nguyệt chính là vào năm tròn mười sáu tuổi đã gả cho hắn.

Thời gian thật sự tàn khốc mà...

Vân Vô Tâm vui cười bổ nhào trên người hắn hồi lâu, lực chú ý đột nhiên chuyển hướng sang Thiên Diệp Ảnh Nhi đang yên tĩnh đứng ở đó, dáng người đẹp đến mức ngay cả một cô bé ngây thơ như Vân Vô Tâm cũng cảm thấy vẻ đẹp đó thật lạ lùng:

- Phụ thân, vị tỷ tỷ này là ai vậy? Sẽ không phải...

- Nàng là... tùy tùng của phụ thân!

Vân Triệt bằng tốc độ nhanh nhất cắt ngang lời con bé, sau đó dùng ánh mắt tinh thuần, kiên định nhìn về phía Sở Nguyệt Thiền.

Sở Nguyệt Thiền: “...”

Vân Vô Tâm rõ ràng có phần hoài nghi:

- Tùy tùng? Thật sự không phải là quan hệ kỳ kỳ quái quái gì sao? Hơn nữa vì sao vị tỷ tỷ này lại đeo mặt nạ vậy? Nhưng mà, mặt nạ này thật đẹp nha.

- Đương nhiên bởi vì dáng vẻ của nàng khó coi, cho nên phải che giấu đi rồi.

Vân Triệt mặt không đỏ, tim không loạn nhịp mà nói.

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ quay mặt đi một chút, giống như rất không thích đánh giá này của Vân Triệt.

- Hả?

Vân Vô Tâm rất nghiêm túc quan sát Thiên Diệp Ảnh Nhi hồi lâu, non nửa dung nhan dưới mặt nạ, mỗi một đường nét đều như mỹ ngọc được điêu khắc tỉ mỉ, tinh xảo, hoàn mỹ đến mức làm cho không người nào có thể không kinh thán, bé nhỏ giọng nói:

- Nhưng mà, nhìn qua, trông tỷ tỷ ấy rất xinh đẹp mà.

- Ừm, thật ra ở trong mắt của người khác thì dáng vẻ của nàng có thể là rất đẹp mắt. Nhưng mà so với nương của con, còn kém xa vạn dặm, cho nên ở trong mắt của phụ thân đương nhiên thuộc về khó xem rồi.

Vân Triệt cười híp mắt nói.

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi rất nghiêm túc liếc nhìn Sở Nguyệt Thiền, sau đó quay cả khuôn mặt đi.

- Ừm.

Vân Vô Tâm ra vẻ đã hiểu.

- Ảnh...

Mới vừa nói ra khỏi miệng, Vân Triệt đột nhiên ý thức được ở trước mặt nữ nhi, xưng hô “Ảnh nô” dường như không tiện nhắc tới, nhanh chóng sửa lời:

- Thiên Diệp, đây là nữ nhi của ta. Sau này mệnh lệnh của con bé chính là mệnh lệnh của ta, khi ở bên người con bé phải bất chấp mọi giá bảo vệ con bé chu toàn.

- Vâng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lên tiếng trả lời.

Vân Vô Tâm khẽ lẩm bẩm một tiếng:

- Thiên... Diệp? Tên kỳ quái.

Thân thể Vân Triệt hơi cúi xuống, cười nói:

- Đừng nói đến nàng ấy nữa. Vô Tâm, con đoán xem lần này cha mang theo lễ vật gì cho con!

Vân Vô Tâm lộ ra không phải là kinh ngạc và tò mò, ngược lại là dáng vẻ rất hoài nghi:

- Hả? Lần này phụ thân lại không quên?

Khóe mắt Vân Triệt giật giật, buồn bực nói:

- Lần trước thật sự chỉ vì ngoài ý muốn đột nhiên trở về, tuyệt đối không quên. Chuyện cha đã đáp ứng Vô Tâm, mỗi một chuyện nhất định đều sẽ làm được.

Mày ngài của nữ hài khẽ cong, thản nhiên cười, chìa bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết ra:

- Hi hi hi hi, lễ vật lễ vật!

Trên mặt Vân Vô Tâm cuối cùng là vẻ hưng phấn và chờ mong không cách nào che giấu, mãnh liệt đến tràn đầy ra tới.

Trước mặt Vân Triệt chợt lóe lên sáng rọi, trong tay đã nhiều thêm một món quần áo mỏng trắng như tơ, phía trên tràn đầy ánh sáng nhạt tinh thuần mà thần bí, giống như khói nhẹ, lại giống như ánh trăng.

- Wow! Xiêm y thật đẹp.

Ánh mắt Vân Vô Tâm lập tức bị hấp dẫn.

Vân Triệt đặt nó vào trong tay Vân Vô Tâm, mỉm cười nói:

- Nó tên là “Nguyệt Hoàn Thần Y”, đến từ Nguyệt Thần Giới của Đông Thần Vực. Chẳng những đẹp mắt, hơn nữa có thể bảo hộ tốt cho con, mặc nó lên người, trên tinh cầu này không có bất cứ người nào có thể tổn thương tới con.

Nguyệt Hoàn Thần Y không chỉ thuộc riêng về Nguyệt Thần Giới, hơn nữa vô cùng trân quý, ở Nguyệt Thần Giới ít nhất phải cấp bậc Nguyệt Thần Sứ mới có tư cách vào tay...

Vân Triệt thuận tay lấy từ tẩm cung của Hạ Khuynh Nguyệt... Còn không chỉ có một bộ, Hạ Khuynh Nguyệt tìm hắn đòi vài lần nhưng hắn đều mặt dày không trả, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ từ bỏ.

- Wow!

Vân Vô Tâm kêu lên một tiếng, nâng niu Nguyệt Hoàn Thần Y trong tay, chỉ cảm thấy nó nhẹ tựa lông hồng, một khí tức thần bí say đắm lòng người lặng lẽ bao trùm lấy toàn thân:

- Đây là lần đầu tiên con nhìn thấy xiêm y đẹp mắt như vậy, nhưng mà, nếu mẫu thân mặc vào nhất định sẽ càng thêm đẹp mắt.

- Yên tâm đi, nương của con cũng có.

Vân Triệt lại chìa bàn tay ra, lòng bàn tay nhiều thêm một viên ngọc thạch sáng trắng óng ánh, ngọc thạch tinh xảo đẹp đẽ, lại phóng thích ra khí tức càng thêm thần bí hơn Nguyệt Hoàn Thần Y:

- Còn có đây nữa nè!

Khí tức đặc thù kia khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi đảo mắt qua, lưu lại ngắn ngủi trong lòng bàn tay Vân Triệt.

Hằng Ảnh Thạch? Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ lẩm bẩm.

Nàng tự nhiên biết được sự thưa thớt với trân quý của Hằng Ảnh Thạch.

- Đây là cái gì?

Vân Vô Tâm cầm lấy ngọc thạch, rất tò mò nhìn.

- Đây là một viên huyền ảnh thạch.

- Hả? Huyền ảnh thạch?

Vân Vô Tâm rõ ràng rất kinh ngạc.

Vân Triệt mỉm cười giải thích:

- Ừm, nhưng mà nó cũng không phải là huyền ảnh thạch bình thường, hình ảnh mà nó khắc ấn vào có thể tồn tại vĩnh hằng, vĩnh viễn không cần lo lắng biến mất hoặc vỡ vụn. Nói cách khác, có được nó, về sau con muốn lưu hình ảnh nào, cả đời, bất cứ lúc nào đều có thể nhìn thấy nó.

- Cho nên nó có một cái tên đặc thù là Hằng Ảnh Thạch.

Lời miêu tả của Vân Triệt về Hằng Ảnh Thạch khiến Sở Nguyệt Thiền, người vốn luôn lạnh lùng, cũng phải thoáng biến sắc.

Vân Vô Tâm hiển nhiên không hiểu rõ khái niệm về “khắc ấn vĩnh hằng” này, nhưng vẫn vì vậy mà phát ra tiếng kêu hưng phấn, bé cẩn thận mân mê một hồi, đôi mắt lấp lánh như sao, hỏi:

- Wow! Vậy... phải dùng như thế nào đây?

- À... bởi vì là lễ vật đưa cho Vô Tâm, cha cũng chưa tìm hiểu kỹ, nhưng mà cha nghĩ phương pháp sử dụng chắc giống như huyền ảnh thạch bình thường.

Vân Triệt suy nghĩ một chút nói.

- Con thử một chút.

Vân Vô Tâm cầm lấy Hằng Ảnh Thạch, chỉ về phía Vân Triệt, huyền khí rót vào, nhanh chóng, trên Hằng Ảnh Thạch loé lên một vệt sáng nhạt thần bí.

Linh giác của Vân Vô Tâm thăm dò vào trong Hằng Ảnh Thạch, sau đó vui vẻ nở nụ cười:

- Đây là dáng vẻ của phụ thân... thật sự có thể vĩnh viễn mãi mãi đều không biến mất sao?

- Ừm!

Vân Triệt thật khẳng định gật đầu.

- Con đây muốn khắc ấn mẫu thân, sư phụ, ông bà nội... thật nhiều người, thật nhiều nơi vào.

Vân Vô Tâm hưng phấn kêu lên, lúc này bàn tay nhỏ đang cầm Hằng Ảnh Thạch của bé đột nhiên cứng đờ, trên mặt cũng lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.

- Hả? Sao vậy?

Vân Triệt hỏi.

Huyền lực và linh giác chìm vào trong Hằng Ảnh Thạch vội vàng thu hồi, hai tay cũng không biết vì sao vội vàng giấu ra sau lưng, Vân Vô Tâm cười tủm tỉm nói:

- Con rất thích lễ vật này, cám ơn phụ thân!

- Ừm, con thích là được rồi.

Dáng vẻ vui vẻ của Vân Vô Tâm luôn khiến cho hắn vô cùng vui vẻ thỏa mãn... đồng thời trong lòng cũng nghĩ phải tìm cách cảm tạ Mộc Phi Tuyết.

Vân Vô Tâm hơi thắc thỏm nói:

- Nhưng mà, lễ vật con chuẩn bị cho phụ thân vẫn còn chưa làm xong. Phụ thân có thể chờ thêm một thời gian ngắn nữa không?

Lần trước khi về, Sở Nguyệt Thiền nói cho hắn biết Vân Vô Tâm đang chuẩn bị một lễ vật thần bí cho hắn, vì nó mà con bé đã đích thân đi đến rất nhiều nơi trên cả Lục địa Thiên Huyền và Cõi Huyễn Yêu... chính là không chịu nói cho hắn biết lễ vật kia rốt cuộc là cái gì.

- Được.

Vân Triệt mỉm cười trả lời.

- Vậy phụ thân có việc gì cần làm không?

Vân Vô Tâm hỏi.

- Không có...

- Vậy... lần này, khi nào phụ thân phải đi?

- Ừm... đại khái nửa tháng sau đi.

Vân Triệt nói.

- Nửa tháng...

Vân Vô Tâm lẩm bẩm một tiếng, rất nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sau đó ánh mắt kiên định nói:

- Lần này trước khi phụ thân rời đi, con nhất định sẽ làm xong lễ vật... Ừm! Con sẽ đi ngay bây giờ! Phụ thân không thể nhìn lén!

- Được, tuyệt đối không nhìn trộm.

Vân Triệt cười nói.

Nói xong, Vân Vô Tâm đã vội vàng chạy đi, vừa rời đi không bao xa, lại đột nhiên xoay người lại, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ vô cùng nghiêm túc:

- Phụ thân! Tối hôm nay không thể đi nơi khác, chỉ có thể ở bên cạnh mẫu thân! Ngay cả đến chỗ sư phụ cũng không được.

Vân Triệt: “...”

Nữ nhi tự nhiên luôn thiên vị mẫu thân, Vân Triệt lắc đầu cười, nói với Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Trong khoảng thời gian này, ngươi không cần đi theo ta, đi che chở cho Vô Tâm, con bé nói gì, ngươi nhất định phải nghe theo.

- Vâng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lên tiếng trả lời, lập tức đi theo Vân Vô Tâm.

✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!