Chuyện thành thân với Thủy Mị Âm, dù là do Mộc Huyền Âm cố tình sắp đặt, ngay cả ngày cưới cũng chưa từng hỏi qua ý kiến của hắn. Nhưng bất tri bất giác, Vân Triệt sớm đã không còn bài xích chuyện này, mỗi lần ở bên Thủy Mị Âm, tâm trạng của hắn luôn vô cùng thoải mái. Dù sao, được một nữ tử như vậy say mê luôn là một điều tốt đẹp, huống chi đó còn là thần nữ mà thế nhân đều ngưỡng mộ ao ước như Thủy Mị Âm.
Thủy Mị Âm lại chẳng hề để tâm, nàng tủm tỉm cười nói:
- Như nhau cả mà. Mẫu thân của ta là thiếp thất nhỏ tuổi nhất của phụ thân, nhưng lại được sủng ái nhất! Ta sẽ cố gắng giống như mẫu thân!
Vân Triệt mỉm cười... Rõ ràng, tính cách của Thủy Mị Âm chịu ảnh hưởng rất lớn từ mẫu thân của nàng.
- Nhưng mà, nghĩ đến việc phải chung sống với các tỷ tỷ cũng yêu thương Vân Triệt ca ca rất nhiều, ta vẫn có chút hồi hộp.
Giọng Thủy Mị Âm nhỏ dần, bất kỳ nữ tử nào trong hoàn cảnh này cũng sẽ cảm thấy bất an, nhưng ngay lập tức, hàng mi nàng lại cong vút lên:
- Nhưng mà, các tỷ tỷ có thể xứng đôi với Vân Triệt ca ca nhất định đều là những người tài giỏi nhất trên thế gian này, ta nên càng thêm nỗ lực, còn phải cố gắng hơn cả mẫu thân mới được.
Vân Triệt bất giác đưa tay véo nhẹ khuôn mặt mềm mại của nàng, cười nói:
- Ngươi đó, lúc nào cũng như một đứa trẻ.
- Hừ, người ta mới mười chín tuổi, vốn dĩ là trẻ con mà!
Thủy Mị Âm quả quyết biến ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh thành ba năm ở thế giới bên ngoài, rồi bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt ve gò má, vẻ mặt đầy hạnh phúc:
- Vân Triệt ca ca lại sờ mặt người ta, thật xấu hổ quá.
Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, ánh mắt híp lại, lộ ra vẻ tà khí:
- Đợi sau khi chúng ta thành thân, ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới thật sự là xấu hổ!
Thủy Mị Âm chớp chớp mắt, rồi đột nhiên nhoài người tới, ghé sát vào tai Vân Triệt, dùng giọng nói lí nhí như sợ người khác nghe thấy:
- Hửm? Đến lúc đó, người xấu hổ có khi lại là Vân Triệt ca ca đấy nhé, bởi vì người ta đã học được rất nhiều rất nhiều thứ từ mẫu thân đó nha.
Vân Triệt: “...”
Dù sao vẫn là một thiếu nữ chưa từng trải sự đời, sau khi thì thầm bên tai Vân Triệt, gương mặt Thủy Mị Âm đã ửng lên một tầng mây đỏ nhàn nhạt, đầu cũng khẽ cúi xuống, vẻ yêu kiều không gì sánh nổi, khiến Vân Triệt nhất thời ngây ngẩn.
- Ca ca... sao trên cổ ca ca lại đeo lưu âm thạch vậy? Lạ thật.
Thủy Mị Âm hỏi một câu chẳng hề liên quan, có lẽ là để làm dịu đi bầu không khí ái muội đến rung động lòng người.
Vân Triệt mỉm cười:
- Thứ này không phải là lưu âm thạch bình thường đâu. Nó là bảo vật quý giá nhất trên đời này.
- Bảo vật?
- Bởi vì nó là do nữ nhi của ta tặng, là do con bé tự tay tìm được, tự tay nặn thành, còn khắc cả giọng nói của con bé vào trong đó. Để sau này dù ta có đi đến đâu cũng có thể nghe thấy giọng nói của con bé bất cứ lúc nào.
Lúc nói những lời này, vẻ mặt hắn ấm áp đến lạ thường, khiến Thủy Mị Âm không nỡ dời mắt.
- Vậy sao...
Ngón tay Thủy Mị Âm bất giác vỗ nhẹ lên môi, thầm nghĩ có nên làm cho Vân Triệt ca ca một cái hay không... Trông hắn có vẻ thích thú như vậy.
- Vậy... nữ nhi của Vân Triệt ca ca có đáng yêu không, năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?
Thủy Mị Âm chân thành hỏi.
- Nữ nhi của ta đương nhiên là đáng yêu nhất rồi, ngươi gặp nhất định sẽ thích. Còn tuổi tác ư... cũng xấp xỉ tuổi ngươi khi gặp ta năm đó.
Vân Triệt nói, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia cảm khái.
Thủy Mị Âm rõ ràng rất kinh ngạc vì nữ nhi của Vân Triệt đã lớn như vậy, nàng ngẫm nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi:
- Hả? Vậy... con bé đã tìm được nam tử mình thích chưa? Giống như ta năm đó vậy.
Nghe câu hỏi này, hai hàng lông mày của Vân Triệt lập tức dựng đứng lên:
- Không có! Tuyệt đối không có! Kẻ nào dám có ý đồ với nữ nhi của ta, ta sẽ đánh chết kẻ đó!
Nhìn vẻ mặt hung tợn của Vân Triệt, Thủy Mị Âm chớp chớp mắt, lí nhí nói:
- Năm đó cha ta cũng nói như vậy.
Vân Triệt cạn lời.
Năm đó, vì chuyện của Thủy Mị Âm, Lưu Quang Giới Vương đường đường lại đích thân tìm đến tận cửa, chỉ thẳng vào mũi hắn mà mắng chửi ầm ĩ, phẫn nộ như một con trâu đực bị người ta đâm vào mông, hận không thể lao vào xé xác hắn, nào có chút uy nghiêm nào của một Thượng Vị Giới Vương.
Lúc ấy, trong mắt Vân Triệt, Thủy Thiên Hành chỉ xứng với ba chữ “đồ thần kinh”!
Bây giờ nghĩ lại... hành động của Thủy Thiên Hành năm đó thật sự quá bình thường! Quá đúng đắn! Quá có phong độ!
Quả thực chính là tấm gương sáng của một người cha hiền!
- Tóm lại, muốn có ý đồ với nữ nhi của ta, thì phải đánh thắng được ta trước đã...
Lời của Vân Triệt chợt ngưng lại, hắn đột nhiên có chút chột dạ, rồi lại hung hăng nói thêm:
- Đánh thắng được Mạt Lỵ nhà ta rồi hẵng nói!
Bất ngờ nhìn thấy một khía cạnh khác của Vân Triệt, Thủy Mị Âm chân thành nhìn hắn một lúc lâu, sau đó cười nói:
- Ừm... Vân Triệt ca ca khi làm một người cha cũng thật có sức hút, người ta càng ngày càng thích ca ca rồi đó nha.
Vân Triệt bất giác ưỡn thẳng lưng.
Đúng lúc này, Thủy Mị Âm đột nhiên lao tới, một luồng hương thơm thanh nhã ập đến, Vân Triệt còn chưa kịp phản ứng, cổ hắn đã truyền đến một cảm giác ấm áp rung động lòng người.
Hàm răng ngọc của Thủy Mị Âm cắn lên cổ hắn, cắn hơi mạnh, để lại một dấu răng rất sâu.
“...” Vân Triệt ngẩn người nhìn nàng, theo bản năng đưa tay sờ lên, chạm phải dấu răng, cùng với... một chút hương thơm thiếu nữ.
Nhìn kiệt tác mình để lại trên cổ hắn, gương mặt Thủy Mị Âm ửng đỏ, sau đó vui vẻ cười rộ lên:
- Hi hi! Đã thành công để lại ấn ký trên người Vân Triệt ca ca rồi! A! Vân Triệt ca ca mau phong ấn nó lại đi, không thể để nó biến mất được.
Vân Triệt có chút buồn cười nói:
- Đây không phải là do nương ngươi dạy đó chứ?
- Đúng vậy! Vân Triệt ca ca thông minh thật. A... mau lên mau lên đi!
“...” Vân Triệt không nói gì, ngón tay khẽ điểm, dùng huyền khí phong ấn lại dấu răng mà Thủy Mị Âm để lại trên cổ:
- Như vậy được chưa.
Thủy Mị Âm vui vẻ gật đầu, nàng ngẩng mặt lên cười, chân thành nói:
- Ừ ừ! Đây là ấn ký trên người Vân Triệt ca ca chỉ thuộc về một mình ta, cả đời này cũng không được xóa đi đâu nhé!
- ...Được, được, được.
Vân Triệt đành phải đồng ý.
- Bây giờ đến lượt Vân Triệt ca ca.
Nụ cười của Thủy Mị Âm càng thêm rạng rỡ.
- Ta?
Ngón tay của Thủy Mị Âm chạm lên chiếc cổ non mịn như tuyết đầu mùa của mình:
- Đúng vậy! Vân Triệt ca ca cũng phải để lại ấn ký trên người ta.
- ...Không được!
Vân Triệt từ chối.
- Hả? Vì sao?
- Ta là chúa cứu thế tài ba nhất, vĩ đại nhất! Sao có thể làm chuyện trẻ con như vậy!
Vân Triệt nghiêm mặt nói... Đâu chỉ là trẻ con, quả thực là mất mặt mà! Trò chơi kỳ quái này, trước mười tuổi hắn thường chơi với Tiêu Linh Tịch, đến năm mười một tuổi đã cảm thấy thật ấu trĩ!
Thủy Mị Âm tốt xấu gì cũng đã hơn ba ngàn tuổi rồi, hơn ba ngàn tuổi đó!
Thủy Mị Âm nghiêm mặt lại, bĩu môi, có chút tủi thân nói:
- Hừm! Ta phải đi nói với nương, con rể của người nói người thật trẻ con!
“...” Vân Triệt gật đầu:
- Ta thấy nương của ngươi nhất định là một vị tiền bối vô cùng xinh đẹp, trí tuệ, mới có thể sinh ra một nữ nhi tốt như ngươi.
Thủy Mị Âm nghiêng đầu:
- Đó là đương nhiên! Vậy ca ca còn không mau tới!
Vân Triệt khẽ thở ra một hơi, ba phần bất đắc dĩ, ba phần buồn cười, nhưng nhiều hơn cả là một cảm giác ấm áp không nói nên lời.
Hắn cúi người xuống, tiến lại gần Thủy Mị Âm. Khi hắn đến gần, hơi thở nhẹ nhàng phả lên mặt nàng, một vệt hồng phai lặng lẽ lan từ gò má đến gáy tuyết, tim nàng đập nhanh hơn mấy nhịp.
- Ta cắn thật đấy?
Môi Vân Triệt gần như chạm vào vành tai tinh xảo của nàng, chiếc gáy ngọc trắng ngần gần trong gang tấc, làn da trắng sáng hơn cả tuyết.
“...” Thủy Mị Âm nhắm chặt hai mắt, toàn thân cứng đờ, nhưng không đợi nàng trả lời, Vân Triệt đã cắn xuống.
Trong phút chốc, cảm giác mềm mại như ngọc lan tỏa khắp kẽ răng, khiến lực đạo vốn đã rất nhẹ của Vân Triệt lại bất giác nhẹ đi vài phần, nhưng hắn lại không kìm được cảm giác kỳ diệu quyến luyến này, trọn vẹn mấy giây sau mới nhẹ nhàng nhả ra.
Nhìn dấu răng nhàn nhạt mình để lại trên chiếc gáy ngọc xinh đẹp, Vân Triệt cười nói:
- Như vậy cũng được chứ?
Lời của Vân Triệt khiến thiếu nữ đang ngẩn ngơ trong giấc mộng đẹp bừng tỉnh, nàng vội vàng đưa tay, dùng huyền khí phong ấn lại dấu răng của Vân Triệt, ngón tay vụng trộm chạm lên vết hằn, trong miệng phát ra giọng nói như có chút bất mãn:
- Hừ, cắn nhẹ quá, còn chảy nhiều nước miếng như vậy, hôi chết đi được!
Khóe miệng Vân Triệt co giật, mặt sa sầm lại:
- Nước miếng của ta... không hề hôi!
Đúng lúc này, ánh mắt hắn đột nhiên chuyển hướng, nhìn thấy một bóng tuyết quen thuộc.
Mộc Băng Vân.
Nàng đứng lặng yên trong tuyết, dường như đã đến từ lâu.
- Băng Vân cung chủ!
Vân Triệt vội vàng hành lễ, trong lòng rối bời: Chuyện vừa rồi, không phải là bị nàng nhìn thấy hết rồi chứ?
Thật mất mặt quá đi!
- Mị Âm bái kiến Băng Vân tiền bối.
Thủy Mị Âm cũng hành lễ theo.
- Ừm.
Mộc Băng Vân nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt không hề dừng lại trên người họ, bóng dáng lướt qua không trung.
Nhưng ngay sau đó, nàng lại đột nhiên dừng bước, đôi mắt đẹp phản chiếu băng tuyết thoáng qua vẻ phức tạp, như đang do dự giãy giụa điều gì, cuối cùng ánh mắt ngưng lại, nàng xoay người:
- Vân Triệt, ta có lời muốn nói với ngươi.
- A... ta vừa hay muốn đi tìm phụ thân, còn phải bái kiến Ngâm Tuyết Giới Vương nữa.
Thủy Mị Âm lập tức nói, bóng hình yêu kiều bay lên, lén lút vẫy vẫy bàn tay nhỏ với Vân Triệt:
- Vân Triệt ca ca, lát nữa ta lại đến tìm ca ca chơi.
Thủy Mị Âm bay đi trong màn tuyết, nhưng không đi tìm Thủy Thiên Hành, bởi vì nàng biết lúc này Thủy Thiên Hành rất có thể đang cùng Ngâm Tuyết Giới Vương thương nghị “đại sự” của mình và Vân Triệt.
Bóng dáng nàng dừng lại trước một gốc băng thụ xinh đẹp, nhưng lại không có tâm trạng thưởng thức cảnh tuyết trước mắt. Ngón tay nàng lại một lần nữa chạm lên dấu răng trên cổ, dừng lại rất lâu, sau đó đôi môi hé mở, chiếc lưỡi xinh xắn khẽ đưa ra, lặng lẽ điểm lên đầu ngón tay.
Cảm nhận được hương vị đến từ Vân Triệt, nàng nhẹ nhàng mỉm cười... Tựa như một tinh linh đang đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào.