Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1514: CHƯƠNG 1512: CHÂN TƯỚNG KHÔNG NÊN BIẾT

- Vân Triệt, cuối cùng ngươi cũng đã đến. Suốt thời gian qua, ta vẫn luôn chờ ngươi.

Giọng nói của thiếu nữ Băng Hoàng vẫn luôn mềm mại như nước, mơ màng như mộng.

Ngày Kiếp Uyên trở về, nàng đã cảm nhận được khí tức của Kiếp Uyên đầu tiên, thời khắc kiếp nạn đỏ thẫm này bùng phát còn sớm hơn dự liệu của nàng.

Nhưng sau đó, khí tức của hỗn độn lại bình yên ngoài dự đoán. Hôm nay, cuối cùng nàng cũng chờ được Vân Triệt đến đây. Hắn bình an vô sự đã là một niềm an ủi rất lớn đối với nàng.

Vân Triệt tiến lên một bước, trên mặt nở nụ cười:

- Ừm, ta đến rồi. Khoảng thời gian này chắc hẳn đã khiến ngươi phải lo lắng nhiều.

- Xem ra, ngươi mang đến là một tin tức tốt đẹp.

Cảm nhận được cảm xúc của Vân Triệt, giọng nói của thiếu nữ Băng Hoàng lại thêm vài phần mềm mại, ấm áp tận đáy lòng.

- Đúng vậy!

Vân Triệt trịnh trọng gật đầu, sau đó hắn thuật lại cặn kẽ mọi chuyện sau khi Kiếp Uyên trở về cho thiếu nữ Băng Hoàng nghe... cho đến khi Kiếp Thiên Ma Đế quyết định trở về ngoại hỗn độn, đồng thời vĩnh viễn hủy đi thông đạo kết nối hai thế giới.

Dưới đáy Thiên Trì rơi vào yên tĩnh thật lâu, sau đó vang lên một tiếng cảm thán ngân nga của thiếu nữ Băng Hoàng:

- Tà Thần là thần linh vĩ đại nhất của Thần tộc, thân là tồn tại tối cao của thế gian, lại dùng sinh mệnh cuối cùng của mình để lại hy vọng cứu vớt hậu thế. Còn Kiếp Thiên Ma Đế, khí khái của nàng cũng vĩ đại đến mức khiến người người phải thán phục.

- Cũng khó trách năm đó Tà Thần thân là Sáng Thế Thần lại chấp nhất yêu thương Kiếp Thiên Ma Đế đến vậy.

- Chỉ là, hậu thế có lẽ sẽ vĩnh viễn không biết rằng, thế giới yên bình mà họ đang sống là do một cặp phu thê từng bị cả thế gian ruồng bỏ ban tặng. Nếu chúng Thần, chúng Ma trên trời có linh, không biết sẽ có cảm nghĩ thế nào.

Vân Triệt nghiêm túc nói:

- Không chỉ có họ, mà còn có cả ngươi nữa. Nếu không phải ngươi tâm mang vạn linh, chấp nhất tồn tại, cho ta chỉ dẫn quan trọng nhất, có lẽ đã không có kết quả của ngày hôm nay.

- So với phu thê Tà Thần, cái giá ta phải trả quá nhỏ bé. Nhưng ngươi... lấy thân phận phàm nhân mà trực diện đối mặt với Ma Đế trở về, cuối cùng hóa giải tai họa trong vô hình, ngươi xứng đáng nhận được tất cả vinh quang và sự công nhận của đương thời, xứng đáng được vạn linh ca tụng ngàn đời.

- À...

Điều này, Vân Triệt thật sự có phần không dám nhận, bởi vì hắn luôn cảm thấy nỗ lực của mình thực sự không hề xứng với kết quả này.

- Như vậy, ta đã không còn vướng bận, tâm nguyện cũng đã thành, cuối cùng có thể an lòng rời đi.

Lời nói này vẫn nhẹ nhàng bình thản như vậy, không chút lưu luyến hay bàng hoàng.

Vân Triệt ngước mắt lên, thần sắc phức tạp, than thở:

- Nhất định phải như vậy sao?

Thiếu nữ Băng Hoàng ôn nhu nói:

- Ngươi không cần níu giữ, càng không cần thương cảm cho ta. Ta vốn là người không nên tồn tại ở thời đại này, chỉ vì không thể buông bỏ vướng bận mà tồn tại đến nay. Hiện giờ ta đã có được kết quả hoàn mỹ nhất, đã không còn vướng bận và lý do để tồn tại nữa.

- Xin ngươi... hãy đối xử tử tế với nữ nhi của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế, đây xem như là thỉnh cầu cuối cùng của ta.

Vân Triệt trịnh trọng gật đầu, nói từng chữ:

- Được! Chỉ cần ta còn sống, sẽ tuyệt đối không để các nàng phải chịu bất kỳ uất ức nào.

Tinh... rắc!

Vào khoảnh khắc ấy, bông tuyết bao bọc thiếu nữ Băng Hoàng xuất hiện một vết rách rồi nhanh chóng lan ra, sau đó vỡ tan, để lộ thân hình như ngọc tạc của nàng cùng với lực lượng và sinh mệnh bị phong ấn toàn bộ.

Một luồng sáng lam mờ ảo vô cùng sâu thẳm trải ra dưới đáy Thiên Trì, kéo dài thẳng lên trên.

Mà luồng sáng đậm đặc nhất lại bao phủ lấy thân thể Vân Triệt.

- Có thể trao tặng lực lượng cuối cùng của ta cho ngươi, chính là kết cục tốt nhất đối với sinh mệnh và linh hồn còn sót lại của ta.

Mỗi một tấc da thịt băng cơ ngọc cốt trong tầm mắt đều đẹp đến tuyệt luân, hoàn mỹ không tì vết, nhưng trong lòng Vân Triệt lại không hề có một tia tà niệm. Hắn biết, theo sự vỡ tan của bông tuyết, vị Thần linh cuối cùng tồn tại trên thế gian này cũng sắp tan biến.

Tinh...

Sau một thoáng tĩnh lặng, tất cả ánh sáng lam mờ ảo đột nhiên hóa thành vô số tinh quang màu lam, cấp tốc bay về phía Vân Triệt, trong khoảnh khắc va chạm đã lặng lẽ dung nhập vào cơ thể hắn.

Thế giới trước mắt Vân Triệt nhất thời hóa thành một màu lam ngày càng sâu thẳm, cho đến khi không còn thấy rõ được bóng dáng của thiếu nữ Băng Hoàng. Hắn nhắm mắt lại, yên tĩnh tiếp nhận ân huệ cuối cùng của thiếu nữ Băng Hoàng... cũng là sinh mệnh cuối cùng của nàng.

Một ngày...

Hai ngày...

Ba ngày...

Đến khi Vân Triệt mở mắt ra, thế giới trước mắt không còn ánh sáng mờ ảo và tinh quang màu lam nữa, chỉ còn lại nước Thiên Trì, vẫn lặng lẽ lưu chuyển cái lạnh băng giá tột cùng.

Bên trong huyền mạch của hắn có thêm một ngôi sao màu xanh thẳm.

Trước mắt hắn, bóng dáng của thiếu nữ Băng Hoàng đã trở nên hư ảo như sương khói, nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp như mơ của nàng lại là một nụ cười nhàn nhạt:

- Vân Triệt, lực lượng và huyền mạch của ngươi vô cùng đặc thù. Nếu Băng Hoàng thần lực cuối cùng của ta có thể được luyện hóa hoàn toàn, nó có thể giúp bất kỳ sinh linh nào trở thành Thần Chủ. Chỉ riêng ngươi, có lẽ đạt đến Thần Quân đã là cực hạn.

Vân Triệt cảm kích nói:

- Đây đã là ân huệ quá lớn đối với ta rồi. Ta sẽ sớm ngày luyện hóa hoàn toàn, tuyệt đối không phụ sự ban tặng của ngươi. Ta cũng sẽ thay ngươi, vĩnh viễn ghi nhớ sự tồn tại của ngươi, cùng với tất cả những gì ngươi đã ban cho thế giới này.

Thiếu nữ Băng Hoàng mỉm cười, thân thể trở nên ngày càng mông lung.

- Còn một chuyện cuối cùng, xin Băng Hoàng Thần Linh cho ta biết.

Vân Triệt nói, hắn không quên lời mà thiếu nữ Băng Hoàng đã nói với hắn lúc trước... lời về Mộc Huyền Âm.

Thiếu nữ Băng Hoàng trầm mặc một lúc rồi nhẹ nhàng nói:

- Ta nói lại lần nữa, chuyện này, biết được chân tướng không hề có lợi cho ngươi, ngược lại có thể sẽ gây ra tổn thương nhất định trong lòng ngươi, còn nếu không biết thì cả đời sẽ bình an vô sự. Dù vậy, ngươi vẫn nhất định muốn biết sao?

Vân Triệt không chút do dự gật đầu:

- Ta muốn biết.

Đúng như Vân Triệt mong muốn, thiếu nữ Băng Hoàng không chần chừ nữa, chậm rãi thuật lại:

- Được. Lần trước ta đã nói với ngươi, sư tôn của ngươi có thể trở thành Thần Chủ đầu tiên trong lịch sử Ngâm Tuyết Giới, cùng với thực lực tăng tiến vượt bậc trong những năm gần đây, đều là nhờ vào Băng Hoàng thần hồn mà ta đã ban cho nàng ấy từ rất lâu trước kia.

Vân Triệt khẽ gật đầu.

- Và cũng chính vì sự tồn tại của Băng Hoàng thần hồn, ta có thể dễ dàng can thiệp vào ý chí của nàng ấy.

Vân Triệt sững sờ, nhíu mày, rồi hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, trong lòng chợt “thịch” một tiếng:

- Chẳng lẽ những năm này, người thật sự đã có lúc... can thiệp vào ý chí của nàng?

Thiếu nữ Băng Hoàng nói:

- Trước kia, đúng là thỉnh thoảng sẽ có lúc, nhưng mà, bắt đầu từ khi ngươi đến Ngâm Tuyết Giới, sự can thiệp ý chí của ta đối với nàng ấy luôn luôn tồn tại, chưa từng gián đoạn.

Đồng tử Vân Triệt khẽ co lại, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an tột độ:

- Người can thiệp vào ý chí của nàng... là gì? Là phương diện nào?

Thoáng kinh ngạc trước phản ứng của Vân Triệt, thiếu nữ Băng Hoàng tiếp tục nói:

- Bảy năm trước, lần đầu tiên ngươi bước vào Minh Hàn Thiên Trì, ta đã nhận ra sự tồn tại của ngươi, mơ hồ cảm nhận được trên người ngươi đang mang Tà Thần thần lực.

- Sau này, ngươi chìm vào đáy Thiên Trì và gặp ta. Ta đã đọc được ký ức của ngươi, cũng vì vậy mà biết được rất nhiều chân tướng khiến ta phải kinh sợ, càng nhìn thấy được một hy vọng to lớn.

Vân Triệt lặng im lắng nghe, hai tay bất giác siết chặt, cảm giác bất an trong lòng không ngừng dâng cao.

- Chỉ là, ta không thể rời khỏi Thiên Trì, không thể bảo vệ và dẫn dắt ngươi trưởng thành, vì thế ta đã lựa chọn Mộc Huyền Âm... Lúc ngươi rời khỏi Thiên Trì, ta đã dùng Băng Hoàng thần hồn trong cơ thể nàng làm môi giới, khắc sâu ấn ký ‘Đối đãi với ngươi hơn hết thảy’ vào linh hồn nàng.

Ong...

Trong đầu Vân Triệt như có thứ gì đó nổ tung.

Hắn bật cười, một nụ cười đặc biệt thê lương:

- A, ha ha... ngươi nói rằng... Sư tôn đối tốt với ta không phải xuất phát từ bản ý của người, mà là... vì ý chí can thiệp của ngươi sao... A... ngươi đang đùa cái gì vậy... ngươi đang đùa cái gì vậy!

Hai tay hắn khẽ run, trong lòng lạnh lẽo... hắn chưa từng nghe thấy lời nào nực cười đến thế! Tại sao trên đời này lại có thể có lời nói nực cười đến vậy!

Suy nghĩ trở nên vô cùng hỗn loạn, hỗn loạn đến mức chính hắn cũng khó tin, ngay cả tầm mắt cũng như dần trở nên mơ hồ... Nhưng, ký ức về Mộc Huyền Âm lại vô cùng rõ ràng, mỗi một hình ảnh, mỗi một ánh mắt, mỗi một câu một chữ...

Cùng với... những nghi ngờ mà hắn đã từng có vô số lần.

Nghi ngờ vì sao Mộc Huyền Âm lại đối xử tốt với hắn đến vậy...

Năm đó mới đến Ngâm Tuyết Giới, Mộc Huyền Âm là Đại Giới Vương của Ngâm Tuyết Giới, càng là Thần Chủ đầu tiên trong lịch sử, có địa vị và uy vọng chí cao vô thượng, nắm trong tay quyền sinh sát của vô số sinh linh, ở toàn bộ Thần Giới đều đứng ở vị diện cao nhất.

Mà Vân Triệt, một tiểu bối hèn mọn đến từ hạ giới, tu vi ngay cả Thần Đạo còn chưa bước vào, đến đệ tử tầng thấp nhất của Băng Hoàng Thần Tông cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn... Chỗ đặc biệt duy nhất có thể kể đến, chính là hắn do Mộc Băng Vân mang về, cũng có ơn cứu mạng với Mộc Băng Vân.

Khoảng cách giữa hắn và Mộc Huyền Âm, ở bất kỳ phương diện nào, há chỉ là trời và đất.

Mặt khác, trước khi Vân Triệt gặp Mộc Huyền Âm, đã từng nhiều lần nghe nói Ngâm Tuyết Giới Vương là một người cực kỳ lạnh lùng tuyệt tình, không hề có lòng thương hại hay sự dịu dàng, toàn bộ Băng Hoàng Tông, trên dưới Ngâm Tuyết Giới, sợ nàng còn hơn kính nàng.

Thế nhưng chỉ riêng đối với hắn...

Thu hắn làm đồ đệ, có thể là vì hắn khống chế huyền lực hàn băng hơn xa các đệ tử khác, Vân Triệt cũng cảm thấy hợp tình hợp lý, nhưng tất cả những chuyện sau đó... tất cả...

Một lần rồi lại một lần, tốt đến mức khiến hắn gần như có cảm giác hư ảo.

Nhất là, trong những lần trao đổi với Mộc Băng Vân, rõ ràng ngay cả nàng cũng kinh ngạc sâu sắc, hay nói đúng hơn là khiếp sợ vì sao Mộc Huyền Âm lại đối xử tốt với hắn đến vậy.

Đúng vậy... vì sao...

Một huyền giả tiểu bối đến từ hạ giới, dựa vào cái gì để một Giới Vương Thần Chủ như nàng phải làm như thế?

Không hề tham lam, lại còn toàn lực che giấu Tà Thần thần lực trên người hắn... Minh Hàn Thiên Trì mà trưởng lão cung chủ trăm năm khó chạm tới lại cho hắn tùy ý sử dụng... Vì hắn mà tính kế Hỏa Như Liệt để đoạt lấy Kim Ô Phần Thế Lục... Tội khinh nhờn động trời nhưng cũng chỉ trách mắng qua loa rồi hoàn toàn bỏ qua... Trước Đại hội Huyền Thần, ròng rã hai năm bỏ bê tông môn chỉ để lo cho một mình hắn... Vì hắn mà nổi giận với Kiếm Quân... Vì hắn mà dung hợp Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan... Âm thầm theo hắn đến Băng Phong Đế Quốc, lại âm thầm theo hắn vào Trụ Thiên Thần Giới...

Thậm chí vì cứu hắn, đã trực diện đối đầu với Cổ Chúc, bất chấp cả an nguy của toàn bộ Ngâm Tuyết Giới.

Dựa vào cái gì...

Hóa ra tất cả chỉ đến từ sự can thiệp ý chí của kẻ khác, vốn không phải là ý chí của chính người!

Trong những năm này, tất cả nghi hoặc, kinh ngạc thậm chí là không thể tin nổi đều được giải đáp toàn bộ. Quả nhiên trên đời này làm gì có sự tốt đẹp nào không thể giải thích, không hề có lý do... hơn nữa còn tốt đến mức vượt xa lẽ thường, vứt bỏ cả nguyên tắc.

Từ lúc bắt đầu, tất cả sự đối đãi quá tốt với hắn, vì hắn không tiếc bất cứ điều gì, thậm chí cả thứ tình cảm mơ hồ, cấm kỵ... từ đầu đến cuối đều không phải là Mộc Huyền Âm, mà là ý chí của linh hồn Băng Hoàng!

Chỉ là đáp án này sao lại nực cười và tàn khốc đến vậy.

Cảnh tượng hắn ôm lấy nàng, khẽ gọi “Huyền Âm” bên tai nàng, vẫn còn ngay trước mắt, khoảnh khắc tâm linh rung động ấy, càng khắc sâu vô cùng vào linh hồn.

Nhưng mà...

Thiếu nữ Băng Hoàng nhìn hắn, chậm rãi nói:

- Ngươi để tâm chuyện này ngoài dự đoán của ta. Hy vọng ngươi có thể sớm ngày chấp nhận nó.

Phản ứng kịch liệt của Vân Triệt khiến nàng bắt đầu hối hận vì đã nói cho hắn biết chân tướng này.

Bàn tay Vân Triệt siết chặt, rồi lại siết chặt, hắn không cách nào hình dung được cảm giác trong lòng... giống như một mảnh linh hồn quan trọng nào đó đột nhiên hóa thành hư ảo, vỡ tan thành một khoảng trống khiến hắn vô cùng khó chịu, có lẽ không bao giờ bù đắp được.

- Gỡ bỏ.

Hắn mở miệng, chỉ có hai chữ ngắn ngủi, vô cùng cứng rắn.

“...” Thiếu nữ Băng Hoàng trầm mặc, nàng biết ý tứ trong lời nói của Vân Triệt, cũng kinh ngạc vì hắn sẽ nói ra hai chữ này. Một lúc lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng nói:

- Nếu như xóa đi sự can thiệp ý chí của ta, với ý chí của bản thân nàng ấy, cách đối xử với ngươi sẽ không còn như quá khứ. Hơn nữa, với tất cả những gì đã từng xảy ra giữa hai người, nàng rất có khả năng còn sinh ra phẫn nộ và mâu thuẫn mãnh liệt đối với ngươi... thậm chí là sát ý.

- Ta nghĩ, ngươi nên hiểu rõ điểm này.

Nàng luôn thông qua Băng Hoàng thần hồn của Mộc Huyền Âm để quan sát thế giới, cho nên nàng thấy rất rõ ràng giữa Mộc Huyền Âm và Vân Triệt đã xảy ra chuyện gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!