Thần Giới lúc này thật sự không thích hợp với Hạ Nguyên Bá. Hơn nữa, Thần Giới hiện đang đối mặt với kiếp nạn Ma Thần sắp quay về, có quá nhiều biến số khó lường, hắn tuyệt đối không cho phép Hạ Nguyên Bá đến Thần Giới vào lúc này.
Hai năm... cứ tạm thời ước định như vậy đi.
Hạ Nguyên Bá rời đi không lâu, lại một người nữa bay thẳng đến chỗ hắn, từ xa đã cất tiếng gọi:
- Vân huynh đệ, đã lâu không gặp! Muốn gặp ngươi một lần thật không dễ dàng chút nào.
Người tới một thân anh khí, khuôn mặt cương nghị tuấn tú, khí chất phi phàm, chính là Tô Chỉ Chiến, thiếu gia chủ của Tô gia, một trong mười hai gia tộc thủ hộ Huyễn Yêu Giới.
Năm đó đối mặt với thế lực của Hoài Vương, hắn đã từng kề vai chiến đấu cùng Vân Triệt, cũng là người có giao tình tốt nhất với Vân Triệt trong thế hệ trẻ của mười hai gia tộc thủ hộ.
- Chỉ Chiến huynh, ngay cả ngươi cũng đến đây.
Vân Triệt có phần dở khóc dở cười.
Tô Chỉ Chiến từ trên không trung hạ xuống, cười lớn một tiếng nói:
- Ha ha, nếu không có Tiêu tiền bối thì đã không có Vân huynh đệ của năm đó. Tính ra, Tiêu tiền bối chính là đại ân nhân của toàn bộ Huyễn Yêu Giới chúng ta. Thân là người thủ hộ của Huyễn Yêu Hoàng tộc, sao có thể không tới chúc mừng.
Vân Triệt liếc mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, nói:
- Nhìn dáng vẻ của ngươi, ngoài việc chúc thọ gia gia ta, chắc còn có chuyện khác nữa phải không?
Tô Chỉ Chiến nói, nụ cười trên mặt có phần gượng gạo:
- Quả nhiên không giấu được Vân huynh đệ. Nghe nói chỉ vài tháng nữa, lệnh ái đã tròn 15 tuổi, như thế cách tuổi cập kê cũng chỉ còn hơn mười tháng ngắn ngủi.
Vân Triệt: “...”
Khuyển tử Hàn Lâu vừa tròn 18 tuổi, thiên phú thuộc hàng đầu trong đám tiểu bối của Huyễn Yêu Giới, tương lai nhất định sẽ chưởng quản Tô gia. Gia tộc cực kỳ coi trọng chuyện hôn sự này, khó có ai lọt được vào mắt xanh. Riêng lệnh ái, gia gia và phụ thân ta đều vô cùng yêu thích, nếu có thể...
- Tô gia muốn kết thân với Vân gia ta, hỏi cưới nữ nhi của ta?
Vân Triệt bình thản nói, không để lộ chút cảm xúc nào.
- Chính là ý này.
Tô Chỉ Chiến gật đầu. Hắn và Vân Triệt vốn tâm đầu ý hợp, Vân gia và Tô gia lại là đồng minh thân cận, quả thực môn đăng hộ đối. Những người khác không đủ tự tin đến cầu hôn với Vân Triệt, chỉ có Tô gia là thích hợp nhất.
Vân Triệt gật gật đầu, sau đó nâng cánh tay lên, chỉ thẳng ra sau lưng Tô Chỉ Chiến, chậm rãi gằn từng chữ:
- Ừm... Cút... ngay... cho... ta!
- Chuyện này...
Tô Chỉ Chiến đã nghĩ đến khả năng bị Vân Triệt khéo léo từ chối, nhưng không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế này. Hắn còn định nói thêm gì đó, nhưng đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí lạnh như băng tỏa ra từ trên người Vân Triệt!
Sát khí của Vân Triệt nào phải tầm thường, Tô Chỉ Chiến vốn kiêu ngạo không biết sợ là gì cũng phải rụt cổ lại, giọng nói bắt đầu run rẩy:
- Nếu... nếu đã như vậy, vậy chuyện này sau này hãy bàn lại.
- Bàn cái đầu ngươi, cút mau!
Vân Triệt gầm nhẹ.
- ...Ta đi bái kiến Tiêu tiền bối.
Tô Chỉ Chiến lùi lại một bước, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Vân Triệt đột nhiên gọi hắn lại. Tô Chỉ Chiến tưởng có chuyển biến, lại nghe Vân Triệt chậm rãi nói:
- Khoan đã, phiền Chỉ Chiến huynh truyền một câu của ta ra khắp Yêu Hoàng Thành, sau này kẻ nào còn dám tới cửa cầu hôn, lão tử nhất định sẽ đích thân đánh gãy chân kẻ đó!
Tô Chỉ Chiến chạy trối chết.
- Phụt...
Theo một tiếng cười khẽ, Tiêu Linh Tịch đi đến bên cạnh Vân Triệt, cười nói:
- Ngươi và Tô thiếu gia chủ có giao tình tốt như vậy, hắn chẳng qua chỉ đến hỏi cưới thôi mà, cớ sao lại nổi giận lớn đến thế.
- Hừ! Dám có ý đồ với nữ nhi của ta, không đánh gãy chân hắn đã là nể mặt tình giao hữu rồi.
Vân Triệt hung hăng nghiến răng, như thể bị chạm vào nghịch lân.
- Ở Yêu Hoàng Thành, Vân gia và Tô gia xem như môn đăng hộ đối nhất.
Tiêu Linh Tịch nói. Đúng vậy, ở cấp bậc như Lam Cực Tinh, gia tộc có thể xứng với Vân Vô Tâm quả thực rất ít, Tô gia là một trong số đó.
- Môn đăng hộ đối cái rắm! Một tên nhóc ranh của Tô gia mà đòi cưới nữ nhi của ta ư? Nằm mơ giữa ban ngày!
Vân Triệt hừ lạnh một tiếng.
Vô Tâm mới về bên cạnh hắn chưa được bao nhiêu năm, đã có kẻ muốn cướp con bé đi? Tuy rằng chuyện này còn chưa xảy ra, nhưng hắn chỉ cần nghĩ đến là trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa giận vô cớ.
Nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Vân Triệt, Tiêu Linh Tịch lại che miệng cười.
- Không chỉ riêng ta, Nguyệt Thiền, còn có cha nương ta nhất định sẽ không đồng ý.
Vân Triệt bực bội nói. Ánh mắt hắn đột nhiên ngưng lại, sau đó liếc mắt truyền âm:
- Ảnh Nô, lui ra ngoài 500 dặm, không được thăm dò bất kỳ khí tức nào trong phạm vi Tiêu môn.
Khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi lập tức đi xa.
- Linh Tịch, cho nàng xem một thứ.
Hắn kéo tay Tiêu Linh Tịch, dẫn nàng vào trong phòng, nhanh chóng thiết lập kết giới ngăn cách, sau đó lấy ra mảnh đá nhận được từ Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Mảnh đá khắc ấn Nghịch Thế Thiên Thư!
Mảnh đá vừa được lấy ra, Vân Triệt còn chưa kịp rót huyền khí vào thì nó đã đột nhiên tỏa ra quang hoa màu bạc lấp lánh.
Quang hoa rực rỡ này còn mãnh liệt hơn gấp mấy lần so với lúc Thiên Diệp Ảnh Nhi rót huyền khí vào trước đó.
Trong lúc Vân Triệt còn đang kinh ngạc, quang hoa màu bạc đã thoát khỏi mảnh đá, lơ lửng rồi dao động trong không trung, nhanh chóng trải ra một hàng văn tự kỳ lạ.
“...” Vân Triệt hồi lâu không nói nên lời, trong lòng chấn động dữ dội.
Năm đó, viên hắc ngọc thần bí đến từ Thí Nguyệt Ma Quân, dù hắn thử cách nào cũng không hề có phản ứng, nhưng khi Tiêu Linh Tịch đến gần lại đột nhiên sinh ra phản ứng kịch liệt, phóng ra quang hoa kỳ dị, sau đó ngưng tụ thành những văn tự hình thù kỳ lạ lơ lửng.
Mảnh đá này, cũng y hệt như vậy!
Đây rốt cuộc là vì sao?
Ánh mắt Tiêu Linh Tịch bị những văn tự kỳ lạ lơ lửng kia hấp dẫn, không để ý đến phản ứng của Vân Triệt. Bờ môi nàng hé mở, thì thầm:
- Lại là loại văn tự này... Tiểu Triệt, bây giờ ngươi đã biết đây là văn tự gì chưa?
Vân Triệt gật đầu:
- Ừm, loại văn tự này tên là Thái Sơ Thần Văn, nàng có ấn tượng gì về cái tên này không?
Tiêu Linh Tịch lắc đầu, chắc chắn nói:
- Thái Sơ Thần Văn? Không có, nghe có vẻ là một loại văn tự từ thời xa xưa.
Nàng chuyển ánh mắt, mong đợi hỏi:
- Tiểu Triệt, ngươi đã biết tên của loại văn tự này, vậy có phải đã biết vì sao ta lại nhận ra nó rồi không?
Vân Triệt mỉm cười:
- Rất đơn giản, giống như lần trước ta đã nói, loại văn tự này được gọi là “Thần Văn” là vì nó mang theo linh tính, chỉ cho phép người có duyên mới có thể đọc được. Linh Tịch có thể nhận ra nó, chứng tỏ nàng đã được loại văn tự này công nhận.
- Hóa ra là như vậy.
Tiêu Linh Tịch khẽ lẩm bẩm, nghi hoặc trong lòng cũng theo đó mà tan biến. Vân Triệt từng đến Thần Giới, trải qua nhiều chuyện, tự nhiên biết rất nhiều điều mà nàng không biết. Tuy lời giải thích “văn tự có linh tính” này rất huyền diệu, nhưng được nói ra từ miệng Vân Triệt, nàng đương nhiên không hề hoài nghi.
Lúc giải thích, ánh mắt Vân Triệt bình thản, mặt mỉm cười, nhưng thật ra trong lòng hắn vẫn kinh hoàng không yên, không cách nào ngừng lại.
Thái Sơ Thần Văn khắc ấn “Nghịch Thế Thiên Thư”, thủy tổ thần quyết mà chỉ có Tứ Đại Sáng Thế Thần và Tứ Đại Ma Đế nhận biết. Điều này không chỉ được ghi chép trong điển tịch của Thần Giới, mà còn do chính miệng Kiếp Uyên nói ra... hơn nữa còn nói một cách chắc như đinh đóng cột, vô cùng đáng tin.
Ngay cả một tồn tại đỉnh cao của Thần Giới như Thiên Diệp Ảnh Nhi, dựa vào cả Phạm Đế Thần Giới to lớn, sau khi có được mảnh đá khắc ấn Nghịch Thế Thiên Thư cũng không thể giải đọc được.
Tiêu Linh Tịch... vì sao lại biết Thái Sơ Thần Văn?
Chẳng lẽ nàng là Sáng Thế Thần hay Ma Đế nào đó chuyển thế?
Thế nhưng, trong các ghi chép về thời đại thượng cổ ở Thần Giới đều nhắc đến việc chư thần chư ma đều hồn phi phách tán, không có khả năng luân hồi chuyển thế. Thần Giới cũng chưa bao giờ có bất kỳ truyền thuyết nào về Chân Thần, Chân Ma chuyển thế.
Kiếp Uyên cũng chưa bao giờ thử tìm kiếm Tà Thần chuyển thế, hiển nhiên ngay cả trong nhận thức của Ma Đế, chuyện này vốn không hề tồn tại.
Kể cả thật sự có chuyển thế, cũng không có lý do nào giữ lại được nhận thức từ kiếp trước.
Lời giải thích của Vân Triệt cho Tiêu Linh Tịch là để nàng không có những nghi hoặc và bất an không cần thiết, đồng thời cũng là đang cố gắng tự thuyết phục chính mình.
Có lẽ... thật sự chỉ là Thái Sơ Thần Văn có duyên với Tiêu Linh Tịch mà thôi... nhất định là như vậy...
- Tiểu Triệt, có muốn ta đọc cho ngươi nghe không?
Trong lúc tâm tư Vân Triệt đang hỗn loạn, bên tai truyền đến giọng nói của Tiêu Linh Tịch.
- A... được.
Vân Triệt gật đầu.
Là thủy tổ thần quyết mà ngay cả Sáng Thế Thần và Ma Đế cũng không thể chạm tới, nếu nói Vân Triệt không có hứng thú thì tuyệt đối là nói dối.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian hắn trùng sinh thân thể tàn phế, hắn đã đột nhiên tiến vào cảnh giới “Hư Vô”, điều này vẫn luôn khiến hắn canh cánh trong lòng.
Tiêu Linh Tịch khẽ đáp một tiếng, nàng ngước nhìn lên, bờ môi khẽ động, chậm rãi đọc:
- *“Khôn vô từ, kiền niệm sinh, ý đoạt chi sở trọng, tình u chi xung thân, mộng phi mộng, mộng diệc mộng, lung trạch hữu nhĩ huyễn hề...”*
Tiêu Linh Tịch chậm rãi đọc, Vân Triệt yên tĩnh lắng nghe. Thái Sơ Thần Văn lơ lửng, hắn hoàn toàn không biết, Tiêu Linh Tịch giải đọc ra, hắn cũng hoàn toàn không thể hiểu, giống như lần trước, không hiểu chút ý nghĩa nào.
Nhưng bất tri bất giác, Vân Triệt cảm thấy tiếng đọc khẽ của Tiêu Linh Tịch bên tai dường như ngày càng xa, ngày càng ngân nga, ngày càng mơ hồ...
Hắn bất giác nhắm hai mắt lại. Âm thanh bên tai, hắn vẫn không thể hiểu, nhưng trước mắt hắn, xung quanh hắn lại lặng lẽ trải ra một thế giới kỳ dị.
Thế giới này hoàn toàn trống rỗng, không có bất kỳ sự tồn tại của vật chất nào, không có âm thanh, không có ánh sáng, không có hơi thở...
Ngay cả sự tồn tại của bản thân cũng không cảm nhận được.
Đó là một cảm giác “Hư Vô” vô cùng rõ ràng, nhưng lại hư ảo hơn bất cứ thứ gì.
Thế giới hư vô quỷ dị này, không phải lần đầu tiên hắn tiến vào. Trong khoảng thời gian thân thể tàn phế, ý niệm của hắn cũng đã từng đột nhiên chìm vào thế giới này... đó dường như là một loại ngộ đạo, một kiểu ngộ đạo quỷ dị dưới trạng thái không có huyền lực, nhưng lại chẳng lĩnh ngộ được điều gì, cả tinh thần lẫn thân thể đều không hề có biến hóa.
Ít nhất, bản thân hắn cảm thấy như vậy.
Trong thế giới hư vô lúc này hiện ra một bóng dáng mơ hồ trống rỗng.
Đó là bóng dáng của một nữ tử, như mộng như khói, chính là bóng dáng kỳ dị đã xuất hiện trong thế giới này lần trước. Nàng dường như đang nhìn Vân Triệt, giọng nói của nàng cũng vang vọng trong thế giới ý niệm của hắn:
- Có thể lại tiến vào thế giới này, xem ra, ngươi đã chạm đến Hư Vô Pháp Tắc ở mức độ sâu hơn.
“...” Vân Triệt không thể phát ra âm thanh.
- Thế nào là hư ảo, thế nào là chân thật?
- Có khi, hư ảo là hư ảo, chân thật là chân thật. Có khi, hư ảo mới là chân thật, chân thật chẳng qua là hư ảo.
- Ngươi đã chạm đến Hư Vô Pháp Tắc, có lẽ đã có thể nhìn thấy nhiều “chân thật” hơn.
- Chỉ tiếc...
Giọng nói đột nhiên tan biến, thế giới trống rỗng cũng đột ngột vỡ tan.
“...” Vân Triệt mở to mắt, hai mắt hoàn toàn mờ mịt.
- A?
Bên tai truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của Tiêu Linh Tịch, nàng vội vàng đi tới bên cạnh hắn:
- Tiểu Triệt, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.
Vân Triệt lập tức hoàn hồn, giải thích:
- A, vừa rồi đột nhiên giống như lại tiến vào trạng thái ngộ đạo.
Nói xong, hắn đột nhiên chú ý tới sự tồn tại của một người khác ở đây. Vừa quay đầu, hắn nhìn thấy Tô Linh Nhi đang ở bên cạnh, cười khúc khích nhìn mình. Hắn ngẩn người, nói:
- Linh Nhi, nàng đến đây từ khi nào?
Tô Linh Nhi đi tới, thuận miệng hỏi:
- Hì hì, còn không phải do Linh Tịch tỷ tỷ quá lo lắng cho huynh, nên cứ kéo ta đến cùng đó sao. Lần này lại ngộ ra được gì rồi?
Vân Triệt nhíu mày, lắc đầu:
- Không có gì cả.
Cảnh giới ngộ đạo là thứ có thể gặp mà không thể cầu. Huyền giả một khi tiến vào cảnh giới ngộ đạo, chắc chắn sẽ có được lý giải và tiến cảnh sâu sắc hơn về huyền lực hoặc huyền công.
Thế nhưng hai lần ngộ đạo này, Vân Triệt lại không hề cảm thấy mình lĩnh ngộ được điều gì... chỉ mơ hồ nhớ được thế giới trống rỗng kia, cùng với giọng nói nữ tử mơ hồ kỳ lạ đó.
Giọng nói kia bảo rằng, ta đã tiến thêm một bước trên “Hư Vô Pháp Tắc”.
Nhưng vì sao ta lại không hề có một chút cảm giác lĩnh ngộ nào?
Thậm chí còn không biết Hư Vô Pháp Tắc rốt cuộc là thứ gì.
Chẳng lẽ bản thân Hư Vô Pháp Tắc chính là hư vô?
Lúc này, Vân Triệt đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Trước khi hắn nhờ Tiêu Linh Tịch giải đọc mảnh đá khắc ấn Nghịch Thế Thiên Thư, hắn đã cố ý bố trí kết giới ngăn cách.
Với huyền lực của hắn, trên tinh cầu này không thể có ai phá vỡ được. Không có mệnh lệnh của hắn, Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không thể can thiệp vào kết giới do chính tay hắn thiết lập.
Vậy mà Tô Linh Nhi lại xuất hiện ở đây.
Trừ phi, sau bảy ngày, kết giới tự động tiêu tán.
Vân Triệt chợt giật mình, vội vàng hỏi:
- Trạng thái này của ta kéo dài bao lâu rồi?
- Đã hơn nửa tháng rồi.
Tô Linh Nhi nói.
- Cái gì?
Vân Triệt lập tức kinh hãi nhảy dựng lên.
Huyền giả ngộ đạo, vài năm là chuyện thường tình. Đến cấp bậc của Thần Giới, một lần ngộ đạo mười mấy năm, mấy trăm năm cũng không có gì lạ.
Tuy rằng trong trạng thái ngộ đạo khó có thể cảm nhận chính xác thời gian trôi qua, nhưng cũng có thể mơ hồ biết được đại khái.
Vậy mà khi Vân Triệt rơi vào “thế giới hư vô”, hắn lại cảm giác rõ ràng thời gian chỉ mới trôi qua chưa đến mười giây!
Lần trước gặp Kiếp Uyên, nàng bảo hắn một tháng sau lại đến tìm nàng, nàng sẽ cho hắn biết một “đáp án”.
Thời gian hắn ở lại Lam Cực Tinh, cộng thêm lần ngộ đạo khó hiểu này đã hơn nửa tháng, vậy là đã sắp vượt qua một tháng!
Đây là thời hạn do Kiếp Uyên đặt ra, còn liên quan đến vận mệnh của Hỗn Độn, nếu đến trễ thì hỏng bét!
Vân Triệt như lửa đốt sau lưng, vội vàng nói:
- Ta phải lập tức đến Thương Vân Đại Lục một chuyến, sau đó không biết sẽ xảy ra chuyện gì, có khả năng trong thời gian ngắn không thể trở về... thay ta chào hỏi gia gia và Vô Tâm bọn họ.
Nói xong, hắn không kịp giải thích gì thêm, thân hình hóa thành tia chớp lao đi.
- A, Tiểu Triệt!
Tiêu Linh Tịch khẽ gọi một tiếng, nhưng Vân Triệt đã lập tức biến mất.
Tô Linh Nhi thì thầm:
- Xem ra thật sự có đại sự gấp gáp. Muội đi nói một tiếng với các tỷ tỷ khác.
Tiếng nói vừa dứt, lại không nhận được hồi đáp của Tiêu Linh Tịch. Tô Linh Nhi quay đầu nhìn, phát hiện Tiêu Linh Tịch đang ngơ ngác nhìn theo phương hướng Vân Triệt rời đi, như người mất hồn.
Thế giới trước mắt nàng đột nhiên hóa thành một màu đen kịt.
Một màu đen vô cùng thuần túy, không có giới hạn, lại sâu thẳm đáng sợ.
Thay vì nói đó là một thế giới hắc ám, chi bằng nói nó càng giống một vực sâu đen ngòm không thấy đáy.
Bóng dáng của Vân Triệt dần dần đi xa trong bóng đêm, như rơi xuống vực sâu... càng ngày càng xa, càng ngày càng sâu... cho đến khi toàn bộ bóng dáng đều bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.
- Linh Tịch tỷ tỷ?
- A?
Tiếng gọi bên tai khiến Tiêu Linh Tịch lập tức hoàn hồn.
- Tỷ... sao vậy?
Tô Linh Nhi nhìn nàng, hơi lo lắng hỏi.
Thế giới trong tầm mắt đã khôi phục bình thường, vực sâu hắc ám khó hiểu kia dường như chỉ là ảo giác thoáng qua. Tiêu Linh Tịch lắc đầu, cười nói:
- Không có gì, vừa rồi hình như bị hoa mắt.
Tô Linh Nhi cười nói:
- Hì hì, thật là, mỗi lần Vân Triệt ca ca vừa rời đi, tỷ đều sẽ mất hồn mất vía. Tỷ đúng là dính chặt lấy Vân Triệt ca ca mà.
“...” Tiêu Linh Tịch cúi đầu, bờ môi khẽ mấp máy, nhưng không thể nào nở nụ cười... Không biết vì sao, nhịp tim của nàng trở nên hỗn loạn, toàn thân dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu.