Rời khỏi Lưu Vân Thành, hắn gọi Thiên Diệp Ảnh Nhi, sau đó ra lệnh cho nàng trực tiếp xé rách không gian, chỉ vài cái chớp mắt đã đến bên Tuyệt Vân Nhai tại Thương Vân Đại Lục.
Căn dặn Thiên Diệp Ảnh Nhi một tiếng, Vân Triệt lòng như lửa đốt lao thẳng xuống, rất nhanh đã biến mất trong bóng tối.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, ánh mắt nhìn thẳng xuống vực sâu hắc ám dưới chân. Với thị lực của nàng lại không thể nhìn xuyên qua bóng tối dưới đáy vực sâu, cũng không cảm nhận được bất kỳ khí tức khác thường nào.
Nàng biết Kiếp Thiên Ma Đế ở ngay phía dưới, cũng tò mò về sự tồn tại kỳ dị này. Nếu là Thiên Diệp Ảnh Nhi với nhân cách hoàn chỉnh, nàng chắc chắn sẽ thăm dò đến cùng, nhưng giờ phút này lại chỉ có thể tuân lệnh chờ đợi.
Vân Triệt dùng tốc độ nhanh nhất đi xuống Tuyệt Vân Nhai, trong khoảng thời gian này, thế giới hắc ám yên tĩnh lạ thường. Khi Vân Triệt đến biển hoa u tối kia, hắn thoáng nhìn đã thấy bóng dáng của Kiếp Uyên.
Nàng đang ở bên cạnh U Nhi, dường như đang nhẹ giọng kể chuyện gì đó cho cô bé nghe. U Nhi thật yên tĩnh, ngoan ngoãn lắng nghe. Khi nhìn thấy bóng dáng của Vân Triệt, đôi mắt đa sắc của U Nhi lóe lên quang mang kỳ lạ quen thuộc, thân hình nửa hồn nhẹ nhàng như sương gần như theo bản năng tiến lại gần phía Vân Triệt, ánh mắt cũng không muốn rời khỏi người hắn.
Kiếp Uyên quay lại, liếc mắt nhìn Vân Triệt, thản nhiên nói:
— Vì sao lại vội vàng như thế?
Không cảm nhận được bất kỳ sự bất mãn hay tức giận nào từ trong ánh mắt và khí tức của Kiếp Uyên, Vân Triệt ngầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói:
— Nửa tháng trước, vãn bối đột nhiên tiến vào cảnh giới ngộ đạo, suýt nữa thì trễ hẹn với tiền bối, cho nên mới vội vàng tới, hy vọng không để tiền bối phải chờ lâu.
Lúc nói chuyện, tay hắn nhẹ nhàng sờ lên gò má của U Nhi. Tuy rằng không thể thực sự chạm tới, nhưng vẫn khiến trên khuôn mặt nhỏ nhắn của U Nhi hiện lên nụ cười nhàn nhạt, thân hình mơ hồ cũng càng gần hắn thêm một chút.
Nhìn vẻ thân thiết của U Nhi đối với Vân Triệt còn hơn cả đối với mình, Kiếp Uyên quay mặt đi, trong lòng dâng lên một trận phức tạp khôn kể. Nàng lạnh nhạt nói:
— Ngươi tới vừa đúng lúc, không sai biệt lắm, cũng nên đến “thời gian đó” rồi.
— Thời gian đó?
— Thời gian tộc nhân của ta trở về.
Lòng Vân Triệt chợt thắt lại.
Kiếp Uyên không nhìn hắn, ánh mắt hướng về phía bóng tối, không ai có thể biết được nàng đang nghĩ gì:
— Ngươi đừng căng thẳng. Trong khoảng thời gian này, ta vừa bầu bạn với U Nhi, vừa quan sát rất nhiều nơi, cũng xem như đã hiểu cơ bản về hỗn độn hiện giờ. Đến hôm nay, ta đã có thể cho ngươi biết “đáp án”.
Vân Triệt nín thở lắng nghe, hắn biết lời nói tiếp theo của Kiếp Uyên sẽ quyết định hoàn toàn vận mệnh của hỗn độn sau này... không hề khoa trương chút nào.
— Hiện giờ, những kẻ biết được sự tồn tại của ta cũng chỉ là những người được gọi là ở tầng lớp cao nhất của Thần Giới. Bọn chúng coi như cũng biết điều, không tuyên truyền chuyện này ra ngoài. Ta cũng biết, ngươi được bọn chúng xem là “Chúa cứu thế” duy nhất, đem tất cả hy vọng đặt lên người ngươi, mà ngươi cũng canh cánh chuyện này trong lòng hơn bất kỳ ai.
Vân Triệt nói:
— Quyết định tất cả vẫn là tiền bối. Vãn bối trước sau vẫn luôn hiểu rõ, bất kỳ ai cũng không có quyền yêu cầu tiền bối làm điều gì. Nhưng với tư cách là một phàm linh sống ở hỗn độn hiện giờ, cho dù vãn bối biết mình không có tư cách, nhưng...
Kiếp Uyên cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói:
— Hừ, ngươi đừng nói những lời vô nghĩa này. Đáp ứng ta một chuyện, sau đó ta sẽ cam đoan... tộc nhân của ta sẽ không gây ra một chút tai họa và rắc rối nào cho hỗn độn hiện giờ!
Lời của Kiếp Uyên khiến Vân Triệt sững sờ, trọn vẹn hai giây sau mới đột nhiên ngẩng đầu:
— Tiền bối, tiền bối nói... cái gì!?
— Sao nào? Không thể tin vào tai mình ư?
“...” Vân Triệt thật sự không thể tin vào tai mình, đổi lại là bất kỳ ai cũng nhất định sẽ cảm thấy mình nghe nhầm.
Kiếp Uyên trở về mà không gây họa cho thế gian đã là ân huệ trời ban. Điều thực sự đáng sợ là các Ma Thần mang theo thù hận vô tận trở về, bất kỳ một người nào cũng đủ để tạo thành tai họa vô tận cho hỗn độn, huống chi là gần trăm người.
Vân Triệt, Trụ Thiên Thần Đế, cùng với tất cả những người biết được chân tướng đều luôn mưu cầu rằng Kiếp Uyên có thể khống chế được các Ma Thần đầy hận thù trở về, không đến mức khiến Thần Giới vạn kiếp bất phục. Bọn họ nguyện cúi đầu quỳ gối quy thuận, còn về phần không gian hỗn độn bên ngoài Thần Giới, họ hoàn toàn không thể bận tâm.
Để Ma Thần trở về thống trị bọn họ chứ không phải hủy diệt... Đây đã là kết quả tốt nhất mà mọi người có thể hy vọng xa vời.
Thế nhưng, lời Kiếp Uyên nói lại là... sẽ không để cho tộc nhân của nàng gây ra một chút tai họa và rắc rối nào cho hỗn độn!?
Từng lời đều từ chính miệng Kiếp Uyên nói ra... vẫn khiến cho Vân Triệt trong khoảnh khắc không thể nào tin được.
— Tiền bối, người vừa nói... sẽ không để cho tộc nhân của người gây ra một chút tai họa và rắc rối nào cho hỗn độn hiện giờ?
Vân Triệt lặp lại từng chữ mà Kiếp Uyên vừa nói.
Kiếp Uyên lạnh lùng nói:
— Hừ, Kiếp Thiên Ma Đế ta khinh thường lừa gạt ngươi. Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải đáp ứng ta một chuyện, một chuyện chỉ có ngươi mới có thể làm được, và cũng phải làm được!
Vân Triệt điều chỉnh lại hơi thở, chậm rãi gật đầu:
— ...Được! Mời người nói.
Kiếp Uyên cuối cùng cũng quay đầu lại, đôi mắt đen thẳm như vực sâu nhìn hắn:
— Ngươi hãy nghe cho kỹ. Ta muốn ngươi... đời này kiếp này, nhất định phải chăm sóc cho hai nữ nhi của ta -- Hồng Nhi và U Nhi, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được làm tổn thương hai đứa, càng không thể vứt bỏ hai đứa!
“...” Vân Triệt ngẩn người.
Trong khoảng thời gian này, Vân Triệt luôn không dám nghĩ đến viễn cảnh hỗn độn sẽ biến thành thế nào sau khi các Ma Thần trở về. Hắn chưa từng nói ra với bất kỳ ai ở Lam Cực Tinh, trong tiềm thức, hắn vẫn luôn cố gắng né tránh suy nghĩ đến những khả năng đó... thậm chí có thể nói là những hình ảnh tất yếu sẽ xảy ra.
Bởi vì cho dù là cục diện tốt nhất có thể nghĩ đến, có thể tranh thủ được, cũng chắc chắn sẽ vô cùng tàn khốc.
Chân Ma đầy hận thù, lại còn gần trăm người, vốn là sự tồn tại đáng sợ mà người đời không cách nào tưởng tượng nổi.
Nhưng hiện giờ Kiếp Uyên lại đích thân nói rằng, sẽ không để cho tộc nhân của nàng gây họa cho thế gian... Điều này thật sự có thể thực hiện được sao?
Nếu quả thật có thể thực hiện được, như vậy, điều kiện tương ứng nhất định sẽ vô cùng gian nan.
Cho nên khi nghe thấy lời của Kiếp Uyên, trong lòng hắn vô cùng căng thẳng... Mà đợi đến khi Kiếp Uyên nói ra điều kiện của mình, Vân Triệt lại một lần nữa không thể tin vào tai mình.
Chăm sóc Hồng Nhi và U Nhi, không được tổn thương, không được vứt bỏ.
Chỉ... chỉ có vậy?
Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Triệt, Kiếp Uyên chậm rãi nói:
— Trong ánh mắt của Hồng Nhi chưa hề có bi thương, chỉ có vui vẻ và không muốn xa rời ngươi. Cho nên ta tin tưởng ngươi luôn đối xử tốt với con bé. Hơn nữa, tính mạng của các ngươi tương liên, nên ta cũng có thể tin tưởng rằng ngươi sẽ không vứt bỏ con bé.
Sao Vân Triệt có thể vứt bỏ Hồng Nhi được? Đừng nói đến tình cảm chung sống và cùng tồn tại nhiều năm như vậy giữa hắn và Hồng Nhi, Hồng Nhi ngoài việc là Hồng Nhi ra thì còn là Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, là người bạn đồng hành mà hắn vô cùng dựa dẫm.
— Còn U Nhi, con bé đã cơ khổ nhiều năm như vậy, vĩnh viễn bị nhốt trong bóng tối, không ai bầu bạn, cũng không biết thế giới bên ngoài ra sao. Ta hy vọng có người có thể dẫn con bé ra khỏi thế giới hắc ám này, cũng luôn ở bên cạnh con bé, không để con bé tiếp tục cô độc, để cho cuộc đời của con bé có thể giống như của Hồng Nhi.
— Người đó, chính là ngươi.
U Nhi có sự thân cận sâu sắc đối với Vân Triệt, có lẽ là vì hắn có khí tức của Tà Thần, cũng có thể là do sự tồn tại của Hồng Nhi, hoặc là vì hắn là người đầu tiên thường xuyên đến thăm hỏi và bầu bạn với nàng sau chuỗi ngày cô tịch vô tận... Ít nhất Kiếp Uyên có thể xác định, nếu có thể vĩnh viễn ở bên cạnh Vân Triệt giống như Hồng Nhi, đó sẽ là chuyện vui vẻ nhất đối với U Nhi.
Vân Triệt cẩn thận lắng nghe, hắn hỏi:
— Trạng thái hiện giờ của U Nhi là ma hồn không trọn vẹn, nếu rời khỏi nơi hắc ám thuần túy này sẽ phải chịu tổn hại nặng nề, thậm chí tiêu tán. Ý của tiền bối... là muốn giúp U Nhi có linh hồn hoàn chỉnh, sau đó tái tạo thân thể?
Kiếp Uyên lại lắc đầu:
— Không, linh hồn của U Nhi rất đặc thù, mặc dù bị phân tách thành ma hồn thuần túy nhưng vẫn là sự kết hợp giữa ta và Nghịch Huyền, không hề giống với linh hồn của bất kỳ sinh linh nào. Hơn nữa, nếu như dùng linh hồn khác để bù đắp cho linh hồn của con bé, vậy thì U Nhi với linh hồn hoàn chỉnh... vẫn là U Nhi sao? U Nhi với linh hồn pha tạp khác, vẫn là nữ nhi của ta sao?
“...” Vân Triệt không thể trả lời. Nghịch Huyền và Kiếp Uyên, Nguyên Tố Sáng Thế Thần và Kiếp Thiên Ma Đế, sự kết hợp cấm kỵ của họ, hậu duệ sinh ra không nghi ngờ gì là tồn tại đặc thù nhất, và cũng là duy nhất trên đời.
Phương pháp duy nhất để Hồng Nhi và U Nhi trở về trạng thái hoàn chỉnh chính là để cho linh hồn của các nàng một lần nữa dung hợp, trở thành “Nghịch Kiếp” hoàn chỉnh, nhưng mà...
— Ban đầu ta đã định dung hợp lại linh hồn của Hồng Nhi và U Nhi, sau đó tái tạo thân thể một lần nữa, như vậy, hài tử của ta và hắn đã có thể hoàn chỉnh trở về. Nhưng mà, lời của ngươi đã thuyết phục được ta... Hồng Nhi và U Nhi đã sớm có trải nghiệm, ký ức và ý chí độc lập của riêng mình, cả hai đều là nữ nhi của ta. Sao ta có thể vì tìm về “Nghịch Kiếp” mà xóa đi sự tồn tại của hai đứa.
Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi nói:
— Nói như vậy, tiền bối đã có phương pháp rồi?
— Đáp án, không phải ở trên người ngươi sao?
Kiếp Uyên nói.
Vân Triệt: “??”
Kiếp Uyên tiếp tục nói:
— Ban đầu ngươi đã nói với ta, Hồng Nhi tồn tại một cách hoàn chỉnh rất có thể là vì năm đó tộc trưởng của Kiếm Linh Thần Tộc đã lấy linh hồn của bản thân làm gốc để tái tạo hồn phách cho con bé, đợi sau khi linh hồn hoàn chỉnh lại tái tạo thân thể. Thật ra khi đó ta đã biết đây vốn là chuyện không thể nào.
Vân Triệt:
— Hả?
— Nữ nhi của ta và Nghịch Huyền có linh hồn đặc thù nhất trên đời, vốn không thể nào tương thích với linh hồn của các sinh linh khác, cho dù là Sáng Thế Thần và Ma Đế khác. Mà với tính cách của Nghịch Huyền, hắn nhất định còn không muốn để linh hồn của nữ nhi mình pha tạp với linh hồn của sinh linh khác hơn cả ta.
— Một phần linh hồn khác khiến cho linh hồn của Hồng Nhi “hoàn chỉnh” thật ra là... kiếm hồn do chính tay Nghịch Huyền tạo ra!
Kiếm hồn... do Tà Thần tự tay tạo ra?
— Linh hồn của Hồng Nhi và U Nhi đều khó có thể tương thích với linh hồn của bất kỳ ai khác, cho nên khí hồn là lựa chọn duy nhất. Mà trong kiếm hồn của Hồng Nhi có khí tức linh hồn căn nguyên nhất của Nghịch Huyền, chỉ có thể là do chính tay hắn tạo ra. Kể từ đó, Hồng Nhi là sự dung hợp của nhân hồn và kiếm hồn, nửa người nửa kiếm.
— Mà lực lượng “quang minh” trong kiếm hồn tất nhiên là để cho Hồng Nhi có thể bình yên ở lại trong Kiếm Linh Thần Tộc mà cố ý ban cho, có lẽ là do Kiếm Linh tộc trưởng ban cho, cũng có lẽ là do nữ nhân Lê Sa kia ban cho.
— Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, tên kiếm do hắn tự tay khắc lên kiếm hồn của Hồng Nhi. Hai chữ “Tru Ma” là vì thân phận của con bé ở Kiếm Linh Thần Tộc, còn “Kiếp Thiên”...
Kiếp Uyên nhắm mắt lại, giọng nói run rẩy trong thoáng chốc:
— Có lẽ, đó là chấp niệm mà hắn không chịu buông bỏ.
Kiếp Thiên Ma Tộc là bộ tộc có thể hóa thành kiếm, mẫu thân của Hồng Nhi là Kiếp Thiên Ma Đế, linh hồn của nàng vốn có sự tương thích đặc thù với kiếm. Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm mà nàng hóa thành vừa có thuộc tính quang minh của Tru Ma, lại vừa có ma uy đặc thù đến từ Kiếp Thiên Ma Đế.
Mà việc Hồng Nhi lấy kiếm làm thức ăn lại là một dị biến đặc thù mà ngay cả chính Kiếp Uyên cũng không thể lý giải được.
Trong lòng Vân Triệt chấn động kịch liệt.
Lúc trước, khi Băng Hoàng Thần Linh nói với hắn, bà đoán sự tồn tại hoàn chỉnh của Hồng Nhi là do tộc trưởng của Kiếm Linh Thần Tộc ban cho, cho nên mới có thể hóa thành Tru Ma Kiếm mang thần thánh lực. Tuy là phỏng đoán nhưng có phần chắc chắn... Hóa ra bà đã đoán sai, tất cả đều là do chính tay Tà Thần làm nên.
Đúng vậy, thân là Tà Thần cao ngạo, lại là hậu duệ của hắn và Kiếp Thiên Ma Đế, sao hắn có thể cho phép linh hồn của nữ nhi mình pha tạp với linh hồn của các sinh linh khác... Nếu là như vậy, “Hồng Nhi” hoàn chỉnh sẽ vĩnh viễn không còn là nữ nhi thuần túy của hắn nữa.
Nếu không phải Kiếp Uyên trở về, trên đời này vĩnh viễn sẽ không ai biết được Hồng Nhi hoàn chỉnh là do ai tạo nên... bởi vì sau đó Tà Thần không thể gặp lại Hồng Nhi, không thể để cho người đời biết nàng là nữ nhi của hắn, kể cả chính bản thân Hồng Nhi.
Sau khi tạo nên Hồng Nhi hoàn chỉnh, nàng đã trở thành nữ nhi của người khác... Tất cả mọi người đều biết Hồng Nhi là nữ nhi của tộc trưởng Kiếm Linh Thần Tộc.
Đều là phụ thân của nữ nhi, hắn không cách nào tưởng tượng được năm đó khi Tà Thần xoay người rời đi, đã phải gánh chịu sự bất đắc dĩ, xót xa và bi thương đến nhường nào.
— Chẳng lẽ tiền bối chuẩn bị để U Nhi giống như Hồng Nhi... tạo ra một nửa kiếm hồn cho nàng?
Vân Triệt cuối cùng cũng có phần hiểu được ý của Kiếp Uyên.
Kiếp Uyên lại lắc đầu:
— Không, kiếm hồn có thể phù hợp hoàn mỹ với Hồng Nhi và U Nhi nào phải dễ dàng tạo thành như vậy. Kiếm hồn mà Nghịch Huyền tạo ra cho Hồng Nhi ít nhất phải tìm hơn một ngàn thanh thiên linh thần kiếm, quá trình khế hợp hắn càng phải trả một cái giá rất lớn.
— Ở thế giới hỗn độn trước kia, e rằng hắn cũng không thể làm được lần thứ hai, bằng không hắn chắc chắn đã tạo ra một kiếm hồn thích hợp cho U Nhi rồi. Thế giới hỗn độn hiện giờ ngay cả kiếm cấp bậc “thần” cũng khó có thể tìm được, sao có khả năng tạo ra một kiếm hồn tương tự cho U Nhi.
Lời của Kiếp Uyên, Vân Triệt nghe nửa hiểu nửa không. Đề cập đến lực lượng cấp bậc Sáng Thế Thần, sao hắn có thể lý giải được.
— Ta chuẩn bị để U Nhi... dùng chung kiếm hồn với Hồng Nhi!
Kiếp Uyên chậm rãi nói.