Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1513: CHƯƠNG 1511: HUYỀN ÂM

- Băng Vân cung chủ.

Sau khi Thủy Mị Âm rời đi, Vân Triệt đi đến trước mặt Mộc Băng Vân.

Mộc Băng Vân nói:

- Tông chủ vừa truyền âm cho ta, nói rất nhiều chuyện. Thật khó tưởng tượng, ngươi lại có thể đạt được kết quả như vậy từ chỗ Ma Đế. Có thể đoán được, sau khi Ma Đế rời đi, ngươi sẽ trở thành Thần Tử Cứu Thế được người đời biết đến, vạn giới ca tụng, tên của ngươi sẽ vĩnh viễn lưu danh sử sách, Ngâm Tuyết Giới cũng có được vinh quang.

- Chuyện này... ta cũng chỉ dốc chút sức mọn, chủ yếu vẫn là sự hy sinh và thành toàn của Ma Đế tiền bối.

Thật ra Vân Triệt vẫn luôn hiểu rõ, tuy kết quả này có liên quan rất lớn đến hắn, kể cả Kiếp Thiên Ma Đế cũng muốn hắn nhớ kỹ mình mới là Cứu Thế Chủ chân chính. Nhưng trên thực tế... ý chí của bản thân Kiếp Uyên mới là nguyên nhân lớn nhất.

- Mượn vầng hào quang và tiếng nói của “Thần Tử Cứu Thế”, ngươi cũng đã tranh thủ được chốn về hoàn mỹ cho Thiên Sát Tinh Thần. Đây đều là kết quả không thể tốt đẹp hơn đối với ngươi, đối với nàng, và đối với cả Thần Giới. Chúc mừng ngươi.

Nàng mỉm cười, một nụ cười rất nhạt. Mà nụ cười của Mộc Băng Vân, hắn chỉ từng thấy qua vài lần.

Vân Triệt cảm thán nói:

- Nếu năm đó không phải Băng Vân cung chủ dẫn ta đến Thần Giới, đã không có kết quả ngày hôm nay, cả đời này ta cũng không thể nào gặp lại nàng ấy nữa. Cho nên ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên, Băng Vân cung chủ là đại ân nhân trong sinh mệnh của ta.

Mộc Băng Vân khẽ lắc đầu:

- Ta chẳng qua chỉ tiện tay giúp đỡ, tất cả đều là do ngươi xứng đáng có được. Sau này có sự tồn tại của Thiên Sát Tinh Thần, Lam Cực Tinh sẽ trở thành cấm địa không ai dám động vào, an nguy của ngươi và Lam Cực Tinh cuối cùng cũng không cần bất kỳ ai phải lo lắng nữa.

Vân Triệt nói:

- Băng Vân cung chủ, người... có điều gì cần phân phó không?

- Cũng không hẳn, chỉ là có một chuyện, ta không biết có nên nhắc nhở ngươi không... Có lẽ là không nên.

Mộc Băng Vân nói đầy ẩn ý.

Vân Triệt: “...”

Mộc Băng Vân hỏi:

- Chuyện giữa ngươi và Lưu Quang Tiểu Công Chúa, Tông chủ không phản đối, ngược lại còn luôn chủ động thúc đẩy, ngươi có biết vì sao không?

Kinh ngạc vì sao Mộc Băng Vân lại đột nhiên hỏi vấn đề này, hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

- Lúc trước sư tôn từng nói, Lưu Quang Giới có thực lực cường đại và tiếng nói ở Đông Thần Vực, mà Thủy Mị Âm lại là nữ nhi được Lưu Quang Giới Vương sủng ái nhất. Nếu có thể trở thành con rể của Lưu Quang Giới, sẽ mang lại lợi ích to lớn cho tình cảnh của ta lúc đó.

Nhìn thần sắc của Mộc Băng Vân, hắn thăm dò:

- Chẳng lẽ, còn có nguyên nhân khác?

Đôi mắt đẹp của Mộc Băng Vân khẽ chuyển, nhìn về phía xa xăm:

- Trên người Lưu Quang Tiểu Công Chúa... có sự ký thác tâm linh của Tông chủ.

Vân Triệt sửng sốt:

- Ký thác... tâm linh? Có ý gì?

- Năm đó ở Trụ Thiên Thần Giới, sau trận chiến giữa ngươi và Lưu Quang Tiểu Công Chúa, nàng đã ái mộ ngươi đến vậy. Rõ ràng có xuất thân vô cùng cao quý, có thiên tư được cả thế gian chú ý, lại cứ không chút do dự mà lao về phía ngươi, một người khi đó có thể nói là hết sức nhỏ bé.

- Cho dù đã trải qua ba ngàn năm Trụ Thiên cũng vẫn chưa hề thay đổi... Nàng từ đầu đến cuối chưa bao giờ để tâm đến thân phận địa vị, chưa bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác, càng không hề cố kỵ, do dự hay dè dặt... mà chủ động, dũng cảm, nhiệt liệt đến gần ngươi như thế.

- Bất kỳ người ngoài cuộc nào cũng có thể cảm nhận rõ ràng chân tình không hề che giấu của nàng đối với ngươi, mà cảm nhận của ngươi chắc chắn là mãnh liệt và rõ ràng nhất. Ngay cả ta cũng không chút nghi ngờ, cho dù ngươi là hỏa diễm, nàng là băng tuyết, nàng cũng sẽ cam tâm tình nguyện tan chảy trong ngọn lửa ấy.

Vân Triệt bình tĩnh nhìn Mộc Băng Vân:

- Băng Vân cung chủ, người nói những lời này có ý là...

Giọng Mộc Băng Vân theo gió tuyết, nhẹ nhàng bay vào linh hồn Vân Triệt:

- Tuy Tông chủ chưa từng nói. Nhưng ta biết... Tông chủ... thật sự rất hâm mộ nàng ấy.

Vân Triệt: “...”

- Chỉ là, Tông chủ nhất định không thể. Chỉ có thể ký thác ý nguyện vi diệu này lên một người khác, để hoàn thành một... giấc mộng có phần nhỏ bé.

Giọng của Mộc Băng Vân càng lúc càng nhẹ.

Nàng là muội muội của Mộc Huyền Âm, là người thân nhất, gần gũi nhất, cũng là người thấu hiểu tỷ tỷ nhất trên thế gian này. Những lời này, cùng những tâm tư ấy, Mộc Huyền Âm chưa từng nói với nàng, cũng không thể nào nói ra, nhưng sao nàng lại không nhận ra được chứ.

Nàng không biết mình nói những điều này với Vân Triệt là đúng hay sai, thậm chí... ngay cả chính nàng cũng không rõ vì sao lại đột nhiên nói cho hắn biết.

“...” Vân Triệt há miệng, trong đầu đột nhiên hoàn toàn hỗn loạn:

- Sư tôn... nàng...

Mộc Băng Vân xoay người đi, đôi mắt đẹp nhắm lại:

- Sư tôn sao... Ta nghĩ, tỷ tỷ chắc đã nói với ngươi rất nhiều lần, tỷ tỷ đã không còn là sư tôn của ngươi nữa. Nhưng dường như ngươi chưa bao giờ thật sự hiểu được hàm ý chân chính trong câu nói này, hoặc có lẽ... là không dám tin.

“...” Trong đầu Vân Triệt đột nhiên ong lên một tiếng.

- Với tính tình của tỷ tỷ, cùng với những thứ gánh vác trên lưng, tỷ ấy nhất định không thể nào chủ động bước ra một bước này. Cho nên...

Trong gió tuyết truyền đến một tiếng thở dài đầy ưu tư, bóng dáng của Mộc Băng Vân đã đi xa.

Giữa thế giới tuyết trắng, Vân Triệt lặng yên đứng đó, bất tri bất giác, trên người đã phủ một lớp tuyết dày.

Thủy Thiên Hành và Thủy Mị Âm đã rời đi.

Thủy Thiên Hành đến đây là để thương nghị ngày cưới với Mộc Huyền Âm... Hoàn toàn không hề hỏi đến ý kiến của Vân Triệt.

Khi Vân Triệt một lần nữa tiến vào Băng Hoàng Thánh Điện, Mộc Huyền Âm đã chờ sẵn. Sự xuất hiện của Thủy Thiên Hành khiến Mộc Huyền Âm tin rằng những lời Vân Triệt nói không hề khoa trương hay sai lệch. Tà Anh, Ma Đế, Ma Thần... ba đại kiếp nạn liên tiếp này lại thật sự được hóa giải trong im lặng.

Hơn nữa, tất cả đều do một tay Vân Triệt thúc đẩy.

Nàng đứng trước cửa sổ, hờ hững nhìn thế giới bên ngoài, không vì Vân Triệt đến mà xoay người, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Vân Triệt đi đến sau lưng nàng, vẫn cung kính hành lễ như trước.

Mộc Huyền Âm không hỏi chuyện liên quan đến Ma Đế và Tà Anh, mà nhàn nhạt nói:

- Hôn lễ của ngươi và Thủy Mị Âm được định vào cuối tháng sau, địa điểm tại Lưu Quang Giới. Mọi việc Lưu Quang Giới Vương sẽ lo liệu, bên Ngâm Tuyết Giới sẽ phối hợp, ngươi chỉ cần dành ra vài ngày khi đó là được.

- Vâng.

Vân Triệt đáp ứng, không có ý kiến gì... Dù cho hôn lễ giữa hắn và Phượng Tuyết Nhi do phụ mẫu định ra chỉ cách ngày đó vỏn vẹn bốn ngày.

Haiz, kiếp nam nhân thật bận rộn mà.

Mộc Huyền Âm nói:

- Ngươi đi đi. Trong khoảng thời gian này, ngươi chắc có rất nhiều chuyện phải làm, không cần ở lại Ngâm Tuyết Giới.

“...” Vân Triệt đứng dậy, nhưng không đáp lại, cũng không rời đi.

“...?” Mộc Huyền Âm không xoay người, nhưng đôi mày băng giá khẽ nhíu lại.

Vân Triệt cất bước, nhưng không lùi lại mà tiến về phía trước. Hắn và Mộc Huyền Âm vốn đã đứng rất gần, chỉ hai bước ngắn, hắn đã ở ngay sát Mộc Huyền Âm, sau đó hắn dang hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía sau.

“...!!?” Toàn thân Mộc Huyền Âm chợt cứng đờ... quên cả né tránh, quên cả nói năng, đôi băng mâu lập tức hoảng hốt, rối loạn.

Hai tay ôm lấy eo Mộc Huyền Âm, thân thể kề sát tấm lưng ngọc của nàng, Vân Triệt nhắm mắt lại, tham lam hít lấy khí tức chỉ thuộc về nàng, cảm nhận hương thơm băng tuyết như đến từ trong mộng kia từ chóp mũi thấm thẳng vào tâm hồn. Hắn nhẹ nhàng nói:

- Huyền Âm, mấy ngày nữa, ta phải đưa Ma Đế rời đi, nàng đi cùng ta có được không?

Hắn gọi là “Huyền Âm”, chứ không phải “Sư tôn”.

Gọi thẳng tên sư tôn, quả là đại nghịch bất đạo.

“...” Vẫn không né tránh, cũng không đẩy Vân Triệt ra, Mộc Huyền Âm cứng đờ tại chỗ, không hề nhúc nhích, lồng ngực phập phồng vô cùng kịch liệt, tầm mắt hoàn toàn mơ hồ, trong ngũ quan chỉ còn lại cảm giác cơ thể được hắn ôm chặt và giọng nói của hắn.

- Được không?

Vân Triệt hỏi lại, vòng tay ôm nàng siết chặt thêm từng chút, lặng lẽ ôm chặt... cho đến giờ phút này vẫn không bị nàng đẩy ra, tâm hồn Vân Triệt cũng như rơi vào mộng cảnh, một ảo mộng mà hắn vĩnh viễn không muốn tỉnh lại.

- Được...

Nàng trả lời, từ đôi môi bật ra âm thanh mơ hồ mà mềm mại nhất trong cả cuộc đời nàng.

Vân Triệt mỉm cười. Thân thể băng tuyết của nàng rõ ràng tỏa ra khí tức băng hàn nhất, nhưng lại khiến toàn thân hắn dâng lên một cảm giác ấm áp vô cùng kỳ diệu, vô cùng say đắm.

Vân Triệt dùng giọng nói càng nhẹ hơn:

- Ta còn định... dẫn nàng đi gặp phụ mẫu ta. Nơi đó không phải Thần Giới, nàng cũng không phải Ngâm Tuyết Giới Vương, lại càng không phải sư tôn của ta. Nàng chính là nàng... được không?

“...” Mộc Huyền Âm không đáp ứng, nhưng cũng không lên tiếng cự tuyệt.

Thế giới rơi vào tĩnh lặng, hai người đều không nói gì nữa, cũng không tách ra. Trong không khí, mỗi một sợi tơ đều trở nên đặc biệt vi diệu, khung cảnh cứ thế ngưng đọng... rất lâu, rất lâu.

Cho đến một khắc... trên người Mộc Huyền Âm đột nhiên bộc phát một luồng hàn khí, Vân Triệt không kịp phòng bị, thân thể loạng choạng lùi về sau, ngã phịch mông xuống đất.

Vân Triệt ngơ ngác, vừa định nói gì đó, trước cửa Thánh Điện, một bóng dáng nữ tử chậm rãi bước vào.

Mộc Phi Tuyết vừa bước vào đã thấy Vân Triệt với tư thế bất nhã ngồi dưới đất, còn Mộc Huyền Âm thì đưa lưng về phía hắn, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên mặt nàng thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, khom người hành lễ:

- Đệ tử Mộc Phi Tuyết, bái kiến sư tôn. Vừa rồi nhận được thiệp mời của hơn mười tinh giới thượng vị đồng thời gửi tới, đặc biệt đến bẩm báo.

Mộc Huyền Âm cuối cùng cũng liếc mắt, lạnh lùng nói:

- Triệt nhi, ngươi lui ra đi.

- A... vâng, đệ tử cáo lui.

Vân Triệt vội vàng đứng dậy, bước nhanh rời đi... nhưng bước chân lại nhẹ như đi trên mây.

Khi đi ngang qua Mộc Phi Tuyết, nàng liếc nhìn hắn, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ khác lạ... nàng không hiểu sao lại cảm thấy có gì đó hơi kỳ quái.

Ra khỏi Thánh Điện, Vân Triệt thở phào một hơi thật dài, chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái không nói nên lời.

Trong đầu Vân Triệt vang lên giọng nói của Hòa Lăng:

- Chủ nhân, chủ nhân và sư tôn... nàng... nàng...

Nói được nửa chừng, nàng đã sợ hãi không thể nói tiếp.

Sau khi theo Vân Triệt trở về Thần Giới, nàng đã sớm nhận ra quan hệ giữa Vân Triệt và Mộc Huyền Âm có phần vi diệu, nhưng trước sau vẫn không dám nghĩ đến phương hướng cấm kỵ kia. Nhưng hôm nay... vừa rồi...

Vân Triệt ra vẻ nghiêm túc sửa lại:

- Khụ khụ, Hòa Lăng, ngày đầu tiên ta trở về Thần Giới đã bị nàng trục xuất khỏi sư môn, cho nên nàng đã sớm không phải là sư tôn của ta nữa. Vì vậy... xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không có gì kỳ quái cả.

-... Chủ nhân nói rất đúng.

Hòa Lăng nhỏ giọng nói.

Nếu là Mạt Lỵ, e rằng đã sớm mắng hai chữ “cầm thú” không biết mấy vạn lần rồi. Mặc dù...

- Bên chỗ Thần Hi chủ nhân, khi nào chủ nhân mới đi thăm người đây? Thời gian càng lâu, ta lại càng có một cảm giác bất an.

Hòa Lăng nói.

Vân Triệt thu lại vẻ mặt, tất cả tin tức về Thần Hi đều là nàng đang bế quan. Nhưng đúng như lời hắn nói với Hạ Khuynh Nguyệt, với sự thấu hiểu “sâu sắc” của hắn về Thần Hi, chỉ riêng chuyện bế quan này đã vô cùng bất thường.

Thần Hi đáng lẽ là người không cần phải lo lắng nhất trên đời này, nhưng hắn vẫn giống như Hòa Lăng, cũng có một cảm giác bất an. Mặc dù không mãnh liệt, nhưng nó vẫn luôn tồn tại... Ngày ấy ở Trụ Thiên Thần Giới, ánh mắt Long Hoàng nhìn hắn, hắn chưa bao giờ quên.

- Sau khi tiễn Ma Đế, đưa Mạt Lỵ về Lam Cực Tinh, chúng ta sẽ đến Long Thần Giới.

Vân Triệt liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói.

Hắn phi thân lên, bay về hướng bắc, xuyên qua kết giới, rơi vào Minh Hàn Thiên Trì.

- Chuyện của Ma Đế tiền bối là vướng bận cuối cùng của Băng Hoàng Thần Linh, sau khi người biết được kết quả này, nhất định sẽ rất vui mừng.

Trong lúc lẩm bẩm, Vân Triệt nhảy xuống, thân thể xuyên qua từng tầng nước Thiên Trì cho đến tận đáy, men theo vầng sáng màu xanh thẳm, một lần nữa đứng trước mặt thiếu nữ Băng Hoàng... hắn biết, có lẽ đây là lần cuối cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!