Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1521: CHƯƠNG 1519: CỰC GIẬN

Mạt Lỵ đã biến mất, cùng với Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cùng với Kiếp Thiên Ma Đế và các Ma Thần, vĩnh viễn lưu lại bên ngoài Hỗn Độn.

Không còn bất kỳ khả năng quay về nào nữa.

Tất cả xảy ra chỉ trong nháy mắt. Thông đạo đỏ thẫm vỡ nát, Tà Anh bị Trụ Thiên Thần Đế đánh vào vết rách Hỗn Độn... tất cả xảy ra gần như cùng một khoảnh khắc, khiến mọi người đều sững sờ.

Khí tức của Ma Đế biến mất, khí tức của Ma Thần biến mất, khí tức của Tà Anh cũng biến mất... tất cả đều tan biến hoàn toàn.

Không gian sụp đổ, cơn lốc vũ trụ cũng nhanh chóng lắng lại, vạn vật bắt đầu quay về với sự tĩnh lặng.

Sau cơn khiếp sợ và ngơ ngác, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng khôn xiết!

Các Ma Thần đột nhiên kéo đến khiến bọn họ kinh hồn bạt vía, cận kề tuyệt vọng, bởi lực lượng của họ vốn chẳng là gì trước sức mạnh vượt xa đẳng cấp đó.

Mà Ma Đế đã ngăn chặn các Ma Thần...

Tà Anh đột nhiên xuất hiện, phá tan thông đạo đỏ thẫm, triệt để cắt đứt khả năng duy nhất để Ma Đế và các Ma Thần đặt chân vào Hỗn Độn.

Và gần như cùng lúc, Tà Anh cũng bị Trụ Thiên Thần Đế dùng một đòn ngưng tụ sức mạnh của tất cả mọi người đánh văng ra ngoài Hỗn Độn.

Ma Đế, Ma Thần, Tà Anh... ba tai họa, ba mối họa lớn nhất mà thế giới Hỗn Độn này từng đối mặt, chỉ trong vòng một ngày, đã hoàn toàn bị loại trừ triệt để!

Tuy rằng quá trình có phần trớ trêu... bởi vì Ma Đế tự nguyện rời đi, các Ma Thần bị Ma Đế ngăn chặn, thông đạo do Tà Anh phá hủy, nếu không có Ma Đế và Tà Anh, kiếp nạn hủy thế đã giáng xuống!

Mà Tà Anh bị đánh lén, sở dĩ nàng bị đánh lén là vì nàng đã dốc toàn lực công kích thông đạo đỏ thẫm, chẳng những sức mạnh hao tổn cực lớn mà còn bị thương dưới lực phản chấn...

Thế nhưng, không bàn đến quá trình, không bàn đến phương pháp, kết quả cuối cùng không thể nghi ngờ là hoàn mỹ nhất, một kết quả không thể nào hoàn mỹ hơn được nữa!

- Tốt... tốt! Tốt quá rồi! Tốt quá rồi!

- Quả nhiên là Thiên Đạo che chở!

Một Thượng vị Giới Vương kích động nói.

- Ba tai họa đều đã trừ... trời phù hộ!

- Không hổ là Chủ thượng, trong tình cảnh này mà vẫn có thể đưa ra phản ứng quyết đoán như vậy.

Thái Vũ Tôn Giả cảm thán.

- Nguy rồi.

Hạ Khuynh Nguyệt thì thầm một tiếng... các Ma Thần đột nhiên kéo đến, Tà Anh đột nhiên xuất hiện, một đòn bất ngờ của Trụ Thiên Thần Đế, tất cả đều nằm ngoài dự đoán, tất cả đều xảy ra trong chớp mắt... Không một ai kịp phản ứng, càng không thể nào ngăn cản.

Nàng nhìn về phía Vân Triệt, lòng đột nhiên trĩu nặng: Vân Triệt đã kết thù quá nhiều ở Thần Giới, lại là người duy nhất có được truyền thừa của Sáng Thế Thần, trước có Kiếp Uyên, sau có Tà Anh, nên không ai dám động đến hắn. Nhưng một khi không còn uy hiếp của Tà Anh...

Cả người Vân Triệt cứng đờ tại chỗ, hắn nhìn chằm chằm vào nơi Mạt Lỵ biến mất, con ngươi co rút dữ dội, thân thể run lên bần bật... Đây là niềm vui bất ngờ tột độ đối với người khác, nhưng đối với hắn, không thể nghi ngờ chính là một cơn ác mộng đột nhiên giáng xuống.

- Mạt... Lỵ...

Hắn rên rỉ một tiếng, rồi như bừng tỉnh từ trong mộng, loạng choạng lao về phía vách tường Hỗn Độn, nhưng lại bị đánh bật trở về một cách tàn nhẫn...

Vách tường Hỗn Độn, bức tường ngăn cách tuyệt vọng nhất trên thế gian này, không có bất kỳ lực lượng nào có thể phá vỡ.

Bên kia vách tường Hỗn Độn là một thế giới hủy diệt, lại có một đám Ma Thần cuồng bạo mất trí, mà bản thân Mạt Lỵ lại vừa bị thương nặng...

Nàng không thể nào trở về được nữa... cũng không thể nào còn sống!

Hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, hoàn toàn biến mất khỏi sinh mệnh của hắn.

- A... a... a...

Con ngươi co rút điên cuồng, trái tim như bị xé nát, toàn thân như bị đặt vào trong ngục băng tàn khốc nhất, cái lạnh thấu từ từng lỗ chân lông vào đến tận sâu trong linh hồn.

Hắn xoay người lại với một tư thế vô cùng xiêu vẹo, động tác chậm chạp đến lạ thường, hắn nhìn Trụ Thiên Thần Đế, vị Thần Đế mà hắn từng cảm kích nhất, kính nể nhất, tin tưởng nhất ở Đông Thần Vực, con ngươi lúc co lại, lúc giãn ra, đỏ ngầu như nhuốm máu:

- Vì... sao... ngươi... vì... sao...

Không gian trở nên tĩnh lặng, từng ánh mắt đổ dồn về phía Vân Triệt, đều trở nên vô cùng phức tạp.

Vài ánh mắt lại ánh lên vẻ quỷ dị.

Trụ Thiên Thần Đế nhắm mắt lại, dường như không muốn đối diện với ánh mắt của Vân Triệt, than thở:

- Tà Anh chưa trừ, thế gian khó yên. Vừa rồi là cơ hội ngàn năm có một... Ta không cho phép mình bỏ lỡ.

- A... A...

Hơi thở của Vân Triệt trở nên vô cùng nặng nề, lồng ngực như muốn nổ tung, phẫn nộ, bi thương, oán hận tột cùng, và cả sự khó tin không thể tả... Trong lòng hắn, một luồng khí tức hỗn loạn chưa từng có dâng trào, ngay cả thế giới trước mắt cũng chỉ còn là một mảng màu đỏ tươi mơ hồ:

- Lúc trước... ngươi... ngươi đã hứa với ta thế nào! Ta thay Mạt Lỵ chủ động hứa hẹn... hứa hẹn nàng sẽ vĩnh viễn ở hạ giới... ngươi hứa hẹn với Mạt Lỵ sẽ vĩnh viễn không xâm phạm lẫn nhau... ngươi đã chính miệng hứa hẹn!!

Trụ Thiên Thần Đế thở dài một tiếng, nói:

- Haiz... Đó là lựa chọn khi không còn lựa chọn nào khác, bởi vì ta biết không có sức mạnh nào diệt trừ được nàng, cố tình vây giết sẽ chỉ chuốc lấy sự phản công thảm khốc và hậu họa vô tận.

- Mà tồn tại ở hạ giới... vẫn là tồn tại. Không ai có thể đảm bảo tương lai nàng sẽ làm ra chuyện gì, không ai có thể thực sự quên đi thế giới này từng tồn tại một Tà Anh đã thức tỉnh, cũng sẽ không một ai có thể thực sự yên lòng...

Trụ Thiên Thần Đế buồn bã nói:

- Thân là Thần Đế, nói mà không giữ lời, ta có lỗi với ngươi, hổ thẹn với danh xưng Thần Đế. Nhưng mà... cho dù bị ngươi oán hận, bị vạn linh khinh bỉ thóa mạ, ta cũng vĩnh viễn không hối hận.

Vân Triệt gào lên, tiếng gào gần như điên loạn:

- Nàng cứu các ngươi! Là nàng cứu các ngươi!! Nếu không phải nàng, các ngươi không thể nào phá hủy được thông đạo kia! Ma Thần sẽ ồ ạt tràn vào... các ngươi sẽ chết! Tất cả mọi người sẽ chết!!

- Là nàng cứu mạng các ngươi, cứu mạng của tất cả mọi người, cứu hiện tại và tương lai của Thần Giới!!

Tiếng gào của Vân Triệt đã hoàn toàn khản đặc, mỗi một chữ thốt ra như mang theo máu tươi:

- Mà ngươi... mà ngươi... lại nhân cơ hội hại nàng! Hại một người đã dốc hết toàn lực để cứu các ngươi! Ngươi dựa vào cái gì! Ngươi dựa vào cái gì mà không hối hận... dựa vào cái gì!!

Trụ Thanh Trần lên tiếng, giọng có chút bối rối:

- Vân huynh đệ, ngươi... ngươi bình tĩnh lại trước đã.

Trụ Thiên Thần Đế lại thở dài:

- Haiz... ngươi nói không sai. Nếu không có Tà Anh, tai kiếp ắt đã giáng xuống, đúng là nàng đã cứu tất cả chúng ta. Mà ta bội bạc, lấy oán báo ân... tội không thể tha.

Khí tức trên người Trụ Thiên Thần Đế hoàn toàn thu liễm, thần sắc ảm đạm, giọng nói xa xăm vô lực:

- Ta hổ thẹn với ngươi, hổ thẹn với Tà Anh, càng hổ thẹn với vạn sinh đương thời. Tội nhân như ta đây, đã không còn mặt mũi nào tồn tại trên đời. Ta sẽ... lấy mạng đổi mạng.

Lời hắn nói khiến mọi người kinh hãi, Thái Vũ Tôn Giả, người đứng đầu các Thủ Hộ Giả, kinh giọng nói:

- Chủ nhân, người... người đang nói gì vậy?

Trụ Thiên Thần Đế nhắm mắt:

- Thái Vũ, Thanh Trần còn nhỏ, phải phiền ngươi đích thân phò tá. Bên phía lão tổ, thật hổ thẹn không thể tự mình bái biệt... Vân Thần Tử, lấy mạng của ta đi, chết trong tay ngươi, ta cũng yên lòng phần nào... bất kỳ kẻ nào cũng không được ngăn cản, lại càng không được truy cứu.

Trụ Thanh Trần lắc mình đến bên cạnh Trụ Thiên Thần Đế, kinh hãi nói:

- Phụ vương! Người đang nói sằng bậy gì thế!

- Chủ thượng!

Các Thủ Hộ Giả cũng di chuyển đến bên cạnh Trụ Thiên Thần Đế, Thái Vũ Tôn Giả trầm giọng nói:

- Chủ thượng, thánh danh của ngài lẫy lừng, sao có thể hồ đồ như vậy! Ngài không sai, hoàn toàn không sai! Cùng lắm là hổ thẹn với một mình Vân Triệt... Nhưng không đến mức phải lấy cái chết để bồi tội!

- Ngài là chủ của chúng ta, là Thần Đế tuyệt đối không thể thiếu của Trụ Thiên Thần Giới, của Đông Thần Vực! Sao có thể dễ dàng nói chết như thế!

- A, ha ha...

Vân Triệt bật cười, nụ cười lạnh lẽo đến cùng cực, sự oán hận như một con dã thú tàn bạo, cắn xé tất cả trong hắn. Không biết từ lúc nào, khóe miệng hắn đã rỉ máu, mỗi một chữ thốt ra đều kèm theo bọt máu đỏ tươi:

- Lấy mạng đổi mạng... a... nực cười... Trụ Thiên... ngươi... xứng... sao!!

- Mạt Lỵ của ta, cho dù bị chí thân phụ bạc, bị người đời oán hận, sợ hãi, thù địch, nàng vẫn chưa bao giờ dùng sức mạnh của mình để trả thù thế giới này... nàng vẫn hiện thân, không tiếc tự làm mình bị thương nặng để cứu các ngươi, cứu tất cả mọi người... nàng mới là Đấng Cứu Thế chân chính, là Đấng Cứu Thế mà tất cả các ngươi phải quỳ lạy cảm tạ, dùng cả đời để báo đáp!!

- Mà ngươi... miệng lưỡi đầy chính nghĩa lẫm liệt... miệng đầy vì cứu vớt thế nhân... lại dùng thủ đoạn vô sỉ, ti tiện, ác độc nhất để hại chết Đấng Cứu Thế chân chính, vậy mà còn có mặt mũi nói ra hai chữ “Không hối hận”!

Lông mày Trụ Thiên Thần Đế run lên, sắc mặt u ám, dường như già đi rất nhiều trong khoảnh khắc.

- Kể cả súc sinh còn biết cảm ân, mà ngươi... Cái gì mà Trụ Thiên Thần Đế, ngay cả súc sinh cũng không bằng!

- Lấy mạng đổi mạng với Mạt Lỵ? Mạng chó của ngươi xứng sao!!

Tất cả mọi người đều biến sắc.

Ở Đông Thần Vực, Trụ Thiên Thần Đế không chỉ là một trong các Thần Đế, mà còn là người có danh vọng cao nhất, được người người kính trọng nhất. Ai đã từng... ai dám nói những lời vũ nhục hắn như thế!

Toàn bộ Thủ Hộ Giả đều giận dữ, sắc mặt Thái Vũ Tôn Giả lập tức trầm xuống, gầm nhẹ:

- Vân Triệt, ngươi làm càn!

Vân Triệt không thèm để ý đến Thái Vũ Tôn Giả, ánh mắt hắn gắt gao khóa chặt Trụ Thiên Thần Đế, mối hận thấu xương kia chỉ muốn dùng phương thức tàn nhẫn nhất để xé xác Trụ Thiên Thần Đế thành từng mảnh.

- Trụ Thiên lão cẩu!!

Trước hôm nay, Vân Triệt vĩnh viễn không thể ngờ có ngày mình sẽ dùng bốn chữ này để gọi vị Thần Đế mà hắn từng kính trọng nhất:

- Mạng chó của ngươi không có tư cách chôn cùng nàng... càng không có tư cách sống trên cõi đời này!!

Hắn gầm lên một tiếng dữ dội, lập tức mở cảnh giới “Diêm Hoàng”. Như một con hung thú đẫm máu đầy hận thù lao về phía Trụ Thiên Thần Đế, năm ngón tay co quắp, bao bọc bởi huyết khí đỏ thẫm, tựa như móng vuốt nhuốm máu, hung hãn chụp về phía yết hầu của Trụ Thiên Thần Đế.

Trụ Thiên Thần Đế không hề có động tác, càng không vận chuyển chút khí tức nào.

- Vân Triệt dừng tay!

Hạ Khuynh Nguyệt gấp giọng hô.

Rầm!!

Không đợi Hạ Khuynh Nguyệt ra tay ngăn cản, Vân Triệt đã bị một luồng sức mạnh quét văng ra ngoài. Thái Vũ Tôn Giả giơ tay lên, đứng chắn trước Trụ Thiên Thần Đế, nhíu mày lạnh giọng nói:

- Vân Triệt, đừng tưởng rằng ta sẽ không động thủ với ngươi!

Trụ Thiên Thần Đế thấp giọng nói:

- Lui ra! Đừng cản hắn.

- Phụ vương!

Trụ Thanh Trần cũng bước lên một bước, chắn trước Trụ Thiên Thần Đế, hắn đối mặt với Vân Triệt đang định ra tay lần nữa, giọng nói cũng cứng rắn hơn vài phần:

- Vân huynh đệ, phụ vương quả thực có lỗi với ngươi, nhưng phụ vương không sai! Phụ vương chưa hề có tư oán với Tà Anh, phụ vương giết Tà Anh là vì cứu vớt thế nhân! Đổi lại là ta, ta cũng sẽ làm như thế!

- Trong lòng ngươi căm phẫn, sỉ nhục phụ vương thì thôi, sao có thể thật sự ra tay đoạt mạng phụ vương ta!

- Khụ... khụ khụ...

Vân Triệt thống khổ ho khan, máu tươi đầm đìa trên môi. Không biết là do cơn giận dữ tột cùng khiến tâm huyết nghịch lưu hay là vì bị Thái Vũ Tôn Giả ra tay đả thương.

- Lời của Trụ Thiên thái tử nói không sai.

Một giọng nói trầm thấp vang lên, Thiên Diệp Phạm Thiên chậm rãi bước ra, thản nhiên nói:

- Trụ Thiên Thần Đế hứa hẹn với Tà Anh không xâm phạm lẫn nhau, chúng ta đều đã tận tai nghe thấy, không chỉ có Trụ Thiên, chúng ta không một ai phản đối. Nhưng mà, đó chẳng qua là kế sách tạm thời trong tình thế bất đắc dĩ.

- Người đời đều biết, Trụ Thiên Thần Đế có lòng từ bi, thương xót vạn sinh, rất trọng chính đạo, rất trọng hứa hẹn, nhưng lần này lại không tiếc vi phạm lời hứa, không tiếc dùng thủ đoạn ti tiện, không tiếc có khả năng bị người đời châm chọc thóa mạ... Hắn làm vậy là vì điều gì?

Vân Triệt ngước mắt, liếc nhìn Thiên Diệp Phạm Thiên.

Giọng Thiên Diệp Phạm Thiên trở nên nặng nề, quát:

- Chỉ cần Tà Anh chết, thiên hạ sẽ được thái bình! Trụ Thiên Thần Đế không tiếc danh tiết để bảo vệ sự thái bình cho thiên hạ, sai ở chỗ nào!?

Ánh mắt Thiên Diệp Phạm Thiên lóe lên quang mang kỳ lạ:

- Vân Thần Tử, ngươi có công cứu thế, không ai có thể chỉ trích ngươi, nhưng mà... nếu ngươi vì một “Tà Anh” tà ác không nên tồn tại trên đời mà nhắm vào Trụ Thiên Thần Đế, bổn vương sẽ là người đầu tiên không tha cho ngươi!

Thiên Diệp Phạm Thiên vừa dứt lời, một giọng nói càng thêm uy nghiêm nhiếp tâm vang lên:

- Hành động lần này của Trụ Thiên Thần Đế là vì diệt trừ mối đại họa đương thời, chỉ có công chứ không có tội, mặc dù vi phạm hứa hẹn, nhưng ngược lại càng khiến người ta khâm phục.

Giọng nói này khiến lòng mọi người chấn động.

Bởi vì người nói ra... chính là Long Hoàng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!