Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1501: CHƯƠNG 1499: VÔ TÂM LƯU LY (HẠ)

- Nguyệt Thiền, Vô Tâm rốt cuộc đang chuẩn bị lễ vật gì cho ta?

Vân Vô Tâm vừa chạy đi không lâu, Vân Triệt lập tức tiến đến trước mặt Sở Nguyệt Thiền, không kìm được mà hỏi.

Sở Nguyệt Thiền liếc nhìn hắn:

- Ngươi sẽ thích.

- Ừm...

Vân Triệt đành phải không hỏi nữa, nhưng trong lòng vẫn ngứa ngáy không yên.

Sở Nguyệt Thiền hỏi:

- Chuyện ngươi đang làm, tình hình thế nào rồi? Từ đầu đến cuối ngươi đều không nói rõ chi tiết, hiển nhiên là không muốn chúng ta lo lắng... Chắc hẳn là một chuyện nào đó rất nghiêm trọng đi.

Vân Triệt gật đầu, sau đó lại mỉm cười:

- Ừm... đúng là đại sự, hơn nữa còn lớn hơn rất nhiều so với những gì các nàng tưởng tượng. Nhưng đừng lo lắng, cho dù kết quả có tệ đến đâu, cũng sẽ không thể làm ta tổn thương, càng không ảnh hưởng đến tinh cầu này.

- Hả?

Đôi mắt đẹp của Sở Nguyệt Thiền thoáng vẻ nghi ngờ.

Trên mặt Vân Triệt lộ ra vẻ kỳ vọng:

- Nàng nhất định không thể tưởng tượng nổi, tinh cầu nhỏ bé này của chúng ta là một sự tồn tại đặc biệt đến nhường nào trong thế giới rộng lớn này, cho nên hoàn toàn không cần phải lo lắng. Nếu như có thể nhận được một kết quả tương đối tốt, vậy thì... khi thời cơ chín muồi, ta sẽ có thể mang Vô Tâm, mang các nàng đi du ngoạn Thần giới. Nhất là Ngâm Tuyết Giới, Vô Tâm thích Băng Vân Tiên Cung như vậy, nhất định sẽ vô cùng yêu thích Ngâm Tuyết Giới.

- Nếu không có gì bất ngờ, chỉ khoảng một tháng nữa là sẽ có kết quả.

- Nếu đã như vậy, vì sao ngươi lại trở về vào lúc này?

Vân Triệt chuyển mắt nhìn về phương xa:

- Đương nhiên là vì một đại sự khác. Mười ba ngày nữa chính là sinh nhật lần thứ bảy mươi của gia gia.

- Sinh nhật lần thứ sáu mươi của gia gia, ta bị nhốt trong Thái Cổ Huyền Chu, chẳng những không thể ở bên cạnh, ngược lại còn để gia gia phải chịu đựng nỗi đau khôn cùng. Lần này, dù thế nào cũng phải đích thân chuẩn bị cho thật chu toàn.

- Thì ra là thế...

Sở Nguyệt Thiền nhẹ nhàng gật đầu.

Tuy Tiêu Liệt không phải là tổ phụ ruột của Vân Triệt, nhưng tất cả những người bên cạnh hắn đều biết Tiêu Liệt có địa vị như thế nào trong sinh mệnh của hắn... Tuyệt đối không chỉ đơn thuần là công ơn dưỡng dục.

- Nữ tử tên Thiên Diệp vừa rồi, nàng ta...

Mi mày Sở Nguyệt Thiền khẽ động, khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự quá đáng sợ, cảm giác ngột ngạt và tim đập nhanh ấy cho đến bây giờ vẫn chưa hề phai nhạt.

- Nàng ta chính là... Thiên Diệp Ảnh Nhi mà lúc trước ta đã kể với nàng.

Vân Triệt nói.

- Cái gì!?

Sở Nguyệt Thiền rõ ràng kinh hãi. Năm đó khi Vân Triệt thuật lại, hắn đã từng nói với nàng rằng đó là nữ tử đáng sợ nhất Thần giới, và nàng ta đã suýt chút nữa đẩy hắn vào chỗ chết.

- Nàng yên tâm, vì một vài nguyên nhân, nàng ta đã bị ta hạ nô ấn, từ người đáng sợ nhất trở thành người nghe lời nhất.

Vân Triệt cười an ủi, khi hắn nói ra cái tên “Thiên Diệp Ảnh Nhi”, Sở Nguyệt Thiền không khỏi kinh hãi... bởi vì bây giờ Thiên Diệp đang ở bên cạnh Vân Vô Tâm.

Sở Nguyệt Thiền càng thêm kinh ngạc, nhưng nàng cũng không phải người mềm lòng cổ hủ, tuyết nhan chợt lạnh đi:

- Nô... ấn? Hồn ấn trái với nhân đạo này, dùng trên người nàng ta lại là quá thích hợp.

Lúc này, Sở Nguyệt Thiền đột nhiên nghĩ tới điều gì, ánh mắt thay đổi, nhìn hắn khẽ nói:

- Ngươi... chưa chạm vào nàng ta chứ?

Vân Triệt lập tức lắc đầu, vẻ mặt thuần khiết chân thành, tràn đầy tự tin nói:

- Không có, không có! Tuyệt đối không có!

Nhìn Vân Triệt không hề có dáng vẻ chột dạ, Sở Nguyệt Thiền ngược lại có phần bất ngờ:

- Thật sao? Chuyện này có vẻ không hợp với bản tính của ngươi cho lắm.

Vân Triệt tiến lên phía trước, giơ tay ôm lấy thân hình mềm mại của Sở Nguyệt Thiền:

- Ha ha ha, ta đã có tiểu tiên nữ của ta, sao lại đi động vào nữ ma đầu độc ác đó chứ.

“...”

....

Thời gian tiếp theo, Vân Triệt thật sự bắt đầu chuẩn bị tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi cho Tiêu Liệt. Hắn biết Tiêu Liệt không thích khoe khoang và ồn ào, cho nên mặc dù cực kỳ coi trọng chuyện này, nhưng vẫn không hề phô trương, cũng không gửi thiệp mời rộng rãi, mọi thứ đều chuẩn bị một cách đơn giản, hơn nữa còn tự mình làm lấy, vô cùng cẩn thận.

Đây là lần đầu tiên hắn chuẩn bị tiệc mừng thọ cho Tiêu Liệt. Coi như là một chút báo đáp công ơn dưỡng dục của ông.

Ban ngày bận rộn với Tiêu Vân, buổi tối ngược lại lập tức lộ ra bản tính hoang dâm vô độ, hàng đêm sênh ca, không có một ngày an phận. Chính hắn từ lâu đã phát hiện, khả năng rất lớn là có liên quan đến huyết mạch Long Thần của bản thân.

Đại khái là vậy...

Hắn không để Thiên Diệp Ảnh Nhi ở bên cạnh, đoán chừng một nguyên nhân rất lớn là không muốn bị nàng ta rình mò và bại lộ “bản tính” của mình... dù sao, trong những ngày Thiên Diệp Ảnh Nhi đi theo bên người, hắn vẫn luôn thành thật đến mức tẻ nhạt!

Thế nhưng hắn lại không biết giữa Vân Vô Tâm và Thiên Diệp Ảnh Nhi, mỗi ngày đều diễn ra đủ loại đối thoại kỳ quái.

Vân Vô Tâm:

- Thiên Diệp a di, vì sao người luôn gọi phụ thân là “chủ nhân” vậy? Rất kỳ quái.

Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Bởi vì ta bị chủ nhân hạ nô ấn, phải tuyệt đối trung thành với chủ nhân trong vòng một ngàn năm.

Vân Vô Tâm:

- Nô ấn? Đó là cái gì? Nghe có vẻ như là thứ không tốt. Thiên Diệp a di, có phải thật ra... thật ra người không thật sự nguyện ý gọi phụ thân là chủ nhân không?

Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Có thể hạ nô ấn cho ta, đó là thực lực của chủ nhân mang lại, không hề liên quan đến việc có tình nguyện hay không.

Có mệnh lệnh của Vân Triệt, câu hỏi của Vân Vô Tâm, nàng đều sẽ trả lời chân thật.

- Nói như vậy, ở Thần giới, phụ thân cũng là người rất lợi hại?

Đôi mắt của Vân Vô Tâm chợt sáng ngời.

- Ừm, chủ nhân là người rất giỏi, cũng là người rất đặc biệt... Có lẽ có thể được xem là người đặc biệt nhất trên thế gian này.

Thiên Diệp Ảnh Nhi trả lời.

- Hi hi hi hi...

Vân Vô Tâm nghe mà vui vẻ khó hiểu, hình tượng phụ thân trong lòng đột nhiên trở nên cao lớn và thần bí hơn, nàng chắp hai tay lại, tràn đầy chờ mong khát khao nói:

- Ngươi nói xem, phụ thân sẽ thích lễ vật ta chuẩn bị cho chứ?

Thiên Diệp Ảnh Nhi trả lời không hề ngập ngừng:

- Sẽ thích. Chủ nhân là người quá mức xem trọng tình cảm ràng buộc, lễ vật của tiểu chủ nhân, bất kể là thứ gì, chủ nhân cũng sẽ đều yêu thích, huống chi lại là món quà chứa đựng nhiều tâm huyết và tình cảm của tiểu chủ nhân đến vậy.

- Ừm! Nương và sư phụ cũng đều nói như vậy!

Vân Vô Tâm nhìn mặt nạ màu vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói:

- Thiên Diệp a di, ta muốn nhìn dáng vẻ của người, có được không?

- Chủ nhân có lệnh, không có mệnh lệnh của chủ nhân, ta không thể tháo mặt nạ xuống.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.

- Chỉ một chút thôi, ta thật sự rất tò mò.

- Ta không thể vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân.

-... Keo kiệt.

Vân Vô Tâm hơi thất vọng chu môi, sau đó lại nói:

- Vậy... phụ thân nói ngươi lợi hại, ngươi còn lợi hại hơn phụ thân sao?

-... Đúng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.

Vân Vô Tâm thét lên một tiếng kinh hãi:

- Wow! Có thể cho ta xem ngươi lợi hại bao nhiêu không!

- Ta không cách nào làm được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.

- A? Vì sao?

- Tinh cầu này quá mức nhỏ yếu, nếu như ta thi triển toàn lực, nó sẽ bị hủy diệt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi trả lời rất thẳng thắn.

Vân Vô Tâm: “???”

....

- Như thế này là đã hoàn toàn làm xong.

Hai tay Vân Vô Tâm khép chặt lại với nhau, giữa ngón tay lộ ra một chút ánh sáng nhạt rực rỡ, chiếu rọi ánh sao tràn đầy trong đôi mắt bé.

Vật trong tay có thể nói đã trút xuống tất cả tâm huyết của bé trong khoảng thời gian này, đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời bé để tâm chuẩn bị một món lễ vật như thế.

- Ngày mai chính là sinh nhật của thái gia gia, phụ thân rất coi trọng chuyện này, bây giờ ta đưa cho phụ thân hay là đợi đến ngày sinh nhật đây?

Vân Vô Tâm bắt đầu rối rắm.

Thiên Diệp Ảnh Nhi ở bên cạnh nàng nói:

- Đêm dài lắm mộng, vẫn nên đưa sớm thì hơn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi là người cực kỳ lạnh lùng thận trọng, khó có cảm tính, càng sẽ không dốc sức dỗ dành một bé gái. Nhưng những ngày chung đụng này, Vân Vô Tâm đã sớm nghe quen, bé suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ừm! Ngươi nói đúng! Mấy lần trước phụ thân đều đột nhiên rời đi, lỡ như lại... bây giờ chúng ta sẽ lập tức đi tìm phụ thân.

Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ gật đầu, ngón tay vừa điểm, mang Vân Vô Tâm lên, cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi.

Không gian của Lam Cực Tinh yếu ớt như tờ giấy mỏng đối với nàng, chỉ trong nháy mắt đã dẫn Vân Vô Tâm đến trước mặt Vân Triệt.

Cảm nhận được khí tức, Vân Triệt xoay người, vừa định mở miệng, Vân Vô Tâm đã vội vàng nâng hai tay lên:

- Phụ thân! Đưa lễ vật cho phụ thân!

Lời vừa định nói ra lập tức nuốt vào, ngũ quan của Vân Triệt đã giãn ra trong cảm giác chờ mong kéo dài mười ngày nay:

- Hả? Đã làm xong rồi? Phụ thân thật mong chờ đó... Hử?

Theo bàn tay của Vân Vô Tâm mở ra, ba luồng ánh sáng nhạt với màu sắc khác nhau, nhưng đều đặc biệt tinh thuần hiện ra trong mắt Vân Triệt.

Trong lòng bàn tay của Vân Vô Tâm là ba viên ngọc thạch lớn chừng mắt rồng với hình dạng khác nhau, màu sắc của chúng khác nhau, hơi trong suốt, cũng lấp lánh ánh sáng mỏng manh, giống như ba viên ngọc lưu ly đa sắc.

Mà Vân Triệt vừa liếc mắt đã nhận ra, ba viên ngọc lưu ly này thực chất là ba viên lưu âm thạch.

Lưu âm thạch, một loại ngọc thạch có thể dùng để khắc ấn và phóng thích âm thanh, nó tồn tại phổ biến ở các vị diện, mức độ trân quý còn thấp hơn huyền ảnh thạch bình thường nhất rất nhiều... dù sao huyền ảnh thạch có thể đồng thời khắc ấn hình ảnh và âm thanh, còn lưu âm thạch chỉ có thể khắc ấn âm thanh.

Hơn nữa rất nhiều khi nó chính là sản phẩm phụ trong quá trình chế tác truyền âm thạch và truyền âm ngọc.

Ở vị diện Lam Cực Tinh này, lưu âm thạch người ta thường thấy đều có màu xám đen, vả lại không có huyền quang. Nhưng ba viên trong tay Vân Vô Tâm lại chia ra ba màu vàng nhạt, xanh lam, đỏ đậm, hơn nữa sáng bóng hết sức tinh thuần.

Ở Thần giới, lưu âm thạch màu sắc sặc sỡ có thể tùy tiện thấy được, ném xuống đất cũng không có huyền giả nào thèm nhìn. Nhưng Vân Triệt lại biết rất rõ, do nguyên tố vị diện và mức độ phát triển, ở Lam Cực Tinh, lưu âm thạch màu sắc sặc sỡ cực kỳ hiếm thấy, hơn nữa sẽ chỉ xuất hiện trong hoàn cảnh nguyên tố cực đoan vô cùng phát triển.

Ví dụ như núi lửa, biển sâu, hoang mạc...

Ba viên lưu âm thạch màu sắc rực rỡ chẳng những lớn nhỏ tương đương, vả lại màu sắc đều cực kỳ tinh thuần, hiển nhiên, Vân Vô Tâm đã tự mình lần lượt đi đến những nơi có hoàn cảnh cực đoan, tìm kiếm rất lâu...

- Lưu âm thạch thật xinh đẹp.

Vân Triệt mỉm cười, hắn chìa tay, nhẹ nhàng nhận lấy từ trong tay Vân Vô Tâm, nâng lên trong lòng bàn tay mình.

Ba viên lưu âm thạch dùng một sợi tơ màu đen bóng xuyên vào với nhau, tạo thành một vòng cổ rất đơn giản. Khi ngón tay chạm vào sợi tơ, Vân Triệt lập tức hiểu ra là cái gì, dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng “sợi tơ” lên:

- Đây là... tóc của Vô Tâm?

Vân Vô Tâm cười tủm tỉm nói:

- Đúng vậy! Độ dài vừa vặn! Con đã rót rất nhiều Phượng Hoàng thần lực vào trong đó, chỉ cần phụ thân không cố ý, chắc chắn sẽ không đứt.

- Ha ha, sao phụ thân lại nỡ làm đứt nó chứ.

Vân Triệt cười nói.

Vân Vô Tâm tiến lên một bước nhỏ, trong mắt lấp lóe ánh sao, tràn đầy chờ mong nói:

- Chuyện này không quan trọng, mau nghe giọng nói con lưu lại cho phụ thân đi, rất quan trọng đó nha!

- Được.

Vân Triệt mỉm cười gật đầu, ngón tay chạm lên viên lưu âm thạch ở chính giữa.

Đây là một viên lưu âm thạch màu vàng nhạt, có hình trái tim khá tiêu chuẩn, bên trên lưu lại dấu vết huyền khí, chứng minh đây là hình dáng do Vân Vô Tâm tự tay cẩn thận nặn nên. Theo huyền khí từ đầu ngón tay hắn chạm vào, trong lưu âm thạch truyền đến giọng nói của Vân Vô Tâm:

- Phụ thân, Vô Tâm nhớ phụ thân.

Giọng nói của thiếu nữ mềm mại ngọt ngào, lại mang theo tâm ý ngây thơ hồn nhiên nhất của bé, đừng nói Vân Triệt, kể cả Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng ở bên cạnh, trong lồng ngực cũng dâng lên một cảm giác bị hòa tan trong chớp mắt.

- Đây là để nhắc nhở phụ thân, phụ thân là một người đã có nữ nhi, không thể cứ chạy loạn bên ngoài, phải thường xuyên trở về đó nha!

Vân Vô Tâm nhếch đuôi mày lên, nhưng trong giọng điệu lại tràn đầy nghiêm túc.

Môi Vân Triệt mấp máy mấy lần, nhẹ nhàng nói:

- Được... phụ thân cam đoan với Vô Tâm, giải quyết xong chuyện lần này, phụ thân sẽ ở bên cạnh Vô Tâm mỗi ngày.

Vân Vô Tâm đảo tròn ánh mắt:

- Hì hì, phụ thân nói chuyện nhất định phải giữ lời! Còn có hai viên khác, cũng đều rất quan trọng!

Vân Triệt chạm ngón tay lên viên lưu âm thạch bên trái, lưu âm thạch này có màu lam nhạt, hình tam giác, mang theo một cảm giác sắc bén đang cố gắng phóng thích:

- Phụ thân, không thể làm chuyện nguy hiểm!

Lần này, bên trong truyền đến giọng nói thiếu nữ hết sức nghiêm túc!

Vân Triệt cười nói:

- Một viên này, nhất định là nhắc nhở phụ thân phải bảo vệ tốt cho mình, đúng không?

Chóp mũi và khóe môi của Vân Vô Tâm đồng thời nhếch lên:

- Hừ, phụ thân biết là tốt rồi. Mẫu thân và sư phụ các nàng đều nói phụ thân luôn thích tỏ vẻ anh hùng, làm những chuyện rất nguy hiểm, có rất nhiều lần thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng mất!

Vân Triệt: “...”

- Chuyện trước kia không tính nữa! Nhưng mà, bây giờ phụ thân đã là người có nữ nhi! Phụ thân để nữ nhi mất đi phụ thân là phụ thân ác độc nhất trên thế giới này! Cho nên!! Về sau phụ thân tuyệt đối ~~ tuyệt đối ~~ tuyệt đối ~~ không thể làm chuyện gì nguy hiểm nữa! Một chút nguy hiểm cũng không được!!

- Kể cả bị người ta nói là nhát gan, cũng không thể làm!

Vân Triệt đưa tay che ngực, rất nghiêm túc nói:

- Được... được. Phụ thân đáp ứng Vô Tâm, về sau cho dù ở nơi nào cũng sẽ cẩn thận bảo vệ mình, không làm bất cứ chuyện nguy hiểm gì.

Ánh mắt của hắn dừng lại trên viên lưu âm thạch thứ ba.

Viên lưu âm thạch này có màu đỏ tươi, trong đó bao hàm khí tức hỏa diễm tương đối nồng đậm, rất có thể được tìm thấy ở nơi có dung nham nào đó. Điều khiến Vân Triệt kinh ngạc chính là hình dáng của nó, rất không theo quy tắc, đổi góc độ nhìn... dường như là hình nắm tay nhỏ đang nắm chặt?

- Đây là... nắm tay?

Vân Triệt hỏi.

Vân Vô Tâm gật đầu:

- Đúng vậy! Chính là nắm tay! Thứ này khó làm lắm đó, con phải dùng thời gian rất lâu mới nặn thành hình dáng như vậy, còn thiếu chút nữa làm hỏng nó nữa! Âm thanh bên trong cũng rất quan trọng đó nha!

Ừm... nắm tay...

Vân Triệt hơi tò mò về suy nghĩ của nữ nhi, ngón tay khẽ điểm.

- Phụ thân! Không thể hái hoa ngắt cỏ!

Vân Triệt nhất thời không nói nên lời.

Vân Vô Tâm híp mắt, cười như mèo ăn vụng:

- Hi hi hi hi! Đây cũng không phải một mình con nói đâu nha! Mẫu thân, còn có sư phụ đều không phản đối!

- Kể cả từ kỳ quái “hái hoa ngắt cỏ” này cũng dạy cho con, nương của con cũng đáng bị đánh đòn!

Vân Triệt tỏ vẻ nghiến răng nghiến lợi nói.

- Mẫu thân còn bảo con nói với phụ thân, về sau khi ở bên ngoài vụng trộm làm chuyện kỳ quái với các a di khác, ngàn vạn lần cẩn thận không thể đụng tới viên lưu âm thạch này nha.

Vân Triệt đưa tay vỗ trán: "Trời ạ! Tiểu tiên nữ của ta! Sao cũng học thói xấu thế này..."

Vân Vô Tâm chớp chớp mắt:

- Hả? Phụ thân! Vẻ mặt của phụ thân rất kỳ quái, là không thích lễ vật này sao?

Vân Triệt lắc đầu, mỉm cười:

- Đương nhiên không phải! Đây là lễ vật trân quý nhất cả đời phụ thân nhận được, sao có thể không thích.

Nói xong, hắn cầm lấy chuỗi lưu âm thạch, rất dịu dàng đeo lên cổ mình.

Với tầm hiểu biết và đẳng cấp của Vân Triệt, lưu âm thạch là một phàm vật bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng ba viên lưu âm thạch này lại chứa đầy tâm niệm và tâm ý vô giá của nữ nhi.

- Phụ thân sẽ vĩnh viễn đeo nó, như vậy, cho dù ở nơi nào, phụ thân đều có thể nghe được giọng nói của Vô Tâm mỗi ngày.

Hắn tiến lên trước, dang tay, nhẹ nhàng ôm nữ nhi vào lòng, không tự chủ được, cánh tay thoáng ôm chặt.

Vân Vô Tâm kêu lên một tiếng:

- A... phụ thân, nhịp tim của phụ thân thật nhanh.

Vân Triệt nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa nhất, không tạp chất nhất cả đời hắn:

- Ừm. Vô Tâm, nữ nhi của ta, cám ơn con.

Mấy chữ nhẹ nhàng nói ra khiến Vân Vô Tâm hơi ngượng ngùng:

- A nha a nha, chỉ là một lễ vật nho nhỏ mà thôi, phụ thân đừng nói những lời kỳ quái như vậy.

- Không chỉ cám ơn lễ vật của con, mà còn cám ơn Vô Tâm của ta đã để cho phụ thân trở thành người may mắn nhất trên đời này.

- Hả?

Vân Vô Tâm ngẩn ra.

Vân Triệt nhẹ nhàng nói bên tai bé:

- Vô Tâm, cha hy vọng con nhớ kỹ, cho dù từng xảy ra chuyện gì, cho dù tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ cần con vĩnh viễn vui vẻ khỏe mạnh, cha đều là người may mắn nhất trên đời này.

-... Ừm!

Vân Vô Tâm trả lời rất nhẹ, bé lặng lẽ vòng tay ôm lại phụ thân, đầu rúc vào vai hắn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đảo mắt qua, một cái nhìn này lại ngẩn ra thật lâu... Đợi đến khi nàng cuối cùng nhìn đi chỗ khác, trong đôi mắt màu vàng lại thoáng qua một tia mê mang và giá lạnh thương tổn mà ngay cả chính nàng cũng không hiểu và cảm thấy xa lạ.

» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!