Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1520: CHƯƠNG 1518: BIẾN CỐ

Phía bên kia của thông đạo đỏ rực là một thông đạo hắc ám nối liền.

Một kết giới vĩ đại chắn ngang trước mặt Kiếp Uyên, ngăn cản những ma thần đang điên cuồng lao tới, hoàn toàn cách ly lực lượng của chúng, không cho phép chúng tiến lại gần thông đạo đỏ rực dù chỉ nửa bước.

- Ma Đế... tại sao... tại sao...

Các ma thần phẫn nộ, không cam lòng, điên cuồng gào thét.

Thần sắc của Kiếp Uyên lại vô cùng bình tĩnh, không kinh hoảng, không thống khổ, chỉ còn lại sự lãnh đạm tuyệt đối:

- Dừng lại đi... tất cả những kẻ đã hại chúng ta đều đã hóa thành tro bụi, chúng ta không có tư cách trút oán hận lên đầu những phàm linh của thời đại này, lại càng không nên phá hủy sự bình yên của một thời đại.

- Đó là bọn chúng nợ chúng ta... nợ chúng ta... tất cả đều đáng chết... đều đáng chết!!

Chúng liều mạng gầm rú, liều mạng va chạm.

Đúng vậy, chúng đã sớm không còn lý trí, mỗi một kẻ đều đã hoàn toàn sa ngã thành ác quỷ báo thù.

- Bất hạnh của chúng ta không liên quan gì đến bọn họ.

Kiếp Uyên nhẹ nhàng nói:

- Yên tâm đi. Dù thế nào đi nữa, ta đều sẽ ở cùng các ngươi, ta sẽ bầu bạn cùng các ngươi trong sinh tử, đợi đến ngày tất cả các ngươi chết già, ta sẽ theo các ngươi mà đi.

- A... a a a a!!

Công kích và tiếng gào thét của các ma thần càng thêm cuồng bạo.

Ma thần xông lên càng lúc càng nhiều, kết giới ngưng tụ toàn bộ lực lượng của nàng cũng dần dần đạt đến cực hạn... nàng biết, bản thân đã không thể chống đỡ được bao lâu nữa.

Kiếp Uyên quay đầu, nhìn về phía sau, ánh mắt u ám khôn cùng.

Nàng lựa chọn chôn vùi bản thân và toàn bộ tộc nhân ở thế giới ngoài Hỗn Độn... còn có một nguyên nhân mà nàng không nói cho Vân Triệt.

Nguyên nhân quan trọng nhất, cũng là “đáng sợ” nhất kia...

----

Ong!!

Một thanh hoàng kim trường kiếm lóe lên quang mang kỳ dị xuất hiện trong tay Thiên Diệp Phạm Thiên, kim quang chói lòa lóe lên, đâm thẳng vào thông đạo đỏ rực, phát ra tiếng ong ong chói tai suýt nữa làm vỡ nát màng nhĩ của mọi người.

Vô số huyền khí dị bảo cao cấp, thậm chí cả những át chủ bài bình thường không bao giờ lộ ra, vào lúc này đều được điên cuồng tung ra, đủ loại khí tức mạnh mẽ hỗn loạn phóng thích, khiến cho cả những Thần Đế hùng mạnh đứng đầu cũng cảm thấy hô hấp khó khăn.

Thế nhưng, thông đạo đỏ rực vẫn không hề có phản ứng quá lớn, những vết rạn chi chít kia dù thế nào cũng không chịu lan rộng, tựa như đang cười nhạo sự hèn mọn và bất lực của bọn họ.

Mà thời gian Kiếp Uyên cho bọn họ chỉ có vỏn vẹn mười lăm giây... Mười lăm giây!

Nói cách khác, cho dù với thực lực của nàng, khi đối mặt với số lượng ma thần ngày càng nhiều, cuối cùng có thể lên đến gần trăm tên cùng lúc xông tới, nàng cũng chỉ có thể ngăn cản được tối đa mười lăm giây.

Sau mười lăm giây, lực lượng của đám ma thần này sẽ có thể đột phá vòng vây, tràn vào bên trong Hỗn Độn, chôn vùi toàn bộ những cường giả này... sau đó, khi ma thần đầu tiên bước vào, tất cả sẽ không còn cách nào cứu vãn!

Vân Triệt cắn chặt răng đến mức tưởng chừng sắp vỡ nát, nhưng lại là người bất lực nhất.

Thậm chí nếu hắn dám rời khỏi kết giới ngăn cách do Hạ Khuynh Nguyệt thiết lập dù chỉ một bước, còn không cần đến lực lượng của ma thần tràn ra, chỉ riêng dư uy từ sức mạnh của tất cả cường giả tập trung ở đây cũng đủ để nghiền nát hắn trong nháy mắt.

Thời gian trôi đi nhanh chóng, lần đầu tiên bọn họ oán hận vì sao thời gian lại trôi nhanh đến vậy! Nhìn thông đạo đỏ rực dưới sức mạnh của bọn họ gần như không hề có chút biến hóa nào, khuôn mặt của Trụ Thiên Thần Đế cũng hoàn toàn vặn vẹo, sau đó đột nhiên gầm lên một tiếng dữ dội như dã thú.

Phụt!

Hắn phun ra một ngụm máu tươi lớn, nhuộm đỏ cả người.

Sau ngụm máu tươi rõ ràng là tinh huyết, trên người hắn cũng bắt đầu khởi động một dòng thác huyền lực càng thêm cuồng bạo.

Cảnh tượng này khiến trong lòng mọi người chấn động, sau đó từng đôi mắt cũng đều nhuốm màu hồng quang quyết tuyệt, tất cả người thủ hộ phía sau Trụ Thiên Thần Đế đều tế ra tinh huyết trước tiên, rồi một màn rung động xuất hiện, tất cả mọi người... từ Thượng vị Giới Vương cho đến Long Hoàng chí tôn, toàn bộ đều tế ra tinh huyết của mình.

Nhất thời, không gian nơi cực đông Hỗn Độn bùng lên từng luồng sức mạnh kinh thiên động địa.

Keng...

Thông đạo đỏ rực thoáng rung lên, âm thanh tuy không lớn nhưng lại xuyên thấu tất cả, vang vọng trong tâm hồn mọi người.

Nhưng... đó cũng chỉ là một sự rung động cực nhỏ.

Mà chút rung động và tiếng vang nhỏ nhoi này không hề mang lại kinh hỉ, mà là tuyệt vọng.

Mặc dù chỉ là một thông đạo không gian không có sinh mệnh, càng không thể phản kích, nhưng nó lại là không gian thần lực đến từ Càn Khôn Thứ, cấp bậc thật sự quá cao.

Đòn tấn công vội vã của Kiếp Thiên Ma Đế đã đánh ra vô số vết rạn, tương đương với việc đã hủy đi căn cơ của nó, chỉ cần một ngoại lực nhỏ tác động là có thể khiến vết rạn lan rộng, cho đến khi hoàn toàn tiêu tán.

Thế nhưng, tập hợp mười ba luồng sức mạnh đỉnh cao nhất đương thời cùng với phần lớn lực lượng cấp cao nhất của Đông Thần Vực, thậm chí tất cả đều không tiếc tế ra tinh huyết, lại... không thể khuếch đại vết rạn ra thêm một chút nào.

Đây chính là chênh lệch giữa phàm linh và Ma Đế.

Có lẽ ngay cả Kiếp Uyên cũng không ngờ rằng bọn họ lại có thể vô dụng đến thế.

- Không được, căn bản không hề có tác dụng!

- Chủ thượng... phải làm sao bây giờ?

Trụ Thiên Thái Vũ tôn giả cắn răng nói.

Sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế đã trắng bệch gần như không còn chút huyết sắc nào, nhưng vẻ dữ tợn và tuyệt vọng lại dần nhạt đi, cuối cùng hóa thành một mảnh u ám, hắn nhìn về phía trước, lẩm bẩm:

- Ý trời sao... cuối cùng vẫn là... khó thoát khỏi kiếp nạn này...

Ầm ầm... ầm ầm ầm...

Trong thông đạo đỏ rực truyền đến từng trận âm thanh đáng sợ, có tiếng lực lượng nổ vang, có tiếng gào thét của ma thần, nhưng vẫn chưa có lực lượng ma thần nào tràn ra, hiển nhiên đang bị Kiếp Thiên Ma Đế dốc sức ngăn cản, bằng không chỉ một chút tràn ra cũng đủ để bọn họ chết cả một mảng lớn.

Bọn họ mơ hồ cảm nhận được khí tức của ma thần đã lên đến hơn mười tên, nói cách khác, giờ phút này Kiếp Thiên Ma Đế đang một mình ngăn cản hơn mười ma thần!

Kể cả là Kiếp Thiên Ma Đế, sự ngăn cản này cũng không thể kéo dài quá lâu, có lẽ ngay giây tiếp theo sẽ bị ma thần phá tan.

- Haizzz...

Thở dài một tiếng não nề, Trụ Thiên Thần Đế nhắm mắt lại, dường như đã chấp nhận số mệnh.

Đúng lúc này, một giọng nói thiếu nữ đột nhiên vang lên:

- Tất... cả... cút... ra!!

Giọng nói của thiếu nữ này rõ ràng vô cùng êm tai, nhưng lại như lưỡi đao tẩm độc, đâm thẳng vào linh hồn, khiến trong lòng mọi người chấn động, ngay cả huyền khí cũng đình trệ trong khoảnh khắc.

Vân Triệt đột ngột quay đầu, thất thanh hô:

- Mạt Lỵ!

Xoẹt!!

Hư không bị một đường hắc mang hung hăng xé rách, bên trong hắc mang là một bóng dáng nữ tử mặc hồng y, mái tóc đen của nàng như màn đêm, đôi mắt tựa vực sâu, bên người là một luân ảnh vĩ đại có hình thù kỳ lạ, lượn lờ sương đen như ác mộng.

Tà Anh Vạn Kiếp Luân!

- Tà Anh!

- Là Tà Anh!!

Khí tức đến từ Tà Anh tuy không đáng sợ bằng ma thần, nhưng lại càng thêm xoáy sâu vào tim, đâm thẳng vào hồn... bởi vì đó là sức mạnh Tà Anh siêu việt cấp bậc chân ma!

Đối mặt với Tà Anh, các Thần Đế vốn nên kinh hoảng sợ hãi vào lúc này lại đồng loạt lóe lên ánh mắt, dường như đã nghĩ tới điều gì đó. Lực lượng của Trụ Thiên Thần Đế thu hồi đầu tiên, thân hình lùi về phía sau, gầm lên một tiếng dữ dội:

- Rút lui!

Mọi người hốt hoảng lùi lại, Mạt Lỵ mang theo Tà Anh Vạn Kiếp Luân bao phủ trong hắc quang, như một ngôi sao băng từ vực thẳm, nháy mắt xuyên qua tất cả bóng người và huyền quang, đâm sầm lên thông đạo đỏ rực.

Xoẹt!!!

Diệt thế ma luân nặng nề nện lên thông đạo đỏ rực, bộc phát ra hắc quang tựa như muốn nuốt chửng cả Hỗn Độn, tựa như có tiếng khóc than tê tâm liệt phế của trẻ sơ sinh vọng về từ nơi chân trời xa xôi.

Mà âm thanh va chạm trong nháy mắt này khiến các Thần Đế ở gần nhất đều suýt chút nữa hộc máu, nhưng bọn họ không hề để tâm đến điều đó, trong đôi mắt đang trợn trừng của họ, dưới hắc quang vực sâu của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, vết rạn trên thông đạo đỏ rực đột nhiên lan rộng...

Ngay cả màu sắc của vết rạn cũng bị nhuộm thành màu đen kịt.

Tuy rằng lực lượng của Mạt Lỵ mạnh mẽ, nhưng tuyệt đối không thể so sánh được với tất cả cường giả ở đây hợp lực.

Nhưng đối mặt với thông đạo đỏ rực, thứ quan trọng hơn cường độ lực lượng chính là cấp bậc lực lượng!

Bảy đại Huyền Thiên Chí Bảo, Càn Khôn Thứ xếp thứ sáu, Tà Anh Vạn Kiếp Luân xếp thứ hai, luận về cấp bậc lực lượng, hắc ám của Tà Anh tuyệt đối còn mạnh hơn không gian thần lực của Càn Khôn Thứ!

Như ánh sáng lóe lên trong tuyệt vọng, sau cơn khiếp sợ, vẻ mừng như điên xuất hiện trên mặt mỗi người, bọn họ một lần nữa nhìn thấy hy vọng.

Bọn họ cũng tuyệt đối không bao giờ ngờ tới, vào khoảnh khắc này, chính sự tồn tại hắc ám nhất trên đời lại mang đến cho họ ánh rạng đông chói lòa nhất!

Thân thể Mạt Lỵ bị đánh văng ra xa, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo lại một lần nữa lao tới, Tà Anh Vạn Kiếp Luân lại một lần nữa nện mạnh lên thông đạo đỏ rực, hắc quang lại ngập trời, âm thanh trong tai, trong linh hồn mỗi người vừa như tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh, lại như tiếng gào thét của ma quỷ.

Vết rạn trên thông đạo đỏ rực lại một lần nữa khuếch đại, sau đó kịch liệt run rẩy.

Ầm...

Tà Anh Vạn Kiếp Luân nện xuống lần thứ ba... Lực lượng hắc ám của Tà Anh Vạn Kiếp Luân đối chọi với lực lượng không gian của Càn Khôn Thứ, tuy chỉ mới ba đòn, nhưng dưới lực phản chấn quá mức mạnh mẽ, khóe môi Mạt Lỵ đã rướm máu. Nhưng đôi mắt nàng vẫn u ám tịch mịch như trước, Tà Anh Vạn Kiếp Luân cấp tốc nện xuống, mỗi một lần đều dốc hết toàn lực, mỗi một lần đều mang theo hắc quang khiến không gian run sợ.

Vết rạn trên thông đạo đỏ rực càng lúc càng lớn, sự run rẩy cũng càng ngày càng kịch liệt... Khóe môi Mạt Lỵ cũng tràn đầy từng đường vết máu, màu đỏ tươi vô cùng chói mắt.

- Mau... mau hỗ trợ Tà Anh!!

Trụ Thiên Thần Đế gầm lên một tiếng, khiến mọi người cuối cùng như bừng tỉnh từ trong mộng, lực lượng đình trệ ngắn ngủi lại toàn lực ngưng tụ phóng thích, hóa thành từng luồng huyền quang nện lên thông đạo đỏ rực.

Tuy rằng lực lượng của bọn họ gần như không cách nào ảnh hưởng đến không gian thần lực của Càn Khôn Thứ, nhưng cho dù chỉ có thể tranh thủ được một khoảnh khắc, cũng có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ Hỗn Độn.

- Chư vị... mau chóng dồn toàn bộ lực lượng cho ta!

Trong tiếng gầm lớn, sau lưng Trụ Thiên Thần Đế cấp tốc trải rộng ra một huyền trận màu xám trắng. Người của Thần giới Trụ Thiên lập tức hiểu ý, bảy người thủ hộ cùng với Trụ Thiên thái tử ở đây lập tức tụ họp sau lưng Trụ Thiên Thần Đế, không hề giữ lại chút nào mà đánh toàn bộ lực lượng của mình vào trong huyền trận.

Đây là thần lực đặc thù chỉ có Thần giới Trụ Thiên mới sở hữu, có thể dung hợp các loại lực lượng khác nhau với tốc độ cực nhanh, từ đó tạo ra biến đổi về chất cả về cường độ lẫn cấp bậc... Lần đầu tiên khi đến cực đông Hỗn Độn, đối mặt với vết nứt đỏ rực, Trụ Thiên Thần Đế đã từng thi triển một lần, và lần đó là ngưng tụ tất cả lực lượng của các Thần Chủ có mặt.

Sự xuất hiện của Tà Anh đã chứng minh rằng ở trước mặt thông đạo đỏ rực, cấp bậc quan trọng hơn số lượng rất nhiều. Như vậy, lực lượng sau khi ngưng tụ có sự biến đổi về chất trên cấp bậc có lẽ sẽ có thể phát huy được một chút tác dụng.

Những người khác ngẩn ra một thoáng rồi toàn bộ phản ứng lại, nhất thời tất cả lực lượng nhanh chóng thu hồi, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo toàn lực đánh lên huyền trận sau lưng Trụ Thiên Thần Đế.

Huyền trận xoay tròn cực nhanh, một luồng bạch quang quá mức nồng đậm nhấn chìm cả người hắn vào trong đó, hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào thông đạo đỏ rực đã bắt đầu lay động kịch liệt, cầu nguyện Kiếp Thiên Ma Đế nhất định phải chống đỡ...

Một giây, hai giây, ba giây...

Thời hạn “mười lăm giây” mà Kiếp Thiên Ma Đế đưa ra đã cận kề trong gang tấc, Trụ Thiên Thần Đế không dám tiếp tục ngưng tụ nữa, gầm nhẹ một tiếng, chuẩn bị tung ra toàn bộ sức mạnh đã ngưng tụ trong cơ thể.

Mà đúng lúc này, không gian Hỗn Độn vang lên một tiếng rên rỉ vô cùng thê lương.

Theo một đường hắc quang nuốt chửng cả tinh tú, vào khoảnh khắc này, thông đạo đỏ rực đã chi chít vết đen đột nhiên nứt toác, hóa thành vô số mảnh vỡ không gian đỏ pha lẫn đen kịt bay đầy trời.

Theo sự sụp đổ của thông đạo, trên vách tường Hỗn Độn hiện lên một lỗ hổng có kích thước và hình dạng giống hệt thông đạo. Khoảnh khắc thông đạo nứt toác, lỗ hổng này bị hung hăng xé mở ra... sau đó lại nhanh chóng co rút lại.

- Không... không!!

Bọn họ nghe được từng trận gào thét tuyệt vọng... đến từ thế giới bên ngoài Hỗn Độn kia.

Kinh hãi, kích động, mừng như điên, mộng ảo... những cảm xúc hỗn loạn xuất hiện trên mặt mỗi người... thông đạo đã vỡ vụn, và không có khả năng tái hiện, vết rách trên vách tường Hỗn Độn sẽ biến mất ngay khoảnh khắc tiếp theo, Kiếp Thiên Ma Đế, cùng với những ma thần đáng sợ cận kề trong gang tấc kia đều sẽ không còn khả năng đặt chân vào đương thời.

Sống sót sau tai họa... lại một lần nữa sống sót sau tai họa!

Hai tay ngưng tụ sức mạnh của mọi người của Trụ Thiên Thần Đế khựng lại giữa không trung, sau cơn mừng như điên, trong mắt hắn chợt hiện lên một tia giãy giụa, nhưng sự giãy giụa này chỉ kéo dài chưa tới nửa nhịp thở, cánh tay vốn định đánh về phía thông đạo đỏ rực bỗng nhiên chuyển hướng...

Hung hăng nện thẳng vào sau lưng Mạt Lỵ.

Ầm --------

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, không gian vỡ vụn, kể cả bản thân Trụ Thiên Thần Đế, tất cả mọi người đều bị chấn động lật nhào... Mạt Lỵ phun ra một đường máu tươi thật dài, như một ngôi sao màu đen rơi xuống, cùng với Tà Anh Vạn Kiếp Luân bay vụt vào trong vết rách Hỗn Độn đang nhanh chóng co rút lại kia.

Xoẹt!

Khoảnh khắc bóng dáng Mạt Lỵ xuyên qua vết rách Hỗn Độn, vết rách giống như tia chớp vặn vẹo rồi hoàn toàn biến mất, không còn nhìn thấy một chút dấu vết nào... phẳng lặng đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

- Khụ... khụ khụ...

Trong miệng Trụ Thiên Thần Đế không ngừng phun ra bọt máu, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười nhạt vô cùng vui vẻ:

- Ma Đế, ma thần, Tà Anh đều đã bị diệt trừ, Hỗn Độn... cuối cùng cũng có thể bình yên rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!